(tiếp
theo)
Khi Nguyễn Khải viết
« đã từng có những quốc gia từng nghĩ từng viết rất tự hào, rất kiêu
hãnh rằng dân tộc họ đã sải bước trước nhân loại cả trăm năm, sắp chạm tay vào
cánh cửa thiên đàng rồi! « thì tức là ông nhắm tới Liên xô và
các nước trong phe xã hội chủ nghĩa mà máu « thỏ đế » vẫn còn cho tới
nhắm mắt xuôi tay nên không dám nói toạc ra.
Liên xô và phe XHCN
xưa nay vẫn là mẫu mực trương lên trước mũi dân tộc như một tương lai xán lạn
Đảng dẫn dắt toàn dân đạt tới, là thành
trì vững chãi làm chỗ dựa cho lý thuyết xây dựng chủ nghĩa xã hội .
Than ôi, như sét
đánh giữa trời quang, can qua nổi lên chỉ ngày trước ngày sau cả Liên xô lẫn
thành trì phe xã hội chủ nghĩa sụp đổ tan tành. Biến cố huy hoàng và vĩ đại từ
độ ấy mà mãi nhắm mắt, Nguyễn Khải mới dám nhìn nhận nó :
« Trong
những năm 90 của thế kỷ 20 nhiều vị lão thành cách mạng Việt Nam lấy làm kinh
ngạc và đau đớn trước sự tiêu vong quá nhanh của một siêu cường mà chân móng
của nó đã ăn sâu trong mảnh đất Nga non một thế kỷ. «
Và lần đầu tiên ông
nhà văn dám đặt bút lý giải sự sụp đổ có tính cách biểu tượng của chủ nghĩa
cộng sản đó :
« Thật ra
toà lâu đài kiểu mẫu của tương lai ấy không hề có chân móng. Nó được xây trên
cát. »
Hoá ra vậy , hoá ra lâu
nay « Liên xô thành trì vĩ đại » lại là công trình xây trên cát. Đó
là sai lầm chết người của hệ thống. Liên xô đã vậy, còn
giấc mơ cộng sản của Việt nam được xây trên cái gì ? Ong nhà văn tuy có gan
lý giải nhưng chưa dám đi sâu vào cốt
lõi :
« Mọi thay
đổi lớn đều dựa vào phong trào quần chúng được hình thành, được vận động chỉ
bằng có tuyên truyền chứ không từ nguồn lực tự thân. Tất cả đều phải ép buộc,
đều phải dàn dựng, và phải có các diễn viên chuyên nghiệp trình diễn theo một
kịch bản độc nhất. Có hai nhà văn lớn của Châu Âu đều được mời xem màn diễn về
một xã hội lý tưởng do người cộng sản lãnh đạo. Ông Romain Rolland thì khen
không hết lời, còn ông André Gide thì chê từ đầu đến cuối. Vì một ông chỉ nhìn
có cái mặt tiền, cái tổng thể, đến đâu cũng thấy dân chúng ca hát, nhảy múa và
vẫy cờ, vẫy hoa. Còn một ông lại chỉ quan sát cái sân sau của chế độ và thân
phận của nhiều cá nhân ông có dịp tiếp xúc. Đám đông thường cho ta cái cảm giác
sai vì họ không thể giữ được tính độc lập trong tình cảm và phán xét. Còn cá
nhân thì cái thân phận riêng tư của họ bao giờ cũng thuộc về nhân loại hôm nay
và mai sau. »
Ong cho rằng sai lầm
của mấy ông lãnh tụ cộng sản là chỉ biết tuyên truyền, tuyên truyền chứ không
phải nguồn lực tự thân. Thực ra, sức mạnh của chế độ cộng sản không chỉ là
tuyên truyền , sức mạnh của nó nằm trong nền « chuyên
chính vô sản ». Nếu không có kìm kẹp, không có đàn áp, không có tù đầy,
bắn giết thì « sự tuyên truyền » cũng chẳng có tác dụng gì nhiều .
Chính cái nền chuyên chính đó đã tước đi của người công dân những quyền sống cơ
bản :
« Một xã hội
mà công dân không được quyền sống thật, nói thật, nhà văn cũng không được quyền
bộc bạch tâm sự riêng tư của mình trên trang giấy là một xã hội không có chân
móng. «
Khi Liên bang xô
viết tan vỡ, người ta mới thấy sự liên kết giữa các nước trong khối liên bang
là một cuộc hôn phối áp đặt chứ chẳng phải dựa trên « tình hữu nghị
giữa các dân tộc » và lúc này sự tranh chấp mới nổ ra :
« Các quốc
gia cùng sống với nhau trong một liên bang, gọi nhau là anh em là đồng chí,
nhìn ngoài thấy họ sống cũng yên ấm vui vẻ. Vậy mà khi họ chia tay nhau cũng
dửng dưng. Và ngay lập tức họ nhận ra nhiều mối lợi trên đất nước mình đã bị
người anh em ruột thịt chia sẻ trong một cuộc đổi chác không công bằng. Thế là
bắt đầu những cuộc tranh chấp các đường biên giới, đã có lúc phải dùng đến xe
tăng, đại bác để nói chuyện. «
Rồi quan hệ giữa các
nước ngày xưa trong liên bang với « phe đế quốc » xem ra lại mặn mà
hơn với « các đồng chí trong liên bang
cũ » :
« Khi Mỹ và
NATO muốn đặt căn cứ quân sự trên đất nước họ, nhân danh chống khủng bố họ gật
đầu liền đâu biết Mỹ là đối thủ của nước Nga anh em. Yêu Mỹ là tất nhiên vì Mỹ
sẽ rót tiền vào những cái két rỗng của họ. Ghét Nga cũng là lẽ đương nhiên vì
xưa kia anh bắt nạt tôi, lấn át tôi, xem tôi như chư hầu, như thuộc địa, bây
giờ chính là lúc tôi có quyền trả thù. »
Tuy nhiên ông nhà
văn Nguyễn Khải lại tỏ ra rất ngây thơ và nông cạn khi nghĩ rằng các nước SNG
trong Liên bang xô viết cũ mặc dầu đã « chia tay hoàng hôn »
nhưng vẫn còn « tình đồng chí « cũ :
« Lúc giận
nhau thì nghĩ nông cạn thế, còn bình tĩnh lại thì giữa các nước cộng hoà trong
liên bang Xô Viết (cũ) vẫn có sự ràng buộc tự nhiên và máu thịt trong lịch sử
vì họ đã là người một nhà non một thế kỷ, đã cùng nhau sống chết chống hiểm hoạ
phát xít để bảo vệ sự tồn tại của Liên bang cũng như của các nước cộng hoà. Lại
đã cùng nhau sinh con đẻ cái, đã pha trộn ngôn ngữ, văn hoá và kỷ niệm. Bây giờ
mỗi quốc gia vừa được trở lại là chính mình, vừa có phần đóng góp thêm của các
nền văn hoá lân cận, bạn bè, giàu có hơn trước, văn minh hơn trước. Rồi họ cũng
sẽ sống với nhau như một cồng đồng của khu vực, nhưng lần này là tự nguyện, là
do họ tự chọn một hình thức liên minh bình đẳng, dân chủ và hoàn toàn tự do.
Bất cứ một thiết chế xã hội nào nhắm tới dân chủ và tự do, xây một xã hội mở,
một liên minh mở sẽ có may mắn tồn tại được lâu dài với sự đồng thuận của mọi
người và sự hài lòng của mỗi cá nhân ».
Nếu như ông Nguyễn
Khải sống đến tận bây giờ để chứng khiến hai người anh em cũ là Nga và Gruzia
mang xe tăng đại bác choảng nhau do tranh chấp vùng Nam Ossettia thì hẳn ông
không còn có nhận định như trên nữa.
Nguyễn Khải cho rằng
chỉ cần sống tới 90 tuổi thì sẽ « rất minh mẫn trong cách đối nhân xử
thế, vẫn giữ được tính cách riêng mà
không làm mất lòng một ai, từ con cháu trong nhà đến các mối quan hệ ngoài xã
hội » sẽ « biết mọi bí mật của then máy tạo hoá » để
« sẵn sàng tiếp nhận mọi sự khác lạ như bây giờ, kể cả sự phủ định
chính mình… »
Thực ra chẳng chờ
tới năm 90 tuổi, ngay từ năm 70 Nguyễn Khải đã nhận ra bao « sự khác
lạ » về chủ nghĩa cộng sản, về lý tưởng của chiếc thẻ Đảng mà ông vẫn cất
giữ để mà « phủ định chính mình ».
Một điều « khác
lạ » mà Nguyễn Khải nhận ra là « quan hệ giữa quần chúng và lãnh
tụ ». Trước hết ông « hiểu ra mọi sự rút gọn ở đời đều trái tự
nhiên, đều dẫn đến thất bại » để đi đến kết luận mà vào thời Lê Duẩn,
Lê Đức Thọ ắt hẳn ông đã bị bỏ tù :
« Mọi phong
trào thi đua chả có ích lợi gì trong những việc cần nhiều chăm sóc nhẫn nại,
bền bỉ, bắt đầu từ các cá nhân chứ không phải từ các đám đông với những khẩu
hiệu, cờ quạt, kèn trống, diễn văn và đáp từ, vỗ tay và tặng hoa. Đám đông
không thể đứng mãi dưới nắng để nghe lãnh tụ diễn thuyết. Họ luôn mong đợi được
giải tán để về nhà. Con người ở nhà vẫn cũ kỹ nhưng là người thật chứ không
phải là sự nhập đồng chốc lát khi đứng trong đám đông. Tôi thật lòng yêu mến,
ngưỡng mộ Fidel, một nhà yêu nước kiên cường, một nhân vật đã thuộc về lịch sử
của Cuba. Ông là một trí thức lớn, bạn tâm giao của Marquez, nghe nói trong túi
lúc nào cũng có một cuốn tiểu thuyết đang đọc dở. Bởi vậy tôi mới lấy làm lạ
khi ông buộc dân chúng phải đứng hàng nửa ngày dưới nắng để nghe ông cao đàm
khoát luận về đủ mọi vấn đề. Lúc cách mạng mới thành công nói dài thế vì người
dân còn đang háo hức với cuộc sống mới và các ngôn từ cách mạng cũng rất mới.
Như một cặp tình nhân đang yêu nhau, đang cần nhau, nói với nhau đủ thứ chuyện
vớ vẩn nhưng chả ai thấy thời gian là dài. Còn đã thành vợ thành chồng thì chỉ
cần nói ít thôi, chỉ nói những việc cần làm thôi, chứ cần gì những thuyết lý
dông dài. Mao Trạch Đông cũng thế, ông là một nhà chính trị thông kim bác cổ,
quanh nơi ông làm việc và cả nơi ông nghỉ ngơi sách đang đọc xếp từng chồng,
nhưng xem ra cũng chả hiểu đồng bào ông bao nhiêu. «
Dám nói lãnh tụ là
chẳng hiểu gì dân chúng thì quả liều mạng.
(còn tiếp)

Có lẽ thời thế thay đổi nhanh hơn ông Nguyễn Khải đã nghĩ. Đến hôm nay, ai cũng đã nhận ra, tất cả những phong trào như học tập gương đạo đức cách mang..., định hường...này nọ, đều là dối trá. Các lãnh đạo bây giờ thực chất là lãnh đạo nhóm lợi ích, để kiếm tiền, quyền cho mình và cho đàn em. Những cái gội là Lý tưởng CS, đất nước XHCN,dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, văn minh... có chăng, chỉ đem ra để đàn áp những người dám trái ý đảng. NHưng một ý của Nguyễn Khải vẫn còn nguyên giá trị « Một xã hội mà công dân không được quyền sống thật, nói thật, nhà văn cũng không được quyền bộc bạch tâm sự riêng tư của mình trên trang giấy là một xã hội không có chân móng. «
Trả lờiXóaMà không có chân móng, tức là một lúc nào đó, nó sẽ sụp đổ. Cám ơn nhà văn Nhật Tuấn
Người dân cần một thủ lĩnh đúng nghĩa chứ không cần những lãnh đạo "đại cà sa" cao đàm khoát luận rồi hứa hươu hứa vượn!
Trả lờiXóa