Bác Ba Phi nhẩm tính rồi kêu trời :
“ I trời…loáng cái ông kiếm được 3 đô la tính ra gần 60 ngàn đồng tiền Việt bằng lương thợ hồ làm
mửa mật cả ngày…”
Ong già cười cười :
“ Ở bên Mỹ giá nhân công phải cao chớ , đâu có rẻ rúng như Việt Nam …”
Bác Ba Phi rụt rè :
“ Vậy…tôi làm theo ông
có được không ?”
Ong già vui vẻ :
“ Được chớ…ai làm chả được…miễn là người ta
chấp nhận cho ông đẩy xe …Có điều ông phải nói được tiếng Anh…”
Bác Ba Phi giật mình :
“ Nói tiếng Anh ? Tôi nói sao được ? Nói tiếng Việt được không
?”
Ong già cười lớn :
“ Nói tiếng Việt thì Mỹ nó hiểu sao được ? Mà đa số ông bà già
Mỹ mới chịu cho mình đẩy xe thôi. Nhưng ông học tiếng Anh
mấy hồi. Để tôi dậy cho …”
Bác Ba Phi hốt hoảng :
“ Í chết chết…tôi làm sao học…”
Ong già vội vàng :
“ Dễ ợt à…bác cứ nói theo tôi là được…này
nhé…Khèn ai heo pỉu “
Bác Ba Phi lắc đầu quày quạy :
“ Ói thôi thôi…khó lắm…khó lắm …tôi nghe
bác nói cái gì như “khiêng con heo ị là sao ?”
Ong già cười lớn :
“ Không phải “khiêng con heo ị” mà là “khen ai heo piu “
là tôi có thể giúp ông hay bà được không ?”
Bác Ba Phi hiểu ra gật gật :
“ Ra vậy hả ? Vậy thì tôi nói được…”khen ai heo piu” chứ gì ?
Ong già khen rối rít :
“ Bác học nhanh thế còn gì. Hôi tôi mới sang cũng không học
nhanh bằng bác đâu. Giờ bác đi ra chỗ
cửa siêu thị đằng kia thấy có ông bà già nào đầy xe một
mình không có con cháu đi theo bác cứ nói vậy
là ăn tiền.”
Bác Ba Phi thắc mắc :
“ Tôi nói vây họ xả một tràng tiếng Anh tôi
biết nói làm sao ?”
Ong già cười cười :
“ Thì bác cứ “jét…jét…”
đại đi rồi cứ sán
vào, giằng lấy xe mà đẩy tới…nhớ đi chậm chậm sau lưng
người ta không nó lại tưởng bác cướp xe thì mệt.”
Bác Ba Phi ngập ngừng :
“ Phức tạp quá nhỉ ? Ngộ nhỡ họ không đồng ý thuê mình đẩy giúp
họ thì sao ?”
Ong già lại cười :
“ Có gì đâu…chuyện dễ ợt .nếu nó không thuê nó sẽ xua xua tay, đầu lắc quày quạy, lúc đó mình dọt cho lẹ , còn không cứ sấn
vào giằng lấy xe mà đẩy cho nó…”
Bác Ba Phi bùi tai cũng đánh liều ra đứng chờ ở cổng siêu thị.
Người ra người vào tấp nập , nhìn đi nhìn lại toàn thấy thanh niên, người khoẻ
mạnh đẩy xe trên chất hàng ra chỗ đậu xe. Đây là siêu thị Mễ nên ít người Việt,
phần lớn là các ông bà Mỹ trắng, Mỹ đen mập thù lù . Bất chợt bác Ba Phi nhìn
thấy một ông già đẩy xe chất đầy hàng . Bác vội chạy tới
vừa cất lời thì quên béng ngay câu tiếng Anh ông già vừa
dậy nên miệng cứ lắp bắp :
“ Đẩy giúp…để tôi đẩy giúp…”
Ong già người Mỹ chẳng hiểu gì cứ xăm xăm đẩy xe đi làm bác Ba
Phi chưng hửng, quay lại chỗ ông già đang ngồi :
“ Khổ quá…tôi quên béng cau tiếng Anh ông dậy rồi…”
Ong già kêu trời :
“ Khèn ai heo pỉu …khèn ai heo pỉu…Có vậy thôi mà cũng quên ?”
Bác Ba Phi vừa đi vừa lẩm nhẩm câu tiếng Anh ông già vừa nhắc
lại. Bác lại đi tới đứng chờ ở cửa siêu thị mắt nhìn lom lom vào dòng
người đẩy xe từ bên trong ra. Kia rồi,
kia rồi, một bà già Mỹ trắng tóc bạc phơ vừa bên trong bước
ra. Chiếc xe đẩy trong tay bà chất đầy nhưng rau củ, các túi, gói, bịch…Bác Ba
Phi đánh trống ngực thình thịch. Bác cố nén hồi hộp bước tới cao giọng “
“ Khèn ai heo pìu ?”
Bà Mỹ già nhìn bác Ba Phi tỏ vẻ ngạc nhiên.
Bác nói lại lần nữa cho bà Mỹ già hiểu được làm bà gật đầu lia lịa và tránh
người cho bác Ba Phi đẩy xe. Nhớ lời ông già dặn, bác Ba
Phi đẩy xe lẽo đẽo theo sau bà Mỹ già. Quả thực từ trước nay ở trong nước bác
ba Phi chưa gặp bà nào mập , lớn con như bà Mỹ già này. Bà phải nặng ít nhất tạ
hai, tạ ba. Nếu tới Việt Nam
về quê bác Ba Phi chưa chắc bà đã đi lọt vào cửa nhà. To lớn vậy nhưng bà di
chuyển cũng không đến nỗi khó khăn . Bà vẫn bước thoăn thoắt trên hành lang, đi
gần hết bãi đậu xe tới một chiếc xe VEN. Bà bấm remote mở
cửa xe cho bác Ba Phi chất đồ lên xe. Xong đâu đấy, bà rút ra tờ 5 đô la đưa cho bác Ba Phi kèm theo câu “ Thank you, thạnk you”.
Bác Ba Phi đứng nhìn
theo bà già Mỹ đánh xe đi. Bác ngở ngẩn xem đi xem lại tờ giấy bạc. Hoá ra ở Mỹ
kiếm tiền sao dễ quá vậy ? Thoắt cái
tính ra tiền Việt bác đã kiếm
được cả trăm ngàn đồng. Biết thế này ngay từ hôm mới sang bác ra đây cùng làm
với ông già thì bây giờ có lẽ thừa tiền cho vợ chồng thằng
Đậu đầu tư nuôi ba ba.
Bác quay về chỗ ông già đưa ra tờ bạc :
“ Hoá ra kiếm tiền ngon thật. Thoắt cái đã
được 5 đô . Đây tôi chia cho ông một nửa…”
Ong già lắc quày quạy :
“ Ay chết…tièn của ông làm ra là của ông
chớ ? Sao phải chia cho tôi một nửa ?”
Ong già nhét tờ bạc vào túi bác Ba Phi :
“ Ong cất đi, tôi có phải là cò đẩy xe đâu. Kia kìa…khách ra
đông lắm kìa…ông tới làm tiếp đi…”
Bác Ba Phi lại nhanh nhẩu ra chờ ở cửa siêu thị. Dòng người từ
trong vẫn túa ra. Một ông già to béo người Việt lù lù đẩy chiếc xe chất đầy hàng. Bác Ba Phi vừa bước tới , chưa kịp lên tiếng , ông ta đã vẫy
tay :
“ Đẩy xe cho cái !”
Bác Ba Phi dược lời như cởi tấm lòng, vội vàng lên
tiếng :
“ Ô kê..ô kê đẩy liền…đẩy liền…”
Nói rồi bác xắn tay áo mắm môi mắm lợi đẩy
xe phăm phăm đi theo ông già to béo. Xe hơi của ông già đậu tít mãi gần ngoài
con lộ, bác Ba Phi đẩy xe toát cả mồ hôi
mới tới nơi. Ong già mở nắp cốp xe phía sau ra lệnh :
“ Bác xếp hết cả lên cho tôi. Xếp gọn gọn vào mới đủ chỗ…”
Nói rồi lão ta bật châm điếu thuốc tựa lưng vào thành xe hút
phì phèo trong lúc bác Ba Phi lúi húi xếp từng món đồ gọn ghẽ trong cốp xe. Gớm
cái lão già này sao mua lắm đồ vậy ? Nào gạo tẻ, gạo nếp, nào đậu xanh đậu đen
rồi rau củ quả đủ thứ, rồi két bia, thùng rượu vang..khuân đồ, xếp đồ cho lão
bở cả hơi tai, mồ hôi ròng ròng.
Bác Ba Phi xếp đồ gọn
ghẽ xong xuôi vào cốp xe, Ong già đóng cốp, nhảy lên xe , bác Ba Phi đi theo
chờ lão đưa tiền. So với công sức làm cho bà già Mỹ lúc nãy
thì lão này phải trả gấp ba là 15 đô chứ ít. Nhưng thôi, lão cứ trả 10 đô cũng
tốt lắm rồi. Ai ngờ lão nhảy tót lên xe, buông gọn một câu :
“ Thánh kiu…thánh kiu…”
Rồi lão nhét vào tay bác Ba Phi một lon nước ngọt coca, rồ máy
ho xe chạy thẳng. Bác Ba Phi ngớ người, cho đến lúc xe khuất
sau chỗ rẽ, nhìn lại lon nước ngọt trong
tay bác mới hiểu ra thằng cha kia là thằng “kẹo”. Bác vọt miệng chửi :
“ Thằng đểu…”
Bác quay về chỗ ông già đang ngồi với bộ mặt thiểu nào khiến ông ta cười phá :
“ Bác vừa gặp một thằng bần tiện rồi phải không ? Nó chạy làng
không trả xu nào à ?”
Bác Ba Phi lắc đầu, giơ ra lon nước ngọt, thở hắt ra :
“ Nó trả được cái này…”
Ong già văng tục :
“ Fuckle it…”
Bác Ba Phi tròn mắt :
“ Ong nói cái gì vậy ?”
Ong già hậm hực :
“ Tôi chửi bố tiên nhân nó …Mình giúp nó tận tình thế mà “tip”
có lon coca…”
Bác Ba Phi cười cười :
“ Ở Việt Nam
vậy cũng sang lắm rồi. Thôi đừng nổi
giận nữa , kiếm quán nào yên tĩnh tôi mời ông ly càphê rôi ta đấu láo với nhau
…”
Ong già vỗ tay :
“ Hay hay…hoàn toàn nhất trí…Để tôi đưa ông đi tới quán này…”
Hai người dắt díu nhau vào một quán càphê không lớn nhưng rất
yên tĩnh và lịch sự.Một dẫy người xếp hàng trước quầy bên cạnh một số người
đang ngồi nhâm nhi ly càphê trên những chiế ghế cao ngất ngưởng. Bác Ba Phi lạ
lẫm đưa mắt nhìn quanh. Một cô gái chăm chú làm việc với cái laptop , hai ông
già chơi cờ, một thanh niên chúi đầu vào cuốn sách dầy cộp….tất cả đều uống
càphê và làm việc riêng của mình, chẳng ai nhìn tới ai, quán khá đông mà rất
yên tĩnh. Thật chẳng bù cho quán càphê cóc Sàigòn, nào tiếng nhạc cải lương
đinh tai nhức óc, tiếng người cười nói thậm chí quát tháo, cãi cọ, tuyệt nhiên
không thấy ai đọc sách, gõ vi tính trong quán càphê. Bác Ba Phi quay sang hỏi
ông già :
“ Cái dân Mỹ này lạ nhỉ ? Sao không về nhà mà đọc sách, đánh
cờ, coi vi tính …quán càphê là chỗ nhâm nhi thưởng thức hương vị càphê thôi
chớ…”
Ong già bật cười :
“ Thì cái dân mình thực chất toàn thất nghiệp, ngay cả cán bộ
ngồi đầy các cơ quan mà có cái việc quái gì đâu. Dân Mỹ bận rộn hơn dân mình
nhiều, bác không thấy ngay cả ngồi trên xe bus họ cũng vẫn đọc sách đấy à ? Ở
Việt Nam
thì nội chen nhau cũng đủ chết , có ai điên mà đọc sách trên xe bus…”
Bác Ba Phi đưa mắt tò mò nhìn vào chỗ chế biến càphê, ở đó có
mấy cô nhân viên đang sử dụng máy pha cà phê rồi rót vào những chiếc ly bằng
giấy. Bác quay sang ông già thắc mắc :
“ Uống càphê phải pha qua “phin” như ở Việt Nam thì mới
thơm ngon, có hương vị càphê chớ, pha bằng máy thế kia thì còn đâu càphê ?”
Lão già cười to :
“ Nhầm chết…ai bảo bác pha càphê bằng máy như thế kia không
ngon. Cái “phin càphê” người Việt Nam
mình vẫn dùng là do từ thời lính Pháp mới xâm chiếm Việt Nam mang sang.
Cổ lỗ sĩ lắm rồi. Du khách ở các nước phương Tây sang ta nhìn thấy cái phin
càphê chắc phải tròn mắt kinh ngạc. Một cái công cụ pha càphê cũ rích như vậy
mà mãi tới tháng 4 năm 1975 khi miền Bắc chiếm được Sàigòn , lính Việt cộng mới
nhìn thấy và gọi nó là “cái nồi ngồi trên cái ly” . Hình như họ hiếm khi được
uống càphê và pha càphê bằng túi lọc nên gọi là “càphê bít tất” . Thật không
thể tưởng tượng được cái u mê, lạc hậu lại chiến thắng cái văn minh thì lạ
thật…”
Bác Ba Phi cười theo :
“ Thì cũng phải thông cảm người Bắc thời bao cấp, cơm chảng có
ăn nói gì dến càphê. Mà miền Bắc có trồng được càphê không nhỉ ?”
Ong già gật đầu :
“ Có chứ…Nghệ An, Hà Tĩnh thiếu gì…chỉ có điều tư duy của mấy
anh miền Bắc “cơm tẻ là mẹ ruột” nên
chỉ chăm chăm trồng lúa thôi…”
Ong già đi tới chỗ xếp hàng lấy càphê mang cho bác Ba Phi. Ly
càphê bằng giấy to tổ chảng có ống hút. Bác Ba Phi nhấm nháp rồi buột miệng
khen :
“ Cà phê pha bằng máy cũng ngon đấy chớ…cứ gì phải pha phin ?”
Ong già giới thiệu :
“ Không ngon mà thương hiệu Starbucks này nổi tiếng toàn thế giới
không thua gì bánh mì kẹp thịt Mc Donald. Starbucks nay nhan nhản ở Mỹ, họ đang
phấn đấu đạt được 10.000 điểm kinh doanh trên nước Mỹ và khoảng 20.000 điểm ở
khu vực châu Á Thái Bình Dương, dự kiến đến năm 2011 là có mặt ở hơn 50 nước và
lãnh thổ. Trung Quốc đã có trên 400 cửa hàng mang thương hiệu Starbucks - hiện
đang lọt vào “mắt xanh” của đại gia này và được kỳ vọng là thị trường lớn nhất
sau Mỹ . Ong chủ tịch tập đoàn Starbuck là Howard Schultz ước mơ “mỗi góc đường thế giới là một biển hiệu
Starbucks” , ghê vậy đó…”
Bác Ba Phi thắc mắc :
“ Vậy sao nó chưa vào được Việt Nam ?”
Ong già bật cười :
“ Ong đi mà hỏi cha Nguyễn Tấn Dũng ! Hoặc hắn sợ các quán starbuck của Mỹ mọc ra ở Việt Nam sẽ bóp chết
các quán càphê Trung Nguyên nên chưa dám cho nó vào. Hoặc Mỹ chưa chịu nộp đủ
tiền hối lộ cho quan chức nên nó chưa cho vào thôi.”
Bác Ba Phi lắc đầu :
“ Thì cứ cho nó vào, càphê Mỹ chắc đâu đã thằng càphê Việt Nam …”
Ong già trợn mắt :
“ Nó thắng là cái chắc. Trước hết nó biết kinh doanh. Ngoài càphê nó còn nhiều dịch vụ hấp dẫn khác có ở các cửa hàng Starbucks: khách hàng vừa
nhâm nhi cà phê, vừa có thể tạo riêng cho mình một đĩa CD tuyển chọn những bài
hát đã đăng ký độc quyền của các ca sĩ nổi tiếng. Rồi ngoài càphê ra vài năm
gần đây Starbucks đã đưa thêm vào thực đơn một số món ăn trưa, ví dụ như salad
hay bánh sandwich, chưa kể phục vụ nguyên bữa sáng trọn vẹn cho bất cứ ai có
nhu cầu nên lại càng đông khách. Nó mà vào được Việt Nam thì nó ăn đủ..”
Bác Ba Phi cãi :
“ Chưa chắc đâu. Cách nay mấy năm, Nhà nước Việt Nam đã tổ chức
FESTIVAL cà phê Buôn Mê Thuột gồm các hoạt động giới thiệu con đường cà phê, tư
vấn - tọa đàm, triển lãm phim ảnh, khu vui chơi giải trí, sân khấu trung tâmvân
vân. Nhà nước dự định quảng bá thương hiệu càphê Việt nam ra toàn cầu và đặt
mục tiêu đưa Đắk Lắk trở thành “thủ phủ”
cà phê thế giới…”
Ong già cười lớn :
“ Cái gì ? Daklak trở thành ‘thủ phủ” càphê của thế giới à ?
Đúng là mấy thằng điên, con ếch muốn to bằng con bò…”
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét