Tắc kè trắng .
Từ sáng sớm thằng Bảy xe ôm chạy về rối rít :
“ Cúp điện…hẻm ta cúp điện không ?”
Cô Phượng cave tròn mắt :
“ Mắt để đâu vậy Bảy ? Quạt quay ầm ầm sao kêu cúp điện ?”
Thằng Bảy xe ôm ngẩn người rồi vọt miệng chửi :
“ Con bà nó…trắng trợn ... nói dối trắng trợn !”
Chị Gái hủ tíu đang bưng càphê hỏi ngang :
“ Mày chửi ai vậy Bảy ?”
Thằng Bảy xe ôm tức tối :
“ Chửi thằng bán xăng chớ chửi ai. Nó dám treo biển “cúp điện –
nghỉ bán” . Tôi đi suốt cả phố có chỗ nào cúp đâu ?”
Ông Tư Gà nướng lên tiếng :
“ Vậy xăng sắp lên giá nữa rồi. Tụi nó găm lại chờ tăng giá mới
bán. Có vậy không hiểu còn chửi ?”
Thằng Bảy xe ôm vẫn chửi
:
“ Con mẹ nó…dám treo biển dối trá ngay trước cửa Ủy ban với đồn
công an ?”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Cả nước nói dối sao mày bắt thằng bán xăng nói thiệt ?”
Ông đại tá hưu cau mày :
“ Con Phượng cave kia ? Sao mày dám bảo cả nước nói dối. Bộ mày
muốn nói cả đồng chí Tổng Bí thơ, các đồng chí trong Bộ chính trị đều nói dối
cả sao ?”
Cô Phượng cave đáo để :
“ Vậy con hỏi chú Ba, mấy cha đó có cha nào không nói đi lên
chủ nghĩa xã hội là nguyện vọng tha thiết của nhân dân ta không ?”
Ông đại tá hưu quát lên :
“ Nói vậy không đúng sao ?”
Thằng Bảy xe ôm chen ngang :
“ Vậy chú Ba hỏi cả quán ai có nguyện vọng tha
thiết đó không ?”
Cố Phượng cave cười ngỏn nghẻn :
“ Có đấy…có chú Ba thôi…nhưng chú Ba đâu phải “nhân dân ta”.
Cả quán cười ồ. Ông đại
tá hưu tiu nghỉu. Vừa lúc đó một bà xách vào quán cái lồng chứa nhung nhúc …tắc kè. Nguyên tuần trước ông đại tá hưu rước về một túi toàn cổ linh chi với nhân sâm Cao Ly khoe
toáng :
“ Bà cả
ngoài Hà Nội mới gửi vào hai chục lít rượu tăm thượng hạng để ngâm thuốc. Vừa may hôm nay lại mua
được món cổ linh chi và nhân sâm Triều Tiên …Coi này ”
Ong bày la liệt các thứ mới mua . Cô Phượng
cave thắc mắc :
“ Cổ linh
chi gì mà gỗ chẳng ra gỗ, đá chẳng
ra đá ?”
Ong đại tá
hưu gắt :
“ Tầm bậy …cổ linh chi là nấm cổ ngàn năm nay, tác dụng tiêu trừ bách bệnh kể cả
ung thư, tiểu đường, cao máu, cải lão hoàn đồng, trẻ ra cả chục tuổi lận…”
Cô Phượng
cave cười rinh rích :
“ Í mèn
ôi, vậy kỳ này chú Ba khỏi lo đêm đêm cô
Ba mắng sa sả. Còn củ gì nom như khoai
lang nghệ vậy chú Ba ?”
“ Tầm
bậy…nhân sâm Triều Tiên đấy. Loại này nước ta chỉ thấy ngày xưa đồng chí Kim Nhật Thành biếu bác Hồ mấy củ thôi…”
Cô Phượng
cave trầm trồ :
“ Quý hiếm
vậy ? Chắc giá cả trăm triệu lận ?”
Ong Ba đại
tá đắc ý :
“ Đúng
vậy, lẽ ra phải cả trăm triệu . Vậy mà
tất cả có 3 trăm ngàn thôi đó…”
Thằng Bảy
xe ôm la lớn :
“ Ba trăm
ngàn ? Ba trăm ngàn cả cổ linh chi cả sâm Cao Ly? Vậy chú Ba mua phải của rởm rồi…”
Ong đại tá
hưu trợn mắt :
“ Tầm bậy
? Tao coi kỹ , rởm sao được ?”
Thằng Bãy
xe ôm cười hề hề :
“ Con cá
với chú Ba đây. Chú mang về cô Ba không chưởi toáng con cứ đi bằng đầu…”
Thằng Bảy
xe ôm nói thế mà thiêng. Ông đại tá hưu vừa ôm mớ cổ linh chi với sâm Cao Ly
về, cô vợ trẻ đã nhảy cẫng , quát tháo om sòm, mắng ông “ già rồi còn ngu,
nghe dỗ ngon dỗ ngọt, mất cả đống tiền”. Hôm sau ông đại tá hưu than thở :
“ Mấy
thằng vệ sinh môi trường thật “quan niêu” ! Cho nhập cả rác thuốc bắc từ Trung
Quốc sang có chết tao không ? “
Thôi thôi từ nay tao cạch không ngâm rượu thuốc bắc nữa. Cứ tìm rắn, tắc kè còn
sống ngâm cho chắc ăn…”
Cầu được ước thấy, sáng nay một bà mang vào quán cả lồng tắc kè còn sống
nhăn. Nếu ai mua , bà ta làm thịt, moi ruột tại
chỗ rồi cầm về ngâm rượu. Ong đại tá hưu coi kỹ từng con một, con nào
cũng xanh lè, mặc cả sát sạt rồi mới mua. Cô Phượng ca ve thắc mắc :
“ Sao
tắc kè con nào cũng xanh lè vậy chú Ba ? Có con nào trắng không ?”
Thằng
Bảy xe ôm cười :
“ Tắc kè
trắng hả ? làm gì ra có ?”
Cô
Phương cave kêu lên :
“ Sao kỳ
vậy cà ? Sao hổng có tắc kè trắng là sao ?”
Thằng
Bảy xe ôm cười :
“ Trời
sinh ra vậy . Giống như các quan cán bộ. Có quan nào nói thật không nói dối đâu
?”
Cô
Phượng cave cười rinh rích :
“ Thì
cũng như tắc kè…làm gì có con nào trắng ?”
30-8-2012

có mấy con trắng .là trắng mặt ra khi các cụ thực chất đi vào nghị quyết nếu không sữa đổi nguy cơ đảng sẻ tiêu tán dân sẽ tự do
Trả lờiXóaTắc kè không có con nào trắng
Trả lờiXóaCác quan ta nói dối quen rồi!
Nói dối đã thành ra quốc sách,
nói thật có mà đảng đi đời!
Kỳ quặc thật, chẳng hiểu nói dối để làm gì khi mà cả người nói lẫn người nghe chẳng ai tin nhỉ?
Trả lờiXóaBác NặcDanh này hình như vẫn chưa biết mình đang sống ở thế giới nào.
XóaĐang ở Thế giới của Ma Qủy đó bác ơi.
Đang mặc áo giấy đó, đang nói theo kiểu ma qủy đó.