(tiếp
theo )
Một khi các cơ quan truyền thông đều nằm trong tay Đảng, một
khi 700 tờ báo trong cả nước chỉ có một ông Tổng biên tập – đó lại là một ông
“cảnh sát văn nghệ” đầu óc vừa hũ nút , vừa ngạo mạn lúc nào cũng lăm lăm cái còi thổi bắt cả 85 triệu con người đi vào một “lề đường” quy định là…”lề bên phải”, vậy thì tiếng nói của sự bất bình, tiếng nói của sự
phản kháng trước mọi cái ác, cái bất lương, cái ngu dốt của Nhà nước này sẽ
được cất lên từ "cái lề" nào ?
May thay dân tộc Việt Nam
còn có truyền thống sáng tác…chuyện tiếu lâm. Nếu như ngày
xưa “chuyện tiếu lâm” là vũ khí đánh vào cái thối nát, hủ
lậu của chế độ quan lại phong kiến thì bây giờ nó nhằm vào các tầng lớp cán bộ
từ sơ cấp đến trung cao cấp , và cao hơn nữa chuyện tiếu lâm ngày nay không chỉ nhằm vào các “thói hư tật
xấu”, nó đã được dân chúng “nâng cấp lên” thành một thứ
tiếu lâm…chính trị :
“Nhưng dân chúng vẫn có cách xả nỗi bất bình của họ bằng
cách sáng tạo ra nhiều chuyện tiếu lâm chính trị. Trong cả nước không đâu có
nhiều chuyện tiếu lâm bằng Hà Nội vì nó là thủ đô hành chính, mọi chuyện cung
đình vừa thật vừa giả tràn gập các quán cà phê mỗi ngày. Không ra được báo viết
thì làm báo mồm vậy, lời nói bay đi lấy đâu làm bằng, tưởng như vô hại mà hại
vô kể. Vì nó sẽ thành dư luận, không ai bắt giam được dư luận, giết được dư
luận, cái dư luận hỗn tạp, vô sở cứ mở rộng mãi ra, bao trùm mọi việc mọi người
trở thành mặt bằng mới để đặt ra các tiêu chuẩn sống cho một thời.”
Tiêu biểu
cho cái loại “tiếu lâm chính trị” này là truyện ba đồng chí “Ba Đồng Chinh “ đi máy bay. Truyện rằng
trong một chuyến bay chuyên cơ , đồng chí Ba ( tức Ba Duẩn - Lê Duẩn), đồng chí
Đồng ( Phạm Văn Đồng), đồng chí Chinh ( tức Trường Chinh) bàn nhau làm sao cho
dân sướng ? Đồng chí Ba nói giờ tôi có một bao tải tiền vứt xuống hẳn dân sẽ
sướng lắm. Ba đồng chí còn đang bàn nhau nên vứt xuống cái gì thì anh lái máy
bay quay xuống xin thưa rằng :
” Báo cáo , bây giờ tốt
nhất là vứt cả ba đồng chí xuống thì là dân sướng nhất đấy ạ…”
Chính sống trong một xã hội mọi kỷ cương phép nước đều trong
tay cán bộ Đảng, ngay cả hiến pháp cũng như pháp luật đều do Đảng nắm giữ, cá
nhân không được phép tham dự , bàn thảo gì dẫu là đóng góp cho lợi ích xã hội
nếu không nằm trong sự kiểm soát của Đảng thì cũng là…”thế lực phản động”.. Bởi
vậy đã nảy sinh ra bệnh “thờ ơ”, mặc- kệ - nó phá huỷ ý thức công dân, tinh
thần trách nhiệm với cộng đồng :
“Cái tiêu chuẩn mới có tên gọi là "mặc kệ nó". Nó
là người khác, là nhà nước, là bất cứ ai, bất cứ việc gì không có quan hệ trực
tiếp tới các lợi ích cá nhân mình. Cái cá thể sau một thời gian dài nhập vào
cái tập thể đã tự tách ra khỏi nó để tìm lại mình. Nhưng cách tìm lại ấy thường
thuộc về phía tiêu cực của con người, lấy lợi ích bản thân làm mục tiêu nên
không tạo ra được sự thăng hoa, sự tự do chân chính, là môi trường cho mọi sáng
tạo độc đáo, vừa thấm đẫm tính cá nhân vừa thấm đẫm tính thời đại ở yếu tố tiền
phong của nó.”
Cái con người “mặc kệ nó” đó chính là dòng dõi chân truyền của
“con người mới xã hội chủ nghĩa”, bởi lẽ chỉ có trong một xã hội không có “tính công
dân” như xã hội xã hội chủ nghĩa mới sản sinh ra thứ người “mặc kệ nó” như vậy.
Mặc dầu ở Việt Nam còn chưa biết bao giờ mới có tự do nhưng
quan sát sự sụp đổ của hệ thống xã hội chủ nghĩa và sự hồi sinh sau đó, Nguyễn
Khải phân biệt hai loại tự do : tự do trong các nước đã từ lâu có chế độ dân
chủ và tự do tại các nước mới thoát khỏi chế độ cộng sản :
“Ở đây tôi muốn nói thêm, tự do được nuôi dưỡng tự nhiên
trong môi trường dân chủ là tự do của cống hiến, còn tự do vừa thoát ách chuyên
chế thường có tính phá hoại, trả thù, để bù lại những năm tháng bị tước đoạt.
Cứ so sánh về tự do của một xã hội dân chủ nhiều trăm năm như Hoa Kỳ và tự do
vừa giành được của nước Nga Xô Viết là đủ rõ. Vì nó không được chuẩn bị, không
được giáo dục, mọi bản năng của con người được xổng ra nhất loạt sẽ gây hỗn
loạn cho cộng đồng, nhiều hơn là xây dựng. Dân chủ và tự do phải có thời gian
để làm quen, để học cách sử dụng và bảo vệ, phân được ranh giới giữa cá nhân và
cộng đồng. thành pháp luật, thành tập quán mới có thể đơm hoa kết trái được.”
Phải chăng cái thứ “tự do” có “tính phá hoại, trả thù, bù lại
những năm tháng bị tước đoạt” phần nào đang hoành hành trong cái đám con ông
cháu cha dùng tiền tham nhũng của bố ra
sức ăn chơi đập phá, mặc sức hưởng thụ , bất chấp đạo lý xã hội .
Nguyễn Khải phê phán cách nhìn nhận xã hội tư bản theo hệ tư
tưởng “chính thống của Đảng” :
“ Ở xã hội
tư bản mà chúng ta vốn có thành kiến là rất xấu xa lại thường hay cho những
tiếng kêu cứu, bảo vệ những giá trị truyền thống của cá nhân, vì đồng tiền đang
làm mất phẩm giá của con người, phá vỡ nền tảng đạo đức, làm rối loạn các mối
quan hệ xã hội. Con người được sống no đủ, trong tiện nghi mà vẫn đối địch với
nó, muốn thoát ly khỏi nó vì không được thoả mãn những nhu cầu về tinh thần. Ta
hay lấy những chuyện đó để làm chứng một cách hả hê cho sự tha hoá của con
người sống dưới chế độ tư bản.”
Thực ra “Những
cái giá trị cá nhân chỉ được nhìn nhận, được tôn vinh ở những xã hội tương đối
tự do, các mối quan hệ giữa người với người tương đối tốt đẹp.” và xã hội
đó không ở đâu khác chính là xã hội tư bản.
Thế còn xã hội
cộng sản thì sao ?
Đáng sợ nhất
là con người lúc nào cũng bị rình rập , bị sẵn sàng kiểm điểm phê bình, giáo dục chính trị tư tưởng :
“Vậy
các công dân của chế độ xã hội chủ nghĩa thì sao?”
“Cuộc
sống tập thể đã nhấn chìm cuộc sống cá nhân, cuộc sống trong chiến tranh đã xoá
nhoà mọi thói quen của cuộc sống thời bình. Lúc nào cũng có kẻ thù rình rập đâu
đó để tìm cớ lật đổ chế độ bằng vũ trang, hay bằng diễn
biến hoà bình. Lúc nào cũng được đồng chí trong chi bộ, bàn bè cơ quan giám sát
mọi tư tưởng và hành vi để ngăn chặn mọi biểu hiện của chủ nghĩa cá nhân của
mỗi thành viên.”
Cái điều kinh
khủng nhất là Đảng luôn luôn gieo giắc sự nghi kỵ trong toàn dân
để rồi người với người luôn luôn phải dè chừng, đối phó
nhau cho dù phương châm cao nhất về quan hệ xã hội lúc nào cũng đề cao “ người
với người là bạn “ (!) :
“Lúc nào cũng phải đề phòng, phải đề cao cảnh giác cách
mạng, không tin cậy bất cứ ai, kể cả bạn bè.”
Ngẫm nghĩ thân phận mình, thân phận của những đồng nghiệp cầm
bút, Nguyễn Khải phải kêu lên :”
“Chỉ có một điều lạ, là trong hoàn cảnh sống không có một tí
tự do nào cho cá nhân mà chúng tôi vẫn sống được, lại còn viết văn làm thơ được!”
Ông nhà văn
quên béng một điều : đúng là “không có tý
tự do nào mà chúng tôi vẫn viết văn làm thơ được ” nhưng mà là thứ văn thơ
xu thời, thứ văn thơ phục vụ chính trị, thứ văn thơ dối trá kích động con người
thực hiện những mục tiêu đầy tham vọng coi rẻ tính mạng con người của Đảng, thứ văn chương “minh hoạ” mà nhà văn Nguyễn Minh Châu đã “đọc lời ai điếu cho nó”.
Mặc dầu bộ máy
tuyên truyền của Đảng ra sức bôi xấu “80 năm thuộc địa của Pháp” nhưng Nguyễn
Khải lại nhìn nhận đó mới chính là giai đoạn chói sáng của văn học nghệ thuật :
“Suốt 80
năm sống dưới ách đô hộ của Pháp, chúng ta vẫn đặt được những viên gạch đầu tiên cho nền văn xuôi
Việt Nam. Những truyện ngắn, tiểu thuyết, phóng
sự, tuỳ bút của thời ấy được in trên các tuần báo hoặc xuất bản thành sách nay
đọc lại vẫn thích thú, vẫn làm ta cảm động. Nhiều truyện được đọc từ tuổi niên
thiếu vẫn ám ảnh ta tới tận lúc tuổi già, và một loạt các nhà thơ, nhà phê bình
văn học của cái thời gọi là thuộc địa đã trở thành những tên tuổi lớn tồn tại
mãi mãi trong lòng nhiều thế hệ bạn đọc. Làm thân nô lệ mà vẫn trỗi lên thành
những tài năng lớn là sao? Không chỉ trong văn chương mà còn cả trong mỹ thuật,
trong kịch nghệ. Không chỉ trong văn nghệ mà trong cả khoa học, giáo dục, trong
kinh doanh theo kiểu tư bản và trong nhiều nghề truyền thống. Tất cả đều được
bắt đầu từ những năm đầu thế kỷ, được phát sáng, được bộc lộ mạnh mẽ các tài
năng cá nhân và họ đã trở thành người khai sáng, người mở đường, thành tổ nghề,
không chỉ có tài lớn mà còn có đức lớn, là những nhân cách kiểu mẫu cho con
cháu, cho giống nòi, đều là chuyện có thật cả, không thể bóp méo hoặc bác
bỏ. »
Và ông nhà văn phải
đau đớn thốt lên câu hỏi không chỉ dành riêng cho Đảng mà cho cả giới văn
nghệ sĩ :
« Làm thân
nô lệ ( thời pháp thuộc) mà vẫn trỗi lên thành những tài năng lớn là
sao ? »
Và đến khi chuyển
sang « đời ta có Đảng » thì các « tài năng lớn » đều bị
thui chột. Vậy là sao ?
(còn tiếp)

Nhớ lại thờ trước, những tin tức không chính thống về sinh hoạt chính trị như đổi tiền, nhân sự cấp cao mới... đa số đều được phát tán ở quán nước vỉa hè ( thời những năm đầu thập kỷ 80, Hà nội chưa có nhiều quán cafe )mà tin lại rất chính xác mới lạ! VD như sắp đại hội đảng, thì mọi người đã biết rõ ông nào sẽ là TBT ( đại hội đảng gần đây cũng vậy, nhưng có thêm blog để tham khảo)những năm 1980 - 1982 rộ lên cái gọi là Tiếu lâm hiện đại, ngoài truyện nhà văn Nhật Tuấn đẫn chứng ở trên, còn rất nhiều nữa cười ra nước mắt ví dụ như bức tranh của Việt nam về cảnh đói khát khủng khiếp. Cùng với những truyện tiếu lâm, có cả những câu ví sâu cay nữa ( như XHCN: Xếp Hàng Cả Ngày, CCCP: Các Chú Cứ Phá...)Đủ biết rằng, không ai có thể bịt miệng nhân dân được. Còn câu hỏi mà ông Nguyễn Khải đã đặt ra « Làm thân nô lệ ( thời pháp thuộc) mà vẫn trỗi lên thành những tài năng lớn là sao ? » thì ông đã có câu trả lời rồi "..Tất cả đều được bắt đầu từ những năm đầu thế kỷ, được phát sáng, được bộc lộ mạnh mẽ các tài năng cá nhân và họ đã trở thành người khai sáng, người mở đường, thành tổ nghề, không chỉ có tài lớn mà còn có đức lớn,..." Chế độ mới bắt phải viết, phải sáng tác phục vụ Chính trị, cả trong thời chiến lẫn thời bình, thì tài năng cá nhân làm sao mà phát sáng, mà bộc lộ mạnh mẽ được. Ai đã đọc Hồi ký của NS Tô Hải chắc biết rõ về cái này. Hôm lâu rồi, tôi có được đi nghe nhạc của Phạm Duy, chỉ với những bài cho phép biểu diễn thôi, tôi đã hiểu, tại sao ông bỏ kháng chiến giữa chừng để vào thành. Cám ơn nhà văn Nhật Tuấn.
Trả lờiXóaNói công bình,nhà văn Nguyển Khải có óc phân tích rất hay về tự
Trả lờiXóado truyền thống ở các nước phương Tây và tự do mới nảy nở ở các
nước Đông Âu và Nga.Đó là lý do khác nhau giữa 2 thứ mà người ta
ta thấy đang diễn ra trong thực tế.
Nga và các nước Đông Âu đang ở trên đường xây dựng dân chủ,tự do và cải thiện từng bước mới mong đạt đến dân chủ thực sự.Thành ra,
tình hình các nước ấy có hỗn loạn cũng dễ hiểu nhưng khó khăn đó chỉ là tạm thời ! Trừ Nga vẫn còn là một ẩn số dưới thời Putin ?
Nhân chuyện về BA-ĐỒNG-CHINH,có một chuyện có thật thế này :
Trả lờiXóaMột số người ở Hà Nội,có thể nhớ chuyện này,khoảng đầu những năm 80,thế kỷ 20.Một buổi sáng,người ta thấy trên bức tường,đoạn giữa chợ Đồng Xuân-Bắc Qua,có ai đó vẽ một bức tranh theo lối ký họa bằng than củi,hình ba nhân vật,một ông TIÊN,một ông SƯ(thầy chùa)và một ông CHA(cha đạo),trên tay mỗi ông cầm một đồng xu tròn,ở giữa đồng xu có lỗ vuông(còn gọi là đồng xu chinh).Bức tranh có bố cục kiểu bức tam đa PHÚC-LỘC-THỌ.Tuy vẽ bằng than đen,nhưng nét vẽ chứng tỏ của một người rất có nghề,bay bướm và rất đẹp.Lúc đầu cũng chẳng ai để ý,có chăng đi qua cũng chỉ ngó lơ.Rồi một buổi sáng đi qua,tôi thấy công an cấm đường ,bắt đi lối khác,cũng chẳng biết chuyện gì.Đến chiều ,đi làm về,nhìn thấy bức tường ấy đã được quét vôi trắng xóa...Thế rồi,trong quán cóc vỉa hè,người ta thì thầm to nhỏ :Tiên sư cha Ba ,Đồng,Chinh (!?).Nghe nói vụ đấy công an ráo riết để lùng ra người vẽ bức tranh ấy,chẳng biết có được không ?