(tiếp theo)
nhà văn Nhật Tiến
Trước tiên là sự thực
đời sống miền Bắc lần đầu tiên bị phơI bầy từ chính một con người đến từ miền
Bắc. Hai là sự nói năng hăng hái, hùng hồn của những con người.trẻ tuổi thuộc
hàng ngũ bộ đội vốn là một tập thê chỉ biết chiến đấu
hào hùng mà ai lại có thể ngờ là cũng chất chứa nhiều cung cách ăn nói điêu
ngoa, giẫm đạp lên sự thật. Tôi tự hỏi những người trê tuổi này ngay cho đến
cái chết ngoài chiến trường cũng khó khiên lùi bước, thế thì họ đã phải mang
một nỗi khiếp sợ kinh hoàng và ghê gớm thê nào để đến nỗi họ phải uốn cong ba
tấc lưỡi của mình một cách thản nhiên
và thành thạo đến thế ? ý nghĩ này đã khiên cho tôi bỗng rùng mình ớn lạnh khi
nhìn về tương lai của dân chúng miền Nam trong những ngày sắp tới.
Tuy đã quá ngạc nhiên
về câu nói bỏ nhỏ của Toán, nhưng đồng thời tôi lại thấy như vừa được cậu em tặng cho một món quà quý giá không
dễ gì có được vào thời điểm ấy. Đó là
một lời nói trung thực chỉ có thể phát xuất từ một
tình cảm quý mến chân thành. Tôi đã nhìn thấy ánh mắt chợt long lên của cậu ta
khi cậu nói. Tôi cũng đã cảm thấy được
những nỗi niềm uất nghẹn của cậu ta khi cậu chỉ phát ra được mấy lời ngắn gọn nhưng chất chứa biết bao
nhiêu điều dồn nén trong lòng.
Cho nên, lời nói ấy
của cậu tuy rất khẽ chỉ đủ cho hai người nghe nhưng nó không khác gì một lời
cảnh báo vang lên như một tiếng sét nổ
trước tất cả những gì đang ồn ào diễn ra ở chung quanh chúng tôi : Những buổi
mít tinh, những cuộc diễn hành, những bài ca cách
mạng lạc quan, hùng hồn, những khuôn mặt rạng rỡ trong ánh mắt tươi cười của
đủ mọi loại tuổi tác cũng như mọi thành phần
xuất hiện nhan nhản trên đài truyền hình, cùng những bài báo hết lời xưng tụng
đường lối cách mạng đang trong tiến trình đánh gục cái cũ để xây dựng cái mới .
. .v . . .v .
Cho đến tận ngày nay,
lời của Toán vẫn còn vang vang trong tâm tưởng của tôi: "Anh chị đùng
tin chúng nó. Giả dối bề ngoài hết cả đấy. " Sau này, khi mọi sự giao thông đã dễ
dàng, chúng tôi mới được biết thêm vài
chi tiết về đời sồng của Toán ở miền Bắc.
Gia đình Toán tuy sống
tại Hà Nội, nhưng gốc gác thì lại là ở Nam Định. Khi xây ra vụ Cải Cách Ruộng
Đất năm 1956, bố mẹ Toán đã bị gọi về quê trình diện do bị truy ra là thuộc thành
phần gốc gác có ruộng đất. Vào thời.kỳ đó, du kích và các thành viên cốt cán
cải cách ruộng đất còn vác súng vào cả thành phố để lùng bắt địa chủ và
con cái địa chủ nữa. Có ba loại địa chủ bị lùng bắt là Địa chủ gian ác, Địa chủ
thường, và Địa chủ có ủng hộ kháng chiến. Thành phần địa chủ gian ác sẽ bị đội
Cải Cách bắt và quản thúc ngay lập tức . Thoạt tiên gia đình Toán chỉ bị
liệt vào loại "địa chủ thông thường" thôi, nhưng rồi số lượng
"địa chủ gian ác trong vùng quá ít, không đủ chỉ tiêu, nên họ bị kích thành
phần" lên thành hàng địa chủ gian ác". .Thế là gia đình Toán tan nát
trong đau thương. Bố bị đấu tố đến chết. Mẹ con Toán thì bị đuối ra khỏi xóm làng,
không hộ khẩu, không một mảnh tem phiếu, tất cá đều sống vất vưởng bên lề xã
hội, hàng ngày lang thang luồn lách trong ruộng đồng hay bìa rừng để mò cua,
bắt ốc hay kiếm củi để đồi lấy khoai, sắn đắp đổi qua ngày. Lúc Toán trưởng
thành thì miền Bắc đã nạo vét hết thanh niên, thiếu nữ vào bộ đội hay Thanh
niên Xung phong. Gia đình Toán được đặc
ân cấp hộ khẩu nếu Toán tình nguyện gia nhập bộ đội để vào Nam chiến đấu. Toán chấp
nhận hy sinh mạng sống của mình để đánh đổi lấy cái hộ khẩu cho gia đình, vì có
hộ khẩu là có tem phiếu mua gạo, mua muối, mua đường..v..v... tức là đuợc phép
ngồi vào cái mâm cơm chim èo uột mà Đảng và Nhà Nước bầy ra cho toàn xã hội.
