(tiếp theo)
À, chẳng hiểu sao giữa Hội nghị thượng đỉnh ASEAN nhà người ta, Chú Sam lại bắn tin Ngũ Giác Đài thông báo Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Hagel sẽ
hoãn chuyến thăm Đại Việt trong tháng tới [Trung
Nam Hải cười mỉm chi]. Chú
Sam hết thanh minh thanh nga lại còn thanh tâm tuyền rằng, chuyến đến Đại Việt vào thời điểm dự tính đó cực quan trọng với
ông Hagel, thế mà kết cục ông ấy vẫn phải hoãn chuyến đi. Có quý độc giả nào
biết vì sao không ạ?
Ngày 11 tháng Tám.
Sau chuyến thăm viếng Trung của phái đoàn quân sự cao cấp do
Phùng Bộ trưởng Quốc phòng, tin tức thăm viếng Việt-Trung Trung-Việt nở như hoa
mùa xuân.
Nhưng không làm giới quan sát bất ngờ, mà khiến cư dân mạng
lăn tăn và tâm tư. (Thì cũng phải thôi, không lăn tăn không tâm tư không phải
là cư dân mạng…)
Có hai phái đoàn át chủ:
Đại tướng Trần Đại Quảng đã dẫn
đầu đoàn cấp cao Bộ Công an Đại Việt sang Trung và đang tham dự Hội nghị hợp
tác phòng, chống tội phạm lần thứ tư giữa hai Bộ Công an Việt-Trung.
Nhân vật ngoại giao hàng đầu của
Trung, Ủy viên Quốc vụ viện Dương Khiết Trị lại thăm chính thức Đại Việt như là
chuyến công du lần hai của ông nầy trong bối
cảnh căng thẳng giữa hai nước từ sau vụ giàn khoan. Và khách họ Dương đã
được chủ nhà tiếp đón nồng hậu hơn.
Trăm hoa đua nở, báo lề trái tưng
bừng các tin bài, kiểu như:
“Có sự thay
đổi ‘ánh mắt mang hình viên đạn’ đến nụ cười tươi rói kèm cái nhìn sáng rỡ của Ngoại trưởng
Phạm Bình Sinh trong khi gặp Ủy viên Dương Khiết Trị tại Hà Thành giữa lần giải
quyết vụ giàn khoan và lần này. Ngược lại, ở cả hai lần gặp, sắc diện của họ Dương không đổi thay
là bao.”
Một giáo sư đại học Hawaii cảnh báo: “Nếu binh tình thuận lợi,
Trung sẽ lại tiếp tục có những động thái gây hấn mới ở Biển Đông“. [Nhân bảo như thần bảo: Hải chiến Biển Đông!]
Báo Hồng Kông thày dùi: “Trung xuống nước với Đại
Việt, nhưng chỉ nói mà chẳng làm.”
Còn báo VietNamInfo - lề phải nhưng mà tốt (kiểu như
“đảng viên nhưng mà tốt” thời Bao cấp) trích lời mở đầu của Phó Thủ
tướng Phạm Bình Sinh:
“Tôi rất vui mừng gặp lại
đồng chí Dương Khiết Trị. Trước tiên, tôi xin thay mặt các thành viên Ủy ban
chỉ đạo hợp tác song phương phía Đại Việt nhiệt liệt chào mừng đồng chí Dương
cùng các đồng chí Trung khác trong Đoàn sang thăm và chủ trì cuộc họp lần thứ 7
mở rộng của Ủy ban trong bối cảnh quan hệ hai nước Việt-Trung được khôi phục”. (Vỗ
tay) “Chúng ta sẽ bàn về việc
phục hồi giao lưu và hợp tác, kiểm soát thật tốt bất đồng trên biển, đảo, không
được có động thái nào làm phức tạp, mở rộng tranh chấp”. (Vỗ tay; phía phái đoàn
Trung vỗ nhẹ hơn). [Tường thuật thế mới
là ‘lề phải nhưng mà tốt’ chứ!]
Thông cáo của Bộ Ngoại giao Đại
Việt dẫn lời ông Dương nói với Phó Thủ tướng Phạm “hai bên đã vượt lên được
những khó khăn gặp phải trong thời gian vừa qua”.
Trong khi đó tại Bắc Kinh, Bộ Ngoại giao Trung ra thông cáo rằng,
“Dương Ủy viên của chúng ta lại tới Đại Việt để giúp nước bạn hàn gắn quan hệ
Việt-Trung rơi vào tình thế khó khăn tạm thời bởi các vấn đề lãnh hải”. Thua
chấm còm!
Tức cười là truyền thông
Trung đồng thanh đăng các bài tỏ ra muốn chỉ đạo, hướng dẫn dư luận Đại Việt. Ý
muốn “dạy bài học” bằng chữ nghĩa, trong khi chưa cần “dạy” bằng súng ống. Bài
của Trung tâm Nghiên cứu Quốc phòng Trung trên báo Tiền Phong Trung có tiêu đề
“Đại Việt đâu dễ thoát Trung?”. Bài của Tân Hoa Xã giật tít “Về chuyến đi ‘cầu
hòa’ của Phùng Đại tướng.” Nhiều bài lắm; kể ra càng thêm tức, hết cười nổi.
Thôi đành, thua chấm còm!
Độc giả cũng nên dùng chữ “nhẫn” khi
coi bài “Chuyện chú Cuội du Nam” của Ký giả Thượng Đình Nguyên tóm tắt có diễn
giải về hai bài học vớ va vớ vẩn nêu trên:
“’Khẳng định mối
bang giao mật thiết và
toàn diện’, họ nói, ‘quan hệ giữa hai nước, hai Đảng vì cùng ý thức hệ, từng
vừa là đồng chí vừa là anh em; ngoài kênh ngoại giao bình thường giữa hai nước,
còn có kênh đối ngoại liên lạc giữa hai Đảng, kênh giữa hai quân đội và nhiều
kênh khác của nhiều cơ quan đoàn thể ban ngành của hai nước’.”
[Nhiều “kênh”
nhỉ? Thế thì lại phải có câu ca:
Con kênh Trung-Việt đào chưa thấy nước chảy
qua
Chỉ có nắng mùa hè nóng bỏng
Biển
Đông tàu Cảnh sát biển ta suýt chết
Biển
quê hương rất quen, cái Giàn khoan rất lạ
Cứ
nghênh ngang như biển nhà nó không bằng.]
“Lấy kinh tế làm trục chính, họ bảo: ‘Đại Việt đã ‘học tập” Trung mà ‘mở cửa’, mà ‘cởi
trói’, mà ‘phá rào’ từ sau 1990 với mốc Hội nghị Thành Đô, nền kinh tế của hai
nước đã phát triển nên tất nhiên là phụ thuộc lẫn nhau, nhưng vì Đại Việt
phạm lỗi ở biển Nam Hải mà bỗng thành đối đầu với Trung, từ đó sinh ra cao trào ‘Thoát
Trung” từ chính phủ cho chí các doanh nghiệp, từ các văn
nghệ sĩ trong lòng chế độ cho tới đồng bào Việt kiều xa ngàn dặm.”
“Họ ‘dạy’ tiếp: ‘Vì bản sắc riêng, kinh tế Việt trở thành
trọng tâm cho đối ngoại mà Đại Việt cần lấy đó làm trục chính khi
bang giao với các nền kinh tế lớn trên thế giới, trong đó Trung là gần gụi nhất
và quyết định.” [Ôkie, có thực mới vực
được đạo. Nhưng nếu mất biển mất nước thì vác “thực” lên cung trăng mà xơi à?]
“Họ nhấn mạnh: ‘Bang giao Việt-Mỹ
là không thể tin cậy đâu. Hai nước Việt-Mỹ rất
khác biệt về thể chế chính trị và ý thức hệ; lại còn là hai cựu thù chiến tranh; rồi quan niệm về nhân quyền nữa.” [Biết rồi,
khổ lắm, nói mãi…] Nên Đại Việt may ra được vào rìa ngoài cùng trong
sơ đồ đồng minh của Mỹ. Coi tấm gương Ukraine như bài học khi mà Chú Sam không
xoay xở gì. [Ý là nhắc ‘bài học’ hồi
Chiến tranh biên giới 1979] Ngay cả khi Mỹ muốn bán vũ khí cho Đại Việt cũng
vì kiếm tiền mà thôi, đồng minh đồng méng cái nỗi gì. Thậm chí Đại Việt có tên
lửa Mỹ có hạm đội Mỹ đi chăng nữa, làm sao ngăn cản được bước tiến của Trung về
phương Nam
theo hướng biển.” [Ông tiến về phương
nào, kệ cha nhà ông, miễn đừng xéo qua biển nhà tôi. Chấm hết!]
Về chuyến thăm Trung của Tướng Phùng cùng 12 tướng
lãnh cao cấp: chắc họ thuê đám con nít viết bài theo kiểu “chia rẽ quân địch”:
vờ khen Tướng Phùng để chê thật quân ta. Buồn cười thật đấy! Toàn thế giới đều
biết, với quân đội Đại Việt thì Tướng chính là Quân, từ Quân mà ra Tướng. Thôi,
quý bạn đọc nào dư chữ “nhẫn” thì chịu khó “lờ lờ lờ”/leo lên lưới mà coi. Đây
hết chịu nổi rồi; vả, còn phải “lờ lờ lờ” nhiều chỗ khác đáng “lờ lờ lờ” hơn.
Túm lại: họ đã phát triển gấp đôi
tư tưởng “Hai Phàm là” của cố Chủ tịch Đảng Hoa Quốc Phóng (Phàm là quyết sách
Mao Chủ tịch, chúng ta phải kiên quyết bảo vệ; Phàm là chỉ thị của Mao Chủ
tịch, chúng ta phải tuân thủ trước sau như một), thành chủ trương “Bốn Phàm là
Nam Hải”:
“Phàm là Nam Hải thì không có tranh
chấp Việt-Trung;
Phàm là Nam Hải
thì Đại Việt tham lam dầu khí, chiếm giữ các đảo của Trung;
Phàm là Nam Hải thì Trung phải nhẫn
nhịn đến kinh người;
Phàm là Nam Hải thì
Trung khẳng định thuộc về Trung từ thời cổ đại và kiên định bảo vệ chủ quyền.”
[Thiệt tình! Thà nói chuyện với cái đầu gối còn hơn, nhưng phải có bốn
cái đầu gối mới đủ!]
Ngày 12 tháng Tám.
Hội thảo khoa học quốc tế về Biển Đông và ASEAN lần thứ 6
tại Nha Trang.
Hiệu trưởng Học viện Ngoại giao
Đại Việt, Đại sứ Đặng Đình Quy khai mạc: “Năm nay 2014, có thể là một trong
những năm Biển Đông diễn biến rắc rối nhất trong nhiều thập kỷ qua.”
Tham luận mở màn đến từ Trung
thuộc về Giáo sư Hi Feng, Phó Giám đốc Trung tâm Hợp tác biển Nam Hải: “Một
trong những lý do khiến gần đây Nam Hải nổi sóng là từ chính sách được cho là
khá quyết đoán của chính quyền Trung”.
Bất ngờ, ngoài dự kiến của Ban tổ
chức và có lẽ của cả chính diễn giả: một “giàn khoan khủng” được hạ đặt tại giờ
phút mà Hội thảo Biển Đông thực sự vào cuộc!
Đến từ Canada xứ lạnh tình nồng
là Học giả Vinh Sinh được “hộ tống” bởi 3 đồng tác giả khác đến từ Mỹ, Pháp,
Nhật làm nên một “tứ tử trình làng” đại diện cho nhóm 12 tác giả Việt kiều yêu
nước và ưu tú vào bậc nhất trong những lãnh vực của họ như là các giáo sư,
nghiên cứu gia, học giả, nhà báo, chuyên viên cao cấp, gọi tắt là các tinh hoa
Việt vì yếu tố khách quan và chủ quan hay nói gọn vì hoàn cảnh lịch sử đã phải
định cư trên những vườn hoa rực rỡ trên hầu khắp 5 châu lục.
Vị giáo sư danh
tiếng của Đại học Montréal danh giá đã hút hồn 250 hội thảo viên tinh tú đến từ
hơn 20 quốc gia lớn nhỏ, bằng biệt tài diễn thuyết nói
vo hoàn toàn không giấy sách, máy móc phụ trợ và đối đáp nhẹ như lông
hồng vững như núi Thái qua 5 thứ tiếng mà tiếng nào cũng có lý có tình của nó
(tiếng Việt là tiếng mẹ đẻ, chuẩn và sành điệu dù xa quê nhà 60 năm có lẻ; hai
tiếng Anh-Pháp thì thôi rồi Lượm ạ khi mà diễn giả phải lăn lội ở xứ song ngữ
ấy từ năm nhỉnh hơn Lượm vài tuổi; tiếng Nhật miễn chê với một chuyên gia thượng
đẳng về thơ Haiku; tiếng Trung lại là tiếng “vợ đẻ” với phu nhân Giáo sư vốn là
người Trung cực kỳ dễ thương dễ tính ngoại trừ 2 yêu cầu sắt đá: trong nhà bao
nhiêu phòng không biết, bắt buộc dùng tiếng Trung tại phòng ăn và phòng ngủ).
Ba vị đồng tác giả cũng làm 3 cây đàn violon tuyệt diệu phụ họa cùng diễn giả
chính.
Tất nhiên nói giời nói bể gì 4
tác giả Việt kiều ưu tú vào bậc nhất ấy thậm chí chính xác là ưu tú nhất nhì ba
tư đi chăng nữa cũng không thể tạo nên sóng gió trong Hội thảo Biển Đông và ASEAN
nếu như tham luận của họ không là gì cả với Biển Đông và với ASEAN. Muốn thấu
tỏ bạn đọc nên coi toàn văn tham luận có kích thước của một cuốn sách nhỏ mang
tên “Thay đổi nan đề Biển Đông để phát triển đất nước”. Nơi đây chúng tôi chỉ
đủ tài sức và thời gian (rồi còn nhanh nhanh dẫn dụ quý bạn đọc đến với Hải
chiến Biển Đông bất thành) trích ra năm bảy câu đoạn thiển ý là quan trọng
nhất.
Quả có vậy:
“Lúc này, chiến lược đối ngoại của Đại Việt
nên coi Trung, Mỹ và ASEAN có ý nghĩa quan trọng hạng nhất, nếu không muốn nói
chính xác là quan trọng nhất. [Còn trong
3 cái nhất đó, cái nào là nhất của nhất: Trung? Mỹ? Hay ASEAN? Xem tiếp sẽ rõ…]
Chúng tôi nhấn mạnh: khác nhiều danh sách của các tác giả khác, không có Nhật
trong danh sách ‘nhất’ nói trên. Đại Việt đang dùng triết lý ngoại giao ‘thân
thiện với mọi nước’. Đẹp! Nhưng cũng như ngoài đời, có không ít cái đẹp lại
không dùng được; hoặc dùng không hữu hiệu. Trong tương quan quốc gia, có một thực
tế mà không nước nào thoát nổi: vị trí địa lý là yếu tố quyết định thực tế
chiến lược [Chuẩn!]
Cụ thể: Bằng chủ
trương ngoại giao độc lập, trên nền tảng của một thể chế dân chủ, Đại Việt cần
tập trung hơn quan hệ chiến lược với - theo thứ tự - ASEAN và Hoa Kỳ; mà vẫn
tiếp tục xem trọng Trung trong quan hệ bình đẳng và hữu nghị.
Chúng tôi lại
nhấn mạnh: bình đẳng trước, hữu nghị sau. Đây không là thuật tu từ, trò chơi
chữ. Đó là thực tế sát sườn. Riêng với Trung trong giai đoạn này, mất bình đẳng
là mất tất cả, cuối cùng là… mất Tổ quốc, dù mất trong danh nghĩa hay mất trên
thực tế. Lâu nay mối bang giao vốn cứ rối mù Việt-Trung
mù mịt Trung-Việt kín như bưng Việt-Trung cần được tái xây dựng trên căn bản là
hoàn toàn bình đẳng. (Bình đẳng một cách bình thường; bình đẳng những gì có thể
bình đẳng; những gì không thể bình đẳng thì tạm thời chưa quan tâm.) Điều chúng
tôi tha thiết chờ mong: Đại Việt không nhất thiết xem đó là “quan hệ đặc biệt”
(còn vấn đề coi đó là “đồng chí tốt” lại ở phạm vi ý thức hệ; xin dành cho tham
luận khác, ở diễn đàn khác.) [Hồi hộp
quá! Hồi hộp không chịu nổi… - người
đẹp Olga Bergol sống lại chắc sẽ thơ như thế.]
Đâu cứ với Trung, như mọi nước nhỏ khác Đại Việt không thể
“hợp tác toàn diện” với bất kỳ nước nào đã rộng và lớn, mạnh và cường hơn mình nhiều
chục lần, lại thêm quan hệ phức hợp về lịch sử và địa-chính trị. Riêng với
Trung còn là láng giềng có rõ ràng tham vọng cùng hành động xâm hại, bành
trướng về chủ quyền và an ninh của Đại Việt.” [Trên cả chuẩn!]
Và còn hơn vậy nữa:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét