Cho tới lúc này
mọi việc đều êm xuôi, mai kia Ban nội chính trung ương có yêu cầu “giải trình
tài sản của bản thân và vợ con”, ông cũng cóc lo, mọi thứ đều đã hợp pháp hoá,
đã cất giấu tối mật đến mười thằng thanh tra cũng chẳng mò ra, huống hồ tụi này
“ hễ có phong bì là nó thanh kiu”.
Riêng việc “xuất tiền ra mua chứng cớ” này làm bao giờ, chưa đúc rút kinh nghiệm,
chưa nắm chắc “thế chủ động”, sa sẩy
chút là sự nghiệp đi tong, bởi thế ông suy nghĩ đến buốt cả óc mà cũng
chưa biết sao ? Ong cứ ngồi trên ghế đá trong vườn, nhìn vầng trăng lưỡi liềm,
tưởng như cái biểu trưng của Đảng ấy sẽ
cho ông lời đáp.
Bất chợt có tiếng
động sau lưng làm ông quay phắt lại.
“ Thưa ông…ông
có dùng cà phê để con pha ạ ?”
Tưởng ai, hoá ra
con Gái, cháu vợ ông dưới quê, bà phu nhân kéo lên tỉnh
làm người hầu . Bà đã mất nhiều công kén kỹ lắm, ngay bên Sở lao động giới
thiệu bà vẫn không chịu, sao tin được, nhỡ “tụi nó” gài nội gián thì nguy to,
phải đích thân bà tìm mới yên tâm. Cái đứa nhanh nhẹn, hoạt bát thì dễ tắt mắt, cái đứa lầm lì, chắc chắn lại sợ phản
trắc, già quá thì yếu chân yếu tay, trẻ quá lại “bắt mắt” ông chủ thì bằng rước
hoạ vào nhà. Bà cứ dùng dằng mãi tới lần về quê ăn giỗ mới chọn được con bé họ
xa, vai vế cháu ngoại. Nó mới 15 tuổi, gầy ốm, tay chân xương xẩu, nhìn qua
cũng đủ biết dân lao động, xốc vác từ bé, cần mẫn, chịu khó. Thế là ngay hôm
đó, con bé Gái được leo lên ô tô theo bà lên tỉnh. Quả nhiên nó không phụ lòng
mong mỏi của bà. Nó làm quần quật từ sáng đến tối, nào bếp núc, nào lau nhà,
nào chăm sóc vườn tược …mọi thứ lúc đầu nó còn lớ ngớ , nhưng được cái sáng dạ,
mở bếp ga, bật máy giặt, đặt nồi cơm điện…bà chỉ bầy cách có một lần là nó nhớ.
Tính nết cũng khỏi chê, suốt ngày cắm cúi làm việc, gọi thì nói, hỏi thì thưa,
tuyệt đối không hóng chuyện, không tò mò thóc mách, hết việc là chúi vào trong
phòng ngách dưới bếp, ti vi cũng chẳng dám coi, cứ như cái bóng trong nhà mà lại
rất được việc, sai bảo gì cũng xong làm bà phu nhân hài lòng lắm.
Tiểu thư Kim Anh
lúc đầu chê bai đủ điều, nào “ nom nó như
con nhà ăn mày”, nào “ dơ dáy, đen đúa nom thấy ghê”, nhưng rồi có một đứa
sai việc gì cũng làm, nghe chửi mấy cũng
không hé răng , nên dần dần cũng bớt ca
cẩm, thỉnh thoảng còn quăng cho nó chiếc
áo, chiếc quần thải ra .
Tuy nhiên, suốt
mấy tháng liền đầu óc mải mê theo thằng Bảy lái xe, rồi ông thầy nhân điện, có
một điều bà phu nhân không nhận ra ở con bé Gái . Sau mấy tháng ăn uống no đủ, nào thịt nào cá nào tôm…những thứ có nằm
mơ chẳng thấy trong bữa ăn vốn chỉ cơm
rau với tép khô, con bé Gái bỗng phổng phao hẳn lên, chân tay không còn xương xẩu
, da dẻ cũng bớt đen đúa, đôi gò ngực đã nổi cao, hai má đã phinh phính, đôi
khi trong bếp ra còn phơn phớt hồng.
Và bây giờ cái vẻ
trổ mã rất thiếu nữ của nó đang lồ lộ trước mắt ông Chủ tịch. Lâu nay ông chẳng
thèm để mắt tới nó, cũng giống như mọi lần bà phu nhân khuân về cái máy giặt,
cái tủ lạnh…, nó cũng vậy, cũng như một cái máy trong nhà, ông còn nhiều việc lớn
lao khác cần quan tâm ? Nhưng bây giờ thật bất ngờ, dưới ánh trăng
mờ mờ, con bé Gái đứng trước mặt ông Chủ tịch đang toả ra sức thanh xuân
của một cơ thể dậy thì căng đầy. Ôi cái cần cổ sao mà trắng, bộ ngực căng sẵn
mà hình như nó còn ưỡn ra. Rồi cắp đùi …ôi trời …cái quần chật căng chật ních
như bó giò. Ông Chủ tịch tim đập thình thịch, người nóng ran. Thoạt đầu con bé ngạc
nhiên trước cái nhìn chòng chọc của ông Chủ tịch. Bà phu nhân đã dặn chỉ khi nào ông ngủ rồi nó mới được lên giường
và nhớ hỏi ông muốn ăn uống gì thì lo cho ông. Bởi vậy nó chưa dám ngủ khi thấy
ông còn ngồi ngoài vườn.
“ Thưa ông…thưa
ông…ông dùng cà phê để con pha ạ…”
Ong Chủ tịch thở
hồng hộc, giọng hào hển :
“ Mày ngồi…mày
ngồi xuống đây ông biểu…”
Con bé Gái nghe ông nói vậy thì trố mắt kinh ngạc. Từ ngày đặt chân vào cái
“lâu đài” này, nó chưa bao giờ được nghe ông chủ bảo ban điều gì, mọi chuyện cần
tới nó đều qua bà phu nhân. Bởi vậy nó cứ đứng đực ra làm ông Chủ tịch sốt ruột kéo tay nó:
“ Nào, ngồi xuống
đây, ngồi xuống đây tao biểu, vậy năm nay mày nhiêu tuổi rồi ?”
“ Thưa ông con
mười sáu ạ…”
“ Học lớp mấy ?”
“ Thưa ông lớp
ba ạ…”
Nó thưa gửi lễ
phép vậy là nhờ bà phu nhân đã bảo ban kỹ càng, chứ ở nhà, nói năng cộc lốc quen rồi. Ong Chủ tịch lại bảo
học lực vậy là quá thấp, phải phấn đấu ít nhất
qua được cái lớp mười, thanh niên bây giờ cần có ý chí vươn lên làm chủ
khoa học kỹ thuật , làm chủ công nghệ tiên tiến mới mong theo kịp đà công nghiệp
hoá, hiện đại hoá của đất nước…Con bé Gái chẳng biết ông nói cái chi chi, chỉ
thấy bàn tay của ông bò rần rần trên đùi nó.
“ Nhột, nhột…”
Nó la lên làm bàn
tay ông Chủ tịch dừng sững lại nhưng miệng ông vẫn bẻo lẻo :
“ Con phải đi học
con ạ, có đi học mới có tương lai tiền đồ rực rỡ…”
“ Bà không cho
đi…”
Nó nói trống
không, quên phắt lời dặn dò của bà phu nhân. Cái vẻ giận hờn rất con nít làm
ông Chủ tịch thích chí :
“ Vậy mày cứ làm người phục vụ mãi cho bà sao ? Sau này
còn đi lấy chồng nữa chớ ?”
“ Mai mốt lấy
Đài Loan…”
Nó lại buông giọng
trống không làm ông Chủ tịch bật cười :
“ Ai xui mày vậy
? Lấy Đài Loan khổ chết …”
“ Khổ đâu, chị
Tám trong xóm con lấy chồng Đài Loan năm nào cũng gởi tiền về cho ông bà già cất
được nhà nữa kìa…”
Vẻ bướng bỉnh rất
con nít làm nó sáng bừng khuôn mặt . Người ông run bần bật, bàn tay ông cứ bò dần,
bò dần vào mật khu làm nó lại la lên :
“ Nhột …nhột…ông
Hai kỳ quá hà…muốn con méc bà hôn ?”
Ong Chủ tịch
nghe như súng nổ bên tai, vội rụt tay, ngồi nghiêm chỉnh, mặt nghiêm trọng như
khi xuống dự cuộc họp cấp huyện. “Méc bà” – đó mới chính là điều ông sợ nhất.
Ong quá rõ tính vợ, bà muốn “bồ” đâu mặc
bà, còn ông , bà cấm tiệt.
Một lần có đoàn khách Ban tổ chức trung ương
vào, tiệc tùng xong, theo thông lệ phải
chuyển sang “ karaoke vườn” vốn là món đặc sản của tỉnh. Ông là chủ nhà đương
nhiên phải dẫn khách đi chơi chớ – đồng chí Chánh văn phòng Uỷ ban tỉnh đã yêu
cầu vậy. Ờ thì đi, văn nghệ quần chúng mà, mắc mớ gì không dự ?
Đoàn xe đưa các
quan ra khỏi thị xã chạy tuốt lên rừng cao su. Những chùm đèn mầu nhấp nháy
trong lùm cây. Xe vừa đậu, má mì và các em đã ùa ra đón. Ong Chánh văn phòng vội
vã đi trước, dẫn đoàn vào một phòng rộng sắp đặt toàn xa lông gỗ quý, quanh tường
treo sừng hươu, đầu cọp, da hổ…chính giữa phòng kê một màn hình lớn. Các quan
chia nhau ngồi để má mì dắt các em ra “chào đoàn”. Ong Trưởng đoàn được chọn
“em” trước, rồi tới ông Chủ tịch tỉnh…cứ thế lần lượt theo thứ tự trên dưới,
người nào cũng có một em ngồi cạnh. Mới vào cuộc hát còn ngồi trong phòng , sau
vài ly sừng sừng , lần lượt mỗi “quan” dắt một em lẩn ra vườn “hóng mát” tất
nhiên không phải ngồi gốc cây, ghế đá. Khuất sâu trong bóng tối của rừng cao
su, rải rác những ngôi nhà tranh nhỏ xíu, bên trong có giường nệm, có toilette,
có cả máy lạnh, mỗi nhà chỉ giành cho hai người và các quan đều dẫn em lẩn vào
đó. Không đầy 15 phút sau chỉ còn trơ lại ông Chủ tịch và em gái ngồi bên đang
phụng phịu chờ. Ong Chánh văn phòng ở đâu chạy tới :
“ Kìa…thủ trưởng
dẫn em vô “chuồng cọp” đi chứ. Để em chờ mãi em sắp khóc kìa…”
Ong nhớn nhác
nhìn quanh, vừa nắm tay em gái đứng dậy bất ngờ máy di động tấu nhạc ầm ĩ. Chết
cha rồi vợ gọi tới. Tiếng bà rít lên trong máy :
“ A..lô…ông ở
đâu đấy ?”
“ Đang họp…thường
trực Uỷ ban rút kinh nghiệm làm việc với đoàn cán bộ trung ương chiều nay chứ ở
đâu .”
“ Nói phét, họp
hành gì giờ này, lại kéo nhau xuống khu “Chuồng cọp” rồi chứ gì ? Về ngay, về
ngay…”
“ Ô hay cái bà
này, tôi đang tiếp khách VIP mà …”
“ Ong không về
tôi phóng xe tới đừng có trách…”
Ong Chủ tịch tắt
máy, ê ẩm cả người. Cái con nhỏ này nom ngon như miếng thịt bê non sắp rơi vào
miệng , giờ đành phải bỏ đó, nuốt nước miếng ra về. Hôm đó ông vừa về , bà phu
nhân đã xăm xoi hết từ quần áo tới tóc tai , la hét một hồi nữa mới tha . Từ đó
ông cạch , mặc cho Chánh văn phòng yêu cầu ông đi “tiếp khách”, ông cứ từ chối
phắt, phân công đồng chí Phó Chủ tịch đi thay.
Nhưng đêm nay
khác, vợ con đi vắng, trời đất thênh thang có mỗi mình ông với con bé này, xem
ra nó chỉ doạ ông vậy thôi, cố nội nó
cũng chẳng dám “méc bà”. Nghĩ vậy ông đổi thái độ, cười cợt :
“ Đố méc đấy, bả
xé xác mày ra…”
“ Thiệt nha…con
méc thiệt nha…”
Nói rồi nó xích
xa ra khỏi ông, hai tay khoanh chặt lấy ngực, rụt cổ lại nhưng mắt vẫn liếc xéo
. Ong từ từ rút trong túi một xấp tiền giơ lên :
“ Mày biết gì
đây không ?”
“ Gì ?”
“ Tiền chứ còn
gì, mày thích tao cho mày đấy…”
Ong xích lại
nhét tiền vào tay nó.
“ Cho thì lấy…”
Nó nói tỉnh bơ
và nhét vào túi, tuy nhiên khi ông nhào tới nó vẫn đẩy bật ông ra. Con này khoẻ
gớm thiệt, sử dụng bạo lực là không xong rồi, cứ phải vận động, thuyết phục
thôi. Ong nắm tay nó :
“ Mày có muốn
nhiều tiền không ?”
“ Tiền…ai chả
thích …”
“ Vậy vào phòng
, tao lấy cho…nào…”
Nó nhìn ông ngập
ngừng. Bây giờ nó chẳng kính nể gì ông, ngược lại, vẻ khẩn khoản , nài nỉ của
ông làm nó thấy tội nghiệp. Ừ thì đi…sợ gì. Oi chao lần đầu tiên trong đời nó đặt
chân vào một thế giới sang trọng như vậy. Nào đèn giường, đèn bàn, đèn góc phòng,
nào giường , tủ bàn…chỗ nào cũng đẹp cũng lạ. Nó trố mắt nhìn ông Chủ tịch lóng
ngóng mở két sắt rút ra một tập tiền toàn giấy năm trăm láng coóng, bên trong
còn chất nhiều cọc dầy cộp nữa. Chưa bao giờ nó được thấy nhiều tiền đến thế.
Ong kéo nó lại gần giường :
“ Tới đây, tới
đây…tao cho mày này…nhiều tiền…nhiều tiền lắm…”
Nó cứ để ông
nhét tiền vào tay và ôm chầm lấy nó. Ong Chủ tịch bắt đầu thở dốc khi đè được con bé ra giường. Nó cứ để măc
ông lột áo,rúc đầu vào bầu vú nó, rồi tụt xuống dưới lột quần, tồm tộp như lợn
ăn cám. Nó đang mải nghĩ chỗ tiền này không biết bao nhiêu, lại thêm cả chỗ ông
cho nó lúc ngoài vườn , chắc phải mấy triệu , bất chợt nó thấy ông Chủ tịch trợn ngược
mắt, nằm lăn đùng ra giường , ngáp ngáp như
bị ai bóp cổ :
“ Thuốc….thuốc…”
( còn tiếp )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét