Nhà văn NHẬT TIẾN
(tiếp theo)
Có những .. . .tâm tình !
Thật khó có thể tưởng
tượng được rằng nhà trường XHCN sao mà sinh ra lắm tổ chức thế.
Mà lại toàn là những tổ chức công khai, có liên hệ tới mọi sinh
hoạt trong nhà trường sau ngày Sài Gòn đổi chủ. Chúng đã tuần tự xuất hiện như
một thực thể hiển nhiên, không cần thông báo, không cần giới thiệu và ngay cả thành
phần nhân sự của mỗi tổ chức ra sao cũng không thấy phổ biến cho mọi người biết.
Mà thực sự cũng chẳng mấy ai cần biết. Vì biết cũng chẳng để làm gì. Ngôi trường
này đâu còn là một chỗ thân thương tha thiết trong tâm tình của mọi người như xưa để ai cũng thây mình gắn bó nổi trôi
theo nó. Bây giờ không yêu, cũng chẳng ghét, mọi người chỉ thấy cần tới nó mà thôi. Bởi ai cũng muốn
bám víu vào nó như những kẻ sang sông đắm đò, cố ngoi lên, tìm cách cột thân
xác mình vào những mảnh ván vỡ của con thuyền để cho qua cơn hoạn nạn.
Nếu hiểu được như thế thì mới lý giải được tại
sao trong những tháng ngày đằng đẵng, các thầy cô nom mệt mỏi trong vẻ mặt nhẫn
nhịn, âu sầu mà vẫn phải cố công đạp xe qua nhiều đường phố để tới nhà trường
hít thở bầu không khí đe nẹt, dòm ngó, nghi ky, một đôi khi còn phải chịu đựng
lắng nghe những lời nói hỗn hào, xấc xược.
Nhưng mấy ai hành xử được
như Linh Mục kiêm nhà giáo Thanh Lãng. .Ông cũng dạy học, lại làm Trưởng
ban Văn Chương Quốc âm ở đại học Văn Khoa Sài Gòn. Sau 30 tháng 4- 1 975, chắc
sinh hoạt ở đó cũng nhiều trò nhố nhăng lắm nên ông không muốn về trường nữa mà
đi làm tàu hủ ở một Họp tác xã trong Ngã Tư Bẩy Hiền. Vì có quen biết với ông,
nên thỉnh thoảng trên đường đạp xe từ Hợp
tác xã trở về ông có ghé qua nhà tôi để cho mấy bìa đậu hũ mới ra lò, cầm lên
thấy vẫn còn nóng hổi.
Dư luận sau này lên án ông là một kẻ nằm vùng chỉ vì lý do
ông là Chủ Tịch Hội Văn Bút, lại nhân danh Văn Bút để can thiệp với chính quyền
cho một cây bút nằm vùng đích thực là Vũ Hạnh. Nếu LM Thanh Lãng là một tay nằm
vùng thì công trình của ông thực hiện cho phía bên kia hẳn phải nhiều hơn nữa,
nhất là sự lũng đoạn tổ chức Văn Bút là một công tác dễ làm. Nhưng thành tích có lợi cho bên kia chỉ có mỗi
một chuyện can thiệp đó.
Ngoài ra, tuyệt nhiên tôi không thấy có bất cứ một dấu hiệu
nào chứng tỏ ông đã phá hoại tổ chức Văn Bút trong cương vị một Chủ tịch nhiều
năm trước đó. Theo tôi nghĩ, có thể ông nhẹ dạ, thương người , trọng tình nghĩa
đối với người cộng tác lâu năm. Vả
chăng, quyết định xin tha cho Vũ Hạnh không phải là một quyết định đơn phương của
riêng ông, mà là của cả Ban Chấp Hành. Nếu Ban Chấp Hành không đồng ý thì dù muốn,
LM Thanh Lãng cũng không thể đơn phương ra quyết nghị can thiệp nhân danh Văn
Bút. Cho nên, theo tôi nghĩ là một linh mục, không bị ràng buộc bởi gia đình,
ông có điều kiện đế hành xử như một kẻ
sĩ. Không có ruộng ở nhà quê để về quê đi cầy như cung cách ứng xử của người xưa, thì ông đi làm đậu hũ.
Đôi lần ông tạt qua nhà tôi để cho bìa đậu nóng như đã nói ở
trên, tôi thấy ông nhìn vợ chồng tôi, và lũ nhỏ nhà tôi bằng đôi mắt tần ngần,
xót xa. Tôi hiểu thấu tâm trạng của ông. Mọi sự đã đổi thay hết rồi, và thời thế
này biết có còn được gặp nhau. Cho nên, chúng tôi đã nghĩ rằng bìa đậu
ông cho chỉ là phụ, mà điều chính yếu là lâu lâu ông lấy cớ tạt qua để hãy còn
nhìn thấy được nhau. ôi, tấm lòng của một vị Linh mục, kiêm
Giáo sư Đại học và Chủ tịch Văn Bút Việt Nam trong nhiều nhiệm kỳ cho đến khi xaey
đàn tan nghé.
Thực tình, tôi cũng muốn theo gương ông để rũ bỏ hết thấy mọi
chuyện nhếch nhác trong nhà trường đế đi
theo con đường lao động làm tầu hủ
như thế. Nhưng đa phần chúng tôi, gia cảnh
đùm đề, giữa thời buổi mà mọi người đều
chung một hoàn cảnh xây đàn tan nghé, bạo lực bao vây tứ phía thì thôi, đành là
cứ nhắm mắt đưa chân, không thể làm như ông được . Có lẽ chỉ những ai trong cùng cảnh ngộ
với tôi lúc đó thì mới có thể cảm thông mà thôi.
****
Trở về chuyện các tổ
chức có trong nhà trường. Nói sơ qua về mặt nổi, thì có Ban Giám Hiệu. Bên cạnh
Ban Giám Hiệu là Công đoàn Trường. Rồi đến Chi đoàn Thanh Niên Cộng sản Hồ Chí
Minh, Chi Đội Thiếu niên Tiền Phong, Chi Hội Nhà Giáo Yêu Nước các tổ chuyên môn,
các Tổ Lao Động Sản Xuất. . . ..thôi thì đủ mọi thứ cử rối tinh rối mù chen vào
sinh hoạt giảng dạy trong nhà trường, nơi mà xa kia vẫn sinh hoạt êm đềm tĩnh mịch.
Sự êm đềm, tĩnh mịch đến khiến con người còn chú ý
được tới cả những tia nắng le lỏi
lọt qua khe mành hay bình tâm nhìn ngắm những cành lá đu đưa bên ngoài song cửa,
đôi khi còn có cà tiếng chim hót líu lo vọng vào lớp học. Cái thời xa xưa ấy
bây giờ cũng phải dìm sâu trong tâm tưởng. Nó chẳng hợp thời !
Về mặt phân công thì Công đoàn có nhiệm vụ tham gia vào việc
quản lý Nhà trường, phối hợp với Ban Giám Hiệu để vừa chăm lo đời sống vật chất
của các giáo viên vừa theo dõi công tác giảng dạy sao cho chủ trương, chính
sách của Đảng và nhà Nước được bảo đảm thực hiện tốt Bên cạnh đó là nhiệm vụ
tham gia công việc soạn thảo và giám sát việc tiến hành những quy chế áp dụng
trong nhà trường. như qui chế Chi tiêu Nội bộ, quy chế Thiết lập Hội đồng Thi
đua, quy chế tổ chức các phong trào thi đua và những đề nghị khen thưởng, quy
chế tiếp thu, bảo quản và sử dụng tài sản của nhà trường thuộc chế độ cũ còn bỏ
lại . . .v..v... Vì lắm công việc đa đoan như thế, nên Công đoàn nhà trường
cũng choán khá nhiều chỗ, đặc biệt là cả một dẫy nhà kho ở cuối hành lang kế
bên khu bếp núc cũng đã được vận dụng để làm chỗ tiếp thu và phân phối các
loại nhu yếu phẩm dành cho giáo viên và công nhân viên nhà trường.
Người lo việc quản lý
cái "khâu' phân phối này là một phụ nữ được Công đoàn Quận phái xuống. Chị trạc tuổi gần
50, da trắng trẻo, thân hình phốp pháp, bận quần thâm, áo cánh nhưng là thứ áo may bằng vải có in hoa với mầu
sắc rực rỡ chứ chằng phải thứ vải ngà ngà của mầu trắng đã ố vàng như nhiều bà,
nhiều cô ở đây hay mặc. Chị vui tính. rất hay cười và khi cười thì miệng rộng
huếch lên phát ra thứ âm thanh nghe vui vẻ, ròn rã, loại tiếng cười của những người
ruột để ngoài da, chẳng có gì để phải giấu
giếm. Chị tên Thu, người miền Nam,
nói năng bằng giọng miền Nam
rặt. Trớc tháng 4-1975 chị vẫn sinh sống ở Sài Gòn, có một quán cơm bình dân mở
ở ngay xế Tổng Y Viện Cộng Hòa. ở nơi này, không ai biết được đẩy là một ổ giao
liên do chính chị làm chủ chốt. Một người phổi bò như chị mà lại có thể là dân Việt Cộng
“nằm vùng" sao ?
Sau này, có nhiều dịp chuyện trò, chị đã kể:
- Chồng tui đi tập kết,từ năm 54. Tui một nách hai con phải
làm ăn buôn bán để nuôi chúng chớ .Trước thì buôn bán đủ thứ linh tinh bậy bạ
ngoài chợ để đắp đổi qua ngày. Sau, cái Tổng Y Viện Cộng Hòa dựng lên khang trang,
tui mới chen vào một chân bán cơm cho thân nhân người bệnh. Ai ngờ dính luôn tại đó vì khách đông
quá trời. Mà toàn vợ lính thôi. Họ nghèo xơ xác mà lắm khi còn lâm vào hoàn cảnh
khốn đốn hơn mình.
Chị ngừng một chút như để nén cái mủi lòng cứ như đang tràn
lên cổ họng:
- Thầy biết không ! Lắm khi, chồng thì thương tích trầm trọng
mới vô, nằm đó. Y tá thì nói bệnh viện hết máu trong kho. Muốn sang máu cho chồng
thì phải đi mua. Mà tiền đâu mà mua.
Tôi cũng còn đang phân vân tìm câu trả lời cho câu hỏi của
chị, thì chị đã cất giọng hằn học :
- Con bà nó ! Thiểu gì đứa chầu chực rình mò ở ngoài cổng để
gạ gẫm muốn có tiền mua bịch máu cho chồng thì cứ đi bán dâm.
Chị ngừng một lát rồi tiếp :
- Tui hận những cảnh đời như thế nên khi được mấy
ổng móc nối là tôi chấp thuận liền. Chẳng cứ là tôi đã có chồng đi tập kết. Nó
đi từ đời nảo đời nào, chẳng thơ từ lấy một chữ, tôi đâu còn nhớ.
Tôi vui miệng hỏi thăm :
- Vậy bây giờ đất nước thống nhất rồi thì anh chị lại đoàn tụ
chớ ? .
Chị huếch miệng ra cười :
-
Có mà đoàn với con thần đanh đỏ mỏ
! ở đó mà nói đoàn !
(còn tiếp)

Gửi bác nặc danh : Bác vào đây là phần 1 bác cần :
Trả lờiXóahttp://nhattuan2011.blogspot.com/2012/12/nha-van-nhat-tien-nang-sai-gon-ai-i-con.html
Tôi đã in phần 1. Vô vàn cảm tạ bác nhà văn Nhật Tuấn. Nhân đây xin nhắc lại một câu nói nổi tiếng của nhân vật bác Tốn trong Thềm hoang của Nhà văn Nhật Tiến :" Nói như bố con chó xồm !" Câu này đã trơ thành một khẩu ngữ quen thuộc,phổ biến ở miền Nam sau khi Thềm hoang ra mắt người đọc. Không biết bác Nhật Tuấn -và cả tác giả Nhật Tiến - có nhớ không ?
XóaKinhs chúc bác Nhật Tuấn bút lực ngày càng sung mãn . 'Hẻm buôn chuyện " và " Yêu thời đồ đểu" tuyệt lắm !
Thưa nhà văn Nhật Tiến,
Trả lờiXóaDư luận cho linh mục Thanh Lãng là người nằm vùng,tôi nghĩ nhận định đó
là không chính xác.Thật ra,nếu chỉ có một ít người nói vậy thì họ cũng
không phải là số đông để có thể cho đó là dư luận nói chung,mà có lẽ là
tin đồn thì đúng với thực tế hơn.
Trân trọng.
I am sure this piece of writіng has tοuсhed all the internеt visitοrs, itѕ really
Trả lờiXóaгeаlly nice paragraph oon building up
new website.
Feеl free tο surf to my ωeblog :: nick Yates