(tiếp theo)
Thế là Nguyễn Đình Thi cho họa sĩ Tư vẽ nữ du kích bằng
máu của mình :
“ Tư lại ho, cơn ho ác
nghiệt..rồi bỗng thấy trong miệng mặn nóng, trong cổ anh cứ trào lên, Tư kinh hoàng thấy nhiều máu quá. .. Thôi
phải làm gấp …”
Rồi người hoạ sĩ chết và người đọc không biết bức tranh vẽ bằng
máu ấy giá trị bao lăm ? Tuy nhiên không phải cứ chấm vào máu là vẽ thành kiệt
tác . Hoạ sĩ Diệp Minh Châu lấy máu mình vẽ Hồ Chí Minh mà rốt cuộc tranh cũng chỉ treo bảo tàng cách mạng.
Sau cái chết của hoạ sĩ Tư , người đọc chờ đợi nỗi bất hạnh của
cô gái điếm Bích, người đang chung sống như vợ chồng với anh, nhưng không, ông
nhà văn bỏ qua chuyện đó và hướng tới
Phượng. Một mỹ nhân Hà thành ham sống,
ham hưởng thụ vậy mà khi nghe tin hoạ sĩ Tư chết bỗng rơi vào hoảng loạn :
“ Đời Phượng, hạnh phúc
của Phượng, tất cả đã lỡ hết rồi. Tất cả mọi thứ , mọi người ở xung quanh bó
buộc Phượng cứ phải kéo dài cuộc đời giả dối, nhạt nhẽo, vô ích với người đàn
ông càng ngày càng xa lạ, đánh chán đáng tởm, vậy mà Phượng không thể cựa quậy được…”
Thực ra hoạ sĩ Tư đâu có phải là “cuộc đời Phượng, hạnh phúc của Phượng”, chính ả ghê sợ cái cuộc
sống nghèo túng của anh ta kia mà. Và đâu phải cái chết của Tư mới làm ả nhận ra cuộc sống với chồng là giả dối, đáng
tởm. Tạo ra tâm trạng tuyệt vọng cho cô
tiểu thư hàng Đào sau cái chết của hoạ sĩ Tư đã rất khiên cưỡng , ông nhà văn
còn đi xa hơn nữa : ép uổng tính cách nhân vật, đẩy cô tiểu thư đến chỗ tự tử.
“ Phượng chống một bên
tay nghiêng người nhỏm lên, rót một cốc nước rồi dốc cả ống thuốc ngủ vào đó
….”
Và rồi ả chết, chết “bức tử” do chính ông nhà văn giết chết
nhân vật chỉ để chứng tỏ cái xã hội cũ
thời phong kiến đế quốc bế tắc, dồn con người
đến tuyệt vọng . Vậy mà các nhà phê bình “quốc doanh” vẫn chê vì “cách giải quyết tiêu cực quá, sao không cho
cô Phượng …giác ngộ đi làm cách mạng ?”.
Nhạc sĩ Toàn là đại biểu sau cùng của giới văn nghệ sĩ Hà Nội
được Nguyễn Đình Thi đưa vào “Vỡ bờ”. Sau khi cô người yêu người Nga, tên Nina,
bỏ anh tìm về với quê hương thân yêu đang có cách mạng vô sản, “cuộc đời nhạc sĩ của Toàn vẫn thất thểu mỗi
ngày vẫn giống mỗi ngày không đem lại gì mới mẻ…cắp hộp đàn …đến tiệm rượu và
hàng ăn “Con gà Gôloa” để chơi trong dàn nhạc mà ngoài anh là người Việt ra còn
lại toàn người Phi Luật Tân, Nga, Hung, Áo…”.
May cho Toàn, ngoài kéo đàn kiếm cơm, anh còn tìm được một việc
“có ý nghĩa” : “sưu tầm vốn cũ dân tộc”.
Thật ra công việc này phải vài chục năm sau khi đã nắm quyền ở một nửa nước,
Đảng mới phát động các nhạc sĩ rời bỏ
đất thánh Hà Nội đi về các miền quê, miền núi để sưu tầm dân ca, nhạc cổ cho
đúng với phương châm : dân tộc, khoa học và đại chúng . Ấy thế mà từ hồi mồ ma
đế quốc phong kiến, không hiểu sao ông nhạc sĩ Toàn đã làm rồi . Ông nhạc sĩ đi
trước thời đại hay ông nhà văn Nguyễn Đình Thi đem cái công việc “nóng hổi tính
thời sự “ lúc đang viết “Vỡ bờ” gán cho
người xưa ? Ông nhà văn tranh thủ tuyên truyền đường lối văn hoá văn nghệ của
Đảng như thế là rất điệu nghệ.
Để nhân vật nhạc sĩ Toàn tiến gần tới cách mạng, ngoài việc
“sưu tầm vốn cổ” , Nguyễn Đình Thi phải tìm cho anh ta một hành động nào đó rõ
ràng hơn thế. Một tối, Toàn đến tiệm để chơi đàn đã thấy Phêđô – một nhạc công
người Nga “mở chai rươụ rót vào một loạt cốc và đứng nói với một vẻ hơi trịnh
trọng : “ Tối nay tao có một chuyện vui.
Thôi chúng mày chạm cốc với tao và uống đi, tao chỉ đòi lại chúng mày một điều
nhỏ thôi : tí nữa vào, chơi mở đầu bằng bài “ Nhưng người kéo thuyền trên sông
Vonga”…”.
Tại sao lại thế ? tại sao chơi trong quán ăn của Pháp lại đòi
mở đầu bằng nhạc Nga. Thì ra đây là chuyện ăn mừng chiến thắng Xtalingrát
Thế là từ hôm đó, cứ mỗi lần nghe tin Liên xô thắng trận , Hitle thua lớn, Toàn với Phê đô lại chơi một bản nhạc
Nga . Một hôm, Phêđô “ngửi thấy mùi thuốc súng khét lẹt ở đây” rủ Toàn “vượt biên giới sang Trung Hoa rồi đi xa nữa…”, nhưng Toàn từ chối vì “nếu anh bỏ đi bây giờ thì anh sẽ chỉ còn như
cái cây đứt rễ. Nó sẽ héo khô đi rất nhanh chóng…”
Chẳng hiểu sao lại thế, chắc vì lúc này Việt Minh đã hoạt động
rần rần ở các thành phố, cuộc khởi nghĩa giành chính quyền
sắp nổ ra, một nghệ sĩ trí thức yêu nước qua ‘sưu tầm dân ca nhạc cổ”
như Toàn không có lý gì lại bỏ ra nước ngoài đi trốn cái sự kiện lớn lao ấy .
Đó chính là lý do ông nhà văn không cho phép Toàn theo Phêdô vượt biên ra nước ngoài chứ chẳng phải do tính
cách của chàng dẫn tới quyết định đó. Lại một lần nữa hành vi của nhân vật tiểu thuyết bị ý muốn chủ quan của
nhà văn ép buộc đến khó tin
Trong “ Vỡ bờ” ngoài trí
thức văn nghệ sĩ, Nguyễn Đình Thi muốn
dựng lên bức tranh hoành tráng toàn cảnh xã hội Việt Nam vào đêm trước cách mạng, bởi thế nông dân và công
nhân, những nhân vật tạo nên nòng cốt
cách mạng là không thể thiếu . Tiếc thay loại nhân vật này, Nguyễn Đình Thi lại
chưa “thuộc” , dưới mắt ông họ chỉ là
những sinh linh nhỏ bé bị địa chủ và tư bản bóc lột. Hơn nữa Đảng yêu cầu phải
vạch một ranh giới tuyệt đối giữa nông dân và địa chủ, công nhân và tư sản
,không được phép đi sâu vào những tâm
tình rắc rối, đậm mầu nhân tính như bài thơ :
“ Anh trót yêu con địa
chủ
Quá yêu rồi biết bỏ sao
đành
Vì chưng nó đẹp nó xinh…”
Không được, dù đứa con gái có đẹp có xinh, người cách mạng cũng
tuyệt nhiên không được mảy may rung động
một khi nó là “con của giai cấp bóc lột”. Với “chúng nó” chỉ có đánh đổ toàn
bộ, đào tận gốc, trốc tận rễ, dứt khoát không cho ngóc đầu dậy, làm gì có thứ
tình cảm “trót yêu “ vậy được.
Vốn là quan văn nghệ, Nguyễn Đình Thi càng phải gương mẫu tuân
thủ giáo điều đó. Từ những năm 1950, sau khi biên giới Việt Trung
được khai thông, bác Mao gửi cho cả giới văn học nghệ thuật Việt Nam, đặc biệt
các nhà văn một “quà tặng” quý giá : bộ phim truyện “Bạch mao nữ”.
Phim kể về một cô gái
bần cố nông đi ở cho địa chủ bị hành hạ hết sức dã man , không chịu nổi phải
trốn lên rừng hoang và biến thành một người đàn bà tóc tai trắng toát giống như
bóng ma trên rừng. Phim được chiếu cho tất cả cán bộ và nhân dân coi gây nên
một lòng căm thù rực lửa đối với giai cấp địa chủ – mặc dầu trong phim là địa
chủ…tàu. Tại các buổi chiếu phim cho bộ đội coi, người ta phải thu hết súng ống
cất đi, bởi lẽ nhiều đồng chí coi phim căm thù quá, cứ nhè màn ảnh mà nã đạn.
Phim “ Bạch mao nữ” là
một khuôn mẫu cố định , sinh động về mối quan hệ “nông dân- địa chủ”, là thước
đo, chuẩn tắc cho mọi sáng tác về đề tài đó, cấm không được khác . Cái khuôn
mẫu “ngoại nhập” quái ác này đã bó buộc mọi sáng tác của nhà văn Việt Nam viết
về làng quê Việt Nam đều phải bầy tỏ lòng căm thù “muôn đời , muôn kiếp không
tan” với giai cấp địa chủ và niềm tin yêu vô hạn với những người nhà quê xông
lên làm cách mạng.
Rất nhiều nhà văn “gạo
cội” đã phải nhào nặn tác phẩm của mình theo khuôn mẫu đó. Nguyễn Công Hoan,
Nguyễn Huy Tưởng, Nguyễn Đình Thi…ra sức “sáng tác” những tiểu thuyết viết về
“đề tài nông thôn” kiểu như “Truyện anh Lục”, “Mẹ con đồng chí Chanh”, “Nông
dân với địa chủ”… tạo nên một sự chia rẽ kinh hoàng cả về ý thức lẫn tinh thần
trong cộng đồng những người sống bằng cây lúa ở Việt Nam cho mãi tận bây giờ
vẫn còn chưa được giải độc.
(còn tiếp).

Hóa ra,nhà văn cách mạng có nhiệm vụ tạo ra hình tượng để mọi người dân bắt chước.Ở đây,
Trả lờiXóanhà văn N.Đ.Thi đã có ngay người trong giới
văn nghệ sĩ là họa sĩ D.M.Châu.
Có điều là người làm chuyện như thế thường
không có mấy tài năng,đành phải chơi nước cờ thấp như thế này ! Nói chi những tay tiểu tư
sản thì càng cần phải chứng tỏ lập trường cách
mạng vô sản cực kỳ "sắt máu" của mình để được
cách mạng tin tưởng,như vụ Mậu Thân !
Bác NT có viết về nhà văn Chu Văn và tác phẩm Bão biển của ông ấy không? Cháu tuy không phải người theo đạo Thiên chúa nhưng đọc cuốn ấy và đặc biệt là sau khi xem Bộ phim Ngày lễ thánh cháu bực mình ghê đi. Lúc ấy cháu đang học tiểu học thôi nhưng cháu nhận ra rằng nhà Văn đã nói láo kinh khủng. Nhưng nó cũng phản ảnh đời sống của người dân miền Bắc nói chung và những người theo đạo Thiên chúa giáo nói riêng thời bấy giờ. Tăm tối quá, sống vậy làm sao mà sống được hả bác?
Trả lờiXóaĐể trả ơn cho bác Mao đã gửi tặng bộ phim truyện Bạch mao nữ, dân VN nên mau mau sản xuất ra phim mới gửi tặng lại nước anh em, bộ phim tân thời "Caddy nữ" kể về nỗi khổ và nhục của cô nhân viên tên Tuyết bị tên đại gia trẻ đánh đập đến phải nhập viện, hay "Ôsin VN thời hậu hiện đại" kể về cảnh ngộ tang thương của một số phụ nữ làm việc nhà bị chủ nhà bóc lột, đánh đập, dội nước sôi lên người, hay bị bà chủ (từng là giáo viên) siết dây vào cổ đến chết...
Trả lờiXóaNhất định bộ phim này sẽ nâng cao tinh thần đấu tranh giai cấp cho nhân dân cả Trung quốc lẫn VN, sẽ gây căm thù sâu sắc trong dân chúng đối với bọn giàu mới nổi, bọn trọc phú vô học, bất nhân, tham nhũng, làm giàu trên xương máu nhân dân.
Khánh Minh