(tiếp theo)
Thời điểm 1970-80
BẢN TUYÊN NGÔN CỦA
NHÓM VĂN NGHỆ CHÂN ĐẤT
Ngày 23 tháng 4 năm 1980, tại Paris có một cuộc họp báo do Tòa soạn báo Quê
Mẹ của ông Võ văn Ái tức nhà thơ Thi Vũ tổ chức. Đây là một cuộc họp báo mang
tính cách thời sự về chính trị cũng như văn nghệ nóng hổi bởi nội dung sẽ có
phần trình bầy của hai nhân vật đặc biệt vừa đào thoát từ Việt Nam và
qua được tới Pháp. Người thứ nhất là một người tù cải tạo mang cấp bậc Trung
Úy Quân lực VNCH và người thứ hai là một trong những người sáng lập phong
trào văn nghệ trẻ ly khai ở Việt Nam lấy danh hiệu là “Nhóm Văn Nghệ
Chân Đất”.
Để yểm trợ về mặt tinh thần cho cuộc họp báo hết sức đặc
biệt này, trên chủ tọa đoàn đã có sự hiện diện của nhiều nhân vật quốc tế có
tên tuổi như : như ông Pierre Emmanuel,
một thi sĩ nổi danh người Pháp, Viện sĩ viện Hàn Lâm Pháp, Chủ tịch Hội Thân
Hữu Quốc tế cho Tự Do, Ông Pliouchtch,
nhà Toán học người Nga lưu vong, ông Paul
Goma, nhà văn Lỗ Mã Ni lưu vong, ông Eduardo
Manet, nhà văn Ly khai Lỗ mã Ni và bà Martha
Frayde, cựu nữ Đại sứ Cuba tại cơ quan Unesco của Liên Hiệp Quốc.Về phía
người Việt thì trên chủ tọa đoàn có nhà báo Phương Anh, nhà báo Võ văn
Ái (chủ nhiệm tạp chí Quê Mẹ), anh Diệp
Tô Minh và Trung Úy Thái Hà
(xin coi hình).
Nội dung
cuộc họp báo gồm hai phần :
1)Tố cáo chế độ Tù đầy ở miền Nam sau 30-4-1975 dưới danh nghĩa “học tập cải tạo” do
Trung Úy Thái Hà, một người tù cải tạo vừa vượt thoát quê nhà đi tìm tự
do trình bầy.
2) Tố cáo chính sách đàn áp văn nghệ sĩ của chế độ CS ở
miền Bắc do anh Diệp Tô Minh trình bầy. Anh là một trong những người sáng lập
phong trào văn nghệ trẻ ly khai ở Hà Nội, đã vượt thoát vào tháng 6-1979 mang
theo Bản Tuyên ngôn của Nhóm Văn Nghệ Chân Đất do 14 văn nghệ sĩ hiện còn ở VN
ký tên với địa chỉ cư ngụ cụ thể. Theo báo Quê Mẹ thì họ đồng ý cho công bố tên
thật và địa chỉ của họ là vì “ Chúng tôi đã khổ quá rồi, không thể khổ hơn nữa.
Trong và ngoài tù chẳng khác gì nhau.’”
Tuy nhiên với ý thức trách nhiệm về sinh mạng của 14 người
cầm bút, báo Quê Mẹ đã buộc lòng không thể công bố tên tuổi của họ. Do
đó, buổi họp báo chỉ có thể công bố “Tuyên Ngôn của Nhóm Văn Nghệ Chân Đất” và
danh sách 32 văn nghệ sĩ ở miền Bắc hiện vẫn còn đang bị quản chế hay bị cầm
tù.
*****
DANH SÁCH NHỮNG VĂN
NGHỆ SĨ,
TRÍ THỨC MIỀN BẮC BỊ
ĐÀN ÁP, CẤM VIẾT,
VẼ, SÁNG TÁC, HÀNH
NGHỀ và BỊ QUẢN CHẾ
1. ĐẶNG ĐÌNH HƯNG , Nhà Văn, Nhà Biên
khảo.
2. PHAN ĐAN, Thi sĩ, Kiến Trúc sư.
3. TÔ HUY CƠ , Giáo sư, Nhà nghiên cứu,
bị 6 năm tù vì đã viết một bức thư gửi ông
Phạm văn
Đồng để phê bình chính sách độc tài của Đảng.
4. NGUYỄN MINH NGỌC, Họa sĩ.
5. LÊ HUY QUANG, Họa sĩ, Thi sĩ.
6. CHU HOẠCH, Họa sĩ, Thi sĩ.
7. PHÙNG QUÁN, Thi sĩ, Nhà Văn.
8. TRÚC CƯỜNG, Thi sĩ.
9. LÊ ĐẠT, Nhà Văn, Thi sĩ.
10. HOÀNG CẦM, Thi sĩ.
11. TRẦN
DẦN, Thi sĩ.
12. NGUYỄN DIÊN, Điêu Khắc gia, Thi sĩ.
13. LƯƠNG VINH , Thi sĩ.
14. ĐOÀN PHÚ TỨ, Thi sĩ, Kịch tác gia.
15. NGUYỄN KHẮC CẨN, Họa sĩ, Thi sĩ.
16. TRƯƠNG ĐÀ, Thi sĩ, viết báo cho tờ
Nhân Dân.
17. VŨ THƯ HIÊN, Nhà Văn, bị tù 6 năm.
18. VŨ ĐÌNH HUỲNH (nguyên Bí thư của
Hồ Chí Minh,
thân phụ nhà văn Vũ Thư Hiên).
19. NGUYỄN HỮU ĐANG, Nhà Văn, bị tù 19 năm
vì vụ
Nhân Văn Giai Phẩm.
20. NGUYỄN DUY QUANG, Sáng tác Nhạc.
21. ZOÃN TRANG, Thi sĩ.
22. TÙNG LINH, Thi sĩ.
23. NGUYỄN TƯ NGHIÊM, Họa sĩ.
24. BÙI XUÂN PHÁI, Họa sĩ.
25. DƯƠNG TƯỜNG, Nhà Văn.
26. VÕ MINH PHÚ, Thi sĩ.
27. TUÂN NGUYỄN, Thi sĩ.
28. PHƯƠNG THÚY, Thi sĩ.
29. NGUYỄN MẠNH TƯỜNG, Luật sư nổi
tiếng quốc tế.
30. TRẦN ĐỨC THẢO, Triết gia.
31. LÊ VĂN THÂN , Thi sĩ.
32. TRƯƠNG TỬU, Nhà Văn.
NHẬT TIẾN
( Thuật theo Tạp
chí Quê Mẹ, Paris- Số 40, năm 1980)
*****
NGUYÊN VĂN
BẢN TUYÊN NGÔN
CỦA NHÓM VĂN
NGHỆ “CHÂN ĐẤT”
Gửi toàn thể những người đang công tác trên lãnh vực văn hóa ở miền Bắc
Việt Nam .
Hỡi những văn nghệ sĩ, trí thức, những nhà văn, nhà thơ, nhà báo, họa sĩ,
nhạc sĩ, những người biên kịch, đạo diễn, quay phim, những diễn viên, các nhà
phê bình nghiên cứu và tất cả những ai đang làm việc và sáng tác cho nền văn
hóa Việt Nam.
Chúng tôi, những anh em trẻ đang làm những công việc của người cầm bút.
Chủ trương một khuynh hướng sáng tác rộng rãi và tiến bộ, gồm những người làm
thơ, viết truyện, viết kịch, họa sĩ…trong những ngày gần đây đã quyết định ra
lời tuyên cáo trước anh em, bè bạn trong mọi ngành văn hóa nghệ thuật.
Chúng ta sắp chết ngạt trong ao tù của một cuộc sống bị đóng kín bởi
những qui định của một nền văn hóa thời chiến và vì thế mọi sáng tác phẩm đều
mang khuôn mặt của người lính trong chiến tranh : khắc khổ, đơn điệu, lạnh lùng
và máy móc như mệnh lệnh.
Trong khi đó, trên thế giới, những trào lưu văn hóa mới đã có những thay
đổi lớn với sự giải phóng hoàn toàn con người thoát khỏi những giáo điều chật
hẹp. Người nghệ sĩ mới và tác phẩm không phải là nô lệ và công cụ theo kiểu
những khuôn mẫu định sẵn của môn thống kê kế hoạch.
Những năm qua, gia sản văn hóa của chúng ta quá nghèo và không có ai viết
được những tác phẩm lớn theo kịp với
những chuyển động của thời đại. Bởi vì chúng ta đã đóng cửa nhìn ra thế giới và
bởi vì tất cả những sáng tác phẩm tự do đều không được khuyến khích mà bị dập
vùi.
Chúng tôi những người cầm bút trẻ nhưng chưa một ai có nổi một đầu sách,
một tập thơ nhỏ được xuất bản để ra mắt nhân dân. Điều đó, chẳng phải chúng tôi
không biết viết mà bởi chúng tôi không được viết, không được tự do nói lên
những điều cần phải nói. Cũng bởi chúng
tôi và những anh em văn nghệ sĩ trẻ ở
miền Bắc, chúng tôi không hề có trong tay bất kỳ một phương tiện nào ngoài những đêm không ngủ
với trái tim chất đầy những khát vọng muốn nói lên sự thật của đất nước.
Chúng tôi không NỔI LOẠN nhưng chúng tôi không IM LẶNG.
Chúng tôi kêu gọi những người cầm bút lâu năm, những văn nghệ sĩ trí
thức, những nhà văn, nhà thơ, có tên tuổi, có nhân cách vốn đã từng là những bó
đuốc dẫn đường cho chúng tôi. Hãy theo đúng tinh thần nghệ thuật, đứng lên trên
những thành kiến và tín điều đang vây bọc và che phủ chúng ta. Hãy lên tiếng ủng
hộ chúng tôi, hỗ trợ chúng tôi để cùng nhau nối tiếp và phát huy truyền thống
của nền văn hóa 4.000 năm. Hãy cùng chúng tôi vượt qua những hình thức nô lệ và
bỉ ổi vốn đã từ lâu gò ép chúng ta trong mọi sáng tác phẩm. Làm chúng ta cùn
mòn trong suy tư và nghèo nàn trong sáng tác.
Hãy cùng chúng tôi khai mở một trào lưu mới. Thổi luồng sinh khí đậm đà
mầu sắc và tình người vào bộ mặt văn hóa của chúng ta như 40 năm trước nhóm thơ
“Mới” Tự Lực Văn Đoàn đã làm.
Chúng tôi không chấp nhận việc coi những công việc sáng tác của người
nghệ sĩ như những công việc của viên chức
trong văn phòng các công sở và sự thai nghén tác phẩm chỉ là sự viết lại
những chỉ thị từ xa. Cái thứ tác phẩm sản xuất theo kế hoạch và đơn đặt hàng
chỉ có thể đầu độc mọi người và làm đần
độn nhân dân. Chúng tôi cảnh cáo những mưu toan lố bịch nhằm biến nền văn hóa
thành công cụ riêng của một tín ngưỡng. Hãy trở về với TỰ DO, hỡi những người cầm bút !”
Cách đây hơn 10 năm, hẳn
mọi người còn nhớ những số báo “Nhân Văn”, “Giai Phẩm Mùa Thu” đã thét lên tiếng thét đòi quyền
sống – quyền làm người. Chúng ta phải được sống chứ không phải “chuẩn bị sống”
với “Trăm hoa đua nở, Trăm nhà đua tiếng” đã bị cả nước “lên án” do một chiến
dịch tuyên truyền rộng rãi. Mà họ không được quyền viết bài bảo vệ.
Chả nhẽ chúng ta cứ say
đắm và ôm ấp mãi cái thứ văn nghệ một chiều chán ngấy đó sao ? Đã đến lúc phải
thể nghiệm và hơn thế phải thể hiện tính đa dạng và sự phản ánh trung thành của
nghệ thuật với cuộc đời.
Bằng vào sự đập phá
những thần tượng rỗng tuếch, chúng tôi không nhằm chỉ phá hoại mà chính là để
xây dựng. Chúng tôi kêu gọi tất cả anh em văn nghệ sĩ, những người làm văn hóa,
những người cầm bút. Hãy mở tung mọi cánh cửa để vươn tới những phương trời tự
do trong sáng tác.
Và bởi vì chúng ta đang
sống trong một cánh rừng đen, ở đó có quá nhiều bóng rợp, có quá nhiều những
“cây đa”, “cây đề” những “thiên sứ”, những ‘chủ soái” của văn chương, nghệ
thuật. Cả một lớp những cây cổ thụ đó đã phủ bóng râm lên lớp trẻ ngày nay. Hãy
mạnh dạn cùng chúng tôi gạt bỏ những lề thói, những tín điều khô cứng để cùng
chúng tôi đi tới chân trời mông mênh của nghệ thuật đã từ lâu nay bị che kín
trong sự bao vây.
Xin hãy cầm bút lên và
hãy cùng chúng tôi soi sáng mọi nhà.
Hãy xứng đáng với
nền văn hóa ông cha và phải tiến xa hơn.
Chúng tôi, những người CHÂN ĐẤT sẽ đi tiên phong trong trận tiến công lớn này,
như những bầy người hang động đi tìm về ngọn lửa thiêng rực rỡ.
Mặc cho người ta có thể hiểu lầm
và chụp mũ. Chúng tôi biết việc chúng tôi làm nó sẽ đi đến đâu. Nếu như chỉ 14
người trong khi ở đầu kia là cả những
đội ngũ khổng lồ của những “bậc thầy” văn hóa !
Nhưng trong nghệ thuật cũng như chân lý, không chấp nhận một số đông
không vận động.
Chúng tôi không tôn thờ và sợ hãi những người SỐNG MÀ ĐÃ CHẾT.
Nếu như chúng tôi không làm nổi và hoàn tất những gì chúng tôi muốn thì
những người đi tiếp chúng tôi-những người đồng quan điểm- sẽ tiếp tục hoàn
thành con đường tất yếu mà mọi người cầm bút có nhân phẩm sẽ đi tới.
Mọi con người – nếu đã là con người – phải được nói lên tất cả những gì
thuộc về con người.
Nghệ thuật dành cho những trái tim con người và nó sẽ sống cho sự tốt đẹp
của con người. Những hình thức của một thứ văn hóa công cụ, cố chấp và biến
thành thứ phương tiện hiện đại của chiến tranh tâm lý chỉ là những hiện tượng
rời rạc và sau này con cháu chúng ta sẽ không khỏi xấu hổ khi đọc đến giai đoạn
này.
Để khỏi cho thế hệ sau sẽ phỉ nhổ khi chúng đọc lại lịch sử văn hóa của
ông cha, ngay ngày hôm nay chúng ta phải thay đổi để xứng đáng với tiền nhân và
để có thể nhìn thẳng vào ngày mai với trái tim kiêu hãnh.
Chúng ta không được phép lùi lại.
Chúng tôi, nhóm văn nghệ “Chân Đất” với những bàn chân không giầy, những
con mắt bị bịt kín, những cái mồm không được nói và những cái đầu đói khát tự do,
không đành để mình và tất cả bị nhào nặn thành những tên hề của lịch sử,
Chúng tôi, những con người vốn sinh ra như con người dưới mặt trời muôn
thuở, kêu gọi tất cả mọi sáng tác phẩm được viết phải dành cho mọi trái tim yêu
thương chứ không dạy mọi người phải căm thù và chuyên chính !
Với bộ ngực trần, chúng tôi tuyên chiến với mọi thứ văn hóa bịp bợm, lố
bịch đang ngày đêm làm bẩn bầu không khí xung quanh chúng ta.
Hãy chống mọi thứ ô nhiễm đang đầu độc nền văn hiến 4.000 năm.
Và bởi vì trong khi đang lùi lại và quẩn quanh trong độc đạo những người
đang dẫn dắt chúng ta lại quá tin rằng mình đang tiến.
Nền văn hóa của chúng ta đang lâm bệnh. Đó là căn bệnh đơn điệu và nghèo
nàn về hình thức và nội dung.
Các ngài, các ngài lại tưởng –hay tự lừa dối mình – rằng các ngài đang
giầu có và đa dạng !!!
Và vì quá tôn thờ chủ nghĩa nên các ngài đã cưỡng ép nàng thơ phải vác
súng hành quân và “xuống đường” hô khẩu hiệu đã bao năm rồi.
Chúng tôi khước từ thứ cháo loãng ăn trừ bữa của văn nghệ tuyên truyền
hâm lại từ bao lâu nay.
Không phải đợi đến ngày phán xét. Mà ngày hôm nay 14 người chúng tôi-
những người Chân Đất- xin thay mặt Nguyễn Du, Nguyễn Trãi…và nhân danh thế kỷ
21, chúng tôi xử bắn lối văn nghệ Một Chiều, Giáo điều và Phản nhân tính.
Ngày Mai sẽ là của chúng tôi.
Hãy cầm bút cho một nền Văn Hóa Việt Nam !
TỰ DO - ĐỘC LẬP VÀ NHÂN ĐẠO
NHỮNG NGƯỜI
CHÂN ĐẤT
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét