(tiếp theo)
- “Một mình em trong … quan tài”. Sách mới in ở New York,Việt
kiều vừa mang về.
- Seri noir
hả ?
- Tiểu thuyết trinh thám
chính hiệu. Lại của Mỹ cơ đấy. Ở ta duy nhất có bản này thôi. Phải làm gấp không
cho thằng khác chen ngang. Ông dịch
đi…
Không, văn chương “ dao găm súng lục “ làm sao gây được nỗi
hứng khởi thiêng liêng của dịch thuật .
- Rất tiếc, tôi đang bận dịch “ Âm thanh và cuồng nộ “ của William Faulkner.
Tên đầu nậu phá ra cười :
- Điên quá rồi ông ơi, in cuốn đó có mà bán… giấy vụn… Nhà xuất bản huỷ hợp đồng của ông rồi phải
không ?
Gã ngẩn ngơ :
- Sao ông biết ?
Hắn vỗ cặp đắc chí :
- Tôi có đủ thông tin mở được một công ty dịch vụ xuất
bản. Gỉa dụ nếu ông cần biết ở Mỹ cuốn nào đang là best seller, ở ta ai đang dịch cuốn đó, Nhà
xuất bản nào định in và đã xin được giấy phép chưa… tôi sẵn sàng đáp ứng mọi
thông tin cho quý khách. Ong có tin được
không, dịch giả kính mến của chúng ta, ông
Âm Tường , cũng đang cắm đầu dịch James
Hadley Chase (1) đấy.
- Nói láo, ông Tường
đang nghiên cứu Kinh thánh để luyện cho được cái Style Biblique (2) của Whitman mà.
- Dẹp rồi, cái đó ai mua mà dịch.
Hắn cười hơ hớ và rút ra bản hợp đồng có chữ ký của ông Tường ,
giúi vào tay gã :
- Ông tin chưa ? Cuối tháng này ông ấy sẽ giao cho tôi bản thảo
“ Khiêu
vũ với xác chết “, giấy phép có rồi đây.
Chữ ký của ông Âm Tường ngoằng lên như lưỡi câu móc trong mắt
làm gã chớp chớp , ngẩn người nghe hắn
lên giọng giảng giải :
- Thời này muốn sống được, ai cũng phải bán đi một cái gì đó.
Ông giáo viên bán điểm, ông giám đốc bán con dấu, ông xuất bản bán giấy phép,
ngay đến nghệ sĩ nhân dân cũng phải bán giọng hát cho phòng trà kia. Bán chữ
nghĩa như ông là… sạch sẽ nhất rồi
đó.
Hắn rút túi ra một xấp tiền lớn, đặt lên người đàn bà khoả thân, đẩy về phía gã :
- Tạm ứng ông 100 ngàn,
sách ra ông được trả 5% giá bìa, ít nhất cũng một triệu rưỡi !
- Cái gì ?
- Một triệu rưỡi.
Khốn nạn, đánh đổi ông
Faulkner lấy con đàn bà dâm đãng kia với cái giá hắn đưa ra biết trước
gã khó lòng từ chối. Xã hội phải chăng “ đang rút tỉa được ở nơi gã đôi chút giá trị “ khi lúc này gã
đã “thôi không còn là một dịch giả nghiêm chỉnh “ ? Ôi Henry Miller !
- Thế nào ? Bằng lòng chứ ?
Đúng một tháng giao bản thảo.
Hắn trở lại với chiếc xe
màu cánh gián sau khi nháy mắt với chữ ký của gã trên tờ hợp đồng rồi nhét kỹ trong cặp da. Khi còn
lại một mình, gã mới cầm lên xấp bạc, thong thả đếm từng tờ với sự thích thú mà
sau đó gã phải đỏ mặt kinh ngạc : “ Mình không
còn biết xấu hổ nữa, mình lại còn sung sướng về chuyện đó. Cái cha đầu
nậu ấy hẳn đang khoe khoang khắp thành phố đã mua được mình, cũng như đã mua
được ông Âm Tường . Nhưng mà thôi nhé, từ nay vĩnh biệt ông Faulkner, vĩnh biệt mọi nổi hổ thẹn, từ nay
ngày ngày mình sẽ cặp kè cái con đàn bà khoả thân cầm súng lục này, chui đầu
vào thế giới tưởng tượng rẻ tiền của những cuộc làm tình
trong khách sạn, những án mạng trong phòng tắm và những người hùng bạo
lực… “.
Và rồi như để nguôi ngoai nỗi dằn vặt siêu hình , gã nghĩ ngay
tới việc sử dụng cái món tiền rất cụ thể
này. Quăng trả lão gác dan mọi khoản đóng góp, tất nhiên rồi, đong 20 kg gạo, 2 lít nước mắm và 2kg mỡ, a,
khoản này còn nghĩ cái đã, mua mì ăn liền có lẽ hay hơn, rồi khăn mặt, xà bông,
kem đánh răng… khi túi không dính một xu có thể quên đi mọi thứ, nhưng khi đã
có một món tiền dù chẳng nhiều nhặn gì, sao bỗng nảy ra lắm thứ phải tiêu thế. Hoá ra 100 ngàn cũng chưa là gì, may lắm giúp gã sống được hai tháng trời
gò cổ làm việc cho tên đầu nậu kia.
Buổi tối hôm đó sau khi đã tự cho mình quyền được uống hẳn một
chai bia xuất khẩu với đĩa bò xào hành , gã chuếnh choáng trở về đúng lúc lão
gác dan ngáp ngắn ngáp dài, sửa soạn khoá cổng.
Lập tức, cái xích sắt trong tay lão quăng đánh xoảng xuống đất
:
- Anh đi đéo đâu, tối nào cũng về muộn, bố ai chờ được.
- Tôi đi đâu mặc xác tôi. Bây giờ mới chín rưỡi, nửa giờ nửa
mới được phép đóng cổng, biết chưa ?
Câu nói sặc sụa hơi men làm lão trố mắt, lão đã quen quát tháo
và gã đã quen nhũn nhặn, có chuyện gì thế, gã mới trúng số hoặc giả gặp lại
người quen cũ hiện đang làm lớn chăng ?
Lai còn gì kia nữa ? Lão đang nằm
mơ chăng ? Cái thằng “ trên răng dưới cát tút “
kia lại dám xỉa vào mặt lão cả một xấp bạc lớn, hệt ông chủ nhà
băng.
- Tiền nghĩa vụ lao động, tiền góp quỹ dân phòng, tiền tặng
phẩm trúng tuyển bộ đội. Hết bao nhiêu nói ngay !
- Ớ… ớ… anh vừa trúng số hả ?
Hơi rượu làm gã bật cười sằng sặc :
- Tôi vừa mới bán …đấy.
- Mấy cuốn sách cũ anh mới ôm đi sáng nay hả ?
- Ba cái thứ đó ăn thua gì, tôi vừa bán… linh hồn cho quỷ.
Lão há mồm cười :
- Nói phét, anh nói phét, linh hồn là cái thứ bây giờ chó cũng
chả thèm mua, có móc túi thiên hạ thì may ra… Đưa thêm ba ngàn nữa, đây mới có
mười lăm.
Gã toát mồ hôi, tỉnh cả rượu :
- Những gì… những gì mà nhiều thế ?
- Quỹ bảo trợ học đường, quà tặng thiếu nhi…, tiền đổ rác. Bữa
trước họp tổ dân phố anh quên rồi hả ?
Sự “ nổi dậy” của gã thế là tan mây khói, lão gác dan trở lại
hách dịch thường ngày :
- Lần sau có vắng nhà suốt ngày anh phải báo cho tôi biết anh
đi đâu đấy nhá.
- Tại sao phải báo ?
Lão gác dan nheo cặp mắt, bí mật hạ giọng:
- Để nhỡ có người trên Sở xuống hỏi, tôi còn biết cách trả
lời.
Cảm giác lạnh buốt chạy dọc xương sống, gã thừa biết”người trên
Sở “ là ai rồi, đã rõ là lão gác dan đã gặp lão cảnh sát về chuyện gã và rất có
thể lão nhận nhiệm vụ theo dõi nên lão mới năng xộc lên buồng gã vậy. Lúc bật
đèn, gã thấy ngay căn buồng vẫn bị lục soát, gã nhớ khi đi, chiếc gối không để
ngay ngắn trên giường thế, cây bút BIC gã
cố tình để chính giữa cuốn sổ,
giờ nằm chơ vơ chỗ khác, cả chiếc sơ mi vốn vắt thành ghế, bàn tay ai đó đã vứt
lên giường. Gã bỗng nổi giận đùng đùng, con cặc khô gì cứ nay khám mai xét, ta
có tội gì cứ bắt quách đi lũ chó , úp úp mở mở, chơi cái trò mèo vờn chuột làm quái gì ? Mẹ kiếp, thân phận
con người không khác con cá nằm trên cái
thớt.
( còn tiếp)
(1) :James
Hadley Chase- nhà văn trinh thám Mỹ
(2) Style Biblique- phong cách kinh Thánh

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét