(tiếp theo)
Đồng thời, tui thấy vị thuộc cấp của Phùng Đại
tướng là Thượng tướng Đỗ Bá Ty, Thứ trưởng Quốc phòng đã phát biểu tại thảo
luận tổ như sau: ‘Dù Trung đã rút giàn khoan nhưng mưu đồ hiện thực hóa đường
lưỡi bò, độc chiếm Biển Đông vẫn không hề thay đổi. Nên cuộc đấu tranh
Việt-Trung sắp tới sẽ chuyển sang giai đoạn khác, thậm chí ác liệt, phức tạp
hơn. Các cụ nhà ta cũng đã nói rồi, không muốn chiến tranh vẫn phải chuẩn bị
thật tốt cho chiến tranh, càng chuẩn bị tốt càng làm người ta cân nhắc khi muốn
tiến công mình.’ Tướng ba sao còn dẫn chứng: ‘Như Triều Tiên đó! Dù là nước bé
nhưng ai dám bảo là nước yếu? Bởi họ sở hữu một khối lượng vũ khí lớn, hiện
đại. Nói vậy để chứng tỏ nhất thiết một quốc gia phải đạt được sức mạnh quốc
phòng vừa đủ để răn đe các nước khác’.
Đó, mần chi rứa hè… Nghe hai ông tướng cùng phe
ta mà cứ đảo nhau hổng biết mô biết tê. Rứa thì không chỉ thằng Tàu, í lộn, ‘bạn’
Tàu, ông Mẽo mà cả dân ta cũng hổng hiểu xuôi ngược đầu đuôi ra răng. Tui thấy Đại
Việt ta đã phát triển trường phái Đảo ngược/ Upsidownism của họa sĩ Sông Lớn
thành trường phái Siêu đảo ngược/ Super Upsidownism rồi! Các chí hữu khác thấy
sao?”
Là khách vừa quý vừa cưng đến từ Toronto - đại đô
thị to lớn, hùng mạnh nhất Canada, Tiến sĩ trẻ Phạm Cưng dùng cách tranh luận
“cánh cụt cánh xòe”, vừa chốt lại vừa mở ra vấn đề (không thì đến tết Congo
cũng không hết tranh cãi của các cụ các bác chí hữu):
“Để em mang cái mối liên hệ giữa trường phái
tranh Đảo ngược và Biển Đông về thành phố em cho đồng hương và các bạn Canada
bàn thảo tiếp. Còn đây, 4 câu hỏi lớn mà Toronto em đề nghị Vancouver các cụ
các bác cho lời đáp càng sớm càng tốt, để kịp trao tay Thủ tướng Rachel Harper của
ta cuối tháng sẽ sang thăm Đại Việt ta:
Câu hỏi lớn 1: Bây giờ hoặc sau này liệu ai (nước
nào hay các nước nào) có thể dạy được Trung một bài học?
Câu hỏi lớn 2: Thuốc tránh thai hữu hiệu nhất cho
chủ nghĩa bành trướng Đại Hán cần được sản xuất tại đâu? Nếu made in Dai Viet
thì quả là sự kỳ diệu mang tên Đại Việt ở thế kỷ này?
Câu hỏi lớn 3: Trong vụ Biển Đông và quan hệ
Trung-Việt Việt-Trung, bạn thân nhất và có thể giúp Đại Việt là quốc gia nào?
Hay là Đại Việt không có một kiểu bạn như thế trong khi làm bạn với bốn phương?
Câu hỏi lớn 4: Đại Việt có thể là một nước trung
lập hay không?
Và đây là thông tin và quan điểm em vừa mới nhận
được theo một nguồn riêng từ quốc nội gửi ra, nhờ Hội thảo hôm nay thẩm định:
Thông tin: Dân số Đại Việt ta đã cán mốc 90 triệu
từ năm ngoái 2013 và đang tới 91 triệu trong năm nay. Nhật hiện hơn 127 triệu, Nga
143 triệu. Trong 30 năm nữa Đại Việt ta, Nhật và Nga có thể cùng lượng dân số
tương đương xấp xỉ 120-140 triệu. Có thể nói điều gì từ đây ạ?
Quan điểm: Trung thật ra cũng phải gờm Đại Việt ta
ở nhiều mặt. Ví dụ: Trung là nước đang khát dầu để trỗi dậy, Đại Việt ta lại án
ngữ con đường nhập khẩu dầu này. Đó là một! Đại Việt ta chặn đường thông ra
biển của phần lớn mảng tây nam Đại lục; nếu có xung đột vũ tranh thì đầu kéo
nền kinh tế Trung bao gồm toàn bộ các thành phố duyên hải đông nam của Trung (Ma
Cao, Hồng Kông, Quảng Đông...) đều lọt vào tầm ngắm uy hiếp của Đại Việt ta. Đó
là hai!
Em cứ tạm thế đã. Mời quý vị và các cụ, các bác,
các bạn cho phản biện! Cảm ơn…
Tối ngày 8
tháng Tám.
Sau tin gốc từ New Epoch Times (Thời báo Tân Đại
Kỷ Nguyên - tờ báo bằng 36 ngôn ngữ của một tổ chức người Mỹ, Anh gốc Trung với
phiên bản chính Anh ngữ, riêng trên mạng có 23 thứ tiếng, mà tất nhiên phải có
tiếng Việt đáng yêu), nhiều báo chí Trung và quốc tế nhất loạt alô “Tập Cần Bính sắp sửa hạ bệ Giang Trạch Dâng!”
Hãy để chúng tôi tóm lược thật nhanh tin VIP này
rồi độc giả sẽ được dẫn độ vào “cuộc chiến bất thành” được treo ngay từ tên
truyện và bị dấm dứ qua hàng chục chương hồi với gần nửa trăm ngàn chữ. Sự kiên
nhẫn nơi người đọc là thuốc thử cho một sáng tác hay. Chúng tôi hiểu mà…
Nói thẳng, tờ Tân Đại Kỷ Nguyên có hai mục tiêu
nội-ngoại là “phá tung sự kiểm duyệt ở bên trong nước Trung cùng sự thiếu hiểu
biết ở bên ngoài về các sự kiện đàn áp những nhóm tôn giáo thiểu số tại Trung”.
Dễ hiểu khi Tân Đại Kỷ Nguyên có liên hệ với nhóm tinh thần Pháp Luân Công như
một nguồn truyền thông đáng tin cậy về giáo phái này. Trong khi mà Giang Trạch Dâng - “con hổ của các con
hổ” cần diệt trong chiến dịch tham nhũng - lại là ông trùm từng khủng bố Pháp Luân Công. Vấn đề là thế!
Nào, mời coi các tin nguyên xi từ nguồn, không biên
tập biên tọt diễn ngôn diễn ngáo gì hết:
“Các đồng minh, tay chân thân cận nhất và thân
quyến, trong đó có nhân tình ‘chân dài’ Khống Tổ Anh, của họ Giang đang bị điều
tra từng người, từng người...”
“Ngày ‘con hổ lớn nhất’ bị bắt dường như đang đến
gần. Kẻ thống soái hệ thống chính trị của nước Trung hơn 20 năm qua đang bị
thẩm tra tại Thượng Hải, thành trì của ông
ấy.”
“Tháng Hai năm 2012 Tổng nha cảnh sát Trùng
Khánh, một tay chân ruột của họ Giang xin tị nạn tại Lãnh sự quán Mỹ đã khai âm
mưu đảo chính Tập Cần Bính ngay sau khi ông Tập nhậm chức, và đến nay mối đe
dọa chính quyền Tập vẫn chưa hết. Hai bằng chứng: Một, trong cuộc họp các nhà
lãnh đạo Đảng tại Thượng Hải mùa xuân 2014, Chu Vĩnh Kha - nguyên Top 4 trong
Bộ chính trị hiện đã bị bắt và tấp cập điều tra - đã từng nỗ lực ám sát Tổng bí
thư Tập với một trái bom hẹn giờ (na ná như Bom dị bào của Đại Việt vừa bị tiết
lộ qua một truyện dài của nữ tác giả Đỗ Quyên), và vào dịp khác bằng một cây
kim độc khi Tổng Tập đến thăm Viện châm cứu Trùng Khánh; Hai, tạp chí Thế Gian
bằng tiếng Hoa trụ sở tại Mỹ, số ra ngày 5 tháng Tám đăng tin lưu truyền trong
quân đội Trung về kế hoạch cuộc đảo chính do một Thượng tướng Quân giải phóng
làm chủ xị.
“Truyền thông phương Tây tin rằng thể chế nước
Trung đang vào điểm cực kỳ nguy nan. Me-xừ Tập mà non tay trước kẻ thù, ông sẽ
bị lật trước. Nhưng tại sao phe me-xừ Giang lại coi me-xừ Tập là kẻ thù chí
mạng? Vì chính sách đàn áp Pháp Luân Công! Vấn đề là thế. Tổng Tập coi bộ hung
ha hung hăng xua giàn khoan 1 tỷ đô ra biển Nam Hải của Đại Việt vậy thôi, song
ổng còn đủ chất thiện khi không nhúng tay vào tội ác tày trời với văn hóa và
người dân Trung. Ông Tập đã lờ lớ lơ mũ ni che tai kiếng mát tròng mắt nghe và
nhìn ông Giang cùng phe cánh dùng mọi biện pháp tra tấn, tàn sát các thành viên Pháp Luân Công
như với tội phạm hình hòng nhổ tận gốc môn tu tinh thần truyền thống Trung được
cả 100 triệu người Trung luyện tập từ năm 1999 đến nay.”
“Tham vọng trở thành người hoàn toàn thống lĩnh
Đảng Cộng sản và đất nước Trung vĩ đại, siêu cường số 2 của thế giới và sẽ
thành số 1 trong mươi năm tới, Tập Cần Bính phải nhổ tận gốc phe cánh của Giang Trạch Dâng, tức là triệt để bứng hất họ Giang ra khỏi trang
sử Đảng Cộng sản Trung. Vấn đề là thế!”
“Cần phải có một trận đại chiến ở ngoại biên của Trung
để đồng thanh tương ứng với cuộc thanh trừng khốc liệt nội vụ Trung. Đó là bửu
bối Đại Hán muôn thuở.”
Chiều ngày
9 tháng Tám.
Hai chiến hạm thuộc loại hiện đại của Đại Việt và
Trung đã ở trong tư thế gờm nhau tại gần đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa.
Một cú “nhìn đểu” sát sạt về hải quân Trung-Việt Việt-Trung hiếm có trước đó,
kể cả trong thời gian có vụ giàn khoan 981. Các bức ảnh từ phía Trung công bố
cho thấy rất rõ tình thế đối mũi giữa chiếc khu trục hạm lớp 053 có tên lửa dẫn
đường mang tên Thương Châu của Trung với chiếc hộ tống hạm tên lửa tàng hình
Đinh Tiên Hoàng thuộc lớp Gepard “ngon lành nhất” mà Đại Việt đang sở hữu.
May, mãi sau khi cuộc Hải chiến Biển Đông bất
thành kết thúc, tin trên mới được giải mật trong một tờ báo của Trung là Diễn
đàn Nghiên cứu Nam Hải. Chứ không thì “chít” với đám dân cư mạng cả Trung lẫn
Việt luôn dư thừa lòng yêu nước và thời gian bám mạng! À, đố độc giả biết vì
sao báo chí Đại Việt ta lờ lớ lơ vụ này?
Ngày 10
tháng Tám.
Kỳ họp bổ sung
của Hội nghị thượng đỉnh ASEAN lần thứ 24 tại Myanmar không được báo chí lề trái quan tâm nhiều.
Báo lề phải vẫn phải quan tâm thì cũng phải thôi. Đại để:
Đề tài Biển
Đông tất nhiên lại được lôi ra, nhưng cũng không nước thành viên ASEAN nào chịu
nêu đích danh thủ phạm. Thì cũng phải thôi, “đích danh” không có trong tự điển
của cái tổ chức chưa có gì là thực danh cho lắm.
Hiếm thấy hội nghị cấp cao nào có nghi thức ngoại
giao thân thiện mà không hề dính sự cố gây căng thẳng như kỳ họp ASEAN này. Ấn tượng nhất, vị Thủ tướng
Đại Việt phát biểu phải công nhận là quyết đoán và hùng hồn rằng ông và ông
Obama đã “tin tưởng và hoàn toàn thoải mái với nhau”. Hẳn như Kiều và Kim Trọng
năm nao “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”.
Chiến tranh Biển Đông đến đít rồi mà hàng chục
nhà lãnh đạo với gần mười quốc gia lâm chiến vẫn có thể bề ngoài nói nói cười
cười. Thế mới là lãnh tụ chứ bộ!
Thủ tướng Trung thì dùng dịp này tung hê sáng
kiến “Con đường tơ lụa” trên biển thế kỷ 21, với niềm tin dùng nó để cải thiện
quan hệ của nước này trong khu vực.
Theo tờ Diplomat, Con đường tơ lụa trên đất liền
đã tiến bộ lớn, nhưng Con đường trên biển vẫn mù mịt, có lẽ vì các nước láng
giềng “tởn” Trung rồi. Ông cứ vác cái giàn khoan to như mả bố thằng ăn mày vào
biển nhà người ta thì bố ai còn dám “xây” đường đi chung cùng ông? Đông Nam Á
sẽ là khoảng trống trong Con đường tơ lụa đại dương của Trung. Và nếu Ấn Độ mà
“xù” không tham gia nữa thì kể như Con đường này có nguy cơ bị “đắm” luôn.
Bài phát biểu Thủ tướng Đại Việt có câu:
“Tại Hội nghị Ngoại trưởng ASAEN mới
rồi, chúng ta đã thể hiện quan ngại sâu sắc về những diễn biến phức hợp, làm
căng thẳng ở Biển Đông, ảnh hưởng đến hòa bình, ổn định, an ninh và tự do hải
hành. Ấy thế mà đến nay, tình hình Biển Đông vẫn cứ tiếp tục phức tạp; nhất là
việc bồi đắp quy mô lớn, làm thay đổi căn bản cấu trúc của nhiều đảo đá, bãi
ngầm. Hoàn toàn trái với quy định của Tuyên bố DOC.” Chính xác, và ẩn chủ từ
của “bồi đắp quy mô lớn”?
Đáng kể nhất, Thủ tướng Đại Việt và Tổng
thống Mỹ có cuộc hội đàm tay đôi, với nội dung Hoa Kỳ ơi ời, các vị dỡ bỏ béng
nó cái lệnh cấm vận vũ khí sát thương đi cho rùi. Có nhẽ trong bụng ông Tổng xứ
Cờ Hoa nói: “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi…”
Thủ tướng Đại Việt hoan nghênh Tổng
thống Mỹ cùng phu nhân tới thăm Đại Việt trong năm tới nhân dịp hai nước kỷ
niệm 20 năm bình thường hóa quan hệ.
Trở về Hà Thành từ Myanmar, Thủ tướng Đại Việt
vào dự ngay phiên họp trả lời chất vấn trước Quốc hội. Ký giả tờ Sức Trẻ tường
thuật:
“Về vấn đề Biển Đông, rất mạnh mẽ và sáng rõ Thủ
tướng trả lời chất vấn của các Đại biểu Quốc hội: ‘Ở đảo Chữ Thập, Trung đã bồi
lấp thành đảo lớn nhất Trường Sa, tới 49 ha; to hơn cả đảo Ba Bình từng to nhất
trước đó”. Về binh tình đảo Gạc Ma, Thủ tướng tái khẳng định: ‘Đảo Gạc Ma bị
Trung cưỡng chiếm vào năm 1988. Về việc Trung đang bồi lấp biển, xây lại đảo
này: lập trường của chúng ta là phản đối vì điều đó vi phạm Tuyên bố DOC, như
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Đại Việt đã nhiều lần nêu. Và cũng tại Hội nghị
cấp cao ASEAN hôm qua, tôi vừa đã nhắc lại ở nhiều phiên họp, kể cả phiên họp
chung có mặt Trung.”
Như để minh họa cho quan điểm mới và
mạnh của Thủ tướng Đại Việt tại Diễn đàn ASEAN, Đài Truyền hình Trung ương Đại
Việt đã phát nhiều lần vào các giờ cao điểm Chương trình đặc biệt “40 năm Hải chiến Trường Sa”. Thú vị! Chương
trình này đã làm ngon lành cành đào từ gần 7 tháng
trước lận, đúng ngày đau thương - 19 tháng Giêng năm 2014, nhưng nghe đồn sắp sửa phát thì có “chỉ
thị miệng” rằng “để dành đến thời điểm thích hợp hơn”.
Các báo lề phải ngỡ ngàng, vội vã cầm
đèn chạy sau ôtô. Phe lề trái, nhất là các bác “ngụy” ở hải ngoại, nghi ngờ
song cũng khoái chí ra mặt, dù miệng cứ “Em chã, em chã…” khi các cụm từ “Đại Việt Cộng hòa” được
em phát thanh viên đẹp như sao sa phát âm chậm rãi tròn vành rõ chữ. Các bác lề
giữa còn biết làm gì hơn là nhảy cẫng lên trước sự kiện lần đầu tiên ấy.
Báo Việt Văn
đã công phu chép lại các lời hay ý đẹp của một chương trình phải công nhận là
hay là đẹp:
“Đúng vào ngày này cách đây 40 năm, chỉ trong
vòng 30 phút Cộng hòa Dân chủ Trung đã dùng vũ lực áp đảo chiếm đóng toàn bộ
quần đảo Hoàng Sa của Đại Việt. Từ đó đến
nay sự kiện ấy luôn luôn là nỗi day dứt không thể nguôi ngoai trong lòng mỗi
người dân Việt. Hôm nay, chúng tôi mời quý vị cùng nhìn lại Hải chiến Trường Sa
để thấy được bản chất ‘vừa hợp tác, vừa đấu tranh’ của mối bang giao Việt-Trung
vốn nhiều thăng trầm trong suốt hành trình lịch sử hai nước.”
Và Việt Văn tóm tắt:
“Thế là, nhà nước Đại Việt ta chính thức thừa
nhận ‘74 người lính Đại Việt Cộng hòa đã ngã xuống trong nỗ lực bảo vệ chủ
quyền của Đại Việt’; và ‘dù là người
dân hay người lính của chính quyền (ý muốn nói chính quyền Đại Việt Cộng hòa) thì
lòng yêu nước đều như nhau’. Bài phóng sự truyền hình đã ghi hình một số nhân
viên kỹ thuật của Đại Việt Cộng hòa từng làm việc trên đảo Hoàng Sa trước
năm 1975 gặp gỡ trong dịp kỷ niệm.”
“Tuy ‘không thể chọn láng giềng’ như Tổng
bí thư nhấn mạnh nhưng sau hơn 20 năm ‘quan hệ hữu nghị’ (tính từ năm 1950) thì
Trung đã đánh chiếm Hoàng Sa và sau đó liên tục đánh chiếm đảo và đất liền của Đại Việt. Điều này
chứng tỏ ‘cho dù là láng giềng hữu nghị lấy hợp tác làm trọng thì đấu tranh
luôn là một vế thường trực giữa quan hệ giữa hai nước trong thời đại mà việc
một nước này chiếm lãnh thổ nước khác hầu như không còn trong các quan hệ quốc
tế’, dựa theo ý Thủ tướng từng khẳng định.”
Trên PB của mình blogger Minh Quang Bui
quất ngay bài “Kissinger đã ‘biếu’ Hoàng Sa cho Trung ra sao?” Bài được nhiều
báo đăng lại, không hẳn vì các vụ việc vốn đã được giải mã từ hồ sơ mật của Mỹ.
Nó đúng lúc. Gọi là “cháy nhà mới ra mặt chuột” cũng không sai. Chuột ở đây
không ai khác: Don Kissinger, Cố vấn an ninh của Tổng thống Spiro Nixon.
Cháy nhà mới ra mặt chuột ở chỗ vụ thất
thủ Hoàng Sa là hậu quả của các đổi chác Mỹ-Trung với tác giả là thày dùi Kissinger.
Đến cả hai đồng minh ruột là Đài Loan và Nhật Bản cũng bị làm vật thí, nữa là
Đại Việt Cộng Hòa (tức Nam Đại Việt).
Cháy nhà mới ra mặt chuột ở chỗ việc Kissinger
xúi Nixon bán đứng Hoàng Sa đã không chỉ phản bội với Nam Đại Việt mà với cả các
chính quyền Mỹ tiền nhiệm. Tháng Sáu năm 1956 dưới thời Tổng thống Eisenhower, Bộ
Ngoại giao Hoa Kỳ gửi công văn cho hai tòa đại sứ của mình tại Sài Thành và tại
Đài Bắc bảo đảm rằng, “Sau khi đã cảnh cáo, quân lực Mỹ sẽ đơn phương hành động
buộc Trung rút lui. Chúng ta sẽ cố gắng đạt đến thỏa thuận hành động phối hợp
lực lượng giữa Sài Thành và Đài Bắc.” Tiếc quá! Tình báo Mỹ có lẽ dùng các sĩ
quan gà mờ khiến kết quả thám thính cho thấy “việc Trung tăng số người đến đảo
Phú Lâm của Trường Sa hầu như chỉ để gom lượm phân chim! Không thấy vũ khí và
quân sĩ gì sất.” Rồi quyết định: “Hiện nay chưa tới lúc Hoa Kỳ phải quét sạch người
Trung ra khỏi đảo Phú Lâm. Một nỗ lực chung giữa Đài Loan và Đại Việt (Nam)
cũng không thuận lợi.” Mẹ kiếp! Chỉ vì “mấy bãi phân chim” mà bây giờ ra nông
nỗi này! Tiên sư anh Tào Tháo!
Cháy nhà mới ra mặt chuột ở chỗ, ngay cả
9 năm sau, thái độ của Mỹ về Hoàng Sa vẫn ngon lành, thậm chí còn mạnh mẽ hơn
trước khi mà Tổng thống Johnson xuống tay ký lệnh đặt Đại Việt cùng toàn khu
vực Hoàng Sa và Trường Sa “trong vùng chiến sự”. Trung nổi sùng tức tối sai Đại
sứ của mình tại Ba Lan phản đối om sòm.
Cháy nhà mới ra mặt chuột ở chỗ, cùng
một ngày sau Trung xơi tái Hoàng Sa, Tòa Bạch Ốc ra thông cáo trong bức điện
ngày 19 tháng Giêng năm 1974 sặc mùi hàng tôm hàng ốc: “Chính phủ Mỹ hổng có
đứng về phe nào trong các cuộc xung đột vũ trang và tranh chấp về quần đảo
Hoàng Sa. Song chúng tui cực kỳ mong muốn giải quyết tranh chấp một cách hòa
bình.” Này, hai câu sau đây thì đúng giọng lưỡi của “thằng bán tơ”: “Chúng tui không
rõ cuộc đụng độ đã nổ ra trong khung cảnh nào. Lực lượng quân sự Hoa Kỳ không
dính dự vào đó”. Với văn kiện ngoại giao kiểu đó, chỉ có thề dùng tiếng Đan
Mạch mà đáp lại!
Cháy nhà mới ra mặt chuột ở chỗ
Kissinger - “vua đi đêm” (như cách gọi của cánh báo chí Sài Thành) - ngay từ
các năm 1971-1972 đã bày mưu cho Tổng Nixon toa rập với Trung để đối trọng với
Liên Xô, hòng tìm lối thoát khỏi chiến tranh Đại Việt. Quần đảo “phân chim” Hoàng
Sa chỉ là một trong những con bài bé bỏng của Kissinger. Cũng như quần đảo Senkaku
của Nhật cũng bị làm vật cống cho Trung, chỉ 12 ngày sau khi Trung ẵm gọn Hoàng
Sa.
(còn nữa)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét