Cô tiếp viên cười :
“ Bác ngồi phòng này là thành khách quốc tế rồi, 6 USD một
ly cà phê là rẻ đấy …:”
Bác Ba Phi nổi cáu :
“ Lại còn rẻ ? Con gái tôi bên Mỹ cho mấy chục đô ăn
đường, chưa ra khỏi nước đã trấn lột mất 6 đô …”
Cô gái lên giọng an ủi :
“ Bác khỏi lo… lên máy bay ăn uống không mất tiền
, xuống sân bay Hồng Kông chờ đi tiếp , nếu khát bác mua chai nước có 7 đô thôi…”
Bác Ba Phi la lên :
“ Í thôi thôi…thà chịu khát còn hơn…ai đời một trăm bốn chục
ngàn chai nước trắng …uống vào
chắc chết…Thôi thôi không ăn uống gì nữa, tôi đi đây...”
Cô tiếp viên biết bác Ba Phi chưa xuất ngoại bao giờ nên nhiệt
tình chỉ dẫn :
" Bác cất hết giấy tờ đi chỉ cầm cái thẻ này thôi. Bác đi thẳng đến cửa số 16 xếp hàng
chờ lên máy bay..."
Bác Ba Phi vội vội vàng vàng xách túi bước đi, qua chỗ nào cũng
thấy người xếp hàng dằng dặc chẳng thấy cái cổng nào có số như cô tiếp tân dặn.
Bác tặc lưỡi xếp đại vào hàng người đang đứng sát nhau. Chà, toàn ăn mặc
sang trọng chắc Việt kiều đi Mỹ cả đây. Đứng chỗ này chắc ăn
rồi.
Bác Ba Phi yên trí xếp hàng. Rồi chợt nhớ lời cô Út dặn, bác
lấy ra tấm biển có hàng chữ Anh giơ cao . Người đi qua ngoái cả cổ lại nhìn. Có người che miệng tủm tỉm
cười, có người trố mắt tò mò. Cũng may không ai biết đó là bác Ba Phi , nếu
không đã xúm đông lại coi mặt .
Bác Ba Phi đang còn đứng ngó trước ngó sau, bỗng dưng cô
gái áo dài màu thiên thanh, nom qua cũng biết nhân viên hàng không . Cô gái
hớt hơ hớt hải chạy tới, trỏ cái bảng bác Ba Phi đang cầm :
" Có phải bác đi Mỹ không ?"
Bác Ba Phi toét miệng cười :
" Phải phải, đi Mỹ đây, sao cô biết ?"
" Thì bác cầm cái bảng đi LOS ANGELES kìa. Phải tên
bác là Phi không ?"
Bác Ba Phi kêu toáng :
" í chèn ôi, sao giỏi quá vậy ? Sao đoán tên tôi
đúng quá vậy ?"
Cô gái mừng rỡ :
" Người ta gọi tên bác ầm ĩ nãy giờ kìa ? Sao lại
xếp hàng ở chuyến bay đi Hàn Quốc ? Bác
đi ngay không lỡ giờ lên máy bay ..."
Hoá ra hành khách chuyến
bay đi Mỹ đã lên máy bay hết, còn mỗi bác xếp hàng đi... Hàn Quốc.
Bác vội vàng theo chân cô nhân viên hàng không, lập cập leo lên máy
bay. Vừa leo tới nơi, hành khách bên trong đã vỗ tay râm ran. Bác Ba Phi trợn
mắt hỏi cô tiếp viên hàng không :
" Họ vỗ tay chuyện gì đấy ? Có kết quả xổ số rồi hả ? Chắc
có người trúng cặp 32 phải không ?"
Cô tiếp viên cười cười :
" Không phải đâu...Họ vỗ tay bác đó... có bác lên máy bay
thì mới được cất cánh ..."
Bác Ba Phi tròn mắt :
" Lại thế nữa kìa ? Không lẽ tôi quan trọng vậy cà
?"
" Tại bác gửi hành lý rồi. Bác không đi máy bay cũng không
được bay..."
Bác Ba Phi ồ lên :
" À ra vậy ? Khách
hàng là Thượng Đế mà...Để mất hành lý của Thượng Đế đâu có được ?"
Một bà sồn sồn ngồi cạnh bác Ba Phi , bật cười :
" Chả phải nó lo bác mất hành lý đâu ? Nó sợ bác gài bom
vào đó rồi chuồn đi bom nổ cả máy bay chết mà bác không chết ..."
Bác Ba Phi lè lưỡi lắc đầu :
" Lại có đứa ác vậy ? Chắc nước nào ấy chớ ? Việt Nam
đâu ra đứa to gan vậy ?"
Máy bay lăn bánh. Cô
tiếp viên phải giúp bác Ba Phi thắt dây lưng. Bác cười cười :
" Thắt làm gì vướng . Máy bay đã rớt, thắt cũng chết không thắt cũng tan xác..."
Bà sồn sồn nói tiếng Bắc quay lang lườm bác Ba Phi :
" Phỉ thui cái miệng ông. Máy bay sắp bay lên trời ông lại
nói chuyện xui xẻo ?"
Bác Ba Phi chưa kịp nói , máy bay đã tăng tốc vút lên cao.
Bác chợt ù cả tai ù , ngực tức thở, miệng muốn ói.Thấy vậy, bà sồn sồn vội lục ra cái bịch ni lông :
" Cần thì bác ói vào đây...người ta làm sẵn cho hành
khách đó..."
Bác Ba Phi cầm cái túi nôn coi đi coi lại :
" Họ làm cái này hay nhỉ. Khỏi cần ống nhổ như các cụ ta .
Mà xài cái này uổng quá. Để khi cần tôi ói vào cái khăn tay được rồi..."
Bà sồn sồn la hoảng :
" Ấy chớ...ấy chớ...cần ói cứ ói vào cái túi này cho sạch.
Mình được phát miễn phí , khỏi trả
tiền mà bác phải lo..."
Chuyện qua chuyện lại, bác Ba Phi hết cả muốn ói. Cô tiếp viên
đẩy xe thức ăn tới mời :
" Thưa bác dùng gì ? Bánh mì ốp la hay là cơm chiên Dương
Châu ?"
Bác Ba Phi lắc đầu :
" Ăn khô khan vậy nuốt sao nổi. Cho tôi canh chua cá lóc,
cá kho tộ đi..."
Bà sồn sồn bật cười :
" Vậy bác quay lại Sàigòn vào quán cơm bà Cả Đọi tha hồ
gọi, lòng lợn mắm tôm, bún thịt nướng, gì cũng có hết..."
Bác Ba Phi cười hì hì :
" Ba thứ đó mang lên máy bay ngồi lai rai với ba xị đế thì
phải biết ... bằng lên 9 tầng mây..."
Bà sồn sồn vui vẻ:
" Thì cầu được ước thấy, bác đang trên 9 tầng mây đó
thôi..."
Quả thực bác Ba Phi ghé mắt nhìn qua ô kiếng thấy như đang bơi
giữa biển mây trắng. Ôi chao, đâu ra lắm
mây vậy, tầng tầng lớp lớp xa tít tắp, lặng lẽ, tịch mịch như trong cõi vĩnh
hằng khiến bác cứ tưởng mình đang rời bỏ trần gian bay lên cõi Phật.
Bất ngờ bà sồn sồn đập
tay :
" Kìa...cô ấy hỏi ông ăn gì ? Bánh mì ốp la hay cơm chiên
?"
Cô tiếp viên vẫn kiên nhẫn giữ nụ cười chờ đợi. Bác Ba Phi chợt
nhớ tới ly pặc xỉu phòng cách ly sân bay, ấy chết, có mỗi ly pặc xỉu mà nó giã
6 đôla, vậy đĩa cơm chiên này chắc cả chục đôla, thôi thôi, để lát nữa ngót
bụng giở gói bánh tét ra ăn với chả chiên là được rồi. Nghĩ vậy bác lắc đầu :
" Tôi không ăn đâu , mới ăn còn no mà..."
Bà sồn sồn mách nước:
" Còn no thì để dành tới Hồng Kông ăn trong lúc chờ máy
bay..."
Bác Ba Phi nghe bùi tai, hỏi :
" Vậy bánh mì ốp la nhiêu ? Cơm chiên nhiêu
?"
Bà sồn sồn cười ngất :
" Bác khỏi lo trả tiền. Họ tính cả vào tiền vé máy bay rồi
..."
Bác Ba Phi reo lên :
" ủa vậy hả ? Vậy cho tôi cả bánh mì cả cơm chiên
..."
Bà sồn sồn cười to :
"í đâu được...hai món chọn một thôi chớ !"
Tất nhiên bác Ba Phi chọn cơm chiên . Vừa ăn bác vừa khen :
" Hoá ra trên máy bay cũng có nhà bếp. Cơm chiên nóng hôi
hổi..."
Cơm xong cô tiếp viên mang cà phê, trà nóng tới khiến
bác Ba Phi cứ tấm tắc :
"Chu đáo quá...đầy đủ quá...giờ hút
điếu thuốc nữa là nhất..."
Chưa nói xong bác đã rút trong túi bao thuốc Hoa Mai. Bà
sồn sồn hốt hoảng :
" Ấy chớ...ấy chớ...cấm hút thuốc trên máy bay..."
" Ủa vậy hả ? Vậy chết tôi rồi !"
Cơn thèm thuốc giàn giụa nước mắt. Bác ngáp lấy ngáp
để, rồi như không chịu nổi, bác quay sang bà sồn sồn :
" Nhà cầu đâu bà?"
Bà sồn sồn chỉ tay về phía đuôi máy bay:
" ở đằng kia nhưng đang có người ."
Bác Ba Phi ngạc nhiên :
" Sao bà biết hay quá vậy ?"
" Thì có đèn báo kìa...Ông phải chờ thôi ."
Bác Ba Phi thì thào :
" Nếu tôi không đi tiêu đi tiểu thì có phải chờ không
?"
Bà sồn sồn tròn mắt :
" Không tiêu tiểu thì vô đó làm gì ?"
Bác Ba Phi ghé vào tai bà sồn sồn :
" Tôi nói nhỏ với bà thôi nha...tôi định vào đó hút điếu
thuốc ...không tiêu không tiểu gì hết trơn..."
Bà sồn sồn la lên :
" Í không được...bác hút thuốc khói bay ra ngoài họ biết
liền...phạt tiền nặng đó..."
Bác Ba Phi nghe nói tới phạt tiền , hoảng hồn , tịt hẳn cơn
thèm thuốc, vội vàng :
" Vậy thôi thôi...tôi không cần nhà cầu nữa..."
Bác Ba Phi đành nhắm mắt ngủ cho quên cơn thèm thuốc. Bác thiếp
đi lúc nào chẳng hay. Bác nằm mơ thấy đang ngồi nhà sai con vợ thằng Đậu đi mua
gói thuốc lá. Bác cứ chờ... chờ mãi mà không thấy nó mang thuốc về. Bác tức quá
chạy ra chợ tìm nó. Í mèn ôi, nó đang ngồi ăn hủ tiếu. Nhìn thấy bác nó nhe
răng ra cười rồi vội đưa cho bác bao thuốc lá. Bác châm một điếu hút lấy hút
để. Quá lạ rít mãi, rít mãi chẳng ra tý khói nào . Bác vừa nổi cáu thì bất
chợt bà sồn sồn đập tay vào vai làm bác tỉnh cả ngủ.
" Dậy...dậy đi ông...tới rồi kìa..."
Máy bay hạ xuống sân bay Hồng Kông. Bác líu ríu theo mọi người qua chiếc cầu máy bay. Ôi chao ôi người đi ngược, kẻ đi xuôi, rồi đèn đóm,
bảng biểu cứ hoa cả mắt. May có bà sồn sồn lôi tay đi không thì chẳng biết đằng
nào mà lần. Hai người bước chân vào cái băng chuyền tự hành dành cho người đi
bộ. Bác Ba Phi tính xăm xăm bước tiếp bị bà xồn xồn kéo lại :
" Khỏi bước, bác đứng tại chỗ tự khắc nó đưa đi !"
Bác Ba Phi tròn mắt :
"Tài vậy à ? Mình khỏi bước nó cũng đưa mình đi à ? Vậy
thì...sướng."
Bà sồn sồn tuy không đi tiếp cùng chuyến bay với bác Ba Phi
nhưng vẫn nhiệt tình dẫn bác tới tận hàng ghế khu ngồi chờ máy bay
đi Los Angles. Bà căn dặn :
" Bác cứ ngồi đây chờ, chừng nào họ gọi thì tới trình thẻ
lên máy bay. Mà còn lâu đó, gần hai tiếng đồng hồ lận."
Bác Ba Phi bịn rịn :
" Vậy bà không đi cùng với tôi ư ? Sao bảo cũng đi Mỹ
?"
" Phải rồi, cũng đi Mỹ nhưng ông xuống Los
Angeles còn tôi đi New York
kìa..."
Bác Ba Phi lắc đầu :
" Cùng đi Mỹ cả mà rắc rối quá ta?"
(còn tiếp)

không thích XHCN củng phải ở ,ra nước ngoài chịu không thấu
Trả lờiXóarủi ro thất nghiệp còn xin má xấp nhỏ 10.000vnd là được 1 ly caphe đá và 2 điếu jet là củng nhìn đời hiu quạnh được rồi
con gái tôi đi thụy sỉ về nhìn nó phờ phạc sụt mấy kilo6 gờ ram ,hỏi mầy đi tây sao về ốm vậy .nó nói buổi sáng ra đường ăn 1 khúc bánh mì và 1ly cade gần 100 Ơ (euro),kêu taxi đi chừng 10 cs củng gần 100 Ơ ,nó nói thôi chịu khó đi bộ kéo theo cái balo để dành tiền mua quà cho gia đình nên cứ xe điện mà phăng tới nên chịu hỏng xiết vì phải lên xuống đường hầm bở hơi tai luôn
thôi VN muôn năm,thịt luộc ,cà pháo ,mắm tôm ,rau đay muôn năm
Chí lý...chí lý...hê hê...
XóaTào lao, ai bảo ly coffee và ổ bánh mì 100 Euro? Ở nước nào vậy? Còn chuyện đi bus hay subway là chuyện bình thường.
XóaThank với bài viết rất hay và bổ ích của bạn.
Trả lờiXóaTruyen sex, Truyen sex, Truyen sex, Truyen sex, Truyen sex
Chuyện khá vui, nhưng tôi không kiếm thất bài số 1.
Trả lờiXóaNếu được, xin làm Hai dấu <<, và >> để có thể đi tới đi lui cùngmột loạt bài.