(tiếp theo)
Vậy đó…bác Ba Phi cũng đâu có rành và đâu có quan tâm tới
chuyện chánh trị chánh em. Bởi vậy cho dù ông hoạ sĩ già có ỉ ôi vào tai mấy đi
chăng nữa cũng chỉ như gió thổi từ tai này sang tai kia, chẳng nhằm nhò gì .
Vậy hoá ra gây khó ngủ chính là lo vay tiền cho vợ chồng thằng Đậu nuôi ba ba.
Trông vào cô Ut chắc không được , thằng chồng nó đòi phải có bảo đảm việc mượn tiền tức nuôi ba ba phải kết quả
chắc chắn mới cho vay. Còn trông vào bán tranh như ông hoạ sĩ hứa cũng mù mịt .
Cả tuần hỏi cứ thấy lão ậm ừ, lảng chuyện. Hay là chuyện tào lao, dựng ra giỡn
chơi ?
Bác Ba Phi ngồi nhỏm dậy. Chết mẹ rồi, đúng lão hoạ sĩ giỡn
chơi chứ làm gì có chuyện bán tranh 3000
đôla. Chèn đéc ôi…lão nói chơi vậy cứ tin xái cổ mới lạ. Thôi đúng rồi
làm gì có chuyện cầm cái chổi sơn phẩy phẩy mấy nhát mà thành tranh bán được
tiền ? Đúng thằng cha bịp cho vui rồi.
Trò con nít vậy mà không nhận ra lại còn điện ợ chồng thằng Đậu hứa
mượn tiền nuôi ba ba nữa chớ ?
Bác Ba Phi đứng phắt ngay dậy. Chắc thằng chả giấu bức
tranh nguệch ngoạc ấy đâu đây trong nhà
chứ chẳng triển lãm triển liếc con mẹ gì
.Phải tìm cho ra vạch mặt lão.
Bác Ba Phi đi quanh gian phòng ghé mắt mọi ngóc ngách, lôi ra
vô số tranh bụi bám đầy mà không thấy
cái của bác. Bác bắc ghế thò tay lên nóc tủ lôi xuống la liệt toàn những tranh
vẽ phụ nữ khoả thân đủ kiểu cách. Quái cái lão hoạ sĩ này ? Già rồi còn ham vẽ
ba thứ đồi truỵ ?
Không tìm thấy cái của mình, bác Ba Phi cũng yên tâm có thể bác
đã nghi oan cho ông hoạ sĩ. Chắc ổng đã gửi tranh của bác
đi triển lãm thiệt rồi.
Bất chợt bác thấy cái thùng nhựa đựng rác
kê khuất sau cánh cửa. Bác đi tới và bật
nắp thùng, lôi ra bức tranh . I mèn ôi, đó chính là bức tranh bác vẽ, bức tranh
lão già hoạ sĩ định giá 3000 đô la và đang nuôi cho bác có tiền gửi về cho vợ chồng
thằng Đậu nuôi ba ba. Ai chà chà…hoá ra lão hoạ sĩ lừa mình, coi mình như đứa
con nít vậy . Bác Ba Phi tức trợn ngược mắt vứt bức tranh đánh xoảng xuống đất.
Thôi thế là
tan tành dự định gửi tiền về cho vợ chồng thằng Đậu nuôi ba ba. Hoá ra bấy nay
lão hoạ sĩ cho bác ăn bánh vẽ. Mẹ kiếp, sao cái lão già này chơi ác quá vậy ?
Lão phải biết đây là nguồn hy vọng của cả một gia đình chớ ? Đùa chuyện
gì đùa chuyện kiếm kế sinh nhai hàng ngày
chết người ta . Thôi đúng rồi, lão hoạ sĩ ăn lương già, Mỹ lo hết rồi,
từ tiền ăn, tiền bệnh, tiền nhà, tiền xe
Mỹ bao cấp hết , chẳng còn lo chaỵ ngược chạy xuôi, bươn chải kiếm sống,
suốt ngày chỉ lo hưởng thụ sao cho sướng, cho khỏi bệnh già , bởi vậy chuyện
nuôi ba ba vợ chồng thàng Đậu chẳng là cái đinh gì với lão. Chắc cả ngày lão
chỉ rình rình coi trong nước có chuyện
gì kiểu như tham nhũng, cộng sản bắt người, Trung Quốc bắt ngư dân Việt Nam
trên biển Đông để kiếm câu chuyện làm quà bàn tán trong lúc trà dư tửu hậu cho
hết thời gian vậy thôi. Bác dám chắc lão cao giọng chửi cộng sản vậy thôi, giờ
bảo về nước đồng cam cộng khổ cùng đồng bào chung lưng đấu cật đấu tranh chống
cộng sản thì lão rụt vòi lại ngay ấy mà.
Bị ông hoạ sĩ già cho ăn quả lừa , giỡn chơi một vụ đau, bác Ba
Phi nổi giận đùng đùng chỉ muốn lão vác mặt về cho bác mạt sát, mắng mỏ cho bõ
tức . Nhưng trước mắt cần điện ngay vợ chồng thằng Đậu đừng trông mong gì bán
tranh pháo hoặc vay mượn bên này , tốt nhất tự xoay xở , có tiền thì nuôi ba ba
không thì nuôi con lươn, con ếch cũng chẳng sao.
Nghĩ vậy bác lấy điện thoại gọi về nhà. Lúc này bên Mỹ mới 1
giờ trưa chắc bên ta chưa tới nửa đêm, vợ chồng thằng Đậu còn thức. Bác lấy thẻ
cào bấm dẫy số dài dặc, mãi sau bên kia mới có tiếng lè nhè :
“ Ai đó…nửa đêm còn cần gì ?”
Đúng tiếng con vợ thằng Đậu rồi, bác Ba Phi mừng cuống :
“ Nội đây..nội gọi con từ Mỹ nè…Nghe rõ không ?”
Có tiếng giằng co rồi tiếng thằng Đậu la toáng :
“ Nội ơi…nội vay được tiền rồi hả ? Nội gửi dịch vụ phát nhanh về nha. Hoan hô nội…Vậy là mình được nuôi ba ba
rồi…”
Bác Ba Phi chưa kịp nói sao đã có tiếng léo nhéo của con vợ
thằng Đậu :
“ Nội ơi…nội về đi…sao nội ở bển lâu quá vậy. Mai con thuê
người đào hồ nuôi ba ba, mốt đi sang Lạc An mua giống. Ở bển ba ba giống rẻ hơn
ở bên mình, mà giống nghe nói tốt lắm, chưa bị dịch bệnh bao giờ. Nội về đi…Nội
về là kịp khai trương hồ nuôi ba ba đó…”
Tụi nó tranh nhau nói không cho bác Ba Phi chen lấy một câu.
Tức mình bác chửi om trong máy :
“ Tụi bay làm cái gì mà cuống cả lên vậy ? Tiền đâu mà nuôi ba
ba với chẳng rùa rùa ?”
Tiếng con vợ thằng Đậu la toáng :
“Nội nói gì ? Mình không nuôi ba ba mà lại nuôi rùa hả nội ?
Nuôi rùa chậm lớn lắm nội…mà xưa nay đã có ai nuôi rùa đâu ?”
Bác Ba Phi gầm lên :
“ Mày điếc à ? Tao có bảo tụi bay nuôi rùa
đâu ? Tao bảo là không có tiền nghe chưa ? Không có tiền nên dẹp ba cái
món ba ba với rùa rùa của tui bay lại…”
Có tiếng con vợ thằng Đậu léo nhéo rồi tiếng thằng chồng vang
lên :
“ Nội nói với con đó cái gì mà nó cứ la chói lói chẳng hiểu nó
nói cái gì ?...”
Bác Ba Phi cắt ngang :
“ Thì tao nói với nó là tao không chạy được tiền cho tụi bay
đâu ?”
“Nội nói thiệt hay giỡn đó…”
Bác Ba Phi chợt nổi cáu :
“ Thiệt chứ giỡn má mày … tiền đâu mà gửi ?”
“ Sao nội nói bán tranh được những 3000 đô la kia mà…”
“ Bán ..bán cái gì…đ..má nó..nó giỡn nội chớ nguệch ngoạc vậy
sao bán ?”
Tiếng thằng Đậu càm ràm :
“ Con biết ngay mà…nội vẽ tranh mà bán được 3000 đô thì dân
mình bỏ hết làm ruộng đi vẽ tranh…Chuyện ba láp ba sàm vậy mà nội cũng tin ,
lại còn gọi điện về cho tụi con ngóng cổ lên chờ nữa…”
“ Bởi vậy…nội già rồi mà ngu…”
“ Không phải vậy đâu nội..nội cứ ở quê thì ai lừa được nội…sang
bển lạ nước lạ cái…người Việt đằng mình hổng có…toàn người Việt đằng Mỹ không
bởi vậy nó lừa cho phải rồi…”
Bác Ba Phi tính nói đôi lời an ủi đã nghe tiếng con vợ thằng
Đậu léo nhéo :
“ Nội về đi nội…về đi …ở mãi bên đó làm gì … về còn tính toán
chuyện làm ăn với tụi con kẻo chết đói tới nơi rồi nội …”
Bác Ba Phi quát lên :
“ Mày nói cái gì ghê quá vậy ? Sao chết đói ? Nhà còn vườn còn
ruộng, lại còn hầm cá ngoài sông nữa …sao mà chết đói…”
Con vợ thằng Đậu la chói lói :
“ í trời ơi…cá chết sạch hết rồi nội ơi…”
Bác Ba Phi giật mình :
“ Sao chết ? Lại không có tiền mua thức ăn cho nó hả ?”
Tiếng thằng Đậu nói trõ vào :
“ Không phải không mua thức ăn cho cá mà nước bị ô nhiễm nên cá
chết sạch rồi nội. Tại thằng nhà máy làm bột ngọt nó xả nước dơ ra sông đó nội. Mấy hôm nay cá
chết nổi lên trắng xoá cả mặt sông. “
Bác Ba Phi chưa kịp nói điện thoại tắt cái rụp.
Hoá ra thẻ gọi về Việt Nam
hết tiền. Bác tức quá muốn quăng đi cho rồi. Vừa may lúc đó ông hoạ sĩ quay lại, ôm một đống gói với
bịch, chắc toàn đồ nhậu. Nhìn vẻ mặt bác Ba Phi ông ngạc nhiên :
“ Có chuyện gì nom bác giận dữ vậy?”
Bác ba Phi vội vàng :
“ Tôi nhờ ông chở tôi ra chợ mua thẻ gọi điện về VIỆT NAM cho vợ
chồng thằng Đậu, đang nói dở hết tiền…”
Ong hoạ sĩ tò mò :
“ Có chuyện gì rồi thế ?”
Bác Ba Phi cáu :
“ Thì chuyện bè cá của vợ chồng thằng Đậu
chết sạch rồi.”
Ong hoạ sĩ trợn tròn mắt :
“ Sao lại chết hết cả bè cá thì lạ thật. Tụi nó không chạy được tiền mua thức ăn cho cá à ?”
Bác Ba Phi lắc đầu :
“ Không phải cá chết do không có tiền mua thức ăn mà chính là
tụi nhà máy bột ngọt nó xả chất độc xuống sông nên cá chết…”
Ong hoạ sĩ cười cười :
“ À…phải rồi, chuyện đó ở Việt Nam xảy ra như cơm bữa mà. Như cái
nhà máy bột ngọt Vedan giết sông Thị Vải đấy…Ngư dân hai bên bờ sông coi như
phá sản tay trắng hết…”
Bác Ba Phi tròn mắt :
“ Ong đọc trên báo à ? Vậy rồi tụi nó có bồi thường cho người ta không ?”
“ Còn lâu ạ…vụ Vedan này mấy năm nay rồi, bắt quả tang cả chục
năm nay nó dùng đường cống ngầm xả nước bẩn ra sông mà đã bồi thường cho dân
được cắc nào đâu. Vừa rồi Hội nông dân
đề nghị bồi thường mấy trăm tỉ nó từ chối phắt….”
Bác Ba Phi lo lắng :
“ Vậy rồi làm sao ? Như vợ chồng thằng Đậu cũng bị tụi nó xả
nước bẩn chết cả bè cá đó. Liệu có được bồi thường không ?”
Ong hoạ sĩ cười cời :
“ Chắc còn lâu ạ…tụi tư bản vào làm ăn ở Việt Nam đều được
các cấp chính quyền bảo kê , sức mấy
bắt chúng nó bồi thường . Đấy bác thấy chưa, rõ rành rành ra nhé. Bây giờ chính
vợ chồng thằng cháu của bác ăn đòn của tụi tư bản được Nhà nước bảo kê nhé. Bác
còn thấy “chế độ ta ưu việt” như sách báo vẫn nói ra ra nữa hay thôi…”
Bác Ba Phi tím mặt không nói nửa lời. Quả thực lời lão hoạ sĩ
đâm nhói vào lòng. Xưa nay cứ nói tham nhũng, tham nhũng ở đâu đâu nào có biết
cụ thể mặt mũi nó ra sao. Mà rồi chỉ thấy Nhà nước này cũng làm được khối việc
như đường xá, cầu cống, mở mang những vùng đất hoang thành
khu thị tứ cho nên bác chưa thấy bức xúc lắm về những lời ông hoạ sĩ nói về bản
chất thối tha của chế độ. Nhưng cái việc bè cá của vợ chồng thằng Đậu vừa xảy
ra đánh trúng vào cái bao tử của cả gia đình bác thì lại khác ạ. Rõ ràng thằng tư bản tới làm ăn xứ mình, tác oai tác quái vậy sao Nhà
nước không xử nó bênh vực quyền lợi của dân ?
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét