Khổ nhục kế ?
Cơn bão số 5 mãi ngoài Mống Cáy nhưng sáng sớm cũng làm trời Sàigòn xám xịt , lành lạnh như mùa thu Hà Nội. Trời đã buồn, trong quán chị Gái lại mở “Giọt mưa thu” nghe não ruột khiến thằng Bảy xe ôm la lên :
“ Buồn “thúi ruột”…mở bài khác đi chị Gái…”
Cô Phượng cave đang thả hồn theo tiếng nhạc, trợn mắt :
“ Đang hay…chị Gái cứ để nghe , thằng
Bảy tai trâu biết mẹ gì…”
Thằng Bảy xe ôm cãi :
“ Sao không biết. “Giọt
mưa thu” chỉ có ngoài Hà Nội, Sàigòn đâu có ? Chắc chị Phượng nhớ bồ già ngoài
đó nên thích nghe bài này chứ gì ? Sao không điện cho ổng vô chơi ?”
Cô Phượng cave trợn mắt :
“ Ảnh vô sao được ? Ảnh đang họp kiểm điểm mà …”
Thằng Bảy xe ôm la :
“ Í chết cha … đồng chí bị lộ à ? Tội gì vậy ? Tham ô, tham
nhũng, hay chạy chức chạy quyền ? “
Cô Phượng cave giãy
nảy :
“ Không phải , kỳ này các đồng chí dù bị lộ hay chưa bị lộ đều phải kiểm
điểm hết. “
Ông đại tá hưu lên tiếng :
“ Con Phượng nói đúng đó. Các đồng chí Bộ chính trị, Ban Bí thơ
kiểm điểm rồi. Giờ dến lượt các đồng chí tỉnh ủy, thành ủy…”
Cô Phượng cave reo lên :
“ Vậy ảnh đang kiểm điểm là đúng rồi. Ảnh có chân trong thành
ủy mà…”
Ông Tư Gà nướng càm ràm :
“ Tham ô, tham nhũng thì khỏi nói rồi, nhưng quan trọng nhất là
cái bệnh “sợ Tàu” , đảng có dám kiểm điểm không ?”
Ông đại tá hưu quát :
“ Chú Tư Gà nướng nói gì lạ, đảng ta Mỹ không sợ, Pháp không
sợ, đời nào lại sợ Tàu ?”
Thằng Bảy xe ôm gân cổ :
“ Sợ vãi đái ra kìa. Chẳng nói đâu xa, nho, lê,táo Trung Quốc
đang tràn ngập chợ Sàigòn rẻ như cho, nhưng ăn vào không ung thư cũng mất giống
vậy mà có đồng chí nào dám lên tiếng cấm nhập đâu ?"
Ong Tư Gà nướng gật đầu :
“ Nho,lê,táo là chuyện nhỏ,
gian thương Trung Quốc tràn sang tranh mua tranh bán, gây hại cho ta bao năm nay sao đảng, nhà nước không
ngăn chặn ?”
Thằng Bảy xe ôm cười hơ hớ :
“ Đảng nhà nước hả ? Mấy cha
cấp cao trông thấy ba thằng quan Tàu đã rối rít “răng môi” với “16 chữ vàng” huống hồ ba thằng quản lý thị trường vừa gặp thằng Tàu
đã đái ra quần, hồn vía đâu dám ngăn tụi nó?”
Cô Phượng cave hùa theo :
“ Thằng Bảy xe ôm nói có lý,
chưa bào giờ đảng , nhà nước sợ thằng Tàu như bây
giờ. Nó cho cả 23 ngàn tàu đánh cá vào biển của ta vét hết cá mà cứ im thin
thít , toàn thằng chết nhát …”
Gã Ký Quèn cười cười :
“ Đảng không chết nhát đâu.,
đảng đang khổ nhục kế của Việt vương Câu tiễn
đấy …”
Bà Năm củ cải thắc mắc :
“ Vậy là sao ?”
Gã Ký Quèn :
“ Ngày xưa Câu Tiễn vua nước
Việt bị vua Phù Sai bắt sang nước Ngô hầu hạ. Câu Tiên giả vờ đóng vai
chết nhát, nếm cả phân cho Phù Sai nhờ vậy mà Phù Sai tha chết cho. Sau này Câu
Tiễn trả được thù. Việt Nam ta bây giờ cũng vậy, cũng chơi trò khổ nhục kế, giả
vờ chịu đựng mọi o ép của thằng Tàu ngấm ngầm mua tàu
chiến lớp Projekt , hệ thống tên lửa phòng thủ bờ biển Bastion, tàu hộ
vệ tên lửa Gepard6 , khi nào đủ mạnh rồi
mới hỏi tội thằng Trung Quốc. Bởi vậy bây giờ nó bắt ăn “kít” thì cũng nhắm mắt ăn…”
Cả quán cười ồ. Ong đại tá hưu
đập bàn quát :
“ Thằng Ký Quèn kia, sao mày dám
bảo Trung Quốc bắt ta ăn “kít” cũng phải ăn hả ?”
Cô Phượng cave vênh mặt :
“ Thì đã bảo đảng đang “khổ nhục kế” mà !”.
Cả quán cười ầm ầm. Riêng ông
đại tá hưu hầm hầm bước ra khỏi quán.
NT

Mọi người trong hẻm chỉ có nói đúng!
Trả lờiXóaMỹ , Pháp không sợ, đảng sợ Tàu
4 tốt, 16 thuộc lòng như cháo chảy,
Sợ nhất thời nay, đâu có thời nào?
Sợ. sợ quá nên đành "khổ nhục kế"...
Mỹ, Pháp không sợ, vì thời đó có Tàu chống lưng.
Trả lờiXóaMà "khổ nhục kế" tui nghi là để câu giờ để vơ vét tài nguyên đất nước, lấy cớ sài tiền dân mua sắm "đồ chơi" làm cảnh chứ chắc gì để chống Tàu?
Ông đại tá ăn "kít" mãi rồi mà không biết là đã ăn, vậy hỏi làm sao họ biết "nhục"???
cô Phượng ca-ve lại có bồ trong thành ủy là ngon quá rồi
Trả lờiXóa