Mới sáng sớm đã thấy bà Năm Củ
Cải lò dò vào quán hỏi xin cô Phượng cave cái bì thư. Cô cười ngỏn nghẻn :
“ Thím gửi thư cho ai ? Cho ông
xã ngoài quê hả ?”
Bà Năm Củ Cải than vãn :
“ Già rồi còn thư từ gì ? Chậm
gửi tiền vô phụ xấp nhỏ đi học là tôi alô liền, thư từ quỷ gì ?”
Thằng Bảy xe ôm tò mò :
“ Không viết thư thím Năm xin bì thư làm gì ?”
Bà Năm Củ Cải thở dài đánh sượt :
“ Thì phong bì cho cô giáo nhân
ngày 20 tháng 11…”
Cô Phượng cave kêu lên :
“ Í…trời ... hôm nay đã 26, ngày
Nhà giáo qua cả tuần rồi còn phong bì phong bao làm gì ?”
Bà Năm Củ Cải thẽ thọt :
“ Thì năm nay tính trốn, không
đưa. Ngờ đâu thằng Út nhà tôi đi học về lạu bạu má không tới đưa phong bì cô
giáo làm cô phải nhắc má em bận công chuyện gì lâu không thấy ghé thăm cô ? Nó
bảo cả lớp có bì thư riêng mình nó không làm nó quê quá. Thôi cũng đành theo
lệ…”
Cô Phượng cave rút bì thư trong
túi xách đưa bà Năm củ cải :
“ Vậy rồi thím tính đưa nhiêu ?”
Bà Năm Củ Cải ngập ngừng :
“ Năm chục được không ?”
Gã Ký Quèn trợn mắt :
“ Sao thím đánh giá nền giáo dục
dưới mái trường xã hội chủ nghĩa rẻ quá vậy ? Thời buổi này đi đám cưới , đám
giỗ cũng chẳng ai “đi” năm chục, giá chót cũng hai trăm. Phong bì cô giáo nhân
ngày 20 tháng 11 hả ? Năm trăm !”
Bà Năm Củ Cải thất thanh :
“ Năm trăm lận ? Chèn đéc ôi …tôi
ngồi thái củ cải cả tuần, gãy cả lưng cũng chỉ được nhiêu đó. Thôi thôi tôi
“đi” cô giáo một trăm là nhiều rồi…”
Bà Năm Củ Cải tất tả đi rồi, ông
Tư Gà nướng càm ràm :
“ Sao cái thời này thằng dân
phải đóng góp lắm thứ vậy ? Nào tiền dân phòng, nào tiền bão lụt, nào tiền xây
dựng tổ…mai mốt nó còn đẻ ra tiền gì nữa đây…”
Cô Phượng cave tính buôn thêm
chuyện nữa, bất chợt tiếng di động thánh thót làm cô im bặt rồi bỗng rối rít :
“ A lô…a lô…Em đây…em đây…anh
mới xuống sân bay hả …anh ở khách sạn nào em tới liền…tới liền…”
Rồi cô quay sang thằng Bảy xe ôm
cuống quýt :
“ Mày đưa tao tới ngay khách sạn
The White đường Lê Thánh Tôn Quận 1…”
Thằng Bảy xe ôm cười nhăn nhở :
“ “ Ủa…cụ mới vô hả ? Chị đi
ngay không tắm rửa sửa soạn gì sao ?”
Cô Phượng cave sốt ruột :
“ Đi ngay …đi ngay…tới đó tính…”
Gã Ký Quèn cười rinh rích :
“ Thằng Bảy xe ôm khéo lo bò
trắng răng. Khách sạn có phòng tắm hiện đại chớ bộ, tắm chung cả hai người vẫn
rộng.
Cô Phượng cave đỏ mặt la :
“ Nhiều chuyện ! Tắm riêng tắm
chung dính gì tới ai ?”
Gã Ký Quèn vẫn cười :
“ Mà sao bảo cụ đang họp quốc
hội ?”
Cô Phượng cave hãnh diện :
“ Đang họp nhưng có việc đột
xuất phải bỏ họp bay vào chớ sao ?”
Gã Ký Quèn lắc đầu :
“ Nghe nói 28 này quốc hội bỏ
phiếu thông qua dự thảo hiến pháp ? Việc quan trọng vậy mà cụ bỏ vào đây với cô
Phượng sao ?”
Cô Phượng cave ra vẻ hiểu biết :
“ Bỏ đâu được ? Ảnh vào một ngày
rồi lại bay ra vẫn kịp bỏ phiếu chớ ?”
Chị Gái hủ tíu lè lưỡi :
“ Chèn đéc ôi…bay ra bay vào như
thể ta đi chợ vậy…tốn tiền lắm !”
Thằng Bảy xe ôm trợn mắt :
“ Nhằm nhò gì ? Quốc hội họp mỗi
ngày tiêu cả tỷ bạc chớ ít ! Tiền của…địch mà ?”
Ông đại tá hưu đập bàn quát :
“ Thằng Bảy xe ôm nói láo. Quốc
hội họp bằng tiền của dân sao mày dám nói tiền của địch ?”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Tiền của địch mới phóng tay tiêu
, chớ tiền của ta sao tiêu dữ vậy ?”
Ông đại tá hưu lại đập bàn quát
:
“ Quốc hội bàn toàn chuyện quan
trọng, mỗi ngày chi hết một tỷ đã ăn thua gì ? “
Gã Ký Quèn cười cười :
“ Đúng rồi…đúng rồi…quốc hội họp
là tiền của dân…nhưng xây trụ sở tỉnh ủy, huyện ủy như lâu đài, cán bộ tậu nhà
tậu đất , tậu xe đời mới, cho con đi học Mỹ, gửi tiền vào nhà băng Thụy Sĩ…tiêu
búa xua như đốt tiền âm phủ vậy …mới thực sự là tiêu tiền…của địch đấy ạ…”
Cả quán cười ồ. Ông đại tá hưu
chột dạ im thít.
26-11-2013
