Nhà văn NHẬT TIẾN
(tiếp theo)
L ời nhận xét hữu lý của anh bạn khiến tôi không cãi thêm được
gì. Đã thế, anh còn ghim vào trong đầu óc của tôi một câu hỏi đầy nghịch lý :
"Học trò đi học cho lắm, đến khi bị đuổi văng ra đường vì lý lịch, mà
như thế thì nhũng ông thầy như
chúng tôi tại sao còn đến lớp làm gì ? Phải chăng chúng tôi còn tỉnh táo
để biết lợi dụng chuyện dạy dỗ học trò làm nơi ẩn náu và kiếm ăn ? Hay là chúng
tôi đã trở thành ngu ngơ như một lũ cừu
ngoan ngoãn đang bị chế độ lùa đi từng đàn, bắt vào hàng ngũ chỉnh tề như mọi thành phần khác trong xã hội.
Thật chưa bao giờ mà
chính tôi đã phải tự cật vấn lương tâm của mình bằng những câu hỏi như thế. Mà anh bạn đồng nghiệp ngoài giờ ở trường còn đi lái xe
ôm không phải là một trường hợp duy
nhất, hay hãn hữu gì. Trong hàng ngũ giáo viên, tôi đã được nghe xì xào bàn.
tán chuyện thầy này, thầy kia ngoài giờ đứng lớp đã ra lề đường sửa xe, bơm bút
bi, ép plastic giấy tờ, tài liệu chạy xe ôm, thậm chí còn lảng vảng ở cổng các bệnh
viện để xin bán máu của mình nữa. Rồi vào cái thời ngăn sông cấm chợ, mọi thứ
đồ tiêu dùng đều khan hiếm nên giá cả trong thị trường chợ đen, buôn lậu cứ lên vù vù. Đấy
cũng là một cánh cửa mở ra cho nhiều người cố vượt qua đủ thứ hàng rào ngăn cản, nào
du kích, nào dân phòng, nào công an hay nhân viên thuế vụ nhan nhản giăng mắc khắp
mọi nơi, để liều mạng mang vào đô thành vài yến gạo, vài chục trứng hay dăm cân
thịt bán kiếm lời.
Trong số những người liều mạng này, tôi biết có cả một vài cô
giáo thuộc trường này, hoặc trường kia. Nhìn thấy họ, mặt mũi đen thui vì
nắng cháy, tóc tai bù sù xơ xác, nụ cười nhí nhảnh đã tắt lịm trên môi, cặp
mắt dịu dàng, hiền hậu nay đã trở nên láo liên, dáo dảc, tôi bỗng thấy xót thương
cho thân phận của những người mẹ, người vợ,
người em, người chị đã phải dấn thân vào nơi lầm than cát
bụi để thay thế cho cương vị của những người chồng
người cha còn đang giam mình đâu đó trong các trại cải Để kết thúc cho
chương sách bi thảm này, tôi thấy không gì hay hơn là trích đăng lại bài thơ dưới
đây được thi sĩ Song Hồ ( 1 933-2009) sáng tác ở Sai Gòn vào năm 1981 , đúng
thời kỳ nhà nước đang ngăn sông cấm cbợ.
Bài thơ đánh dấu một
thời kỳ bi thương của đất nước, tuy đã qua đi nhưng nó không thể bị quên lãng
trên những trang lịch sử của dân tộc.
HỠI EM NHỎ CÔ ĐƠN .
Hỡi emi nhỏ cô
đơn! '
Đang lang thang
ngoài phố.
Em ơi đi đâu đó? .
Cho ta hỏi đôi
lời:
- Cha đâu? -
Bị cái tạo ! ' '
Mẹ đâu? - Buôn chợ
trời'.
Anh đâu? - ở Cam Bốt
Chị đâu? Vượt
biên rồi !
- Ong đâu?
Đấu tố chết !
- Bà đâu~ -
Buồn qua đời !
- Cô đâu?
Kinh tế mới !
- Bác đâu? – Tự tử rồi!'
Thôi ! thôi !
Không hỏi nữa !
Tim ta quá bồi
hồi'
Sao em còn nhỏ
tuổi
Đã biết nhiều
chuyện đời
Sao mảnh đất
nhỏ bé
Xảy nhiều chuyện
rụng rời . . . .
SONG HỒ
(1981)
18 .
Sài Gòn muôn ngả rẽ
Chuyện ngăn sống cấm
chợ không chỉ xảy ra ở Sàigòn . Nhưng đầu óc thiển cận của đám lãnh
đạo trung ương Đảng
CSVN lúc nào cũng sẵn sàng chôn vùi cả nước vào sự nghèo đói chỉ vì cứ mù
quáng tin theo mớ lý luận sẵn sàng có trong đám sách vở kinh điển : “ Chủ nghĩa
xã hội xóa bỏ triệt để mọi hình thức chiếm hữu tư nhân
về tư liệu sản xuất - vốn là cơ sớ của
sự phân chia xã hội thành các giai cấp đối kháng nhau - do đó. Cũng xóa
bỏ tình trạng đối kháng cá nhân với xã hội."
Cho nên, nhiều năm trước
đó, dân chúng miền Bắc cũng đã nếm mùi "ngăn sông cấm chợ" do xã hội
chi có hai hình thức kinh tế:
Sở hữu Tập thể (tức Hợp tác xã) và Sở
hữu Toàn dân (tức Quốc doanh). Dân chúng
làm ra được thành phẩm như lúa, gạo, heo,
gà, rau, trái, thì sau khi đóng thuế sẽ lại bị Hợp tác xã thu mua với giá rẻ
như bèo, nhiều khi chi bằng nửa hay một
phần tư giá cả ngoài thị trường. Vì thế
mới có cảnh nhân dân phải giấu
giếm bớt hàng hóa của mình trước khi bị thu mua để sau đó tuồn theo mọi ngõ
ngách chui nhủi đem ra bản ở các chợ chui trong thành phố hay đô thị. Đấy là lý
do làm cho nhà nước phải thực thi việc "ngăn song cấm chợ" để truy
lùng hàng lậu, hàng chui, hàng giấu giếm cho dù đó chỉ là những thành quả lao
động của chính người dân đã nai lưng làm
ra. Kết quả là người dân đi đâu xa, nếu
có mang theo ít thực phẩm làm quà hay dùng khi đi đường thì cũng phải làm đơn
xin trong đó kê khai những thứ mình mang theo với lý do chính đáng.
Đời sống như thế quả là tối tăm, rị mọ. Một ông bác của
tôi khi vào Nam kể lại rằng có lần xếp hàng cả tiếng đồng hồ mới chen vào mua được
lạng muối. Nhưng khi ở nhà bớc ra, lại quên mang theo cái đựng. Đến lúc cô mậu
dịch viên đong xong bát muối mới quát hỏi:
- Có cái gì đựng
không.
Ông này luýnh quýnh,
vội vã trật ngay cái mũ đang đội trên đầu xuống để hứng bát muối được đổ vào. Về
nhà cử ngồi vừa nhặt từng hạt muối vừa tiếc rẻ nhúm muối đã vướng trong từng
khe chỉ hay tan thấm vào lớp vải đã đẫm mồ hôi.
Rồi lại còn những thảm
kịch đau thương xảy ra chung quanh cái đời sống cứ phải bám riết lấy những
tập tem phiếu hay sồ sách mua hàng phân phối. Kinh hoàng nhất là cuốn Sổ Gạo.
Mất Sổ Gạo là coi như mất nguồn sinh
sống hàng ngày. Đã có lần, một thằng bé mới 13 tuổi đầu được nhà sai cầm sồ gạo
đi xếp hàng giành chỗ trước. Nào ngờ nó ngủ gục ngay giữa đám người chen chúc, dồn nén nhau chật như nêm cối. Khi choàng tỉnh dậy thì cuốn Sổ Gạo
đã mất. Sau đó là một màn ông bố nổi cơn điên đánh đuổi thắng bẻ chạy đầu làng
cuối xóm mà vẫn không tha. Sau nỏ chui tọt được sâu vào gầm giường. ông bố không còn cầm cái roi nữa mà bây giờ ông sử
dụng cái đòn gánh nước để chọc tía lia vào gậm cho thằng bé chui ra. Nhưng
không bao giờ nó còn chui ra được nữa cả. Những cú chọc của đầu đòn gánh thúc
điên cuồng vào trong gậm giường như đòn
thù đã khiến nó tắt thở trước khi ông bố có thể nguôi giận mà ngưng tay.
Những thảm kịch
như thể này, tội ác của ông bố chỉ có
một phần. Phần lớn chính là phải quy về cái đám lãnh đạo không còn tình người đã tạo nên những tình thế xô đẩy con người phải nhúng tay vào tội ác như thế !
***
Sài Gòn sau 1975 cũng
diễn ra cái thảm cảnh ngăn sông cấm chợ. Nhưng dân chúng miền Nam không dễ dàng
khuất phục như dân chúng miền Bắc.
Đời sống khó khăn bị
dồn đến đường cùng, khiến nhiều bà mẹ chiến sĩ trước đây đã từng che giấu cán
bộ đã phải kêu lên :
- Nếu biết tụi bay bất
nhân như vầy thì trước đây tau đâu có
mở cửa hầm cho mà chui xuống.
Những lời phát biểu
bất mãn nhiều khi có thể nghe được công khai ở những lều quán rải rác đầu làng,
cuối óm hay các ngõ hẻm trong thành phố. Và người ta không chỉ bất mãn xuống. Cuộc vật lộn
trong mưu sinh đã diễn ra ở mọi nơi, mọi chỗ nhiều khi rất quyết liệt chứng tỏ
dân chúng miền Nam không chỉ toàn là một lũ cừu non để cho đám cán bộ nhà nước
mặc tình sai bảo. như việc tiến hành hợp
tác hóa Nông nghiệp, nông dân trong Nam phần lớn đều đã có ruộng đất nên không
ai muốn vào tập thể. Nhà nước trước còn khuyến dụ, sau áp dụng biện pháp cưỡng
chế như truất hữu ruộng đất tịch thu máy
cày, máy bơm nước, trâu bò... Nông dân nổi giận giết trâu bò, gia súc
trước khi bị tịch thu. Đó là chưa kể những hành vi phá hoại khác như khi cây lúa, có những phụ nữ đã lấy móng tay
bấm vào thân mạ cho gầy đi trước khi trồng xuống ruộng nước. Những thái độ
chống đối này hẳn cũng có sự đồng tình ngấm ngầm của nhiều cán bộ thuộc Mặt
Trận Giải Phóng miền Nam, đặc biệt là những chiến sĩ gái trong đội quân tóc dài
của chị Ba Định, một tên tuổi lừng lẫy trước đây nhưng sau này ít ai còn nghe
nhắc tới nữa.
Chính sách thu mua sản
phẩm, ngăn sông cấm chợ nhằm tiêu diệt việc buôn bán tư nhân đã khiến cho tình
hình kinh tế cứ dần dà bị suy sụp thê thảm thêm. Cực chẳng đã ông Võ Văn Kiệt,
Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh phải phá lệ, cho phép Công ty thu mua lương
thực đi về miền Tây mua lúa của nông dân mà không theo giá rẻ do nhà nước quy
định, trả tiền ngang bằng giá thị trường.
Nhờ đó, hơn ba triệu dân Sài Gòn mới có gạo ăn, nông dân cũng bản được lúa trữ.
Các tỉnh khác ở miền
Nam cũng làm theo cách đó khiến cho chính sách thu mua nếu còn tồn tại ở miền
Bắc thì đã bị phá sản ở miền Nam. Đám lãnh đạo ở Trung ương Đảng CS trước
tình trạng căm phẫn của quần chủng, đành cứ lẳng lặng làm ngơ. Trở lại ngôi trường mà tôi đang giảng dạy, hầu như bầu không khí o ép ngày trước bây giờ cũng
thấy lơi đi. Ban Giám Hiệu ít triệu tập giáo viên họp hành hơn. Các Tổ lao động
cũng thấy lơi là, đặc biệt là Tổ mành mành trúc không thầy đi thu mua thêm
những bó trúc chưa qua cắt, mài.
Học trò vì thế cũng
bớt giờ lao động và giáo viên nhờ thế cũng được nghỉ ngơi. Duy chỉ có điều là
tình hình tài chính của các Tổ lao động này ra sao thì không thấy ai đả động
tới. Trong vài năm liền, lực lượng lao động của cả thầy lẫn trò đổ vào đó hẳn không biết bao
nhiêu là công sức Nhưng thành quả của nó ra sao ? Tính ra thành tiền thì là bao
nhiêu ? Tuyệt nhiên không có một văn bản tổng kết nào được công bố. Thế là cả
nhiều ngàn giờ lao động do thầy trò đóng góp trong ngần ấy thời gian cứ coi như
nước lã ra sông, mà trên lãnh vực nhận thức, cũng chẳng ai tìm thấy sự vinh
quang nào trong những ngày lao động ấy cả . Mà tại sao chế độ này lại cứ thích
cái chữ "vinh quang" nhỉ, trong khi lao động chỉ là một bổn phận tất
yếu của mọi thành viên trong xã hội. Hoàn tất một công tác lao động là hoàn tất
một nhiệm vụ được giao phó. Có gì ghê gớm đâu mà nói tới chuyện vinh quang.
Có lẽ cũng vì những ý
nghĩ ấy mà thầy trò chúng tôi vẫn nói đùa với nhau một câu đầu lưỡi trước khi
làm công tác lao động :
- Lao động là vinh
quang . . . Lang thang là chết đói Thôi, bắt tay vào việc đi ?
Bây giờ thì những thứ
lao động bầy trò chỉ cốt là để lấy thành tích như thế coi như
đã bị tém dẹp.
(còn nữa
)

Ôi, đau xót quá!
Trả lờiXóaĐọc tới đoạn thằng bé bị bố chọt đòn gánh tôi muốn bật khóc, khóc cho thằng bé thì ít, vì dầu sao bé sẽ không còn thấy đau nữa rồi, mà khóc cho ông bố thì nhiều. Có cha nào muốn giết con trai mình, chẳng qua cái chế độ ngu muội này làm cho con người ta từ con người trở thành thú vật như vậy. Hẳn người cha sau khi tỉnh cơn mê sẽ phải đau đớn vật vã hằng đêm cho tới chết. Cuộc đời thật nghiệt ngã.
Trả lờiXóaquá xót xa-khi đọc Hỡi em nhỏ cô đơn và cảnh ông bố đánh con- tôi dã khóc-tất cả là tội ác của chế độ. cảm ơn nhà văn đã cho cháu hình dung ra một phần cái xh"đỉnh cao" này.
Trả lờiXóa