Phải nói anh Hiệu Phó lả
một tay nhanh trí và hành động rất nhậm lẹ. Anh bỏ phắt hàng ghế đang ngồi và
nhẩy lên giật lấy cái micro mà nói to : “ Tất
cả nghe tôi ! Chào Cờ. . . Chào . . .Đoàn quân Việt Nam đi sao vàng phất phới. “
Những giọng hát lẻ tẻ
cất lên, tiếng xôn xao tắt lịm, và bài hát cứ mỗi lúc một hùng hồn thêm làm bà
con ai nấy thở phào.
“ Cờ in máu chiến thắng
vang hồn nước
Súng đằng xa vang khúc
quân hành ca....”
Về vụ ấy, tôi không rõ thầy Thể dục Thể thao phải nhận lãnh
những kết quả gì, nhưng sau đó vài tuần, tôi vẫn thấy Thầy hướng dẫn tập thể
dục cho các lớp ở dưới sân. Còn tay Hiệu Phó thì chỉ buông có một câu gọn lỏn:
“ Thầy ấy quen mồm chứ không có ý đồ gì đâu ! “
Trong mấy tuần lễ đầu, lớp học của tôi chỉ lác đác có vài đứa
học trò vốn là con em cán bộ từ xa tới, còn hầu hết đều là những học sinh miền Nam
cũ. Đứng trên bục giảng, nếu mắt không chạm phải tâm biểu ngữ nền đỏ chữ vàng
treo ở bức tường phía cuối lớp thì tôi vẫn tưởng như mình đang giảng dạy trong
một lớp học của hai năm trước đó Nhưng cái cảm giác này bị tan biến đi ngay vì
tôi biết rất rõ biểu ngữ này trên có chữ "Không có gì quý hơn độc lập tự
do" đã nghiễm nhiên thay thế cho hàng chữ "Tiên học Lễ, hậu học Văn"
vốn ngự trị ở đó từ hàng chục năm qua. Hồi đầu hè, đã có lần tôi hỏi một thầy
trong Hội Nhà Giáo Yêu Nước là tại sao lại xóa bỏ câu "Tiên học Lễ, hậu
học Văn" thì thầy nhún vai trả lời " tàn dư lạc hậu , hay ho gì cái
thứ lễ nghĩa đó".
Tôi đã không cãi lại. Có cãi thì cũng vô ích, đâu có thể thay
đổi được gì khi mình chỉ như một con ốc nhỏ xíu trong một guồng máy khổng lồ
đang vận chuyển. Tuy nhiên, cứ đối chiếu vào thực tế thì tôi vẫn thấy rõ cung
cách ứng xử của học trò miền Nam
bao giờ cũng lễ độ và đúng mực hơn nhiều. Cụ thế là trong lóp học, bàn thầy
giáo lúc nào cũng có một cái khăn trải bàn, có lớp thì lại thêm một bình hoa,
dẫu là hoa nylon nhưng cũng đã thể hiện tấm lòng của trò đối với thầy, bởi vì
công việc lo trải khăn, sắp xếp bình hoa đó là do Ban Chấp Hành Lớp tự nguyện
chứ không luật lệ nhà trường nào bó buộc cả. Tiếc thay, cái mỹ ý đó của học trò
chỉ sau vài tuần là bị tém dẹp. Một trưởng lớp đã nói với tôi:
- Ban Giám Hiệu bảo dẹp. Đó là tàn dư của phong kiến ?
Tôi cũng không lấy thế làm ngạc nhiên, vì Thành đoàn còn tổ
chức biết bao nhiêu là toán học trò đứng ở các đầu đường, sẵn sàng lấy kéo sởn
tóc, cắt ống quần của nhiều người mà chúng cho là chướng tai gai mắt kìa. Ở
thời buổi này, cứ cái gì thuộc chế độ cũ thì đều bị coi là “tàn dư Mỹ
Ngụy", hèn chi ông Mai Quốc Liên chẳng lớn lối nói là miền Nam
làm gì có văn hóa ! !
Tuy nhiên không phải bất cứ ai đến từ miền Bắc cũng đều mục hạ
vô nhân như thế. Tôi còn nhớ, sau ngày khai giảng niên học được ít bữa thì bỗng
có hôm tôi nhìn thấy một ông cán bộ cứ đứng ngoài hành lang phía xa xa ngó vào
lớp học tôi đang giảng dạy. Tôi biết rõ ông này không phải nhân viên nhà trường
nên đoán ông ta là một phụ huynh học sinh. ý hẳn ông băn khoăn không biết con
mình theo học ở trường mới, lớp mới, lại ở trong Sài Gòn hoàn toàn xa lạ nên
không biết nó sẽ học hành, xoay sở ra sao. Dĩ nhiên là tôi để cho ông mặc sức
dòm ngó, quan sát, theo dõi từng đường đi nước bước diễn tiến trong lớp học của
tôi. Kể từ lúc tôi bước vào lớp, tất cả học trò đều đứng đậy và chỉ ngồi xuống
khi tôi vẫy tay cho phép ngồi. Rồi qua các "khâu” gọi học trò trả bài, đến
sửa bài tập kỳ trước rồi giảng bài mới, hình như ông đã tới nhiều lần để quan
sát được nhiều giai đoạn khác nhau. Cho đến một hôm, vào giờ tan học, tôi thấy
ông tiến lại gặp tôi ở ngoài cổng trường và ngập ngừng nói :
- Chào thầy. Tôi là phụ huynh của con bé ngồi bàn đầu trong lớp
của thầy.
Tôi "à" lên một tiếng và nói:
- Tôi biết rồi. Trò ấy tên Loan.
- Vâng, thưa thầy. Cháu Loan nhà tôi trình độ có thấp, mọi sự
trông nhờ ở thầy.
Tôi vội vã đáp:
- Xin ông cứ yên tâm. Học sinh trong lớp, tôi biết rõ từng đứa
và đứa nào cũng được quan tâm.
Ông ta cũng hấp tấp nói :
- Tôi biết. . . tôi biết. . . Tôi đã quan sát cung cách sinh
hoạt ở các lớp học trong này. Tôi thấy mọi sự đi vào nề nếp đúng như chúng tôi
mong mỏi. ở. . .ở ngoài Bắc, chưa được như thế đâu.
Nói xong, ông ta ngừng lại nhìn trước, ngó sau rồi lại tiếp:
- Cái nề nếp ấy mong các thầy cô cứ giữ được mãi.
Câu nói ấy, sau này cứ vang vang mãi trong đầu của tôi. Trước
thì tôi chi coi đó như một lời nhăn nhủ. Nhưng càng về sau này, đi sâu vào mọi
sinh hoạt dưới mái một ngôi trường Xã Hội Chủ Nghĩa, tôi càng thấy nó như một lời cầu khẩn, một lời lẽ trao gửi trách
nhiệm, đòi hỏi cả cái tập thể nhà giáo chúng tôi hãy giữ gìn kỷ cương trong sứ mệnh giáo dục con em.
Nhưng thử hỏi chúng tôi sẽ làm được gì, khi mà cái chế độ này
đã trang bị cho công việc giáo dục một định kiến thật rõ ràng : Giáo dục không
nhằm đào tạo con người mà chỉ gây dựng nên những thế hệ tuyệt đối trung thành
và chỉ biết tuân theo sự dẫn 'dắt của Đảng cầm quyền. Và hệ lụy của nó, không
biết sẽ cần phải bao nhiêu thế hệ nữa mới gột rửa sạch ?
NHU YẾU
PHẨM
Giờ "đứng lớp" của tôi hôm nay vẫn diễn ra như thường
lệ mọi ngày. Hai chữ "đứng lớp” này hồi mới nghe nói thì có vẻ chối tai.
Nhưng riết rồi cũng quen đi. Đối với các
thầy cô ở đây, nó nghiễm nhiên trở thành một từ ngữ thông dụng, phát ngôn hằng
ngày một cách tự nhiên cùng với nhiều từ ngữ khác xoay quanh đời sống, cứ như
chúng đã lặn sâu vào trong đầu óc người ta tự bao giờ.
Như thế khi tôi nói "hôm nay tôi có 4 tiết Lý, 2 tiết Hóa,
2 tiết phụ đạo, tối về còn phải soạn
giáo án cho tuần tới nữa", thì chắc chỉ những giáo viên của nhà trường xã
hội chủ nghĩa mới hiểu ngay. Mà thật ra
nó cũng chẳng có gì bí hiểm. Ngày trước nói dạy học một giờ thì bây giờ đổi là đứng lóp một tiết.
Hai chữ đứng lớp , nghe có vẻ nôm
na, không hay ho gì nhưng đổi chữ giờ
thành chữ tiết là có cả một dụng ý. Trong vụ này, các nhà giáo dục của nhà nước
XHCN biết phân biệt rạch ròi, tỉ mỉ lắm đấy. Bởi khi ta nói dạy 1 giờ nhưng có
bao giờ thầy giáo vào lớp dạy đủ 1 giờ đâu. Nội việc khi có kẻng đầu giờ, nào thu vén tài liệu, nào sắp xếp
cặp táp rồi di chuyển đổi từ lớp này qua lớp kia cũng mất của học trò 5, 7 phút
rồi. Vậy phải gọi là một "tiết" thì mới hợp lẽ công bằng, để không
mang tiếng ăn gian, ăn lận của học trò lấy một phút. Thực tình, vào cái thời
gian đó, tôi đã phục lăn tính chất công bằng, minh bạch, đâu ra đấy của chế độ
mới chỉ thông qua cái vụ gọi giờ thành tiết này.
Thế còn “phụ đạo" là cái quỷ gì ? Hồi mới nghe Ban Giám
Hiệu phát ngôn, tôi có hơi bỡ ngỡ. Nhưng rồi tôi hiểu ngay ra rằng đấy là công
việc nhà giáo phải tình nguyện dạy thêm giờ cho những học trò “cá biệt"
tức là đám học trò có thành tích nghịch
như ma, lười học như quỷ.
Nhưng đến cái vụ soạn "giáo án" thì mới thật là nỗi
kinh hoàng của đảm giáo viên mới bước chân vào
nhà trường XHCH như tôi. Thật ra, nó cũng chỉ là sự soạn bài. Ai đã đi
dạy học mà chẳng phải soạn bài. Đây là công việc âm thầm của riêng mỗi cá nhân
thày hay cô giáo. Tức là tùy theo cung cách trình bày bài giảng của mỗi người,
mạnh ai nấy soạn, chẳng phải trình ai, chẳng phải chờ ai thông qua. Bọn nhà
giáo chúng tôi quen lệ như thế từ mấy chục năm qua rồi. Nhưng bây giờ, khi nói
đến giáo án là nói đến những nguyên tắc chỉ đạo, đến những mục đích yêu cầu,
đến những trình tự sinh hoạt từng phút của thầy và trò trong lớp học. Thậm chí
thầy sẽ hỏi trò cái gì, câu giải đáp của thầy ra sao, lại còn cả cái vụ dự trù
học trò hỏi quàng xiên thế này thế khác, thầy cũng phải dự bị sẵn câu đối phó
để trả lời. Ôi, những thứ này tuy nhiêu khê, lỉnh kỉnh nhưng cũng có nhiều điều
đáng nói đến. Xin sẽ đề cập tới ở những phần sau.
Nói chung thì từ ngữ nào tuy mới mẻ đến đâu cũng chỉ trong vòng
vài tháng đầu các thầy cô ai cũng ngốn được hết, nhưng với riêng tôi, hai chữ
"đồng chí" thì không đâu nhe. Ở ngôi trờng này người ta gọi các giáo
viên là đồng chí, một số giáo viên cũng gọi nhau là đồng chí. Nhưng với tôi thì
nó quả một thứ rất khó nuốt vô. Đồng chí cái nỗi gì, khi mà trước ngày 30-4,
tôi còn xán lại đám đông bu quanh tiệm hớt tóc ở đầu ngõ để nghe lỏm những lời
bán tán om sòm. Giọng ông hớt tóc oang oang :
- Các cô phen này là hết bôi son, má phấn nhớ. Lại còn cái vụ
móng tay đỏ choét như tiết gà nữa. Việt Cộng mà vô thì nó chặt phăng đi hết!
Khi nghe những lời đồn đại ấy lòng tôi bán tin bán nghi, lại
còn nghĩ rằng " Việt Cộng dám làm đủ mọi thứ lắm". Kiến thức về Việt
Cộng đã mơ hô đến như thế, lại nữa tôi có ra bưng ngày nào đâu mà xưng hô
"đồng chí" với nhau được ! Hình như các cô giáo dạy môn Sinh vật, Vật
Lý, Hóa Học ở cùng tổ Khoa Học Tự Nhiên cùng với tôi cũng thầm chia sẻ những ý
nghĩ này nên các cô vẫn gọi tôi là thày, và tôi cũng gọi lại là các cô. Mấy chữ đồng chí thì chỉ có Ban Giám hiệu hay Chi
đoàn thanh niên trong trường là xài
nhiều nhất !
Buổi sáng hôm ấy tôi ôm sách vở tài liệu vào lớp như thường lệ
. Học trò vẫn đứng hết cả lên như thường lệ. Chỉ riêng hai bàn đầu là tôi thấy
những gương mặt lạ. Đó là những con em cán bộ từ miền Bắc vào và được xếp lớp theo tiêu chuẩn : lớp 7 ngoài Bắc thì
vào ngồi lớp 9, 1ớp 8 1eo lên lớp 10 .
Lý do là bậc trung học của miền Bắc chỉ có 10 năm, còn trong Nam
. học trò phải trải qua tới 12 năm lận.
(còn tiếp)

Lại "còm" về "Nhà giáo"một thời nhếch nhác".
Trả lờiXóaTrong phần 2 ,nhà văn có nói đến một số nhà văn từ Bắc vào hoặc từ trên núi xuống,trong đó có nhà văn Anh Đức.Nhà văn này có tác phẩm đi vào kinh điển đấy,bác ạ;tác phẩm Hòn đất đã được trích giảng trong chương trình phổ thông,với đoạn được đặt tên là "Chị Sứ".Chị Sứ là nhân vật trung tâm,là điển hình của chủ nghĩa anh hùng cách mạng,dũng cảm bấtkhuất,kiên cường...
không kẻ thù nào lay chuyển được:chị bị bọn ngụy
trói chân tay,treo lên cây,rồi đưa mẹ chị đến hòng dùng tình cảm mẹ con đẻ lung lạc ý chí của chị.Khi chúng thả chị xuống,chân vừa chạm đất,chị đã ôm mẹ mà khóc nức nở,sau đó chị bảo "Cởi trói cho tao"hóa ra ngoài hai tay bị trói
chị còn có hai tay khác để ôm mẹ,đúng là cách mạng có "trăm tay ngàn mắt"(Tố Hữu).
Đối lập (nhan vật phản diện)là thằng trung úy Săm,đối lập như trắng và đen,ngày và đêm.Thằng này về thăm mẹ mà miệng còn dính máu tươi,không biết hắn đã hút máu ai mà không chùi miệng,để
nhà văn AĐ thấy dược.Lính cộng hòa đúng là một lũ ma cà rồng chuyên hút máu người,thanh niên MB
đọc truyện này mà không xung phong đi B giải phóng MN mới là chuyện lạ.Có người bảo đấy là văn học minh họa,theo tôi thì chưa đúng,phải nói
là văn học siêu thực xhcn mới đúng.
Những gì nhà văn NTiến viết trong phần 2 và 3 cũng là cảnh ngộ chung,tâm trạng chung của nhà giáo MN sau "75".
Anh Đức còn trắng trợn bịa đặt để bôi nhọ và đánh phá những người theo
XóaThiên Chúa giáo,theo lệnh đảng.Đó là ông mô tả ở một giáo xứ nọ,trước
khi đi lễ ở nhà thờ thì giáo dân cùng cha xứ nấu một nồi THỊT NGƯỜI và
sau khi lễ về thì tất cả đều ngồi ăn.
Đúng là người CS.vu khống...vượt chỉ tiêu !
Văn học nói dối thì đúng hơn !
Trả lờiXóahttp://phongchongthamnhungvietnam2012.blogspot.com/2013/01/clip-gia-tri-ve-toan-canh-lich-su-viet.html
Trả lờiXóaClip giá trị về toàn cảnh lịch sử Việt Nam gây ‘sốt’
Trong 10 phút, lịch sử đất nước được tóm lược ngắn gọn và hấp dẫn qua clip đồ họa độc đáo của sinh viên ĐH Công nghệ Sài Gòn. Clip đang trở thành ‘cơn sốt’ trên mạng, với hàng nghìn lượt ‘Like’.
Thực tế của nền giáo dục XHCN nó là như vậy .Đáng ra ,phải chú trọng,đề cao đến cái tâm của người thấy ,đạo đức và tài năng người thầy ,thì người ta lại coi trọng những cái hình thức vô bổ.Cái việc kí giáo án ,chấm giáo án là vô bổ nhất.Chúng tôi thường gọi vui là "Chấm vở sạch ,chữ đẹp".Vì khi chấm ,ban chuyên môn họ đâu có để ý xem mình viết cái gì.Họ chỉ cần xem có đủ 5 bước không ,có đủ các cột mục không ,dài hay ngắn ,chữ nghĩa có nghiêm ngắn không.Vì thế các thầy cô ,hoặc là không quan tâm ,cứ nộp chiếu lệ ,hoặc là đối phó ,soạn riêng một bộ để kiếm tra.
Trả lờiXóaChao ôi , còn biết bao chuyện cười ra nước mắt về giáo dục Xhcn VN.
Giáo án: bài soạn dành cho .. tổ trưởng và hiệu phó chuyên môn.
Xóatố cáo: mẹ tui cũng mượn và được mượn giáo án GV khác hoặc từ các năm trước, chép lại. vẫn dạy theo cái cách của mình. đã là GV rồi thì ai cũng có khả năng truyền đạt, có hs dở và giỏi là do mức tiếp thu của mỗi người. đọc trộm 1 chương, thấy bi giờ hàng chữ tiên học lễ, nhất tự, bán tự đã trở lại từ rất lâu rồi. mẹ vẫn buồn cho nền GD đương đại....
XóaBố tôi ngày trước giải phóng là giáo sư Triết học...sau 1975 không được dạy môn này nữa ...bắt dạy toán cho sử cho một trường cấp 3 ở Quận 5...nghe đâu hồi đó Ông Nùng la 2 trương phòng giáo duc...vì phải tuyên truyền Rất phản LỊCH SỬ cho học sinh nên BỐ tôi ôm một chồng giáo án có "ĐỊNH HƯỚNG"lên phòng Ông Nùng quăng trước mặt ổng rồi bỏ dạy học luôn từ đó...thật đau lòng cho thế hệ trí thức trước 1975...
Trả lờiXóaMai Quoc Lien gio nay ong o dau!Ong co doc bai nay khong?
Trả lờiXóaCòn anh "tuyên truyền viên nhải nhép" (mượn chữ của Nam Cao) AĐ bây giờ ở đâu,sống chết thế nào rôi?
XóaDòng thác cách mạng mà, thác thì có thể trong, có thể đục. Nhất là thác sau cơn mưa, cơn đại hồng thủy!
Trả lờiXóa