Nhà văn NHẬT TIẾN
Mấy vị trong Chi hội Nhà giáo Yêu nước vốn đã có óc sáng chế ra
nào Tổ đồng hồ, Tổ ấn loát, Tổ sửa quạt máy, bàn ủi v.. v… thấy thế cũng chẳng tỏ ra vẻ gì gọi là tiếc
nuối công lao sắp xếp của mình. Chắc họ cũng thừa biết là chính mình cũng chỉ
là thứ đèn cù, vẽ vời ra chỉ cốt phục vụ cho những nhu cầu nhất thời.
Nhưng chuyện lao động "giả" thì tém dẹp, chứ lao động
thứ thiệt thì không đâu đấy nhé. Thằng Tửu, qua năm học mới tuy đã ngồi vào lớp
cấp 3, nhưng nó với thằng Sơn vẫn xoắn xuýt lấy nhau. Tửu bầy cho Sơn một công
tác lao động rất kiếm ra tiền, trước thì chỉ cốt cho tiền túi của Sơn có thêm đồng
ra đồng vào, nhưng sau công việc khấm khá đến độ kéo theo luôn cả mẹ của Sơn
vào việc nữa. Đó là công việc sản xuất thuốc lá cuộn bằng tay cho đám trẻ lau
nhau đem bầy lên mẹt, bán ở ngay trên hè phố.
Sau vài năm Sài Gòn đổi chủ, các loại thuốc lá còn tồn đọng
từ xưa, nay đã được dân nghiền tiêu thụ hết. Trên thị trường bắt đầu xuất hiện
đủ loại thuốc sản xuất từ miền Bắc. Loại rẻ tiền thì có Trường Sơn, Hoa Mai,
Công Nhân, Lao Động. Loại đắt tiền hơn thì có Thăng Long, Tam Đảo, Sông Cầu.
Ngoài ra còn có thuốc lá sợi Lạng Sơn mầu vàng óng, khi hút phải cuộn bằng tay
thành điếu thuốc, khói tỏa ra mùi thơm, được dân ghiền rất ưa chuộng.
Qua uy lực của ông cán bộ cấp cao, tức bố của Tửu, nên Tửu
móc nối được những mối hàng chở thuốc sợi từ Bắc vào. Tửu không mua đi bán lại
mà bầy cho Sơn cách cuộn thành điếu với một dụng cụ đơn giản nom như một lá cờ có cán dài. Thuốc cuốn xong, lấy
kéo xén hai đầu cho gọn ghẽ là có thể đem bó lại thành bó như bó củi. Tùy theo giá tiền, mỗi bó có thể là 5
điếu, 10 điếu, 20 điếu. Cứ bó chung lại và cột bằng một sợi thung cao su. Dân ghiền
bấy giờ gọi chung là thuốc củi. Thuốc củi bán rất chạy, vì có đủ loại mặt hàng.
Thuốc thơm có. Thuốc vừa có. Mà thuốc đắng nghét như hút lá cây phơi khô cũng
có, tuy loại này rẻ tiền, chỉ bán cho mấy bác phu xe ba gác hút thuốc suốt ngày
như một thứ ống khói mà thôi.
Chỗ cư trú của mẹ con Sơn biến thành một "cơ sở sản xuất",
chỉ trong thời gian ngắn lại có thêm cả vài cô gái hàng xóm ghé vào tiếp tay,
cô thì ngồi xé từng tờ giấy quyến to bằng cả tờ nhật báo thành ra những mảnh nhỏ
cuốn vừa một điếu thuốc, cô thì thoăn thoắt nhồi thuốc vào dụng cụ cuốn đế làm
thành những điếu nom cũng rất đều tay.
Thằng Tửu rất láu cá. Theo nó kể lại thì trước khi khuân những
bó thuốc sợi về nhà Sơn, Tửu đã dụ khị được
tay Tổ trưởng Dân phố cũng như Công
an khu vực đi nhậu một chầu thịt chó ở đường Trương Minh Ký. Rồi nó lại mời nhị vị
ghé nhà nó chơi cho biết.
Mà khi biết ra thì hai vị thấy hoảng hồn. Cổng ngoài nhà Tửu
có anh lính ngồi gác trên cái ghế kê sát tường. Bên sân trong lại thấy có cái
xe con đang có một anh cần vụ cặm cụi lau chùi mặc dù nó đã bóng loáng. Khi hai
người rụt rè tiến vào phòng khách thì thằng Tửu cứ rống lên gọi cái ông đang ngồi
nghiêm nghị sau cái bàn buya-rô to tổ chảng đến mấy lần để nói huyên thuyên “
Hôm nay con . . . thế này ", “ Hôm qua Bố . . . thế kia ". . .
Nghĩa là cứ bố bố, con con ngậu sị lên làm mắt các vị cứ tròn
hết cả lên, thấy rõ là có sự thán phục rằng nó là một thằng con cưng của một
ông lớn !
Trình diễn như thế,
sau này thằng Sơn có bầy đủ thứ trong căn nhà thế nào thi cũng chẳng thấy ai
còn hó hé kiếm chuyện. Sau đó chừng hơn hai tuần, bà mẹ của Sơn tổng kết vốn liếng,
chi phỉ để tinh toán tiền lời. Bà đẩy hẳn một nửa đống giấy tiền sang phía Tửu:
- Bác cám ơn cháu rất nhiều. Không có cháu giúp cho thì chắc
chuyến này nguy cả mẹ lẫn con.
Tửu vội vã xua tay :
- Cháu đâu có chia lời của bác. Mấy tay đầu mối không bán
thuốc sợi cho bác thì bác mua của người khác, thiếu gì.
Bà mẹ nhìn Sơn cầu cứu :
- Thì cháu cứ cầm lấy đi. Cứ coi cái cơ sở làm ăn này là của
chung, lỗ cùng chia, lãi cùng hưởng.
Sơn cũng tiếp lời :
- Không có đằng ấy thì tụi nó hốt sạch ngay từ đầu rồi . Không
chừng còn phải đi kinh tế mới nữa ấy chứ. Thôi cứ cầm lấy đi. cho mẹ tớ yên
tâm.
Tửu cười :
- Thôi bác cứ giữ cho cái vốn nó nhiều hơn một tí đi Mai mốt
nhà này biến thành hãng sản xuất thuốc củi có trang bị máy móc hiện đại thì
cháu sẽ xin chia lời.
Nói vừa xong, chưa ai kịp trả lời thì Tửu lại tiếp ngay:
- Cháu lại vừa xúi dại bác rồi. Ham gì cái cơ chế này mà
tính mở hãng sản xuất. Cong cổ lên làm, khi có tí máu mặt là nó tịch thu hết.
Bà mẹ của Sơn chỉ biết nhún vai, thở dài.
*
* *
Tình cảnh gia đình của Sơn, bọn chúng tôi ai biết cũng mừng.
Chỉ ái ngại cho cô Tổ trưởng Tổ thêu may tức cô giáo Hường mà tôi đã có dịp nói
đến trong một chương trước . Hôm ấy,
ngoài vẻ bình dị ngày thường với đôi vành môi khô héo không được thoa son, vẻ mặt
vẫn thấp thoáng một vẻ phập phồng, e ngại như
lúc nào cũng sợ chuyện gì bất trắc xảy ra với mình, nhưng tôi lại thấy
trong khi dọn dẹp đồ đạc của mình, mắt cô hôm nay đỏ hoe như đã khóc nhiều lần.
Căn phòng lúc đó có nhiều người ra vô nên
tôi không tiện hỏi, nhưng chiều hôm sau, tôi hỏi thăm một nữ giáo viên đồng
nghiệp thì được biết cô không bị ai trong trường chèn ép cả. Cô chỉ vào gặp Ban
Giám Hiệu để xin nghỉ việc !
úi cha? Chuyện động trời ? Chen một chân làm giáo viên ở thời
buổi này đâu có dễ, lại với cái vỏ nhà giáo thì Phường, Khóm nể vì, ít có lui tới
hoạnh họe. Vậy làm sao mà cô xin nghỉ ? Mỗi hoàn cảnh riêng tư tất bao giờ cũng
cỏ những lý do riêng không thể cứ đem ra chỗ công khai mà phơi bầy. Cho nên, cô
chỉ nói là xin nghỉ việc để dễ bề trông nom con cái. May là cô chưa được biên
chế vì còn chồng đang học tập cải tạo, nên không bị ràng buộc theo quy chế nhà
nước. Chứ biên chế rồi, cô đâu có thể xin ra, xin vào như đi mua vé vô một rạp hát. Ban Giám Hiệu, sau
nhiều lần khuyên nhủ, cũng đành chấp thuận để cô ra đi. Mấy cô giáo bạn bè thân
thiết thì cứ theo cô sát nút để khuyên can. Nhưng cô chỉ lạnh lùng buông gọn một
câu :
- ý tôi đã quyết rồi.
Tôi phải để dành nhiều thì giờ cho con cái mình hơn.
Sau này tôi lại được nghe thêm chi tiết vì sao cô đã bỏ trường
ra đi. Thì ra mọi sự chỉ là do câu chuyện xảy ra vào cái hôm cô thay mặt chồng
đang trong trại cải tạo làm giỗ ông bố
chồng. Cô nói với mấy con nhỏ:
- Các con vái ông nội đi. Cầu xin ông nội phù hộ cho bố mau được trở về.
Đứa nhỏ nhất cất tiếng hỏi :
- Bố đi đâu mà sao lâu quá vậy hả mẹ ?
Con chị của nó giành trả lời :
- Bố đi học tập cải tạo. Phải lâu mới về.
Rồi nó quay sang phía mẹ cất giọng rành rẽ:
- Mẹ khuyên bố nên học
tập tốt, lao động tốt, nhà nước sẽ khoan hồng cho mọi tội lỗi để mau mà trở về.
Mặt chị Hường bỗng tái nhợt đi. Chị nhìn đứa con gái của
mình như một thứ quái vật rồi quắc mắt
lên hỏi :
- Ai bảo với con rằng bố có tội lỗi chờ nhà nước khoan hồng.
Con bé cãi :
- Cô giáo nói ! Cô
giáo bảo Mỹ Ngụy gây nhiều tội ác nên phải đi học tập cải tạo. Bố cũng là lính
Ngụy phải không mẹ .
Chỉ thiếu điều chị Hường hất tung mâm cơm khi đó còn đang đặt
trước ban thờ có khói hương nghi ngút.
Nhưng chị đã dằn được lòng nên chỉ chạy tuột vô buồng trong
nằm khóc lên rưng rức.
Đối với chị, niềm hy vọng to tát nhất trong lúc này là lo lắng
cho con cái được cắp sách tới trường, mong chúng học hành chăm chỉ để gây dựng
tương lai. Lại vì quá lo toan trong cuộc sống, chị chỉ có thể gửi gấm chúng nó
đến trường chứ ít khi nào có thể tự mình đích thân dạy dỗ chúng nó. Nhưng cứ
cái cung cách khoán trắng cho nhà trường thế này, có ai dè là chúng nó sẽ bị nhồi
nhét đủ mọi thứ ra ngoài tầm kiểm soát của gia đình. Hèn chi mà trong thực tề đầy
dẫy những chuyện con cái thản nhiên quay ra dè bỉu, nhục mạ, có khi cả đấu tố
cha mẹ nữa không chừng.
Chúng tôi nghe chị kể lại mà lòng ngao ngán, chỉ lặng lẽ
nhìn nhau không ai nói lên lời. Mà cũng chẳng biết an ủi hay khuyên nhủ chị được
điều gì hơn. Chúng tôi hoàn toàn cảm thông nỗi phẫn uất của chị trong hoàn cảnh
chồng thì vẫn cứ kéo lê kiếp tù năm này qua năm khác tại các trại cải tạo, mà
con cái thì hằng ngày vẫn cứ bị nhồi nhét lòng khinh miệt ngay cả đối với bố của
chúng nó, ké đã xả thân cho sự an nguy của gia đình cũng như của toàn xã hội.
Sao cái thời buổi này
lại nẩy sinh ra nhiều chuyện nhếch nhác đến thế !
( còn tiếp )

Chuyện đời nó khốn nạn thế đấy bác Tiến ạ, gia đình tôi anh em đều có cả người đi lính cho miền Bắc, có người đi lính cho miền Nam, giải phóng rồi nhưng anh em trong gia đình vẫn chưa hòa giải được với nhau, bên thắng cuộc lúc nào cũng giữ vẻ đạo mạo bề trên, nên đến ngày giỗ chạp ông bà cha mẹ mạnh ai nấy cúng, nếu có gặp nhau mặt nhau cũng chào hỏi dăm câu gượng gạo, chiếu lệ,
Trả lờiXóa