Mấy hôm trước hẻm náo loạn vì
con vợ thằng bồ cô Ba vợ ông đại tá hưu tới đánh ghen tới tấp. Tiếng người la
hét, tiếng chân thình thịch, tiếng chó sủa
ầm ầm.
Thằng Bảy xe ôm trèo lên cột
điện oang oang :
“ Rồi…rồi…tới đí…tới đi…cô Ba xông ra tay bo với con mẻ Hoạn Thư đi…Túm
tóc…túm tóc nó……Í chết ông đại tá hưu múa gậy “ đả cẩu bổng ‘ kìa…Thôi rồi…cô
Ba tuột cả áo ngực thây lẩy ra hai qủa dừa kìa…”
Cô Phượng cave quát lớn :
“ Tốp đi mầy ! Hay hớm gì
chuyện đánh ghen …”
Thằng Bảy xe ôm tụt xuống đất
cười hì hì :
“ Cứ để tui tường thuật trực
tiếp cho dzui…”
Gã Ký Quèn cười cùng cục :
“ Thế là năm nay ông đại tá
hưu mất mẹ nó danh hiệu “ Gia đình văn
hóa “ mà không chừng mất cả “đảng
viên 4 tốt “ cũng nên…”
Cô Phượng cave trề môi :
“ Sức mấy…chai rượu tây cho mẹ
tổ trưởng là xong liền. Gia đinh văn hóa chứ gia cầm, gia súc văn hóa gì cũng
OK hết…”
Hôm sau sau ông đại tá hưu mặt lầm lầm , ngồi góc quán
ruồi đậu mép không buồn đuổi. Rồi mấy hôm liền mặt cứ nhũn ra như bánh tráng trụng
nước. Vậy nhưng bất ngờ hôm nay ông lại vui như tết, đi ra đi vào , mặt mũi hơn
hớn làm cả quán tròn mắt, đoán già đoán
non. Ông đi ra cô Phượng cave ngỏn nghẻn :
“ Hồ hởi phấn khởi vậy đúng rồi.
Chắc đêm qua cô Ba khen chớ gì ?”
Thằng Bảy xe ôm lắc đầu :
“ Cổ suốt ngày càm ràm , sức
mấy khen ?”
Cô Phượng cave cười rinh rích
:
“ Mày hổng biết gì về đờn bà
hết trơn. Tuần trước ổng khoe mới mua thang thần dược Minh Mạng ông uống bà khen dữ
lắm. Bởi vậy ổng mới vui vậy .”
Ông Tư Gà Nướng chen ngang :
“ Trật lấc .... ông đại tá
hưu hết điện từ tám đời, giờ có nhai cả nắm viagra
cũng chẳng nhằm nhò gì, thang thuốc Bắc ăn thua mẹ gì ...chắc mới trúng quả
chứng khoán ...”
Thằng Bảy xe ôm kêu lên :
“ í trời ...chứng
khoán đang tuột tới đáy rồi kìa ... nhà đầu tư đang lo méo mặt, ở đó mà trúng
quả ?”
Cô Phượng cave lại đoán :
“ Vậy ông trúng số ?”
Gã Ký Quèn cười cười :
“ Ông đại tá hưu có đánh bạc
với Nhà nước bao giờ ?”
Thằng Bảy xe ôm lắc đầu :
“ Chịu... bố ai biết ổng vui
chuyện gì ?”
Vừa lúc đó ông đại tá hưu lại
tươi cười bước vào. Nhìn ông hồ hởi phấn khởi , cô Phượng cave hỏi độp :
“ Chú Ba có chuyện gì vui dữ
vậy ? Bộ mới trúng số hả ?”
Ông đại tá hưu vui vẻ :
“ Trúng số cũng chẳng phấn khởi
bằng chuyện này. “
Gã Ký Quèn ngứa miệng :
“ À thôi phải rồi...chú Ba phấn
khởi mới được dự lễ kỷ niệm 63 năm thiết lập quan hệ Viêt- Trung chứ gì ? Thế
thằng Trắc Lôi Minh, Tổng lãnh sự Trung Quốc có cho bì thư không ?”
Ông đại tá hưu cười khà khà :
“ Tình hữu nghị Việt – Trung keo
sơn như môi với răng, rạt rào như nước Hồng Hà – Cứu Long…cần gì phải bì thư ?”
Cô Phượng cave chợt cười rinh rích :
“ Chú Ba yêu Trung Quốc vậy bảo
cô Ba có bao nhiêu đô la Mỹ đổi hết sang nhân dân tệ Trung
Quốc ...”
Gã Ký Quèn lên tiếng :
“ Không không ...Chú Ba là
cán bộ, đảng viên nhất định không thèm trữ đô la Mỹ, cũng
chẳng thèm xài nhân dân tệ . Chú chỉ xài tiền Việt thôi, vậy mới là yêu nước ,
yêu chủ nghĩa xã hội chớ ?”
Ông Tư Gà nướng xua tay :
“ Thôi thôi, để yên coi ông
Ba đại tá phấn khởi chuyện gì nào ?”
Ông đại tá hưu hãnh diện :
“ Tôi vừa được chi bộ công nhận
đảng viên “bốn tốt”…”
Chị Gái hủ tíu tròn mắt :
“ Uýnh nhau ì xèo, mất trật tự
an ninh xóm mà vẫn bốn tốt ?”
Cô Phượng cave chợt cười ré :
“ Xưa rồi…xưa rồi…bây giờ đảng
không xét “bốn tốt” nữa đâu …”
Ông đại tá hưu bặm trợn :
“ Mày cave biết gì mà nói đảng
không xét “bốn tốt” ?|
Cô Phượng cave vênh mặt :
“ Biết chớ …chú cán bộ ngoài
Hànội nói tôi biết chớ bộ…”
Nghe cán bộ Hànội ông đại tá
hưu chột dạ, im thít. Thằng Bảy xe ôm cười hố hố :
“ Không xét “bốn tốt” thì xét
“bốn” gì , bốn “xấu” hả ?”
Cô Phượng ccave cười rinh rich
:
“ Không phải “bốn xấu” mà là “bốn…tệ”
!”
Chị Gái hủ tíu la :
“ Í trời…“bốn tệ” …là những
gì ?”
Cô Phượng cave rành rọt :
“ Thứ nhất là :” quan hệ”. Muốn
xin việc, xin dự án không có …quan hệ thì đừng hòng…”
Gã Ký Quèn :
“ Vậy “tệ” thứ hai là gì ?”
Cô Phượng cave :
” Là…tiền tệ đó. Ngày xưa ông
Năm Cam nói :” cái gì không mua được bằng tiền thì rồi vẫn mua được bằng nhiều
tiền”, giờ vẫn đúng .”
” Vậy “tệ” thứ 3 ?
Cô Phượng cave :
” Là…”hậu duệ “ nghĩa là cha
truyền con nối . Như con ông Nông Đức Mạnh, ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Nguyễn văn
Chi vô tài bất tướng nhưng đều nhảy tót
lên ghế trung ương đảng sau này nối nghiệp cha…”
“ Và “tệ” thứ tư “
Cô Phượng cave cười rinh rich
:
” Là…”mặc kệ”. Trung Quốc xâm
lấn biển đông, lợi ích nhớm phá nát nền kinh tế…các đồng chí đều biết cả đấy
nhưng cứ…mặc kệ, sống chết mặc bay, tiền thày bỏ túi .”
“ Vậy “bốn tệ” tóm lại là “quan
hệ - tiền tệ - hậu duệ và mặc kệ” ?
Cô Phượng cave :
” Chính thế…”
Thằng Bảy xe ôm cười sằng sặc
:
” Nếu vậy thì…quá tệ !”
Cả quán cười ầm. Ông đại ta hưu
hầm hầm ra khỏi quán.
29-1-2013

Đề nghị Bác Lú nhà mềnh triển khai vấn đề cấp bách "Đảng viên bốn tệ" trong toàn hệ thống chính trị, vào cuộc quyết liệt nhưng không lợi dụng đó mà bôi xấu nhau, hạ uy tín lãnh đạo...
Trả lờiXóa