Tối ngày 9 tháng 1 năm 2004 ,
Liên hoan Truyền hình Toàn quốc đã
lại…“thành công tốt đẹp” sau một tuần tiệc tùng, nhã nhạc phả phê của gần 300 đại biểu cả nước và khách mời, tốn
tiền của dân tới vài tỷ đồng để chia nhau 44
huy chương vàng, 90 huy chương bạc và 168 bằng khen sao cho ai nấy
đều…vui vẻ cả.
Mặc dầu theo lời một quan chức “ngay
từ ngày đầu tiên Ban Giám khảo đã quá thất vọng vì không chọn được bộ phim ưng
ý”, hoặc theo đạo diễn Trần Phương, thành viên Ban Giám khảo, “ tôi thấy
không ít phim có thể cắt phứt đi một nửa số tập, 10 thành 5, 4 thành 2 tập
mà vẫn …không sao cả, ở đó toàn đi lặp
lại những đoạn nhàm chán, nói năng lê thê…”, mặc dầu vậy, hai Giải vàng
cũng đã được trao cho phim “Vị tướng tình báo và hai bà vợ “ ( Sàigòn)
và “Cô gái đến từ Bangkok”(Hà Nội).
Cả hai phim đều ngợi ca các … đồng chí công an - phim của
Sàigòn ca ngợi công an chìm, tức tình báo của ta gài vào
chế độ cũ, phim của Hà Nội biểu dương chiến công của các đồng chí hình sự phá
án. Phim “Vị tướng tình báo…” đã
chiếu dài dài trên tivi SG chẳng lôi cuốn được mấy người
dứt ra khỏi các phim tàu, Hàn Quốc để coi “hai
bà vợ của ông tướng tình báo” thu xếp với nhau ra sao cho trọn nghĩa vẹn
tình … cách mạng .
Phim sau, xoay quanh chuyện điều tra cái chết của một cô Việt kiều tên Hồng Hoa bị giết ở Việt Nam và
có liên quan tới một “cô gái đến từ Bangkok” để truy tìm kẻ đã lừa đảo cha cô
khiến ông phải vào tù. Phim này đang
chiếu trên VTV nhằm nâng cao ý
thức cảnh giác cho bà con, vui tết con Khỉ không quên giữ gìn trật tự an ninh.
Vậy là hai Giải vàng của Liên hoan truyền hình toàn quốc 2003 được trao cho hai
phim thể loại action Mỹ dẫu rằng còn
thua đến vài tầm với cả về nội dung lẫn nghệ thuật.
Tuy nhiên ta cũng cần cảm thông với phim
truyền hình VN mới phát triển chừng hơn một chục năm nay, ra đời và lớn lên nhờ
…tiền quảng cáo trên màn ảnh nhỏ. Đặc điểm lớn nhất của nó là ” muốn làm sao thì làm” , cứ phát bừa trên
sóng cho bà con coi miễn phí, 50 phút chiếu phim thì có 10 phút quảng cáo, thu
vào gấp cả chục lần bán vé ngoài rạp, tiền tiêu như nước mà vẫn cứ…lãi. Bởi vậy “phim trên sóng” đã trở thành một thứ hàng
hoá rất kỳ lạ : “ sản xuất khỏi cần chất
lượng,khỏi lo giá thành và cũng khỏi cần bán ra”. Thử hỏi trong khắp cả nền
kinh tế quốc dân, có ngành sản xuất nào lại “ngon ăn” như thế ? Bởi thế “làm
phim truyền hình” chẳng cần tài năng doanh nghiệp, chẳng cần am hiểu nghệ thuật
gì nhiều, cứ một anh trình độ cán bộ văn
hoá xã ngồi ký giấy duyệt chi là OK, có điều trình độ “đấu đá” phải siêu cao thủ, vừa lo lót quan trên vừa tạo
giàn em út trung thành, ăn đều chia sòng
mới mong ôm được con gà đẻ trứng…tiền dài dài mà bốc hốt bổng lộc.
Bởi thế Hãng phim truyền hình TP Hồ Chí Minh ngay từ thủa lọt
lòng đã là “vương quốc của các đồng chí Bến Tre” đứng đầu là Nghệ sĩ nhân dân,
Anh hùng lao động Phạm Khắc kính mến. Từ đó trở xuống tới phát thanh viên, biên
kịch, đạo diễn nòng cốt, ai muốn có tên
trong sổ lương, nhất thiết phải mang “quốc
tịch Bến Tre” . Mãi sau này khi “lực lượng dưới quê “ đã cạn, một vài anh
Bắc Kỳ cúc cung tận tuỵ mới được chen chân vào , nhưng cũng chỉ ở vai..cầm cờ
chạy hiệu.
Vào dịp Nhà nước xét danh hiệu Anh hùng lao động cho Nghệ sĩ
Phạm Khắc, đơn tố cáo bay như bươm bướm. Một trong những nội dung đó là phim
nào đồng chí Phạm Khắc cũng đứng tên …”chỉ
đạo nghệ thuật” ăn vài phần trăm tổng kinh phí mà việc này đã chi cho …đạo
diễn rồi. Một phim “ăn” cả trăm triệu, vậy thì hàng trăm phim, tiền “chỉ đạo
nghệ thuật” là bao nhiêu có tài vụ là biết. Tuy thế khoản này cũng chỉ là “tiền
lẻ”, còn tiền “dự án”, tiền tậu máy móc, vật tư xây dựng phim trường, nhà cao
ốc, tiền ăn chia với đối tác còn…kinh hơn.
Nhân vật số 2 phim truyền hình phải kể đến nhà điện ảnh Nguyễn
Hồ, tất nhiên cũng người Bến Tre.Nhân tết con khỉ này, bà con đến chúc tết hai
đồng chí này mới thấy mức sống của cán
bộ ta ngày nay quả thực …tư bản cũng chào thua, nội rượu tây biếu tết cũng chật
cả một gian phòng, có mang tắm cũng chẳng hết, ra giêng mang ra phố Hải Triều
bán giá rẻ cũng được vài trăm triệu.
Vậy nhưng, lộc bất tận hưởng, cả hai VIP này đều đã về hưu và
trước đó đã kịp bố trí hai đồng hương Bến Tre vào thế chỗ mình. Ngừời ngồi vào ghế Giám đốc Hãng phim truyền hình
TP HCM là “nhà điện ảnh” Nguyễn Việt
Hùng, chưa có “phin” nào ra mắt bà
con, chỉ mới có vài ba “phin” tài
liệu về quê hương “đồng khởi”, nhưng vài năm qua, tận tuỵ phò anh Nguyễn Hồ từ
thủa hàn vi mới lên Sàigòn, nay cũng đã thành “đại gia”, các anh đạo diễn, các
em diễn viên bu quanh không thua gì người ái mộ xin chữ ký các “sao”. Tuy nhiên
chữ ký của “sao” chỉ cất cho vui , còn chữ ký của anh Việt Hùng là…tiền, là
danh. Các em gái mơ làm diễn viên, các
cô người mẫu muốn được lên ti vi, các học sinh trường Nghệ
thuật Sân khấu Cống Quỳnh ra trường muốn
làm đạo diễn, các nhà văn Sàigòn muốn hốt bạc bằng viết kịch bản, các văn nghệ
sĩ Hà Nội ghé vào muốn kiếm chác ….nhất
nhất đều phải qua anh Việt Hùng “ngoáy bút” cho một phát.
Sếp mới ắt phải tạo dựng ê kíp mới, chỉ có
một tiêu chuẩn vẫn là cũ : phải là người có “dáng đứng Bến Tre”.
5 năm đầu sau khi ra đời, con gà đẻ trứng …tiền TFS ( tên Hãng
phim truyền hình TP HCM ) là sân chơi độc quyền của các anh Hai Nam bộ, đặc
biệt là “quê hương đồng khởi”. Người ta
còn nhớ phim truyền hình nhiều tập đầu tiên của Hãng xoay quanh chuyện nữ tình báo viên “ Người
đẹp Tây Đô” cũng là “người đằng mình” viết kịch bản : cô Trầm Hương, chính
gốc Bến Tre. Tuy nhiên cứ làm phim đề tài cách mạng mãi cũng nhạt, trong khi đó
truyền hình ngoài Hà Nội đã bắt đầu đi vào “chuyện đời thường” mà loại đề tài
này “người đằng mình” vốn chỉ quen viết về
cách mạng đành chịu thua.
Thế là “sếp” Phạm Khắc làm một cú thay đổi chiến lược : thuê
mấy anh Bắc Kỳ bạo phổi , dám xông vào “đề tài hiện đại”. Từ đó lộc của con gà đẻ trứng tiền phải san
sẻ bớt cho mấy anh nhà văn “ngụ cư” trước nay vẫn bị mời đi chơi chỗ khác. Mở hàng đầu tiên phải kể
đến nhà văn Võ Phi Hùng với phim dài tập “ Giã từ dĩ vãng” viết về dân
ngụ cư vào Sàigòn “đất lành chim đậu”
được giúp đỡ tận tình để đổi mới cuộc đời. Tuy nhiên kẻ có gan ngồi ngày này
sang ngày khác viết cho TFS dựng thành
phim nhiều tập phải kể đến Nguyễn Mạnh
Tuấn. Từ “ Đồng tiền xương máu”. “Cô thư
ký xinh đẹp”. “Chuyện tình kinh xáng”, “ Blouse trắng”…tới tết Giáp Thân ,
54 tập phim có tựa Hướng Nghiệp của ông đã lại chiếu dài dài trên ti vi Sàigòn nhằm “khẳng
định lớp thanh niên dám nghĩ dám làm”, sẵn sàng đương đầu với khó khăn với
niềm tự hào của thế hệ trẻ, thông qua
một cô gái tên Thư len lỏi vào công ty
nước ngoài để … học kinh nghiệm rồi ra mở công ty để “cạnh tranh” và anh con
trai tên Tri - một kỹ sư vi tính có nhiều sáng kiến độc đáo. Sang năm 2004, cấp
trên lại đòi nâng cao tỷ lệ nội địa
trong phim truyện truyền hình, người ta có thể thấy con gà “đẻ trứng tiền” sẽ
còn cho các nhà văn “truyền hình” Nguyễn
Mạnh Tuấn , Nguyễn Khắc Phục…bán “chất xám” dài dài…
4-1-04
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét