(tiếp theo)
CHƯƠNG 14
Thời điểm : California năm 2003
TRÒ CHUYỆN VỚI
TRẦN VĂN THUỶ
ngày 22-1-2003)
NT: Gớm nhỉ. Anh làm
tôi ngạc nhiên, vì trong đầu óc của tôi, từ cả chục năm nay, tôi cứ hình dung
ra anh là một nhà nghệ sĩ với đầu tóc bạc phơ. Nay lần đầu tiên gặp anh, tôi
thấy anh trẻ trung, nhanh nhẹn ngoài sự tưởng tượng.
TVT: Anh đoán tôi năm nay bao nhiêu ?
NT: Dưới 50, khoảng 45 là nhiều.
TVT: Cám ơn anh, mới gặp anh, anh đã làm tôi thấy yêu đời hơn. Anh cư ngụ ở
quận Cam này đã lâu chưa ?
NT: Từ năm 1981, tính ra cũng đã hơn
20 năm rồi.
TVT: Thế thì hẳn anh gắn bó với nơi chốn này lắm nhỉ?
NT : Vậy mà không đấy. Về mặt tâm
cảm, tôi chưa bao giờ nhận nơi này làm quê hương. Nói một cách cụ thể : tôi
biết ơn nước Mỹ đã cưu mang toàn bộ dân tỵ nạn kể từ sau tháng 4 năm 1975, đã
đem lại cho gia đình tôi đầy đủ cơ hội để an cư lạc nghiệp. Nhưng nhìn lại cuộc
chiến vừa qua, tôi vẫn thấy ám ảnh về sự bất hạnh đã áp đặt lên số phận dân tộc
mình, kể cả miền Nam lẫn miền Bắc. Nỗi ám ảnh này đã khiến cho tôi cảm thấy
mình luôn luôn là kẻ lưu vong, trên xứ Mỹ cũng như ngay cả trên quê hương của
mình.
TVT : Từ năm 1990, nghe nói anh vẫn có dịp thườngvề thăm quê nhà.
NT: Vâng, thường thì cứ 1 hay 2 năm
tôi lại về VN một lần, và đã đi từ Bắc xuống Nam.
TVT: Điều gì đã khiến cho anh cảm thấy mình bị lưu vong ngay cả trên quê
hương của mình ?
NT: Cảm giác xa lạ, sự không thể hoà
nhập được vào đám đông ở chung quanh mình và cái bầu không khí sinh hoạt văn
hóa nói chung, văn học nghệ thuật cũng như báo chí nói riêng, vẫn bao trùm một
niềm kiêu hãnh rằng “ dân tộc ta anh hùng, đã đánh cho Mỹ cút, cho Ngụy nhào”,
là một người xuất thân từ miền Nam trước đây, làm sao tôi có thể hoà nhập được.
Tuy nhiên cũng phải nói thêm là những nhận thức này tôi chỉ cảm thấy khi ra
tiếp xúc với xã hội bên ngoài, còn ở chỗ riêng tư trong gia đình hay trong vòng
thân mật giữa các bạn bè, dù ở bất cứ nơi đâu , Hà Nội hay Sài Gòn, tôi đều
thấy chan hoà một tình cảm thân yêu, gắn bó.
TVT: Vậy cuộc chiến vừa qua, dưới cái
nhìn của anh bây giờ, nó ra sao ?
NT: Điều bất hạnh cho dân tộc ta là
những người đã hy sinh trong cuộc chiến vừa qua đều đã mang nhận thức là mình
đã hy sinh cho chính nghĩa. Chống Mỹ xâm lược là chính nghĩa mà những anh bộ
đội đã theo đuổi. Bảo vệ miền Nam
tự do là chính nghĩa mà những chiến sĩ VNCH đã sẵn sàng đổ máu. Sự hy sinh của
tất cả đều mang một ý nghĩa chính đáng, nhưng rút cục cuộc chiến chỉ là một sự
tương tàn khủng khiếp mà thủ phạm là những tay sai của ngoại bang ở cả hai
phía.
TVT: Có bao nhiêu người chia sẻ với anh ý nghĩ này ?
NT: Tôi chưa bao giờ làm một cuộc
thăm dò hay thống kê. Tuy nhiên, nếu không thoát ra khỏi cái vị trí bên này hay
bên kia để đứng trên bình diện dân tộc mà nhìn lại cuộc chiến thì chẳng có
ai, dù ở phía nào, lại chia sẻ những nhận định ấy của tôi cả.
TVT: Vậy hẳn chủ trương hoà giải và hoà hợp mà hình như anh đã theo đuổi từ lâu, cũng nằm
trong cái tâm thức hướng về dân tộc ấy ?
NT :Đúng vậy! Tôi chưa
và cũng chẳng bao giờ lại chủ trương hoà giải, hoà hợp với độc tài hay bạo lực. Ý thức dân tộc dĩ
nhiên bao gồm cả hai miền Bắc Nam, vượt lên trên thành
kiến và quá khứ chính trị, có một tình cảm chung là biết cảm thông, biết
thổn thức, biết thương yêu và xót xa trên những đổ vỡ đau thương của dân tộc,
và dĩ nhiên biết cả sự căm phẫn về những thế lực phân hoá, chia rẽ và làm trì
trệ dưới mọi hình thức, con đường tiến
hoá của dân tộc. Sau bao nhiêu năm tang thương của cuộc chiến, với chất ngất
hận thù giữa bên này với bên kia, con đường hoà hợp hoà giải dân tộc là sinh lộ
duy nhất để đem quê hương ra khỏi tình trạng mất tự do dân chủ, nghèo nàn, chậm
tiến và tràn lan tệ nạn tham nhũng và bất công như hiện nay.
TVT: Trên tiến tình hoà hợp, hoà giải đó, anh nghĩ sao về những khuynh hướng
cứng dắn trong cộng đồng V N ở hải ngoại đại để như những chủ trương không du
lịch về VN, không gửi tiền về trợ giúp thân nhân cũng như các công tác từ thiện
ở VN, không tiêu thụ những sản phẩm sản xuất từ trong nước, và riêng trong lãnh
vực nghệ thuật, tẩy chay những ca sĩ từ trong nước ra bên ngoài trình diễn ?
NT: Tôi cảm thông tâm trạng của
những con người còn duy trì những chủ trương
cứng dắn đó, nhưng con đường cứu nước của họ chỉ là một thứ đường mòn vô
dụng không đem lại một lợi ích nào cho dân tộc nếu không muốn nói là lại còn
làm cản trở bước tiến của dân tộc. Tôi
thường nghe rất nhiều lần người ta nhân danh quyền lợi của trên 80 triệu đồng
bào ở trong nước để phát động những cuộc đấu tranh theo kiểu như trên, nhưng
hầu như họ chẳng hiểu gì về tâm tư hay nguyện vọng đồng bào ở quê nhà. Ổn định
và phát triển, theo tôi nghĩ, đó là khuynh hướng chung của thành phần đa số của dân tộc trong hoàn cảnh
hiện nay. Dĩ nhiên, ổn định không có nghĩa là cam chịu làm tôi tớ cho giai cấp
cầm quyền và làm nô lệ cho đám tư bản ngoại quốc mà hành vi của nhiều tên trong
đám này đã chà đạp lên nhân phẩm cũng như danh dự của dân tộc một cách công khai mà chưa hề bị
trừng trị đích đáng. Nếu hiểu sự ổn định trong ý nghĩa của sự cam chịu nhục nhã
đó thì làm sao có thể phát triển được.
TVT: Là một thành viên của cộng đồng VN ở hải
ngoại, anh vận dụng quan điểm chính trị ấy của anh bằng những phương cách nào?
Hiệu quả ra sao?
NT: Là một người cầm
bút, tôi chỉ có thể trình bầy những suy nghĩ của tôi qua con đường sáng tác văn
chương hay một số bài phát biểu mỗi khi có dịp. Vào thời điểm cách đây 10 hay
15 năm, thì những suy nghĩ chính trị của tôi như vừa kể trên phải kể là quá sớm
và do đó tôi đã phải nhận lãnh nhiều hệ quả. Tuy nhiên, nhìn vào sinh hoạt của
đa số thầm lặng trong cộng đồng VN ở hải ngoại, tôi thấy là những suy nghĩ của
mình đã dần dà được chia sẻ. Từ nhiều năm qua, du lịch về VN không còn là một
điều phải giấu giếm, các nhóm thiện
nguyện đem tiền bạc và kỹ thuật về làm công tác từ thiện ở trong nước ngày càng nhiều, việc các báo Việt
ngữ loan lại tin tức VN trích từ các báo trong nước, ngay cả những tin tốt
lành, không còn là điều cấm kỵ hay phải tránh né, và đặc biệt, cứ nhìn vào ngân
khoản trợ giúp thân nhân của Việt kiều hải ngoại gửi về mỗi năm lên tới hàng 2,3
tỉ đô la thì đủ thấy người Việt hải ngoại gắn bó thế nào với quê hương, đất
nước, đồng bào, quá khứ chính trị không còn là một vấn nạn nặng nề trên tâm
thức của nhiều người nữa. Tôi hiểu rằng, con đường ổn định và phát triển là con
đường ngày càng được nhiều người ở cả trong và ngoài nước chấp nhận.
TVT: Định cư ở Mỹ , anh sinh sống bằng nghề chuyên môn hay việc cầm bút ?
NT: Nghề chuyên môn chứ
! Viết văn làm sao nuôi sống nổi riêng bản thân chứ chưa nói gì tới gia đình.
Một cách cụ thể để anh thấy rõ vấn đề, là trong hơn 20 năm ở Mỹ, tôi viết được
khoảng gần 40 truyện ngắn và những truyện này đã được in trên nhiều báo chí
Việt ngữ ở Âu, Mỹ, Úc. Canada
nhưng tiền nhuận bút tổng cộng nhận được không quá 1 ngàn đô la. Nói nhuận bút
thì không đúng, thật ra đó chỉ là tiền hỗ trợ của anh em bạn bè làm báo đã
gửi cho trong những bước khó khăn lúc
đầu. Sau này, khi đã ổn định đời sống rồi thì viết lách đối với tôi chỉ là một
nhu cầu để giải tỏa những suy nghĩ bức xúc của mình thôi.
TVT : Theo anh thì những yếu tố nào góp phần vào
sự thành công của một người định cư ở Mỹ
?
NT: Nếu hiểu sự thành
công ở một mức tương đối, thông thường thì theo tôi có 3 yếu tố góp phần: Một
là sự hỗ trợ hiểu theo ý nghĩa tinh thần của các thành viên trong gia đình, hai
là sự cần mẫn, kiên trì của mỗi cá nhân và ba là sự trợ giúp hào phóng của nhân
dân Mỹ trong tiến trình lập nghiệp của mỗi cá nhân đó.
TVT: Trở ngại hay khó khăn nhất khi sinh sống ở Mỹ theo ý anh là gì?
NT: Dĩ nhiên là Anh ngữ
rồi! Theo kinh nghiệm của tôi, khó khăn nhất là Nghe, rồi đến Nói, rồi đến
Viết, sau cùng dễ hơn cả là Đọc. Ở cái tuổi của tôi, tai đã chẳng thính, lưỡi
đã ngay đờ...làm gì mà không gặp khó khăn. Tuy nhiên, cứ cần mẫn và kiên trì
thì rồi đâu cũng vào đó cả.
TVT: Nghe nói anh cũng vừa cho xuất bản một cuốn
sách do chính anh dịch từ Anh ngữ?
NT: Đó là cuốn Thân Phận Dư Thừa dịch nguyên văn từ
cuốn The Unwanted của Kiên Nguyễn,
người rời VN theo diện con lai năm 14 tuổi và bây giờ vừa là nha sĩ vừa là nhà
văn. Kiên Nguyễn đã vừa ra tác phẩm thứ hai, cuốn The Tapestries, và cuốn này
cũng rất thành công.
TVT: Theo anh thì yếu tố nào khiến cho giới độc
giả người Mỹ chú ý đến tác phẩm của Kiên Nguyễn
ngay từ cuốn đầu tay ?
NT: Vấn đề con lai !
Đây là một đề tài tương đối mới mẻ và độc giả người Mỹ muốn biết số phận của
những con lai bị bỏ lại Việt Nam
sau cuộc chiến sẽ ra sao. Cuốn hồi ký của Kiên Nguyễn đã diễn tả số phận của
chính anh và qua đó số phận của hơn 50 ngàn đứa con lai khác. Đấy là một thảm
kịch mà ít có người cầm bút nào có đủ thẩm quyền như Kiên Nguyễn để viết lại.
TVT : Ở Mỹ, người cầm bút có đủ tự do để viết
tất cả những gì mình muốn viết chứ ?
NT: Về đại thể thì ai
cũng cho là như thế, nhưng thu hẹp vào những cộng đồng nhỏ nhoi thì vấn đề có
khác, nhất là cái cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại vốn đã từng có nhiều năm chất
ngất hận thù đến độ không chấp nhận một sự suy tư nào khác hơn là sự suy tư đã
đông đá trong đầu óc của họ.
TVT: Nhưng giới trẻ trong cộng đồng thì phải khác
chứ, họ không bị ràng buộc gì với quá
khứ và đa số, tại thời điểm năm 2003 này, nhiều thành phần trẻ không hề
biết cuộc chiến ở Việt Nam là cái gì.
NT: Đồng ý là như thế,
nhưng họ vẫn được dạy dỗ để tiếp tục nuôi dưỡng hận thù. Phong trào tuổi trẻ
“Nối bước cha anh" là một ví dụ cụ thể. Kiến thức về Cộng Sản VN đối với
họ là kiến thức của những thập niên từ 50 đến 80 do cha ông truyền lại. Thì
cũng như tuổi trẻ ở Việt Nam
bây giờ, họ luôn luôn bị nhồi nhét để biết ơn Đảng lãnh đạo đã đánh cho Mỹ cút,
cho Nguỵ nhào. Ít có tuổi trẻ nào nhận thức được ra rằng để thay thế cái xã hội
vốn đã bị lật nhào ấy, lại sản sinh ra một xã hội y hệt như thế mà mức độ đồi
truỵ còn tăng lên gấp bội phần. Thế thì xương máu của các bậc đi trước đã đổ
xuống quê hương có phải là một sự uổng phí đến kinh hoàng không?
TVT: Vậy anh trông mong gì ở giới trẻ, cả trong
lẫn ngoài nước?
NT: Tôi kỳ vọng ở nơi
tuổi trẻ một tấm lòng trong sáng, thẳng băng không nhuốm chút hận thù để biết làm một cái vươn vai lớn mạnh
có tính cách Phù Đổng. Vươn vai để giã từ mọi hệ lụy, ràng buộc trong quá khứ
mà nhìn thẳng vào những nhu cầu khẩn thiết của quốc gia dân tộc. Vươn vai để
biết rũ bỏ tinh thần ỷ lại chỉ biết cậy trông vào sức mạnh của cường quốc để
cầu xin giải quyết vấn đề của chính quốc gia mình, dân tộc mình. Họ cũng phải
biết nhận thức rằng quê hương còn rất nhiều vấn đề cần đến sự tiếp tay của tất
cả mọi phía: Dân trí chậm tiến, phẩm chất đạo đức cá nhân suy đồi, tệ đoan và
bất công xã hội gia tăng nặng nề, sinh mệnh, đất đai của dân tộc như chỉ mành treo
chuông trước mộng bá quyền của phương Bắc.. v.v... Chỉ có sự khơi mạch yêu
thương và hóa giải hận thù để tập hợp được hết sức mạnh của toàn dân cả trong
lẫn ngoài nước thì mới mong từng bước làm cho những vấn đề khẩn thiết của quê
hương có cơ hội giải quyết. Nói tóm lại là, một thiên niên kỷ mới đã bắt đầu.
Con người Việt Nam
hơn hai mươi lăm năm sau cuộc chiến cũng phải thay đổi não trạng để góp phần
vào công cuộc phục hưng thực sự cho xứ sở.
TVT: Anh có cho phép tôi đưa những cuộc đàm thoại
kiểu như thế này vào một cuốn sách sẽ in không ?
NT: Những gì tôi đã nói
ra, tôi không bao giờ ngại ngần là nó sẽ bị phổ biến thành công khai, dù ở bất
cứ nơi nào. Đó là một sự trung thực tối thiểu cần có ở nơi người cầm bút. Nhưng
rồi cuốn sách ấy sẽ lấy tên là gì?
TVT: Tôi chưa có sự chọn lựa dứt khoát, nhưng đại
để là "Nỗi buồn nhược tiểu” chẳng hạn!
NT: Tôi hoàn toàn không
thích cái tựa đề này.
TVT: Sao vậy ?
NT: Tôi ghét hai chữ
“nhược tiểu”, không phải bây giờ mà từ lâu rồi, ngay cả trong sinh hoạt văn học
nghệ thuật ở miền Nam
trước đây. Nào là nước mắt nhược tiểu, thân phận nhược tiểu, nỗi buồn nhược
tiểu v.v... nghe sao mà nó tràn đầy tự ti mặc cảm và mang tính chất chưa đấu
tranh mà đã chấp nhận thua thiệt về mình. Một dân tộc cứ ôm lấy suốt đời cái
mặc cảm nhược tiểu như thế thì không bao giờ ngóc đầu lên được.
TVT: Vậy thì tôi sẽ tìm một cái tên khác hàm súc
hơn, ấm áp hơn, thí dụ “ Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ”,
“Tổ quốc nhìn từ xa”, “ Đi về nơi hoang dã”, “Những thiên đường mù”. Đùa vui tí
thôi, nhưng tóm lại là không có "Nỗi buồn nhược tiểu" nữa nhé ! Cám
ơn anh về cuộc trò chuyện này. Chúc anh
viết đều đều và về Việt Nam
dài dài.
Một
ngày sương mù dầy đặc ở California,
tháng 1 năm 2003
TRẦN VĂN THỦY
****

Hình như 2 người nhà văn NT.và đạo diễn TVT.vẫn chưa hiểu nhau,dù có thể cùng yêu nước như nhau,
Trả lờiXóavì mỗi người nói trong tư cách,tâm cảnh và vị trí khác nhau.
Sự khác biệt nghiêng về phía TVT.với những câu hỏi hơi "bực mình",thậm chí là "kẻ cả" của phe thắng
trận.Đúng như nhận xét của nhà văn NT.là kiêu hãnh vì thắng Mỹ v.v.
Có điều là nhà văn NT.đã qúa lời,không chính xác khi so sánh giới trẻ ở Mỹ và trong nước khi ông cho
là ở Mỹ người tỵ nạn "dạy dỗ căm thù".Lẽ ra,ông phải biết là nhà nước VN.có chính sách "dạy dỗ căm
thù" với đầy đủ phương tiện cũng như cách thức tinh vi lẫn công khai,còn người tỵ nạn không căm thù
như ông nghĩ vì người ta lo sinh kế hay học hành để tiến thân trong cuộc sống hiện tại,chứ có ai rỗi hơi
mà dạy dỗ căm thù.Căm thù có ích lợi gì ? Có cấp bách hơn nhu cầu cơm - áo hay không ? Nếu có ai
căm thù thì cũng chỉ là thiểu số rất nhỏ nhoi,không quyền lực,hoàn toàn không có khả năng làm hại ai
cả như quyền lực của đảng CsVN.Như thế thì nhà văn có thấy mình bất công và phi lý không nhỉ ?
Còn vấn đề "nhược tiểu",ông nhà văn nói có lý nhưng thực tế trong đời,nếu anh BIẾT mình xấu hay thua
người khác thì anh tìm cách cố gắng để vươn lên,chứ chưa chắc đã thất vọng như ông nghĩ.Socrate đã
từng nói "Hãy biết mình".Do đó, thảm họa ở chổ này là kẻ dốt nát không biết mình dốt nát,người ngu si lại
tưởng lầm là mình thông minh,thưa nhà văn.
Dù sao,cũng cám ơn nhà văn rất nhiều đã can đảm khi nói rằng người VN.không ai lại đi hòa giải,hoà hợp
với bọn độc tài,phản dân hại nước cả ! Chẳng biết ông TVT.có hiểu không ? Hay phải chờ đảng ra lệnh ?
.
Liên quan 1 chút đến vấn đề học tập và thi cử, Xin phép Admin cho em đăng tải thông tin tra cứu điểm thi điểm chuẩn vào Lớp 10 - Tốt nghiệp PTTH - Điểm chuẩn vào Đại Học & Cao Đẳng 2015 cho các cháu mấy hôm:
Trả lờiXóa*** MÃ TỈNH + ĐIỂM THI Lớp 10 SỚM NHẤT!!! - TRẢ KẾT QUẢ NGAY!
*** MÃ TRƯỜNG + ĐIỂM CHUẨN Lớp 10 SỚM NHẤT!!! - TRẢ KẾT QUẢ NGAY!
*** MÃ TỈNH + ĐIỂM THI Tốt Nghiệp PTTH SỚM NHẤT!!! - TRẢ KẾT QUẢ NGAY!
*** MÃ TỈNH + ĐIỂM THI Lớp 10 SỚM NHẤT!!! - TRẢ KẾT QUẢ NGAY!