(tiếp theo)
Hai bác già quay sang cãi nhau về cái vụ giả tưởng Trung Quốc đưa quân xâm lược Việt
“ Chắc chắn
chẳng có cái vụ đó đâu ?”
Bác Ba Phi cao
giọng :
“Cô dựa vào đâu khẳng định vậy ? Sao bảo nó lăm le cướp đất cướp biển nước ta
từ lâu rồi mà ?”
Cô hoạ sĩ lắc
đầu :
“ Nó chỉ lấn dần
lấn dần vậy thôi, còn đưa quân sang xâm lược thì khó có chuyện đó…”
Ong hoạ sĩ phụ
hoạ :
“ Cô nói đúng
đó…thằng Tàu mà đưa quân sang Việt nam thì đời nào Mỹ nó chịu…loạn to ngay…”
Cô hoạ sĩ lại
lắc đầu :
“ Không phải vậy.
Mỹ ăn thua gì. Nó móc ngoặc chia chác với thằng Tàu mấy hồi. Hồi 1974 hải quân
Trung Quốc tấn công Hoàng Sa lúc đó thuộc Việt Nam cộng hòa, hạm đội 7 ngay gần đó mà án binh bất động mặc cho thằng
Trung Quốc giết hại lính Sàigòn để chiếm Hoàng Sa. Bởi vậy chớ có tin vào Mỹ.”
Chị chủ gallery
gật đầu :
“ Cô nói đúng
đấy . Ngay sau hiệp định Paris năm 73 Mỹ buông
miền Nam
cho cộng sản rồi, giờ còn trông mong gì nữa…”
Cô hoạ sĩ tán đồng :
“ Bởi vậy, Trung
Quốc không xua quân sang Việt Nam không phải vì sợ Mỹ mà chính vì nó muốn gì
Việt Nam cũng chiều rồi việc quái gì
phải đem quân sang xâm lược…”
Bác Ba Phi bực
mình :
“ Cô nói vậy
chẳng hoá ra Đảng và Nhà nước Việt Nam cứ nhắm mắt
làm ngơ cho nó cướp nước…”
Cô hoạ sĩ gật
đầu :
“ Chẳng cứ gì
lãnh đạo Đảng và Nhà nước mà đa số cán bộ đảng viên có chức có quyền ấm chỗ cả
rồi, ông nào ông ấy nhà cao cửa rộng, có vàng trong két, có tiền trong tài
khoản , có con du học Mỹ chỉ muốn yên ổn hưởng thụ khối tài sản ăn cướp được
của dân nên rất sợ chiến tranh. Một mai
Trung Quốc xua quân chiếm đóng thì cái tầng lớp này sẽ nằm im thít và lại chạy
nháo nhào xin một xuất phò tàu cho coi.…”
Chị chủ gallery
càm ràm :
“ Còn đại đa số
nhân dân ? Đời nào dân ta chịu thằng Trung Quốc đô hộ như ngày
trước ?”
Cô hoạ sĩ lắc
đầu :
“ Dân mình ngày
nay cũng mang nặng tâm lý cam chịu rồi. Họ bị trải qua mấy cuộc chiến tranh
liên miên trong suốt nửa thế kỷ nên quá sợ con em, chồng con phải cầm súng đi đánh
nhau . Người nghèo đã vậy, đến người giàu do làm ăn buôn bán cũng rất ngán
chiến tranh sợ bị tàn phá hết của cải…”.
Chi chủ gallery
:
“ Vậy là cả nước
, tuốt tuồn tuột từ trên xuống dưới, từ vua đến quan, từ người giàu tới người
nghèo đều sợ chiến tranh mặc cho thằng Tàu muốn làm gì làm trên đất nước mình
sao ?”
Bác Ba Phi phản
đối :
“ Làm gì có
chuyện đó ? Người Việt mình từ thời cha ông vẫn có tinh thần yêu nước chống
ngoại xâm. Cả ngàn năm Trung Quốc đô hộ rồi cả trăm năm thằng Pháp xâm chiếm
làm thuộc địa, người Việt mình đâu có cam chịu làm nô lệ, vùng lên giành lại
độc lập đó…”
Cô hoạ sĩ cười
cười :
“ Cái tinh thần
bất khuất chống ngoại xâm của nhân dân ta từ bao đời nay đã bị Đảng và Nhà nước
“thiến” mất rồi. Người VN ngày nay bề ngoài có vẻ tốt mã nhưng thân phận chẳng
khác gì con gà trống thiến. Bây giờ ai biểu lộ lòng yêu nước chống ngoại xâm
coi, bị bắt liền.”
Chị chủ gallery
kêu lên :
“ Sao lạ thế ?
Yêu nước chống ngoại xâm mà lại bị bắt sao ?”
Cô hoạ sĩ :
“ Thì chị cứ thử
về Việt Nam tới trước cổng
lãnh sự quán Trung Quốc ở Sàigòn giương biểu ngữ “Hoàng Sa-Trường Sa” là của
Việt Nam
coi”. Công an bắt chị liền. Bởi vậy ngày nay tốt nhất là thôi cứ mặc kệ mấy ông
Đảng và Nhà nước muốn làm gì làm, mình
cứ làm việc của mình sao cho gia đình vợ con sống sung sướng là được rồi. Sự
thực hiện nay chín mươi chín phần trăm
văn nghệ sĩ trí thức Việt Nam
lựa chọn cách sống như vậy. Họ cũng bức xúc trước việc Trung Quốc lấn chiếm hải
đảo, bắn giết ngư dân hoặc khai thác bauxite Tây Nguyên
nhưng đành ngó lơ, ngậm miệng cầu an…”
Ong hoạ sĩ già cười khẩy :
“ Cả cô cũng vậy
à ?”
Cô hoạ sĩ điềm
nhiên :
“ Thì còn con
đường nào khác nữa đâu. Cả làng mắt toét riêng mình ai đâu. Cháu cũng như mọi
người trong nước thôi….”
Ong hoạ sĩ già :
“ Thế còn Lê thị
Công Nhân, Phương Uyên, Đỗ thị Bích Hạnh…còn bao nhiêu người khác nữa thì sao
?”
Cô hoạ sĩ lắc
đầu :
“ Chịu thôi,
chịu thôi, cháu sợ ở tù lắm. Ở tù vừa khổ sở, vừa mất tự do và cái chính là
không còn vẽ được gì nữa. Mà rồi được cái gì ? Chẳng được cái gì hết. Đảng và
Nhà nước chắc chắn không bao giờ bị sụp đổ bởi các nhà hoạt động dân chủ đâu.
Cháu kính trọng Lê thị Công Nhân, Phương Uyên và những người hoạt động dân chủ khác nhưng bảo cháu theo họ thì
không, cháu chẳng dại…”
Cô hoạ sĩ nói
rất hăng hái mà mặt cứ ráo hoảnh. Thậm chí cô còn tỏ ra khoái chí vì mình thức
thời đã tỉnh ngộ để chọn lối sống hiện nay. Kể ra lập luận của cô cũng có chút
có lý. Một đằng cứ bưng tai nhắm mắt, làm lơ trước hiện tình đất nước thì cô
vẫn còn vẽ tranh, bán được nhiều tiền, đi đây đi đó, sắm xe
cộ, xây biệt thự, sung sướng một đời. Một đằng dấn thân vào những hoạt động đòi
dân chủ đa nguyên hoặc chống Trung Quốc lấn chiếm lãnh thổ
thì tù giam là cái chắc mà cũng chẳng làm suy suyển được chế độ, cũng chẳng
thay đổi được tình hình.
Ý kiến của cô
hoạ sĩ Ban Mai tưởng như chẳng ai còn cãi được. Ong hoạ sĩ già im lặng đồng
tình, chị chủ gallery còn phụ hoạ :
“ Kể ra cô Ban
Mai cũng có lý . Chính các cụ ta ngày xưa cũng có triết lý theo thời mà. “Gặp
thời thế thế thời phải thế “ thôi. Còn biết làm sao ? Có thể tinh thần yêu nước vẫn còn đấy , nhưng
cất giữ cho kín ở trong lòng thôi, hở ra là tù tội vô ích…”
Cô hoạ sĩ Ban
Mai hớn hở :
“ Cô nói đúng
đấy. Cứ tập trung vào làm ăn kiếm sống thôi, mọi việc cứ mặc kệ Đảng và Nhà
nước lo, tới đâu thì tới…”
Thật bất ngờ bác
Ba Phi lại lên tiếng phản đối :
“ Cô nói tới đâu
thì tới. Thế tới chỗ mất nước vào tay thằng Trung Quốc để
rồi nó lại đô hộ mình mà vẫn ăn no ngủ
kỹ, mũ ni che tai chăng ? Tôi sợ rằng tới cái lúc đó thằng Tàu liệu có chịu để cho cô yên mà vẽ tranh bán kiếm tiền không ?”
Cô hoạ sĩ Ban
Mai đang sôi nổi , hăng hái với quan niệm “mackeno” của mình, bất chợt bị bác
Ba Phi như tạt bát nước vào nhiệt tình của cô, cô bực mình
:
“ Yên chứ sao
không yên ? Thằng Trung Quốc có xâm lược nước mình đi nữa thì nó cũng chỉ cướp
bóc tài nguyên và biến nước ta thành một tỉnh của nó như Quảng Đông , Quảng Tây
thôi , nếu không chống lại thì nó ghét
bỏ, hành hạ mình làm gì ?”
Bác Ba Phi cũng
không vừa :
“ Thế lúc đó cô
có còn là người Việt Nam nữa không
?”
Cô hoạ sĩ tỉnh
bơ :
“ Là người Việt Nam hay là
người Trung Quốc thì có khác gì nhau. Sang thời đại hội
nhập toàn cầu này một người có thể có tới mấy quốc tịch ấy chứ ? Cái chính là
phải thức thời lựa chọn quốc tịch nào
cho mình còn sống thoải mái được và sáng tác được…”
Bác Ba Phi nóng
mắt :
“ Vậy mà tự xưng
trí thức văn nghệ sĩ ấy à ?”
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét