(tiếp theo)
NHÀ VĂN NHẬT TIẾN
Tửu đã đến từ xã hội ở miền Bắc, một nơi mà kiến thức của tôi đã rất tù mù về những hoàn cảnh sống ở đó. Nếu không tù mù thì tôi đã chẳng phải rất ngạc nhiên khi hỏi một bà chị họ rằng ở Hà Nội có còn xích lô đạp không?
Bà chị cứ rũ ra cười khiến tôi đỏ mặt cãi lại :
- Đạp xích lô là cảnh người bóc lột người . Vậy thủ đô Hà Nội làm sao có
cảnh ấy ?
Bà chị tôi ghé vào tai tôi thì thào :
- Cậu cứ nghe chúng nó nói thì cứ đổ thóc giống ra mà ăn !
Sự u mê này của tôi là hậu quả của những ngày tháng sau khi Sài
Gòn sụp đổ, bọn giáo viên chúng tôi đã bị
nhồi sọ đủ thứ. Nào lý thuyết về " Ba dòng thác cách mạng" do Tông bí
thư Lê Duẩn đề ra: " Dòng thác cách mạng XHCN, dòng thác cách mạng giải
phóng dân tộc và dòng thác các phong trào đấu tranh của công nhân và nhân dân lao
động ở các nước tư bản chủ nghĩa". Nào công cuộc đấu tranh giai cấp xóa
bỏ chế độ người bóc lột người vì trong xã hội cũ quan hệ người với người là chó sói . Nào chế độ ưu việt ở miền Bắc đã
đưa nước Việt lên đỉnh cao trí tuệ của loài người.. .vân vân . . .và
vân vân.
Một đôi khi trong trường có người phàn nàn một điều thiếu sót chi đó thì cán bộ
Chi đoàn đã giải thích ngay :
- Đó là hiện tượng, không phải bản chất. Bản chất cách mạng
bao giờ cũng ưu việt. Nhưng cũng đừng đòi hỏi cái gì cũng phải có ngay.Mình
đang còn ở thời kỳ quá độ tiến lên XHCN. Quá độ là qua đò, đang qua đò thì chưa
tới bến ngay được . . .phải từ
từ. . . .các đồng chí ạ !
Giải thích như thế thì hết cãi ? Nhưng không cãi thì cũng không
cỏ nghĩa là đã đồng ý. Có điều ở thời buổi này ai mà dám nói ra sự không đồng ý
của mình. Tôi đã một lần dại dột phát biểu trong hội trường mà sau này, mấy bạn
đồng nghiệp thân thiết cứ cằn nhằn mãi :
- Cậu bạo gan như thế ích gì ! Coi chừng nửa đêm công an đến gõ
cửa ?
Số là lần đó nhà nước tổ chức bầu cử Hội đồng Nhân Dân Thành Phố. Tất cả quần chúng khắp
mọi nơi đều phải học tập về ý nghĩa của cuộc bầu cử này. Các giáo viên trường
tôi cũng phải tập trung trong hội trường để nghe thuyết trình viên giảng giải
và giới thiệu thành phần ban tổ chức bầu cử cũng như danh sách các ứng cử viên.
Đến phần nêu thắc mắc, tôi lên phát biểu :
Theo sự hiểu biết của tôi nếu đã là ứng cử viên thì không thể
tham gia tổ chức bầu cử. Điều đó đâu có khác gì vừa đi dự thi, vừa tổ chức chấm
thi. Nay tôi thấy trong danh sách ban Tổ chức Bầu cử lại có cả tên của ứng cử
viên. Vậy là thế nào ?
Hình như cả hội trường hôm đó đều xôn xao vì câu hỏi của tôi. Nhưng
vị thuyết trình viên, cũng là một đồng nghiệp Nhưng do Thành ủy gửi xuống đã ôn
tồn giải thích :
- Đây là sự ưu việt của chế độ ta, đồng chí ạ.
Người có khả năng, lại
có tinh thần chí công vô tư thì dù tham gia bất cứ công tác nào cũng đều là
đóng góp cho sự nghiệp cách mạng cả. Ta không nên lấy cái kinh nghiệm xấu xa
của chế độ cũ để làm thước đo cho những công tác cách mạng bây giờ.
Mấy hôm sau, thằng Tửu gặp tôi cũng cười hì hí:
- Em nghe chúng nó kể lại buổi học tập của các thầy cô trong
hội trường. Thầy không biết ở ngoài Bắc mọi
người van bảo nhau khi đi họp thì cứ
" Thứ nhất ngồi lì thứ nhì đồng ý"
à ?
Tới lúc đó tôi chợt cảm thấy mình ước ao giá có được những
kiến thức dầy dạn y như nó để có thể ứng xừ hàng ngày trong thời buổi thật sự
đổi đời này. Ngẫm nghĩ ra, mấy cái công thức, mấy cái định lý mà tôi đang dạy
cho nó thật ra chỉ là cái thứ đồ trang trí đem vẽ lên một khuôn mặt độc ác, dữ
dằn. Rồi tôi tự hỏi là mình đang làm cái gì đây trong đời sống này ?
Kể từ hôm đó, tôi để ý đến thằng Tửu nhiều hơn. Tôi thấy nó
sinh hoạt một cách hồn nhiên giữa đám học sinh cũ của ngôi trường này. Y phục
của nó cũng dần dà thay đổi. Bây giờ nó đã biết mặc quần bò và sơ mi sọc bỏ áo
ra ngoài quần. Nó biết hát cả những bàn nhạc vàng vốn bị cấm tiệt trong thời
buổi đó. Đã thế nó còn hát cả nhạc "chế ' nữa. Tôi cũng đã được nghe bản nhạc chế này nhiều lần, và nếu
chỉ do dân chúng Sài Gòn hát lên thì là chuyện bình thường. Nhưng đằng này cái
thứ nhạc chế đó lại được cất lên từ
chính miệng của thằng Tửu thì mới là. . . vui và khiến cho mức độ hài hước
của bản nhạc tăng lên rất nhiều. Giọng của nó ôm ồm cất lên giữa những tiếng cời
ngặt nghẽo của đám học sinh cũ như sau :
- Từ ngày giải phóng vô đây Thầy bán nhà lầu
Tù ngày giải phóng vô đây Thầy bán xe hơi
Lâu lâu Thầy bán Honda
Lâu lâu Thầy bán giày da
Lâu lâu Thày bán cái quần xì...
Bài hát ấy tuy là giễu Nhưng thật đâu có sai. Tôi thì không có
nhà lầu, xe hơi, Honda để bán, nhưng đồ đạc trong nhà thì cứ lần lượt đội nón
ra đi. Không bán đồ đạc thì lấy tiền đâu đi chợ. Trong nhà tôi đã bán nhiều thứ
đến độ có một hôm anh công an khu vực tự tiện bước vào nhà tôi nhìn quanh rồi
cất tiếng hỏi :
- Ơ ? Cải kệ tủ trước kê ở đây bây giờ đâu rồi ?
Tôi còn đang ngớ ra nhìn và thấy quả nhiên cái kệ tủ đã biến đi
đằng nào, thì nhà tôi đã trả lời thay :
- Bán rồi anh ơi ? Nhà hết tiền đong gạo !
Cái cảnh bán đồ đạc lấy tiền đong gạo này chẳng cứ riêng ở nhà
tôi. Một lần đến thăm một anh bạn đồng nghiệp dạy môn Hóa Học cùng trường, tôi
thấy phòng khách của anh trống huếch trống hoác. Bộ Salon vốn choán gần hết chỗ
nơi phòng ngoài đã tém dẹp đi từ lâu rồi còn chính anh thì đang nằm bò nhoài người
ra giữa sàn đá hoa để chấm điểm cho một
đống bài thi của học trò. Anh nhìn tôi cất giọng thiểu não :
- Còn cái giường kỷ niệm ngày cưới, chắc rồi cũng phải cho đi
!
Tôi ngậm ngùi nói :
- Bọn chúng mình bao nhiêu năm chỉ quanh quẩn với cái bảng đen
và cục phấn trắng. Nếu vứt ra khỏi cổng trường thì chẳng biết xoay sở thế nào
để mà sống. Tại cái mặc cảm mô phạm nó bó riết lấy mình. Chẳng lẽ bây giờ lại
đi ra chợ trời, tay cầm mớ quần áo cũ, miệng rao "mua đi ...mua đi... .rẻ rồi... rẻ rồi. . ."
Tôi bật cười :
- Rồi lại có một cô học trò xà lại nói : " Thầy bớt cho
em đi.Em đang học môn Hóa của thầy mà . ". Nghe vậy thầy có
"bớt" không?
Anh bạn cũng phì cười :
- Tới nước đó thì vất mẹ nó áo đi, bỏ của chạy lấy người , chớ
ở đó mà bớt !
Ôi ? Bọn nhà giáo chúng tôi trước đây chỉ toàn nói chuyện văn
chương chữ nghĩa với bài vở nơi nhà trường, thế mà mới chỉ không đầy vài ba
năm, bây giờ sao câu chuyện đã xoay thành những đề tài thàm hại như thế ? ! !
MỘT
THỜI . . .GIÁO ÁN !
Các giáo viên miền Nam
nếu còn tiếp tục được giảng dạy trong
nhà trường XHCN thì không mấy ai là không ngán ngẩm về cái được gọi là giáo án" vốn là một thứ bắt
buộc mỗi người phải thực hiện cho từng giờ
giảng dạy.
Giáo án hiểu một cách nôm na là bài soạn của thầy, cô giáo trước
khi vào lớp. Dĩ nhiên, đã vào lớp thì phải soạn bài . Trước đây các thầy, cô
giáo đều cũng đã làm thế. Nhưng mỗi người có cung cách soạn bài theo ý riêng của mình.
Có người ghi chép vào sổ tay, có người chỉ đọc tài liệu mà không ghi chép, lại cũng
có người vì dạy đã lâu năm nêu bài giảng
nằm sẵn trong đầu, khi đến trường sẽ tùy theo tình hình lớp học mà giảng dạy.
Nhưng dưới mái trường XHCN thì khác. Nó là một thứ pháp
lệnh". ai cũng phải tuân theo chứ không thể “tùy tiện" như trước. Cho
nên mỗi giáo viên đều phải có một cuốn sổ gọi là Sổ Giáo án dùng để soạn bài và
bài soạn này phải được Ban Giám Hiệu kiểm tra đóng dấu rồi mới được phép đem
dùng. Đã thế, trong giờ học, cuốn sổ này lại phải đặt tại rìa bàn học ở cuối
lớp phía sát ngay hành lang để bất chợt Hiệu Trường hay Hiệu Phó đi kiểm tra
thì có thể mở ra đối chiếu xem thầy, cô giáo có theo đúng tuần tự diễn tiến như
đã ghi trong sổ hay không. Chính vì thế
mà hầu như giáo viên nào cũng đều coi “giáo án" là một cơn ác mộng.
Vậy giáo án gồm những nội dung gì để khiến thầy cô phải ngán ngẩm đến thế ?
(còn tiếp)

Bài nào của anh cũng hay. Sắp qua năm Thìn bước vào năm Tỵ tôi xin chúc anh và gđ vui, khỏe vạn sự như ý. Thân
Trả lờiXóaCảm ơn Nha Trang. Chúc mọi sự vui vẻ.
XóaNHÀ GIÁO một thời nhếch nhác ( KỲ 8)
Trả lờiXóaMỗi ngày em đều đón đọc những chuyện ngắn của Bác. Từ hồi tiểu học, cả nhà em, 8 anh chị em đều mê quyển "Chim hót trong lồng" của Bác Nhật Tiến. Mến chúc Bác và gia quyến năm mới Quý Tị sức khỏe-mọi sự hanh thông.
Trả lờiXóa