Nhà văn NHẬT TIẾN
Nhân đề cập tới những sự đổi thay thường trực xảy ra ở chung quanh mình, tôi bỗng
nhớ đến một nhân vật vốn là một trong những người đầu tiên đã tới tiếp thu ngôi
trường mà tôi đang dạy. Đó là một thanh niên trạc
gần ba mươi, trán cao, mắt sáng, dáng dấp gầy gò, nước da xanh mét, khuôn mặt
bủng tái như mầu chì chứng tò hãy còn mang trong mình một bệnh sốt rét kinh
niên mà chỉ những nguời ở lâu trong rừng mới mắc phải. Anh tên Thành, nghe nói
trước là sinh viên đại học Vạn Hạnh, sau bỏ ra bưng. Khi Cách mạng thành
công, anh ta trở về thành và được giới thiệu là ngời của Thành ủy tới tiếp
thu ngôi trường và cỏ nhiệm vụ điều động sao cho nó có thể chính thức khai giảng
được năm học đầu tiên càng sớm càng tốt.
Công việc nhìn có vẻ dễ dàng, vì trường ốc còn nguyên, học sinh sẵn
sàng tới lớp, đa phần giáo chức không di tản kịp cũng đã quay trở lại trường
tìm một chân đứng thay vì bị Phờng, Khóm ở các địa phương đưa lên danh sách
những người bị xua đi kinh tế mới. Nhưng hầu như đã có những cuộc tranh cãi
kịch liệt xây ra ở đằng sau cánh cửa dành riêng cho văn phòng của Ban Giám
Hiệu. Mỗi lần thấy Thành ở đó bước ra, tôi thấy mặt mũi anh bơ phờ, dáng dấp
mệt mỏi trong chiếc áo sơ mi nhầu nát bỏ ra ngoài chiếc quần tây dài mầu xám
đậm không ủi nẹp. Anh lê đôi dép da không quai hậu, nặng nề đi qua chiều dọc
của căn phòng dài trước đây vẫn dành làm chỗ tập trung của các nhà giáo trong
giờ nghỉ. Thấy mọi người nhìn anh với cặp mắt dò hỏi, anh chỉ nhếch đôi môi
khô khan lên cời một cách nhạt nhẽo rồi lẳng lặng bước ra.
Nhiều người đưa mắt nhìn theo, rồi lại quay ra
nhìn nhau và xì xào : ~
-
Có chuyện gì thế ?
Một vị có vẻ thông thạo thời
thế đã nói :
- Trâu bò húc nhau . . . coi chừng ruồi
muỗi chết !
Hẳn là vị này gợi ý có sự đụng độ giữa các cán bộ
ở A vào và ở R ra. Hay nói khác đi, đường lối của miền Bắc có thể đang gây bất
mãn cho cán bộ miền Nam .Sau này thì tôi biết thêm được một vài chuyện đã gây
nên những cuộc tranh cãi trong thời gian nhà trường chuẩn bị khai giảng năm
học đầu tiên ẩy. Nào là vấn đề lập danh sách đề nghị lưu dung các giáo chức
cũ, giữ ai, bỏ ai, ai còn có vấn đề phải xem xét kỹ khi đã mang danh nghĩa giáo
sư "biệt phái", hai chữ nghe sao mà nó đầy vẻ bí ẩn của loại công
tác an ninh, điệp báo. Rồi nào là sách giáo khoa trong thời chế độ cũ, những
cuốn nào đề nghị còn tạm xài trong khi chờ Bộ Giáo Dục cho in nhữmg sách mới.
cuốn nào thì dứt khoát liệng bỏ cho chở đi làm bột giấy. Rồi trong tiến trình sắp
xếp nhân sự để hoàn tất mọi cơ cấu nhà trường, lấy ai, gạt bỏ ai trong số người
ở thì A vào, người ở thì R ra, người thì thuộc chế độ cũ nhưng
có trình độ chuyên môn tổ chức cao . . . .Mà
hình như ai cũng có lời gửi gấm từ "trên" cả, biết làm sao
đây?
Nhưng điều sai lầm lớn nhất mà Thành mắc phải -
theo tôi nghĩ - là anh đã quá tự tin vào thành quả mình đã đóng góp cho cách
mạng cũng như vào vai trò của mình đã được giao phó lúc chiến tranh chấm dút. Anh hồn nhiên với lý
tưởng của mình vẫn hằng theo đuổi là "Đoàn kết các tầng lóp nhân dân,
các giai cấp các dân tộc,các đảng phái, các đoàn thể
, các tôn giáo và nhân sĩ yêu nước
không phân biệt xu hướng chính trị , đấu tranh lật đổ chế độ tay sai của Mỹ thực hiện
một miền Nam trung lập, dân chủ, hoà bình trước khi tiến tới việc thống nhất Tổ quóc.” Đó là cương
lĩnh của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam mà anh đã nghiền ngẫm trước khi bỏ Sài
Gòn trốn ra bưng, đi theo Cách mạng.
Khi chiến tranh chấm dứt, anh luôn luôn bầy tỏ với
mọi người rằng đã đến lúc ai ai cũng nên xóa bỏ mặc cảm của mình để cùng nhau
xắn tay vào công cuộc xây dựng một xã hội mới. Có lần anh nói với tôi :
- Tội ác của chế độ cũ là gây chia rẽ, hận thù.
Làm gì có chuyện Việt Cộng khi vào thành thì nhổ hết móng tay của phụ nữ. Thầy
sẽ thấy dưới chế độ mới, ai cũng đều có chỗ đứng của mình. Đất nước đã hoang
tàn đổ nát quá nhiều rồi bây giờ thời điểm của xây dựng chứ không phải là cửa
phá hoại.
Thế là vì quá tự tin vào thiện chí trong sáng
của mình, anh đã lội ngược dòng mà không hay. Dù hoàn toàn không đồng ý với
anh ở luận điệu " Tội ác củaa chế độ cũ là gây chia rẽ, hận thù , nhưng tôi cũng chia sê
với anh về cái nhìn "Đất nước đã
hoang tàn đổ nát quá nhiều rồi , bây giờ thời điếm của xây dựng chứ không phải là của phá
hoại". Chỉ tiếc là, thay vì phải đi động viên, khuyến khích những người
thuộc chế độ cũ, điều chính yếu là anh cần phải thuyết phục ngay những kẻ đang
cùng với anh có nhiệm vụ làm vận hành guồng máy vừa mới tiếp thu được. Họ đâu
có chia sẻ với anh những điều mà anh
hằng tâm niệm. Họ tiếp tục đàn áp người của chế độ cũ đế trả thù và lợi dụng
danh nghĩa trả thù ấy để chiếm đoạt, vơ vét. . . vào quỹ chung thì ít mà
túi riêng thì nhiều. Chỉ riêng việc khi lập biên bản tịch thu những lạng vàng
trong cuộc đánh tư sản, cán bộ chỉ ghi là "Kim loại có mầu vàng" là
đủ thấy rõ. Cho nên, những lời động viên và khuyến khích có tính đi ngược trào
lưu của Thành vừa được loan truyền ra thì bỗng nhiên không ai thấy anh lui tới
nhà trường nữa. Trước thì chúng tôi tưởng anh ốm đau bệnh hoạn sao đó, sau
lại thắc mắc tại sao nhà trường cứ êm ả không nói năng gì về sự vắng mặt của
anh. Rồi đùng một hôm Ban Giám Hiệu tổ chức hội họp giáo viên để chính thức giới
thiệu viên Hiệu trưởng mới. Bấy giờ thì chúng tôi mới hiểu số phận của anh
Thành đã ra sao rồi. Có thể nói mãi mãi sau này, dù có để tâm dò hỏi, cũng
không bao giờ chúng tôi còn nghe được bất cử tin tức gì của anh nữa, ngoại trừ
những lời đồn đoán lúc ban đầu, không được kiểm chứng là anh đã bị đem đi mất
tích. Người thay thế anh như đã tả trong một chương trước, làmột tay bộ
đội, tuổi trung niên, khi lui tới nhà trường vẫn mặc đồ lính và đeo súng kè
kè. Nhân viên Ban Giám Hiệu gọi ông này là "đồng chí Vũ. Ông Vũ không đeo
quân hàm, nhưng tác phong thì khinh khỉnh với mọi người và sẵn sàng tỏ thái
độ hách dịch với đám giáo viên chế độ cũ, như hỏi điều gì cũng nói trống
không. Một lần ông ta chỉ vào dàn mảy ghi âm khá tối tân đặt trong phòng gắn
máy lạnh :
-
Cái này là cái gì ? Nó phục
vụ chức năng gì trong nhà trường cũ ? .
Rồi
quát tháo :
- Ai lo quản thủ những thứ này đây ? Sao cứ để máy
lạnh chạy cả ngày lẫn đêm không lo tắt bớt lúc không cần đến.
Cũng có nhiều nhân viên cũ có thể đứng ra giải thích
đấy. Nhưng ai cũng thấy sợ sệt, mong được yên thân nên không ai dại gì mà cứ
ráo riết tranh biện vì lẽ phải. Vì thế, một lệnh của ông Vũ ban ra, bất cứ là
thứ lệnh gì, mọi người đều cứ răm rắp tuân theo. Có thể nói, từ ngày ông Vũ đợc
cử về công tác, bầu không khí trong nhà trường cứ như lúc nào cũng bao trùm
một vẻ vừa u ám, vừa nặng nề. Phải chăng ở ngôi trường này, dù là một cơ sở .giáo
dục, chúng tôi cũng đã bắt đầu ngửi được mùi vị của cái gọi là “chuyên chính
vô sản".
(còn tiếp)

Nha văn Nhật Tuấn ơi,
Trả lờiXóaTôi cũng là một giáo viên "lưu dung" nên rất thăm thía khi đọc " Nhà giáo một thời nhếch nhác"..Cảm ơn nhà văn Nhật Tiến (tôi đã mê từ khi đọc Thềm hoang mới ra lò ) đã giúp tôi nhớ lại những chuyện cười ra nước mắt một thời ! Có điều nhà văn "hà tiện " quá : mỗi tuần đăng có một chương, đọc không đã thèm ! Có chương nào, tôi in ra ngay,đợi khi có đủ sẽ đóng thành tập , lưu trữ cho con cháu đọc.
Riêng chương 11 " Nắng Sài gòn ai di còn thấy mát " tôi chỉ thấy có phần 2 , còn phần 1, tìm mãi không thấy, xin nhà văn đăng lại .
Thành thật cảm tạ
Bác vào đây là phần 1 :
Xóahttp://nhattuan2011.blogspot.com/2012/12/nha-van-nhat-tien-nang-sai-gon-ai-i-con.html