(tiếp theo)
Ban
chánh trương không cho cha “tham gia lao động sản xuất” sợ mang tiếng, thì “cha
đi lang thang khắp các dong xóm , vào nhiều nhà, hỏi han đủ chuyện và nếu chủ
nhà giữ lại mời cơm thì cha trả lời rất nhũn nhặn :
” Tôi đã ăn rồi, tôi
không ăn được nhiều, đừng có ép tôi…”.
Xưa
nay, các xóm đạo được cha tới thăm là một vinh dự cả làng cả xóm, rục rịch
chuẩn bị đón cha từ mấy ngày trước. Riêng cha Thư thì ngược lại ,vì cha cứ tới
luôn xoành xoạch “ngồi tiếp thì
mất việc mà bỏ đi làm cũng không đành, nên vừa thấy sứ giả của Chúa lò dò vào
cổng là trẻ con được bảo trước đã chạy vội ra nói dối bố mẹ hay ông bà nó vắng
nhà…”
Thật
chưa ông linh mục nào giảm sút uy tín trong con mắt giáo dân như cha Thư
cho dù đã cố gắng thực hiện phương châm “ tốt đạo đẹp đời” mà Đảng và Nhà nước
cho kẻ thành khẩu hiệu dán đầy ở các xóm đạo.
Đi
xuống dân bị dân tránh mặt, cha Thư đành “đóng cửa ngồi lì trong phòng riêng đọc sách từ sáng đến tối , không
tiếp một ai…”.
Ngồi trong buồng chán, cha Thư mang sách ra ngoài trời đọc. Hôm đó cha tìm
được “một cụm tre ngay sát một cái cầu đá” , rất yên ắng và mát mẻ
để ngồi đọc sách. Dân làng dường như đã quen với những
hành vi khác thường của cha xứ nên khi cha vừa đi qua “ họ
liền ngoái cổ nhìn theo, cái nhìn bần thần xót tiếc :” Khốn nạn ! Con
người khoẻ mạnh đẹp đẽ thế mà ra dở ?”.
Cha
xứ đã muốn “lìa đạo” , lại thêm ngồi đọc sách ở cái “cụm tre bên cái cầu đá”
lại gặp một anh…tu xuất, bỏ đạo về đời.
Anh này đã học ở “tràng
lý đoán” – tức
trường học ra làm cha xứ được vài năm, đã “ chịu phép cắt tóc là đã được vào sổ
các thầy tư giáo”,
trong Hội thánh có 7 chức thì anh ta đã “được chịu chức cầm nến” tức là chức thứ tư rồi, chỉ
còn hai năm nữa là anh ta đã thành linh mục năm mới 24 tuổi. Tu sắp thành
“chính quả” vậy mà ngang xương bỏ về bởi lẽ những thầy dậy anh trong hội
thánh đều là bọn mà anh ta cho là
“ học vấn thì tầm thường, mọi quan niệm đều lạc hậu, tư cách lại hèn kém, nói cho thật họ không
được phép rao giảng những lời cao đẹp…”
Dựng
nên nhân vật cha Thư chửi đạo dường như chưa thoả lòng , ông nhà văn Nguyễn
Khải phải đẻ thêm chàng “tu xuất” nữa để mượn mồm chửi tiếp . Anh này đưa ra lý do bỏ tu thật ‘cao quý” :
“ Con chỉ không muốn bị
dắt kéo bởi những người mù. Theo chân họ rồi có ngày
bị sa hố…”
Ta
hãy thử tưởng tượng một chàng thanh niên tuổi măng tơ, vào trường dòng từ
nhỏ, sắp sửa tốt nghiệp thành cha, vậy mà dám chê bai những người thày của mình
là hèn kém, là dốt, là mù….thì anh ta nếu không phải phường vô ơn bạc nghĩa
cũng là quân đầu đường xó chợ, trốn học đi bụi đời.
Sau
lần cha Thư nghe thày “tu xuất” báng bổ đạo được vài ngày thêm ông cha Hoè hăng hái bôi đen cái áo
choàng thâm nữa. Ông này kể về một “ chiến sĩ đầy lòng quả cảm của Hội thánh, một nhà lãnh đạo và tổ chức
hết sức khôn ngoan của địa phận “, người đó là “cha Vinh” vừa mới
bị ‘đuổi khỏi hàng ngũ giáo sĩ
hết sức đột ngột” vì tội …hủ hoá.
Bằng
một giọng vô cùng khoái trá của kẻ tiểu nhân, cha Hoè kể lại vụ việc “ngã ngựa” của người đồng
liêu. Trước hết cha mạt sát :
“Ông Vinh được chết
lành thì còn ai muốn giữ mình cho nên. Một đời mưu chước hại người, nay mới bị người hại lại. Mà
dơ dáy vô cùng, dẫu người thân cũng phải che mặt mà tránh…”
Chửi bới
chán chê rồi cha mới đi vào tường thuật chi li bằng thứ ngôn ngữ chẳng
phải của nhà tu hành chút nào :
“ Cái đứa nữ ấy cũng đã
ngoài ba chục tuổi , vốn có tính huê nguyệt , người mỡ màng phốp pháp, ăn nói cũng khôn khéo, ngọt
ngào… Cha đã có tuổi hay đau ốm vặt nên cái đứa kia mới có dịp bưng cơm lên dọn
cơm xuống , rồi hầu nước hầu thuốc , lâu dần thành cô hầu phòng , ngày nào
không thấy đến, ông già lại có ý giận, có ý ghen…”
Lẽ ra
nói về ‘cái sự trượt ngã của người khác”, nhất của đức cha Tổng Giám mục ,
nếu là người có đôi chút tự trọng, ắt chỉ nói qua loa, vắn tắt, bóng gió, ngờ
đâu, cha Hoè càng kể càng chi li, thích chí :
“ Mà chuyện cũng đã dăm
sáu năm nay rồi, chứ chẳng phải mới có ngày hôm qua…Mãi
đến đêm hôm vừa rồi , cái chuyện mờ ám giữa hai người mới hoàn toàn bị vỡ lở.
Ai đời ngủ với nhau lại không cài then cửa bao giờ . ờ thì cái chuyện ăn vụng
bị bắt quả tang tiếng là xấu nhưng thế gian cũng đã thường. Cái tâm lý con
người mình có thể hiểu được …”
Rào
đón kỹ càng rồi, cha mới hạ nhục đồng liêu xuống đất đen :
“ Nhưng cái ông già ấy
lại quỳ sụp xuống mà xưng con xưng cháu, khóc lóc kêu van
những kẻ đối địch hãy tha thứ , hãy làm ngơ , cần gì sẽ dâng hiến bằng
hết thì tôi không thể nào hiểu nổi. Cái tâm lý ấy nó kỳ quái quá, làm sao mà
hiểu được …”
Cái
giọng bôi bác “thày cả” độc địa không
chút tình cảm thông , đập một nhát cho chết, rõ là không phải giọng của linh
mục “đồng liêu” mà là của …ông nhà văn ra sức bôi bác nhà thờ lấy điểm với Đảng
:
“ Cấy ác thì gặp ác,
dẫu là tôi tớ của Chúa cũng chẳng thể bênh . Chúa chẳng có tội gì còn bị đẩy lên khổ giá huống hồ một
kẻ tội lỗi chất chồng. Rồi còn nhục nhã hơn nữa kia, chưa hết đâu…”
Thật
khó hiểu vì sao, đức cha Hoè sau khi đã thoả thuê mạt sát đức cha Vinh tội hủ
hoá, lại còn lớn tiếng chửi bới suốt lượt cả giới linh mục nhà Chúa mà chính
ông ta cũng là một thành viên :
“ Có nhiều cha hễ mở
miệng nói rặt điều nhân đức nhưng cách sống lại rất đáng phàn nàn . Chuyện ông Vinh chỉ là một
chuyện vặt được lôi ra trước công luận .
Còn lắm chuyện hệ trọng hơn vẫn được nhiều đấng bậc ở toà giám giữ kín trong
bóng tối, con là cái thằng hay thóc mách nên cũng biết được ít nhiều. Vì được biết ít nhiều nên con mới dám nói này nói nọ
mà không sợ bị phạt vạ treo chén. Họ làm bậy còn được quyền tế lễ Chúa, huống là con…”
Thực
là một lời tố cáo hết sức đanh thép “sự thối nát” của Toà Giám mục , nhất từ
miệng đức cha sống ngay trong nhà Chúa thử hỏi ai còn dám nghi ngờ.
Bôi
đen đạo thiên chúa là cảm hứng xuyên suốt “ Cha và con và…” cho tới tận chương cuối . Ông cha Vinh sau
khi bị bắt quả tang ngủ với cô hầu phòng đã “ cướp quyền của Đức Chúa Trời , tự huỷ hoại cuộc sống của mình.
Khi người nhà xứ phá cửa vào đã thấy xác treo lủng lẳng.. .”.
Thế rồi một hôm cha quản hạt cho gọi cha Thư – ông linh mục đang “chán đạo
muốn về đời”, tra vấn :
“Xin cha tha lỗi cho tôi nếu tò mò muốn hỏi
một câu này : cha còn điều gì chưa được
hoàn toàn hài lòng về những người
cộng sản ?”
Đó là
một xúc phạm với cha Thư - vốn rất cảm
tình với cách mạng, bởi vậy cha nghiêm mặt :
“ Thưa cha, sao cha lại
hỏi con chuyện đó ?:”
Rồi
cha bầy tỏ “lập trường cách mạng” :
“ Con cảm phục cuộc
cách mạng nói chung , có cách mạng chúng con mới được làm
người tự do, làm một giáo sĩ tự do.Nhưng con chưa thể hoàn toàn bằng lòng những
cán bộ cách mạng nói riêng. Đến là mâu thuẫn. Nhưng …thưa cha, con có thể sống
được lâu dài với cái mâu thuẫn ấy. Vì
con biết vâng lời người cầm quyền..”
Ông
nhà văn Nguyễn Khải quả rất ranh ma khi mượn lời toàn người nhà Chúa mạt sát các đấng chăn chiên .
Cuốn sách gọi là tiểu thuyết “ Cha
và con và…”
thực ra là một bản án hết sức nặng nề đối với thiên chúa giáo tại Việt Nam mà
lạ thay gần 40 năm sau khi ra đời vẫn chưa một ý kiến phản biện nào thuộc phía
những người bị bôi xấu. Cuốn sách vẫn
nghiễm nhiên là một “thành tựu” trong kho tàng văn học hiện thực xã hội chủ
nghĩa Việt Nam.
(còn tiếp)
Hình như viết về Nguyễn Khải hơi dài ,bác Tuấn ơi!
Trả lờiXóaSắp hết rồi. Cảm ơn bác.
XóaÔng nhà văn Nguyễn Khải quả rất ranh ma khi mượn lời toàn người nhà Chúa mạt sát các đấng chăn chiên . .. lạ thay gần 40 năm sau khi đời vẫn chưa một ý kiến phản biện nào thuộc phía những người bị bôi xấu."
Trả lờiXóaThiên Chúa giáo nói chung và Công giáo nói riêng đã bị nhưng kẻ như Nguyễn Khải nói xấu nhiều rồi, nhưng những trò bẩn thiủ đó không đáng để người công giáo bận tâm, và họ cũng dễ tha thứ nữa. Khoảng năm 1985, nhà xuất bản Khoa Học Xã Hội in cuốn Tây Dương Gia Tô Bí Lục phỉ báng, vu khống Thiên Chúa giáo cục kỳ thậm tệ mà mấy ông linh mục đọc xong chỉ cười khì.
Những kẻ ngậm máu phun người, chính miệng mình bị vấy bẩn mà thôi. Tôi không theo đạo thiên Chúa nhưng tôi thấy mấy ông chuyên dựng chuyện bôi bác đạo Chúa hay đạo nào đi nữa thì cũng chẳng ra gì, Nguyễn Khải, Chu Văn... chỉ vì vài miếng cơm của đảng mà vậy thôi
Trả lờiXóa