Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

I VỀ NƠI HOANG DÃ - Tiểu thuyết NHẬT TUẤN - KỲ 23

Hai mươi hai.


Bản Mù Cang khá đông đúc và sầm uất với của hàng ăn, trạm bưu điện, phòng lương thực... và một bến xe ngựa xuôi thị trấn. Tôi nhớn nhác đi giữa con đường lớn hai bên san sát những gôi nhà sàn cao ráo, bên trong, những người đàn bà cho con bú, những cụ già quay sợi và những đứa trẻ la hét, huỳnh huỵch đuổi nhau. Mặt trời đã chìm khuất sau rặng núi lô nhô hình răng cưa, còn sót lại vệt nắng nhạt trên khoảng đất rộng lổn nhổn phân ngựa. Chợ họp ở đó, lâu lắm, lâu lắm rồi tôi mới gặp lại những quán hàng bây đủ thứ linh tinh từ cuộn chỉ màu, cái kim băng, cho tới cuốn vở học trò, những người đàn bà chân quấn sà cạp, ngổn ngang trên đất những chai mật ong, những con gà bị trói chân, những tảng thịt rừng... cạnh đó những con ngựa ve vảy đuôi đuổi đàn ruồi bu đầy một khoảng lưng rắn chắc. Gió chiều lành lạnh thoảng tới mùi thịt nướng khét lẹt. Tôi cứ đứng ngẩn ngắm nhìn quang cảnh xã hội con người tôi vừa trở về sau một thời gian dài lặn lội nơi hoang dã. Một nỗi xao xuyến bồi hồi cứ quặn lên làm tôi rưng rưng nước mắt.
Một người đàn bà địu con, tay dắt một đứa khác, đi tới và giơ ra trớc mặt tôi cái lọ nhỏ trong đựng một thứ nước đen đen:
“Huyết lình đấy, mua đi cán bộ...”
Tôi giảng cho thằng liên lạc nghe đó là cái món máu kinh của khỉ cái người ta lấy được trên các lớp lá khỉ ngồi và là loại thuốc bổ còn hơn cả cái mật gấu nó vẫn khư khư giữ kia làm nó bùi tai móc tiền ra mua với giá cắt cổ. Một bà già ăn mặc theo hiểu người Mèo đưa tới một gùi quả, mời mọc:
“Mua đào đi, mua đào đi cán bộ, đào này nhiều vitamin lắm vớ...”
Vâng thì tôi cũng xin mua lấy vài quả ăn coi có nhiều vitamin như bà già vừa quảng cáo chăng? Về sống với xã hội con người kề ra cũng lắm cái lý thú đấy chứ. Tôi cứ vẩn vơ đi hết hàng này sang hàng khác làm thằng liên lạc sốt ruột dục tôi sang cửa hàng nhận gạo để mai nó về sớm.
Không được, tôi từ chối phắt và kéo nó vào một quán cơm, cố ý dềnh dàng giữ chân nó lại khỏi đuổi kịp thằng hộ pháp.
“ Hai cán bộ ăn món gì?”
Cô chủ quán xinh xắn trong bộ váy người miền núi đón chúng tôi với nụ cười lộ hàm răng trắng bóng, tròn mắt vì bộ dạng nhếch nhác của hai anh chàng cứ như mới đứt giây trên trời rơi xuống. Tôi giải thích với cô, bọn tôi sống trên đỉnh núi, đi công tác qua và nói chung, cô món gì ngon nhất cô cứ bưng ra. Nhìn cái dáng uyển chuyển của cô bước vào bếp, thằng liên lạc nháy mắt:
“Ăn đứt con gái miền xuôi, tao như mày lấy béng vợ trên này lại sướng”.
Tôi phải xóa ngay cái cảm giác rạo rực rất hiếm thấy dâng lên. Thôi thôi, chớ có dính vào đàn bà cho rắc rối cuộc đời Tốt hơn hết là xắn tay áo, tập trung giác quan vào eác món ăn cô ta bưng lên bây la liệt trên bàn kia. Thịt gà luộc, cải xào thịt trâu, canh rau ngót nấu thịt lợn... thêm một nậm rượu trắng, chao ôi vua chúa chắc cũng chẳng sướng hơn tôi lúc này.
“Ăn đi, ăn thoải mái, tao đãi mày, khỏi lo...”
Thằng liên lạc tươi mặt, vẻ lo lắng biến mất, trịnh trọng cầm chén rượu lên chúc tôi lập đư ợc nhiều thành tích, mau chóng tiến bộ, cuối năm được bình bầu chiến sĩ thi đua. Tôi dốc ào chén rượu vào cổ họng chẳng cần biết nó chúc thực hay xỏ xiên. Rồi tôi bảo tôi cũng chúc nó như vậy có điều muốn được thế nó phải bớt cái việc buôn bán trong khi đi công tác các miền xuôi ngược đi. Nó trợn mắt:
“Sao mày biết tao buôn? “.
“Sa nhân, trầm, quế ở đây mang được xuống dưới xuôi mày lời gấp bốn, đúng không?”
Nó tái mặt, vừa mở miệng định cãi, tôi đã chẹn ngang:
“Tao chỉ khuyên mày thế thôi, mày thích thì cứ làm, tao chả hé răng ra với ai đâu mà sợ.”
Vẻ mặt nó làm tôi hiểu đã bắt nọn đúng vào tim đen khi ở ngoài chợ tôi thấy nó hỏi giá cả mọi thứ tỷ mỉ quá.
Tôi rót chén rượu nữa và đề nó yên tâm ăn uống cho ngon miệng, tôi quyết định lật ngửa con bài:
“Cái mật gấu đâu rồi?”
Nó há hốc miệng:
“Tao cất kỹ trong sắc cốt, mày hỏi làm gì? “ .
“Cái đó của tao một nửa, của mày một nửa, đúng không?”
“Tất nhiên rồi, hoặc ta cắt đôi hoặc để tao mang về xuôi bán lấy tiền rồi chia nhau.”
“Tao đánh đổi sự im lặng của tao lấy cái kín miệng của mày cược thêm một nửa cái mật gấu nữa đấy”.
Nó tươi mặt, hỏi thêm cho chắc:
“Thế là thế nào?”
“Tao sẽ không nói với ai việc mày đi buôn, mày cũng không được hé răng chuyện thằng hộ pháp bỏ trốn, cam kết vậy cái mật gấu sẽ là của mày cả.”
Nó giơ chén rượu lên cụng với tôi:
“Nhất trí cả hai tay. Coi như tao không biết, không nghe, không thấy chuyện đó. Được chưa?”
Nó phấn khởi ra mặt, ăn uống ào ào, cuối bữa mới hỏi:
“ Tao không hiểu sao mày bao che cho thằng hộ pháp ghê thế?”
Tôi nghiêm mặt:.
“Nó là anh em kết nghĩa của tao”.
Hôm sau tôi giữ thằng liên lạc nấn ná thêm ngày nữa cho thằng hộ pháp chắc chắn đi thoát và cũng vì máy bữa thường ăn ở quán đó nên cũng có phần quyến luyến cô chủ quán. Thực ra tôi không tán tỉnh hỏi han gì cô hết, tôi chỉ nhìn ngắm cô đi lại bưng thức ăn giữa các bàn với cái vẻ làm cô phải nói riêng với thằng liên lạc:
“Anh kia sao buồn quá vớ?”
“Kín khẩu bồ mi sằng cặp, nõn lắp bồ mi sao cọt...”*
 (* ăn cơm chẳng có thịt k èm, đi ngủ không có gái ôm)
Thằng liên lạc buông ra một câu đùa cợt rồi lại ra vẻ trịnh trọng:
“Nó buồn vì chưa có vợ đấy, nó thích cô lắm, chỉ sợ không “nên nhau” thôi”.
“Khắc đi khắc đến, khắc hỏi khắc được mà...”
Nói xong mặt cô đỏ lên như gấc, ba chân bốn cẳng bỏ vào nhà trong. Thằng liên lạc vỗ vai tôi cười sằng sặc.
“Thấy chưa, nó muốn “nên nhau” với mày đấy. Xốc tới đi thôi”.
Tôi cao hứng gọi thêm nậm rượu và đĩa thịt trâu luộc để được nấn ná ngồi lại nhìn ngắm cô nàng nhỏ nhắn. Phải công nhận rằng chỉ có sự trong trẻo và khoáng đạt nơi rừng núi mới hun đúc nên một nhan sắc thanh khiết: hồn nhiên không gợn chút làm duyên thế, khiến tôi chỉ dám cúi đầu chiêm ngưỡng chứ không đành lòng lôi kéo cô vào cuộc sống đầy gian truân và phiền tạp như tôi. Cái đẹp theo tôi cũng như trăng lên, hoa nở vậy, chẳng nên biến nó vốn chỉ tồn tại trong khoảng khắc thành cái thường ngày trong khuôn khổ chật chội, rối bời của gia đình. Buồi tối, tôi đang nằm nhờ một nhà trong xóm, gối đầu lên bậc cửa sổ ngắm nhìn vành trăng tròn treo lừng lững trên đầu ngọn núi, thằng liên lạc ở đâu chạy về hốt hải:.
“Chết cha con bán cơm nó mê mày thật rồi. Đày, nó gửi tặng mày cái này đây...”
Tôi chưa hết ngạc nhiên, nó đã ấn vào tay tôi chiếc khăn tay lụa đỏ có viền quanh chỉ vàng và bảo cô ta mời tôi sang chơi.
“Lạ lắm mày ạ, tao tán nó mà nó lại toàn hỏi chuyện mày mới đểu chứ. Thôi, dậy đi đi, vớ bở rồi.”
Tôi cất chiếc khăn tay vào túi ngực. Lò mò xuống thang gác và bước ra ngoài đường. Ánh trăng vằng vặc trên con đường đất lượn vòng qua bóng tối sẫm của những quả núi đá, ánh lửa bếp le lói trong những ngôi nhà sàn nép trong lùm cây, tiếng chó sủa vu vơ đâu đó. Tôi cứ bước thấp bước cao, nửa muốn quay về, - nửa muốn đi tới, trống ngực đánh không thua gì tiếng chiêng, cồng đang vang lên từ một đám xòe nhộn nhịp quay tròn trước cửa nhà cô. Thế rồi tôi bị lôi vào đám đông trai gái đang bước lui, bước tới theo nhịp chiêng mỗi lúc một dồn dập. Một giọng ca nữ mượt mà, trong vắt vừa cất lên cao, lập tức được hòa theo bằng một giọng nam trầm nặng nề, buồn bã và tuy không hiểu tôi cũng cảm được đó là những lời bây tỏ tình yêu của chàng trai đang làm rung động trái tim cô gái. Tôi cứ bị đưa đẩy theo nhịp chân trong vòng người mỗi lúc tiếng hát, tiếng chiêng và cả ánh trăng huyền ảo nữa làm cho dồn sát vào nhau và rồi tôi bủn rủn khi người con gái tôi đang cầm lấy hai bàn tay đung đưaa theo nhịp xòe chính là cô, người vừa gửi tặng tôi chiếc khăn tay thêu chỉ vàng. Đôi mắt cô lóng lánh nhìn tôi, miệng he hé cười và không nói một lời, cô bấm ngón tay vào bàn tay tôi và theo quy ước của đám xòe như thế là tôi có thể đưa cô tách khỏi cái ầm ĩ náo nhiệt kia đến một chỗ nào đó thật êm đềm, vắng vẻ để trò chuyện tâm tình. Than ôi, đôi khi số phận đưa đến cho ta một hạnh phúc quá lớn lao quá bất ngờ đến nỗi ta run sợ không đám đưa tay ra nhận nó. Sau này chẳng khi nào nghĩ tới cái hành động ngu ngốc ấy mà tôi không nhoi nhói trong lòng.
Vâng, chính vào cái lúc tôi phải kéo tay cô ra khỏi đám xòe thong dong đưa cô đến một chỗ nào đó tôi lại đẩy cô ra và rồi cái vòng quay của đám xòe vẫn cứ quay để cho hai bàn tay ngoan ngoãn của cô gái rơi vào một chàng trai nào đó, đôi mắt lóng lánh của cô vụt tối và đó là hình ảnh cuối cùng tôi thu nhận ở nơi cô.
Đám xòe vẫn xoay tròn, nhưng vòng quay của nó không còn đưa cô tới tôi nữa, cũng giống như vành trăng đã chìm sau đỉnh núi đá, cô cũng biến đâu mất, tôi đành trở về trên con đường khấp khểnh và tối mù. Thằng liên lạc vẫn còn thức, bật cười nham nhở:
“Sao về sơm thế? Xong cuộc rồi kia à?”
Tôi lẳng lặng lấy chăn trùm kín mặt. Thôi, ngủ đi lấv sức sớm mai gánh gạo trở về. Tôi đặt tay lên ngực và chạm vào chiếc khăn tay cô gái gởi tặng. Phải chăng tôi đã đánh mất hết ý nghĩa của nó, còn lại bây giờ chỉ là một mảnh vải vô tri?
                                  (Còn tiếp)

       ĐI VỀ NƠI HOANG DÃ
         Một thiên đường mù của trí tuệ.
                                                   Hoàng Khởi Phong    
                             (tiếp theo)
Năm người đó do hoàn cảnh tạo thành một toán thám thính trên một địa bàn rừng núi, cho một con đường sẽ làm, và những thành thị sẽ mọc lên từ rừng xanh, núi đỏ bên cạnh con đường như một mạch máu chẩy qua tim. Ông già "Thủ trưởng" là một người đã có thời làm to, từng có uy quyền, ông có vợ nhưng không có con nối dõi, do đó dường như ông không tha thiết lắm với gia đình. Vì có chức, có quyền, ông được đề cử đi dậy một khóa bồi dưỡng văn hóa cho các cán bộ trung cấp của Đảng, và chính tại đây ông có quan hệ bất chính với một nữ học viên đang giữ chức vụ Trưởng Phòng, vì quá ham thi hành công tác tốt, vì muốn leo lên những chức vụ cao hơn, đến khi ngoảnh mặt lại thì đã quá thì, đã xấp xỉ bốn chục. Trong những buổi tối người nữ học viên trưởng phòng đã quá thì được ông kèm thêm, và rồi bà ngã vào vòng tay của ông, trong một đêm ngoài trời đầy gió lớn. Và rồi bà có bầu. Để giữ kín thể diện và địa vị cho chính mình và cho ông, bà buộc bụng thật chặt, tự sinh lén trong phòng, rồi nhẫn tâm đem hài nhi sơ sinh bỏ vào thùng giấy vệ sinh. Nào ngờ có người phát giác và thế là chưa kịp mãn khóa ông đã bị đưa lên mạn Bắc, làm lại công tác thám thính thực địa, một công tác ông đã làm từ khi còn trai tráng. Phần bà thì hai mẹ con phải vào sinh sống trong một nông trường tập thể tuốt luốt tại miền Nam.Từ đây ông không còn được lên giọng kẻ cả, ban phát ơn huệ cho người dưới, mà làm gì còn kẻ dưới, giờ đây ông chỉ còn có 4 anh thanh niên lực lưỡng, lúc nào cũng sẵn sàng phát rồ. Liên hệ duy nhất của ông với cuộc đời, với quyền lực là cái máy liên lạc vô tuyến, nối liền vị trí của ông với cấp trên không bao giờ lộ mặt. Cấp trên chính là Trung Ương, là Đảng như một quyền lực vô hình trong toàn bộ câu chuyện.
          Dưới ngòi bút của Nhật Tuấn ông già thủ trưởng có thể coi là đại diện ngay tại chỗ của Đảng, và Đảng thì ở xa, xa tuốt tận mây xanh. Đảng không bao giờ sai, con đường Đảng đã vạch ra cho toán thám thính trên bản đồ, tất nhiên phải đúng trên thực địa không thể trệch một ly.
          Cứ mỗi buổi chiều sau khi thổi còi thu quân, ông già lại lăm lăm cái thước giây đo khoảng đường đã hoàn tất trong ngày. Mỗi ngày hai ngàn thước tiến về phía trước, hướng mà ông già đã ngắm trên địa bàn. Tất nhiên ông ta cũng như Đảng, không thể nào ngắm hướng sai. Cứ mỗi tối trước khi đi ngủ, ông già lại chui vào lều rì rầm với cái máy vô tuyến, để rồi tùy theo hoàn cảnh, tùy theo tâm lý của bốn gã trai mà ban phát hiệu lệnh. Khi thì ôn tồn khuyên nhủ, khi thì thân mật ân cần, khi thì đe nẹt lầm lì, khi thì chửi toáng nhưng ngay lập tức lại im lìm như những con cóc trong hang, mỗi khi các thanh niên lực lưỡng này vùng lên phản ứng. Ông già thủ trưởng luôn mồm nói tới đạo đức cách mạng, nói đến "mình vì mọi người" nhưng lại dấu mì chính, thịt hộp trong ba lô để ăn riêng. Ông nghiêm cấm mọi người dưới phải đứng đắn với phụ nữ, khi vào ngủ trọ trong nhà dân chúng. Thế nhưng Thằng Cấp Dưỡng có lần cùng ông vào ngủ trọ trong nhà dân, nhìn thấy cái đồng hồ dạ quang đeo tay của ông như một con giời bò trên thân thể bà chủ nhà, trong đêm đó nó còn nghe được tiếng thở hổn hển, gấp gáp của ông thủ trưởng. Ông chính là hình ảnh điển hình của cán bộ Đảng từ trung cấp trở lên. Chức càng cao thì thái độ khệnh khạng kẻ cả càng nhiều, mặt trái càng tởm, càng làm cho con người nhìn nhau tệ hại hơn, xã hội u tối hơn.
          Sau cùng dưới ngòi bút Nhật Tuấn, con người dẫu sao vẫn là con người, tuy có bị guồng máy nghiền nát thành những mảnh vụn thịt xương vẫn cứ là con người, vì những mảnh vụn thịt xương này vẫn đa mang một góc nhỏ tâm hồn. Ông già thủ trưởng cũng vậy, ông đóng kịch suốt một đời, ông giả dối quanh năm suốt tháng. Thế nhưng có một lúc nào đó con người nguyên thủy của ông phải ló ra, dẫu chỉ là một hành động thoảng qua, cũng đủ làm cho người đọc ấm lại, thương sót một con người bị xô đẩy. đẽo gọt đến độ thường nhật không còn hình dạng con người. Phải đợi đến khi thằng hộ pháp đào ngũ, cũng có thể do hoàn cảnh của thằng hộ pháp cũng gần giống như hoàn cảnh ông, và lòng trắc ẩn của ông bung ra"Cái thằng lạ thế, làm gì cũng tâm ngẩm, chẳng hé răng với ai. Không biết liệu rồi nó có quay về đây nữa không?Tôi thốt lên một câu chắc nịch, cốt an ủi ông đang rầu rĩ trong nỗi buồn từ trước tới nay tôi chưa hề nhận thấy ở ông, nỗi buồn của người cha thương đứa con lận đận nơi chân trời xa."
          Bốn người thanh niên còn lại đại diện cho xã hội bị cai trị, bị đè nén. Do những hoàn cảnh khác nhau, mỗi người có một bi kịch riêng. Trước tiên là "Thằng Học Giả". Nhân vật này sinh ra
trong một gia đình buôn bán giầu có, lại là con một. Trước khi Hà Nội bị tiếp thu, anh là người muốn gì được cha mẹ chiều nấy. Anh có tất cả những gì một thanh niên Hà Nội thời đó mong muốn: Xe gắn máy, đồng hồ, máy hát và tiền rả rích trong túi. Tiền lẻ tiêu vặt trong một túi, tiền chẵn trong một túi khác, để khi hứng lên anh có thể làm những việc ngông cuồng của tuổi trẻ. Anh đã chán lối sống thừa mừa kiểu "ăn giò nhả bã" lên tận cổ. Khi Hà Nội bị tiếp thu, anh ngợp trong hào quang cách mạng. Anh đọc sách quá nhiều và mơ ước được thật sự tham dự vào cuộc cách mạng lớn của dân tộc. Cuộc cách mạng đó khởi đi bằng cách ghét cay ghét đắng lối sống của những người không sản xuất, chỉ mua đi bán lại mà giầu có ngồi mát ăn bát vàng. Cuộc cách mạng đó khởi đi bằng cách triệt hạ một số giai cấp trong xã hội, mà giai cấp tư sản mại bản của bố anh đứng đầu trong bảng phong thần. Cách mạng dậy cho anh việc đầu tiên là do thám của dấu trong nhà. Anh cũng cực kỳ thất vọng khi thấy bố anh không hưởng ứng, những chỉ thị của chính quyền cách mạng. Do đó chính anh chỉ điểm nơi chôn cất số vàng cả đời bố anh dành dụm được, cho cán bộ kiểm kê tài sản tịch thu. Đêm đó bố anh treo cổ tự tử. Mẹ anh rú lên là anh đã giết chết bố anh. Anh có một người yêu mà anh gọi là cô nàng búp bê, và anh tin là cô nàng hiểu việc anh đã làm. Anh biết rất rõ về giai cấp anh đã xuất thân, nên tình nguyện dấn mình vào công tác thám thính thực địa, những mong một ngày về có được một chút sự nghiệp, tranh thủ được một chức vụ nào đó trong guồng máy quyền lực, rồi từ từ bò lên cao hơn. Sau một ngày quần quật phát quang, anh thường hay chúi đầu vào những quyển sách, anh tự học tiếng Nga mỗi ngày 10 từ, và mỗi khi có liên lạc tới, anh là người nhận được thư nhà nhiều nhất, những lá thơ của cô bé búp bê. Anh cúi mặt xuống để gìn giữ những hơi thở, tiết kiệm sức lực cho những ngày dài khai quang, và thỉnh thoảng phản ứng chớp nhoáng đối với ông già thủ trưởng, mỗi khi bị ép tới cùng. Anh là người có học, do đó anh nhìn rất rõ mọi cử chỉ, suy nghĩ của ông già thủ trưởng. Anh cũng biết rất rõ những gì ông già nghĩ về anh. Cho tới khi anh nhận được thiệp cưới của người yêu, anh trở thành một con người khác. Tàn nhẫn, thủ đoạn, nham hiểm hơn bất kỳ ai trong cả năm người. Tuy nhiên đã có lần anh thú nhận: "Tao đã bắt đầu cái đó... bằng cách giết bố tao". Cái đó là cái sự nghiệp quỷ quái nào đó nằm sâu trong đầu thằng học giả.
          Nhân vật kế tiếp là "Thằng Hộ Pháp". Anh là nông dân, là bần cố nông chính hiệu. Anh không được đi học, nên mọi hành động, nghĩ suy thuần do phản ứng tự nhiên. Dường như anh có óc, như"Thằng Học Giả" coi bộ óc đó là "óc bã đậu". Anh có mặt trong đoàn người vì anh bị tên xã đội trong làng, bắt quả tang đang làm tình với vợ tên xã đội. Anh bị bắn hụt, ngay đêm đó anh bỏ làng mà đi. Anh xung vào đoàn người như thể tìm một nơi nào đó hoang dã, tự trồng lúa mà ăn, xúc cá tôm trong suối, săn bắn thú rừng. Không cần mua bán đổi chác, không bị hoạnh họe về hộ khẩu, không lo mất tem phiếu...Khác với "Thằng Học Giả” hay triết lý về cuộc đời, con
người và tình yêu, "Thằng Hộ Pháp” làm gì có chữ nghĩa, có đầu óc. Song cả người anh là khối cơ bắp cuồn cuộn đã hấp dẫn phụ nữ hơn những lời triết lý vụn, thành thử phụ nữ lăn xả vào anh.
Chính chị vợ tên xã đội chỉ nhờ anh bê hộ cái cối đá vào nhà, chỉ trong nhấp nháy chị đã dí cặp vú thỗn thện vào mặt anh, và cũng ngay lập tức anh bồng chị lên giường. Có lần anh và nhân vật xưng "Tôi” đi mua thực phẩm, khi ngủ đỗ ở nhà một người dân sơn cước, anh đổ rượu cho ông chồng khù khờ ngủ quay lơ, và trong đêm đó anh đã ngoại tình được với người phụ nữừ miền núi. Anh kể cho cá bạn nghe, anh biết khá nhiều đàn bà, song chỉ mê đắm cô vợ anh xã đội.Có lần nhớ quá chịu không nổi, anh mò về thăm. Mới xuống bến xe tỉnh, thì một cơn mưa như trút ập xuống. Anh còn đang lúng túng trùm cái áo mưa qua đầu, thì chị vợ anh xã đội ở đâu chui tọt vào trong áo mưa. Và cứ thế cả hai bện lấy nhau như hai con rắn dưới cơn mưa tầm tã. Anh ấp ủ một ngày nào đó anh sẽ về làng cũ, mang chị vợ anh xã đội đi đến một nơi không một ai có thể làm phiền hai người, giải thoát cho chị những trận đòn ghen bão táp.
          "Thằng Cấp Dưỡng” là nhân vật thứ tư của toán. Anh này cũng cốt nông dân, nhưng anh hơn "Thằng Hộ Pháp” vì anh biết chữ. Anh có mặt trong toán vì anh có họ với ông "Thủ Trưởng”.
Hồi nhỏ anh đau yếu quặt quẹo, khi lớn lên nhà nghèo không có phương tiện làm ăn, anh nghe lời mẹ tình nguyện ra đi, với ước mong sau một thời gian sống trong rừng núi, không hề tiêu tới lương sẽ đủ tiền mang về cho mẹ cất lại mái nhà. Không bao giờ anh tiêu phí một đồng, ngay cả những lúc hiếm muộn cả toán được tạt qua những nơi có bóng con người, có hàng quán, anh vẫn uống nước trong cái bi-đông cá nhân. Vì là cháu họ của ông già trưởng toán, vả lại yếu ớt nhất trong đoàn, nên anh chỉ phải lo nấu ăn cho cả toán, không phải phát quang như ba người còn lại.Anh biết thật rõ con người thật của "Thủ Trưởng", nhưngbản tính lành, lành như con giun, anh cắm cúi lẽo đẽo theo sau các bạn, tận tâm lo miếng ăn cho các bạn, gạt bỏ ngoài tai những lời êm ái dịu dàng của ông toán trưởng. Song "con giun xéo lắm cũng quằn”, huống hồ con người, nên vì đó mà chân tướng của ông già thủ trưởng mỗi ngày mỗi bị lộ. Có lần anh bắn "Thằng Hộ Pháp"  rách cả màng tai Định mạng đã đánh anh một đòn chí tử, khi anh làm rơi mất bọc tiền dành dụm để cất nhà cho mẹ. Cái lần đó anh cuống cuồng không cơm nước gì cả, một mình đi ngược lại khúc đường đã khai quang mấy hôm trước, và chính anh đã phạt nát những bụi cây ven đường, thành một lối đi thênh thang tới tận chân trời.

                                  (còn tiếp)
           


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét