Mai mới 30 tháng Tư tối nay đã
thấy ông đại tá hưu đóng quân phục, ngực xủng xoẻng huân huy chương, cộp cộp
đánh gót vào quán.Cô Phượng cave trầm trồ :
“ Í trời ơi…chú Ba đi đâu diện
oách vậy ?”
Ông đại tá hưu ưỡn ngực :
“ Tao đi dự thành ủy chiêu đãi kỷ
niệm 38 năm đánh thắng giặc Mỹ xâm lược, giải phóng miền Nam khỏi ách Mỹ,
ngụy…”
Ông Tư Gà nướng lên tiếng :
“ Tôi hỏi có gì sai ông đại tá
hưu bỏ quá. Sao lại gọi là Mỹ xâm lược, nó có chiếm mét đât nào đâu ? Nó cũng
không khai thác tài nguyên của ta, ngược lại còn viện trợ bao nhiêu tỉ đôla
,vậy sao gọi là xâm lược ?”
Thằng Bảy xe ôm hùa theo :
“ Đúng đúng, như Trung Quốc mới
đúng là xâm lược. Nào chiếm Hoàng Sa, chiếm đất các tỉnh biên giới, chiếm rừng
đầu nguồn, khai thác bauxite, đưa hàng vạn người Trung Quốc sang ta….Vậy mới
gọi là xâm lược chớ, sao gọi là anh em ? “
Ông đại tá hưu cà lăm :
“ Thằng Mỹ ở xa, ta gọi nó là
xâm lược, Trung Quốc ở gần nên mới gọi là
anh em. Các cụ ta chẳng nói bán anh em xa mua láng giềng gần là gì ?
Gã Ký Quèn tức mình :
“ Mua Trung Quốc à ? Mình mua nó
hay nó mua mình ? Mình mua cái gì của nó. Còn nó mua Hoàng Sa, mua đảo Gạcma, mua
thác bản Giốc…với giá bao nhiêu ? Không cắc nào à ? Vậy là cướp sao gọi mua ?”
Cô Phượng cave cười ngỏn nghẻn :
“ Có chớ…nó mua của mình với giá
cao chớ ?”
Chị Gái hủ tíu thắc mắc :
“ Nó mua gì giá cao ? Mua móng
trâu, mua đỉa, mua lá điều à ?”
Cô Phượng cave lắc đầu :
“ Không không, ba thứ đó giá đâu
có cao . Nó mua…cán bộ kìa ! Giá cả bao nhiêu thì là bí mật quốc gia, sao biết
được. Có điều chắc là giá cao hơn mua đỉa, mua móng trâu, mua chó…”
Ông đại tá hưu đập bàn quát :
“ Con Phượng cave kia….sao mày
dám nói Trung Quốc mua cán bộ ta đắt hơn mua chó hả ?”
Thằng Bảy xe ôm cười ha hả :
“ Tại cán bộ ta thính mũi và
trung thành hơn cả chó …”
Vừa lúc đó tivi chiếu cảnh Thủ
tướng Nguyễn Tấn Dũng đang phát biểu. Ông Tư Gà nướng càm ràm :
“ Sao hồi này Thủ tướng không
nói tới tham nhũng nữa hè ?”
Ông đại tá hưu lớn tiếng :
“ Có chớ sao không ? Thủ tướng
Nguyễn Tấn Dũng đã nói : chúng ta phải làm quyết liệt, quyết liệt…”
Cả quán bỗng cười ầm. Ong đại tá
hưu nổi cáu :
“ Sao tụi bay cười. Tụi bay
không tin đảng , Chính phủ hả ?”
Cô Phượng cave cười hích hích :
“ Tin chớ sao không ? Có điều
chú Ba không nói rõ ông Thủ tướng bảo phải quyết liệt, quyết liệt cái gì ? Quyết liệt tham nhũng hay là quyết liệt chống tham nhũng?”
Ong đại tá hưu quát lớn :
“ Đồng chí Thủ tướng Nguyễn Tấn
Dũng nói là phải quyết liệt “chống tham nhũng “ chớ đâu phải “quyết liệt tham
nhũng”…”
Gã Ký Quèn chen ngang :
“ Đúng rồi….Thủ tướng Nguyễn tấn
Dũng nói vậy đúng lắm rồi…cứ cái đà này chỉ năm năm nữa là hết sạch tham nhũng
thôi…”
Ong đại tá hưu đắc ý :
“ Đó…phải nói như anh Ký Quèn
mới là quán triệt đường lối của đảng , chính phủ. Nhưng anh nói 5 năm nữa hết
sạch tham nhũng tôi e có lạc quan cách mạng quá không ?”
Ký Quèn cười hề hề :
“ Vậy theo chú Ba phải mấy năm
nữa nước ta mới hết sạch tham nhũng ?”
Ong đại tá hưu ngập ngừng :
“ Cái đó…đảng và Nhà nước chưa
tính được …. Nhưng chắc sớm cũng phải 10
năm …”
Gã Ký Quèn lắc đầu :
“ Không tới đâu…cứ cái đà này
chỉ 5 năm nữa là hết tham nhũng thôi…”
Cô Phượng cave dẩu mỏ :
“ Anh Ký Quèn căn cứ vào đâu
khẳng định 5 năm nữa hết tham nhũng ?”
Gã Ký Quèn cười hề hề :
“ Thì cứ căn cứ vào tốc độ các
đồng chí ấy cướp giật như hiện nay thì
chỉ 5 năm nữa là công quỹ hết sạch …”
Thằng Bảy xe ôm vỗ tay :
“ Vậy chẳng cần tới 5 năm…chỉ 3
năm thôi là đảng và Nhà nước ta ăn láng hết trơn …còn đâu nữa mà tham nhũng ?”
Cả quán cười ồ. Riêng ông đại tá
hưu nổi cáu.
29-4- 2013

Đi dự Thành QỦY. (từ cô hồn các đản,trở thành Ma,từ Ma thành Qủy ,ma Quỷ thì nhiều, qủy thành Hồ LY tinh thì chỉ có một con đang ở trong động BA ĐÌNH )
Trả lờiXóaChang co che do nao ton tai vi mat long dan
Trả lờiXóa*** Còn gì nữa đâu mà …tham nhũng ? ? ?
Trả lờiXóaNgày đi, Đảng gọi Việt gian
Ngày về thì Đảng chuyển sang Việt kiều
Chưa đi, phản động trăm chiều
Đi rồi, thành khúc ruột yêu ngàn trùng!
Đảng ta là Đảng "Thần Tiên" . . . . . [Thân Tiền]
Đa lô thì được, đa nguyên thì đừng !?!?
*** Câu chuyện : NHỮNG CON SỐ -- Ngô Quý Dũng / Budapest
Nhân đợt về quê hương VN thăm nhà, tôi quyết định phải xin 01 cái giấy chứng nhận của Phường để lo vài cái thủ tục bên trời Tây.
Nghe tôi nói vậy, Ba tôi sốt sắng: “Cứ để đấy tao lo”.
Ba vẫn thường đi họp bên Phường.
Mới rồi, sau khi nhận huy hiệu 65 năm tuổi Đảng, ông còn được chiêu đãi một chuyến đi thăm Côn Đảo, nơi ông từng bị tù khi xưa.
Ba tôi kể thêm chi tiết với giọng đầy tự hào:
- Cả Phường này chỉ có Ba với ông Tố là được nhận huy hiệu 65 năm đó mà thôi, hiếm lắm !. Hôm ấy, có cả anh Phó chủ tịch Phường đến bắt tay chúc mừng, nói chuyện vui vẻ lắm !.
Sáng hôm sau ông cầm giấy tờ lên Phường. Lúc quay về, tôi hỏi, Ba nói:
- Anh Phó chủ tịch đã viết vài dòng “ký nháy” gửi tiếp cho anh công an khu vực rồi. Yên tâm, chắc hai tuần sau có kết quả.
Chết một nỗi, tuần sau là tôi phải quay lại trời Tây rồi.
Con em tôi mới đi lang thang cà phê với bạn bè về, nghe chuyện, nó phát 01 câu xanh rờn:
- Mai em giải quyết cho anh.
Sáng sau nó đi, chưa đầy một tiếng nó đã cầm tờ giấy chứng nhận về, với cái dấu đỏ hồng đã đóng.
Ba tôi hỏi, nó nói nhơn nhơn:
- Ba có huy hiệu 65 năm, con có hai tờ năm trăm (ngàn). Ba thấy cái nào tác dụng hơn? .
Tôi phải suỵt một cái thật to cho con em mình im mồm.
Nhìn Ba tôi lặng thinh, đầu hơi cúi xuống.
Có lẽ mấy con số đang gây xáo trộn nặng nề trong lòng ông cùng với cảm giác đánh mất đi một cái gì đó mà ông vẫn trân trọng xưa nay.