Chiều nay Sàigòn lại mưa lớn. Cô Phượng
cave ngậm ngùi :
“ Mùa mưa đến rồi….lại một mùa khô nữa trôi qua…”
Thằng Bảy xe ôm cười rinh rích :
“ Chị Phượng cave lại sắp băm thêm nhát nữa rồi…”
Chị Gái hủ tíu thắc mắc :
“ Mày nói vậy là sao hả Bảy ?”
Gã Ky Quèn
chen ngang :
“ Tức là cái tuổi băm hai của
cô Phượng cave sắp thêm tuổi nữa…”
Cả quán cười ồ. Ông đại tá hưu
bất chợt đi vào vui vẻ :
“ Mọi người hồ hởi quá hả ?
Phấn khởi vậy đúng rồi…”
Ông Tư Gà nướng thắc mắc :
“ Có chuyện gì phấn khởi chú
Ba ?”
Ông đại tá hưu cao giọng :
“ Ủa ? Vậy mọi người chưa biết
à ? Chính phủ vừa quyết định …hạ giá xăng .”
Thằng Bảy xe ôm tròn mắt :
“ Thiệt không chú Ba ? Xăng
mới tăng sao giờ lại hạ ?”
Ông đại tá hưu đắc y :
“ Thì đã bảo Nhà nước ta là do
dân, vì dân mà. Tăng giá xăng ảnh hưởng nhiều tới đời sông nhân dân nên đảng đã
có chú trương…”
Cô Phượng cave sốt ruột :
“ Mà hạ nhiêu vậy chú Ba ?”
Ông đại tá hưu hạ giọng :
|”Từ 8 giờ sáng nay bắt đầu hạ 500 đồng một lít…”
Thằng Bảy xe ôm hỏi lại :
“ Hạ bao nhiêu chú Ba ?”
Ông đại tá hưu dằn giọng :
“ Thì đã bảo hạ 500 đồng một
lít mà…”
Thằng Bảy xe ôm cười ha hả :
“ Tăng một phát ngàn rưởi một
lít giờ ra vẻ thương dân hạ một phát có 500 đồng….đúng trò mèo mị dân…”
Ông đại tá hưu đập bàn :
“ Chủ trương của đảng sao mày
dám gọi trò mèo hả thằng xe ôm kia…”
Gã Ky Quèn chen ngang :
“ Thằng Bảy xe ôm nói đúng đó.
Giả tỉ như xử vụ án anh Đoàn Văn Vương rất nặng, để làm ra vẻ ta đây công bằng,
đảng cho xử mấy ông cán bộ huyện tội quyết định cưỡng chế sai. Nhưng xử dân thì
nặng, xử quan lại quá nhẹ, toàn án treo coi như tha bổng. Chơi vậy qúa trò mèo
còn gì ?”
Ông Tư Gà nướng càm ràm :
“ Tay chân của đảng thì phải bênh chớ ? Không bênh lấy ai bảo vệ đảng, lấy ai hô khẩu hiệu “còn đảng,
còn mình”. Bởi vậy đảng phải nuôi một lũ ăn hại đái nát…”
Gã Ky
Quèn cười khì khì :
“ Gọi là ăn hại đái nát chưa
sát lắm, phải gọi là bộ máy “chạy không tải “ kìa …”
Chị Gái hủ tíu thắc mắc :
“ Chạy “không tải”là sao anh Ký Quèn ?”
Gã Ký Quèn cười hì hì :
“ Giả tỉ như 500 ông bà đại
biểu quốc hội một năm cắp cặp đi họp cả tháng trời tốn cơ man là tiền. Vậy mà
quốc hội có bao giờ dám cãi đảng , bênh dân lấy một câu. Tốn tiền vô tích sự
vậy khác gì cỗ máy chạy “không tải” …”
Cô Phượng cave hùa theo :
“ Hiểu rồi, tóm lại mất bao tiền mua máy, chi xăng
nhớt máy chạy không, chẳng sinh ra ích lợi gì ?”
Ong Tư Gà nướng cười lớn :
“ Nói vậy 500 đại biểu quốc hội giống như 500 thằng giã gạo , cứ mải miết đâm chày xuống
cối mà trong cối chẳng có hạt gạo mẹ nào…”
Thằng Bảy xe ôm oang oang :
“ Vậy chẳng cứ quốc hội, Mặt trận Tổ Quốc cũng
chạy không tải, cũng gồm toàn những thằng cứ vờ giã gạo trong cối không …”
Cô Phượng cave lên tiếng :
“ Nói vậy thì Hội Liên hiệp phụ nữ, Đoàn thanh niên
cộng sản, Tổng công đoàn , Hội nông dân…cũng đều chạy “không tải” cả , cũng gồm
toàn những thằng vờ vịt giã gạo mà trong cối chẳng có hạt gạo nào …”
Gã Ký Quèn cao giọng :
“ Chứ còn gì nữa. Thử tính coi một năm dân phải chi
ra cả trăm ngàn tỉ nuôi béo một lũ một lĩ gọi là “cơ quan, ban, ngành, đoàn thể” mà có làm được gì cho dân ? Ở khu chế xuất, công nhân bị tư bản nước
ngoài bóc lột mà công đoàn cứ im thin thít, trên rừng lâm tặc cướp gỗ mà kiểm
lâm không ngăn cản còn móc nối, ăn chia với tụi nó, rồi dọc các con sông, các
nhà máy xả chất thải làm ô nhiễm nguồn nước mà cảnh sát môi trường cứ phớt lờ…”
Thằng Bảy xe ôm cười cười :
“ Nếu tính vậy thì dân còn phải nuôi béo nhiều
thằng ăn hại nữa. 700 tờ báo ngày nào cũng như ngày nào nói một giọng y hệt
nhau, rồi thì tỉnh nào cũng có radô, tivi, suốt ngày ra rả nói nghị quyết Đảng
mà chẳng ma nào nghe, rồi thì tỉnh nào cũng có Hội liên hiệp văn học nghệ
thuật…toàn những thằng vô tích sự, giã gạo trong cối không…”
Ong Tư Gà nướng càm ràm :
“ Nói như thằng Ký Quèn thì chẳng cứ gì Quốc hội
với Mặt trận mà ngay Đảng ta cũng chạy “không tải”, cũng làm khối việc vô tích
sự. Như cái việc tổ chức học tập theo
gương bác Hồ vĩ đại kìa, tốn không biết bao nhiêu tiền của mà có đạt kết
quả gì không ? An cắp vẫn tràn lan từ làng thôn lên tỉnh huyện tới cả trung
ương. Càng tốn tiền học tập càng ăn cắp nhiều. Học tập đạo đức bác Hồ mà thế à
? Rồi còn bao nhiêu trường Đảng mỗi huyện một trường, rồi Viện Mác Lênin,
Trường Nguyễn Ai Quốc…toàn những cỗ máy chạy “không tải”, toàn những thằng vô tích sự, suốt ngày giã cối không …”
Thằng Bảy xe ôm :
“ Giờ loại bỏ được tất cả những thằng vô tích sự, ăn hại đái nát thì dôi ra được bao nhiêu là
tiền…ít cũng xây cho mỗi hộ nghèo một cái nhà…”
Ong đai tá hưu đập bàn quát :
“ Phản động, phản động ? Mày nói vậy khác nào mày
đòi giải tán đảng, đòi bỏ điều 4 hiến pháp hả ? Phản động…phản động…”
Cả quán im thít nhìn theo ông đại tá hưu hầm hầm ra
khỏi quán.
13-4-2013

Kết thúc câu chuyện này:
Trả lờiXóa- Ý ông đại tá đúng đấy.
Cả bọn đồng thanh đáp.
Ông đại tá quay ngoắt lại, mắt trợn ngược, há to mồm:
- Hả.....
He... he....
HẺM BUÔN CHUYỆN ( KỲ 78) : Cỗ máy chạy không tải
Trả lờiXóa>>>>> Trích: ..."Ong Tư Gà nướng càm ràm :
“ Nói như thằng Ký Quèn thì chẳng cứ gì Quốc hội với Mặt trận mà ngay Đảng ta cũng chạy “không tải”, cũng làm khối việc vô tích sự. Như cái việc tổ chức học tập theo gương bác Hồ vĩ đại kìa, tốn không biết bao nhiêu tiền của mà có đạt kết quả gì không ? An cắp vẫn tràn lan từ làng thôn lên tỉnh huyện tới cả trung ương. Càng tốn tiền học tập càng ăn cắp nhiều. Học tập đạo đức bác Hồ mà thế à ? Rồi còn bao nhiêu trường Đảng mỗi huyện một trường, rồi Viện Mác Lênin, Trường Nguyễn Ai Quốc…toàn những cỗ máy chạy “không tải”, toàn những thằng vô tích sự, suốt ngày giã cối không …”
>>>>> Thân Phận (nhại ‘Thương vợ’ của Tú Xương)
Quanh năm bòn mót ở mom sông,
Nuôi đủ trung ương với triều đình.
Lặn lội thân già trong mưa nắng,
Xứ người, trai tráng sớm cùng khuya
Chẳng duyên chẳng nợ sao đành nhục ?.
Không máu mủ thân, phải bớt ăn !.
Cha mẹ thói đời ăn ở bạc,
Sinh ra một lũ chỉ ngồi THAM !!!
a). Hồi cụ Tôn Đức Thắng còn làm Chủ tịch nước, có lần cụ đi thăm tỉnh Quảng Ninh. Cụ Tôn phải nói chuyện với 2 hội nghị, một với công nhân mỏ, một với Hội liên hiệp phụ nữ tỉnh.
Tại hội nghị công nhân mỏ than Quảng Ninh, cụ Tôn rút tờ giấy viết sẵn ở trong túi ra, chậm rãi đeo kính vào, và chậm rãi đọc to từng chữ “Kính–thưa-các-chị -em-phụ-nữ”. Có vài tiềng cười nổi lên, nhưng phần lớn cả hội nghị cố gắng im lặng để không làm vị Chủ tịch nước xấu hổ.Thế rồi cụ ngừng đọc, nhìn xuống hội nghị, và chậm rãi buột miệng nói ngay bên cạnh micro “Chui-cha-nhầm-rồi”, rồi cụ lại từ tốn gập tờ giấy cho vào túi, rút tờ giấy khác ra đọc. Bây giờ thì mới đúng. (Xem: http://i281.photobucket.com/albums/kk239/vinhrg/VC1.jpg )
Cụ Tôn Đức Thắng làm Chủ tịch nước là sản phẩm của cơ chế “Đảng cử, dân bầu”. Cụ Tôn chẳng có năng lực, cũng chẳng muốn làm Chủ tịch nước, nhưng Bộ Chính Trị quyết định theo cơ cấu, sau khi cụ Hồ mất, thì cụ Tôn thay thế. Thời kỳ đầu làm Chủ tịch nước, cụ Tôn cũng có niềm đau khổ vì cái chức vụ cơ cấu này, vì 2 vợ chồng già cụ phải ăn riêng. Cụ Tôn ăn theo chế độ Chủ tịch nước, cụ bà ăn theo chế độ dân thường. Hai cụ, 2 mâm khác nhau, ngồi trong cùng một nhà. Vì Bộ Chính trị quyết định như vậy.
Nghe nói có khi cụ ứa nước mắt ngồi ăn một mình, bảo vệ đứng bên cạnh, còn vợ cụ cũng lủi thủi ăn một mình ở phòng bên cạnh, chủ yếu chỉ có rau dưa. Mãi sau này Bộ chính trị thấy khó coi quá, mới quyết định cho 2 cụ được ăn cùng. Nghe nói khi cụ Tôn nói “chui cha nhầm rồi” ở Quảng Ninh, là thời kỳ cụ còn ăn riêng!
b). Ông Tổng bí thư Nông Đức Mạnh khi mới nhậm chức Tổng bí thư hồi năm 2001, cũng đi thăm một trường phổ thông ở Hà Nội. Đi thăm các cháu thiếu nhi, ông cũng rút tờ giấy viết sẵn ra đọc chăm chỉ, thỉnh thoảng cũng ngửng đầu lên cho có vẻ “ta không chỉ dựa vào giấy đâu”. Nhiều cử tọa đứng dưới nói thầm “Tổng bí thư gì mà chán quá, nói chuyện với các cháu thiếu nhi thì cứ nói tự nhiên, thăm hỏi ân cần, việc gì mà phải đọc giấy do thư ký viết sẵn như thế.” (Xem: http://i281.photobucket.com/albums/kk239/vinhrg/VC2.jpg )
c). Người dân Việt Nam ta vẫn còn nhớ ông Thủ tướng Phan Văn Khải, trong chuyến đi thăm Mỹ hồi năm 2005, ông Khải ngồi nói chuyện với Tổng thống Bush, tay cầm giấy đọc. Còn ông Bush ngồi nói chuyện thoải mái, tự nhiên, cười tươi, chẳng có giấy má gì cả. Hình ảnh đó được chiếu rộng rãi trên tivi. Dân ta nói, Thủ tướng của ta nói chuyện phải dùng “phao”.
“Phao” là từ để chỉ học sinh vào phòng thi, bí mật mang theo tài liệu, tài liệu đó được gọi là “phao” - phao cứu sinh cho người sắp bị chết đuối. Thủ tướng phải dùng “phao”, thì học sinh cả nước khi thi đều dùng phao cũng phải. (Xem: http://i281.photobucket.com/albums/kk239/vinhrg/VC3.jpg )
Ông Bush sau 2 nhiệm kỳ làm Tổng thống, già hẳn đi, tóc bạc ra. Vì ông phải tự sức làm việc. Còn các vị lãnh đạo ở nước ta hiện nay chủ yếu là do cơ cấu xắp xếp, không phải do ganh đua, cạnh tranh, thi tài thi sức như ở các nước dân chủ.
Trả lờiXóaNếu nằm trong cơ cấu rồi, thì cứ thế mà lên như diều, lên rồi thì khó xuống. Làm việc chẳng vất vả gì cả. Công việc có thư ký lo, chủ yếu đi dự các hội nghị, nghe giới thiệu “Kính thưa đồng chí...” rất oai, rồi rút giấy ra đọc thôi (mà còn nhầm).
Cho nên ông Vũ Oanh, khi còn làm Ủy viên Bộ Chính trị, một tháng họp đủ 26 ngày. Vào ngày Chủ nhật, không thấy đi họp gì cả, ông buồn, hỏi thư ký rằng “Sao, hôm nay không họp à?”.
>>>>> Kết luận cho: Cỗ máy chạy không tải
Ông Phan Khôi, thời Nhân văn giai phẩm năm 1956, đã viết truyện “Ông bình vôi”. Theo ông, các cụ bà ăn trầu ở nước VN ta đều biết cái bình vôi ăn trầu: càng lấy vôi ra để ăn trầu, cái cổ bình vôi càng bị vôi bịt kín lại, nhỏ đi. Ông Phan Khôi muốn ám chỉ cán bộ đảng viên càng lên cao, thì đầu óc càng bé lại, như cái ông bình vôi.
Ông Phan Khôi nay đã mất!. Ông đâu có biết là các “Ông bình vôi” lãnh đạo của Đảng csvn ta sau khi lên làm lãnh đạo, đều béo đỏ ra, không vất vả như các vị lãnh đạo các nước dân chủ:
No say mới bấy nhiêu ngày,
Mà sao các bác đổi thay béo tròn.
Màu da các bác như son,
Đấy là màu máu …đám dân mòn khổ đau !
-- Theo: in-tờ-net