Sau này nhớ lại, lúc
Toán nắm lấy tay chúng tôi để nói lời chân thật hay lúc từ biệt để trở về quân
ngũ, chúng tôi đều nhận thấy rằng.da bàn tay của Toán dầy và cứng như một thứ
mai rùa. Đấy chính là hậu quả của những năm Toán phải triền miên lao động vào
rừng đốn củi nuôi gia đình khi bị nhà Nước hất ra khỏi hàng ngũ các công
dân hợp pháp vì lý do gốc gác, lý lịch. Tưởng cũng nên nhắc thêm rằng, theo
thống kê chính thức của nhà nước trong dịp "sửa sai" sau này, thì đã
có 172.008 người bị quy vào thành phần địa chủ và phú nông, trong đó có tới
123.266 người bị quy sai, tức hơn 70% bị kết án oan ức. Lại cũng theo báo cáo
của Bộ chính trị Đảng Cộng Sản Việt Nam vào tháng 10 năm 1956 thì tổng số đảng
viên bị đấu tố trong cuộc Cải cách Ruộng đất lên tới 84.000 người. Số lợng này
chưa kể đến thân nhân, gia đình của họ, cũng đã bị cô lập và đối xử phân biệt.
Một cơ chế Đảng và Nhà Nước đã mắc phải tội lỗi tầy trời khiến gây ra biết bao
nhiêu thảm cảnh và tiêu diệt biết bao sinh mạng con người như thế, mà vẫn còn đứng vững cho đến ngày nay
thì là tại những nguyên do nào ?
Dĩ nhiên đại
thể thì vẫn là guồng máy cai trị đã sử dụng bạo lực để trấn áp mọi mầm mống
chống đối. Nhưng bạo lực không thể tồn tại đơn thuần nếu không có dàn đồng ca
của đám văn nghệ sĩ cam tâm vận dụng tối đa chữ nghĩa để nịnh hót, bợ đỡ, hay
vo tròn bóp méo, thậm chí cả bịa đặt sự kiện một cách táng tận lương tâm để
vừa trấn áp dư luận, vừa dìm quần chủng vào cái bể triền miên u-tối, trong đó
kiến thức của người dân không bao giờ với được ra ngoài cái vòng kiềm tỏa mà đám cầm quyền đã hoạch định sẵn.Và cái bầu
không khí ô nhiễm ấy lại đã được nuôi dưỡng
từ thế hệ này qua thế hệ khác, khởi đi từ chính sách ngu dân bằng cách tiêm
nhiễm những điều gian dối vào đầu óc trẻ thơ trong ngành giáo dục. Bài hát sau
đây rất thịnh hành cho tới hiện nay trong các trờng mẫu giáo,
chẳng là sự
tuyên truyền những điều gian dôi thì còn là thứ gì khác nữa: .
Đêm qua em mơ
gặp Bác Hồ' .
Râu bác dài tóc
Bác bạc phơ
Em âu yếm hôn
đôi má bác
Vui bên bác làì
em múa hát
Hát hài Hồ Chí
Minh muôn năm '
Muá bài Hồ Chí
Minh muôn năm
Từ năm 1 945,
chình tuổi thơ của tôi cũng đã từng nghêu ngao những bài hát có nội dung nhồi nhét tương tự!
****
Cho nên, khi đầu óc các nhà lãnh đạo
trung ương chỉ loay hoay với những tấm tem phiếu, những chế độ phân chia cao
thấp trong quyền lợi được hưởng thụ và những mô hình kinh tế rị mọ
kiểu Tổ hợp hay Hợp tác xã v v thj toàn dân vẫn còn đắm chìm trong khốn đốn. Trong tình cảnh ấy, các giáo viên trước còn giữ kẽ không dám làm điều gì đi ra
ngoài tác phong mô phạm cố hữu của mình, nhưng khi cái túng thiếu đã tới gõ cửa
từng nhà rồi thì chăng còn lý do gì để mà phải gìn giữ nữa. Ở góc đường Trơng
Minh Ký và Huỳnh văn Bảnh, kế bên đường rầy xe lửa số 6 tôi đã thấy một đồng nghiệp
dựng xe bên lề đường, ngồi đón khách cần đi xe ôm. Tôi tiến lại gần anh bạn, mỉm một nụ cười
cay đắng rồi cất tiếng hỏi :
- Có khi nào gặp học trò không ?
Anh bạn nhún vai :
- Học trò thì không nhưng
phụ huynh học trò thì ủi da ! Cái đó còn gay hơn. .
- ăn nhằm gì. Bố mẹ
học trò cũng khốn đốn như ai. Biết nhau quá đi rồi.
Tôi cãi :.
- Nhưng biết nhau
.kiểu này thì ai còn dám tin vào ông thầy. Sức lực đổ mẹ nó hết vào cái xe ôm
rồi, còn dạy dỗ gì nữa.
Anh bạn cười hề hề :
- Thì ai bảo cứ đi
học. Học cho lắm, mai mốt nó coi lý lịch, xếp thành phần, có giỏi cách mấy thì
cũng đến văng ra đường mà lái xe ôm thôi !
(còn
tiếp)

Rat chinh xac!Ban toi da chy xich lo 1980! Nay dang o ANH va la Linh Muc.Truoc day cung day hoc va cung la bi thu doan.
Trả lờiXóa