(tiếp theo)
Kinh hoàng nhất là tất cả mọi người trong gia đình đều biết chuyện “loạn luân “ giữa vong linh bố chồng và con dâu ngay bên cạnh chồng nó tức con trai ông ta mà không một ai lên tiếng phản đối.
Lúc anh chồng thức giấc, bất giác “ lưng Thụ thẳng đứng như bị điện giật khi anh mở mắt. "Em.. em..
em cởi truồng?". Đập mạnh cánh tay xuống phản trong nỗi cứu sinh, tôi
choàng tỉnh, biết mình vẫn nguyên vẹn hình hài. Kéo quần lên, tôi quay lưng lại
Thụ không giải thích một lời.” . Như lời cô ta thú nhận
:” Không còn nghi ngờ gì, Thụ đã nhìn
thấy cảnh đêm qua, Thụ biết tất cả.” Vậy nhưng anh ta không hé răng nửa lời
chỉ nhìn vợ bằng đôi mắt “ hằn lên những tia máu đỏ dại cuồng”.
Cô em chồng về muộn chứng kiến chuyện loạn dâm bỉ ổi của chị
dâu cũng chỉ buông “giọng nói mỉa mai kéo
dài đu đượi chua đôi môi hóng hớt của Thắm xỉa xuống tấm phản, đầy tiêu ớt cay
xé “.
Còn bà mẹ chồng thì khỏi nói, bà ” phẩy lia phẩy lịa nắm nhang khắp bàn thờ như điên dại ” làm chồng bà tức “bóng đen rít lên một tiếng man rợ xoẹt ngang lửa nhang” . Bà cũng
như mọi người thừa biết chuyện loạn luân đó diễn ra ngay trên cái phản thờ, lạ
thay, không ai cấm đoán hoặc khuyên giải nàng tìm giường khác mà nằm đừng nằm
trên chiếc phản nhầy nhụa, ô nhục ấy nữa. Và lẽ ra bà mẹ
chồng phải đốt ngay chiếc phản đó, cấm con dâu không được mon men tới, lẽ ra
anh chồng thôi không cho vợ thường xuyên về quê ăn giỗ mỗi tháng một lần nữa
thế nữa…Lẽ ra là như vậy, nhưng không có ai có bất kỳ phản ứng nào hết, và như
vậy “cô con dâu” tháng tháng cứ lấy cớ giỗ mà về ăn nằm với….vong linh bố
chồng.
Tuy nhiên từ sau “vụ đó” , quan hệ vợ chồng không còn được như
xưa :
“ Cuộc sống vợ chồng dần
dà ngường ngượng. Thụ vẫn chăm chút tôi nhưng sự chăm chút đượm mùi sầu thảm.
Chẳng còn lửa cháy, chẳng còn nồng nàn. Tôi thôi không hực lên hổ cái mỗi đêm
trên người Thụ. Tôi không vồ nuốt lấy anh, hối hả rúc mặt vào trong nách anh..
Thụ cũng chẳng mấy mặn mà chuyện ái ân. Bàn tay anh thôi vuốt ve bóp nắn. Tôi
cũng thôi cắn đầu lưỡi Thụ có mùi cỏ đắng. …“
Tuy nhiên mặc cho anh chồng nguội lạnh vậy, cô vợ vẫn không
biết thế nào là liêm sỉ , ban đêm. “Tôi
thấy vú tôi nở ra trong đêm tối, nở lớn như một đoá vạn thọ bất chợt bung cánh,
to bằng một cái bát. Thân thể tôi giống một quả mít tố nữ ngậy thơm đợi bổ đôi.
Lẫn trong thao thức, tôi nhớ tấm huân chương liệt sĩ Điện Biên lấp lánh, huân
chương Đường 9 Nam
Lào sáng choang động đậy. Đùi tôi thèm được rát rẫy mồ hôi, bụng thèm cảm giác
cứng cáp quệt ngang đâm vào. Tôi biết
như thế là tội lỗi, nhưng rồi lại tự nhủ đó là một thứ tội tổ tông mà chẳng ai
có quyền chê trách. “
Thèm khát cả da thịt của con trai lẫn vong hồn của bố mà nàng lại cho rằng
“ chẳng có gì đáng chê trách”,
“ đó là một thứ tội của tổ tông “ thì
thật nực cười.
Trong Thiên Chúa giáo, “tội tổ tông” (Original sin) thường ít được nhắc tới như là
một tội “ham mê sắc dục”. Đỗ Hoàng Diệu
dùng “ tội tổ tông” bào chữa cho cái “máu dê” của cô gái thì thật là…nói lấy
được khiến người ta nghi ngờ chẳng biết “nữ văn sĩ” có hiểu thế nào là “tội tổ
tông” không ? Suy cho cùng cái bản tính dâm dục của cô kia may lắm là do bố mẹ
truyền lại chứ tổ tiên nào gây ra cái đó ?
Chuyện tầm phào như vậy mà ông nhà văn Nguyên Ngọc bốc lên như người nói
mớ :
” bằng một thứ ăng ten riêng , dường như họ ( Đỗ
Hoàng Diệu) nhận ra được và truyền đến cho chúng ta những nghiền ngẫm sâu thẳm
về con người , về xã hội, về đất nước
thậm chí về số phận dân tộc mà chính họ về luận lý cũng không nói ra cho rõ
được.”
“Những nghiền
ngẫm sâu thẳm về con người, về đất nước, về số phận dân tộc” phải là những
nghiền ngẫm về vai trò của Đảng cộng sản và thân phận của dân đen trong bảy
thập kỷ qua chứ đâu phải ở một vụ thông dâm tưởng tượng giữa con dâu và bố
chồng ? Nếu cái vụ “thông dâm” đó là hệ quả của sự xuống cấp đạo đức do Đảng
cộng sản gây nên thì cái “đường dẫn” quá mờ nhạt và yếu ớt khiến người ta khó
mà đi tới được kết luận đó.
Thế rồi lại
đến ngày giỗ, cô con dâu lại “ mơ
hồ mong chờ, phập phồng theo tiếng nghiến đường ray với bãi tha ma chập chùng.
“. Nhưng về quê lần này, bà mẹ chồng không còn ưu ái như trước, ngược lại còn bóng
gió :”
“Lấy chồng theo thói nhà
chồng, mọi thứ đều có lễ nghi, trên dưới, cứ thế mà làm. Chị làm khác sẽ rước
hoạ vào thân, tôi nói trước."
Tuy nhiên “giọng nói sắc
ngọt của mẹ chồng “ khó lọt được vào tai cô con dâu vì cô đang “ Hân hoan hạnh phúc …Trưa nay nó vọng rõ
mồn một, thấu tim óc đứa con gái đang nuôi những vực thẳm khổng lồ trong mình
chẳng khác nền trời không xanh lồng lộng cũng đang nuôi những tảng mây tối sáng
lừ đừ. “ . Nghĩa là cô đang mong chờ được ngủ với bố chồng mặc xác xung
quanh . Chồng thì “nhìn tấm màn đỏ bất
động đang rang lửa. Bao nhiêu nhang thắp lúc nãy cháy cằn, tàn tro giữ nguyên
dựng đứng như hình chĩa ngọn chông, trơ khấc tàn bạo.”. Mẹ chồng thì “Tia
liếc xéo từ căn buồng mẹ chồng tôi bùng rát khuôn mặt, tôi ngoái đầu, chỉ là
hai cánh cửa khép im lìm. Những cái
liếc xéo lởm chởm nguyền rủa của bà hơn một hôn mê, một thôi miên hoà lẫn tiếng
xoong chảo cô út vùng vằng ném đập ngoài giếng dìm xuống nước chìm ỉm trong
nhiệt độ tăng cao và chiếc quạt tai voi xoay lấc láo.”
Nếu như tất cả mọi người dồn cái bực bội , khinh ghét ấy vào
trong một hành động rất đơn giản : “ sắp xếp cho cô con dâu ngủ chỗ khác, không
nằm trên cái phản thờ ấy nữa” thì rất hợp lý và…hết chuyện.
Vậy nhưng không, mọi người vẫn phải theo ý xếp đặt của …Đỗ Hoàng Diệu để cô con dâu ngủ trên phản thờ ấy làm trò
loạn luân. Đây là một lỗ hổng lớn trong truyện ngắn.
Không ai ra mặt phản đối
nên cô con dâu ngang nhiên giữa trưa cứ ngự trên phản thờ chờ “bố chồng” “ trong tư thế ưỡn ngửa, tôi trơ cứng bất
động. Đám mây nằng nặng trôi qua khoảnh sân làm tối sầm gian nhà, tối sầm bức
màn đỏ tôi đã kéo che những nén nhang cháy quằn quại. “
Và rồi “mơ” đã biến thành “thực”:
“ Sau bức màn đỏ, bóng
đen thản nhiên bước ra. Lần này hiện rõ hình hài con người. Tôi không còn sợ
hãi mà nghênh mặt ngắm nhìn. Nó mang trong mình dáng hình của một lão già Trung
Quốc nào đó đầy quyền uy chập chờn trên cái nền lát gạch tàu. Lão Tàu xa xăm,
bí ẩn, vừa đen tối vừa có sức hút lạ kỳ, quyến rũ khác thường, vừa giông giống
bố chồng tôi. Tôi chăm chăm theo dõi mà vẫn phân định bên ngoài mây xám đã quệt
qua khoảng sân, hắt thứ ánh sáng âm âm
xuống lũ cây cối, và chỉ cách vài thước, mặt trời đang hực nắng nhựa đường.”
Vào cuộc mây mưa với “bố chồng”, lạ thay cô con dâu vẫn còn
“triết luận” về cái phản thờ :
“ Phản này Thụ nói có từ
lâu lắm, dễ đã bảy tám đời ngủ nghê, ăn uống, sinh con đẻ cái và khâm liệm. Tấm
phản mang quá khứ của gia đình Thụ, xa xôi, chất chồng. Còn tôi, hiện tại, một
đứa con dâu đĩ thoã đang ưỡn ngửa căng rát đón chờ. “
Và rồi cái cảnh “loạn luân” độc nhất vô nhị trong lịch sử được
mô tả chi li, tỉ mỉ khiến người ta liên tưởng tới trường phái :”thái hiện thực”
(hyperréalisme) trong hội hoạ :
“ Bóng đen đã đứng ở
khoảng giữa hai chân tôi tách rộng. Từng đường nét trên gương mặt lạnh lùng
không hề xa lạ hiện rõ. Sao mà giống Thụ đến thế. Rõ ràng là Thụ. Chân Thụ đã
rơi khỏi đùi tôi tự lúc nào giống thả cho tôi tự do đối mặt bóng đè.. Lúc đôi
tay quờ xuống rà rẫm, tôi biết trước chiếc bóng muốn gì, thứ mà mọi đàn bà trên
thế gian khi nằm ngửa đều biết. Tôi dang rộng chân lúc nghe tiếng ho buồng
trong dội lại. Tiếng ho càng lớn tôi càng dang rộng chân như muốn thách thức.
Chính tôi cũng không hiểu vì sao mình có thể dang chân trong lúc tứ chi bất động, muốn vùng dậy mà không được. … Hai bàn
tay thả xuống mạnh bạo, riết róng, hơi thở dập dồn. Nó luồn sâu bóp từng mạch
máu chảy sôi huyết quản con gái đôi mươi. Gương mặt sà sát vùng cổ như muốn hút
sức sống tôi căng rứng. Rồi lồng ngực bỏng rát, tôi vỡ vụn. Nó đang banh trái
tim tôi ra. Tôi hét, tôi vùng vẫy, tôi van
xin, hổn hển, oằn oại rên rỉ.. Bóng
đen tảng lờ. Hai bàn tay bạo lực hung hãn khoét sâu, ngoáy vòng. Tôi điên đảo,
đau đớn, nộ cuồng rồi tôi cười gằn thoả mãn với ý nghĩ mẹ
chồng tôi cũng đã nằm trên tấm phản này cũng đã dang chân cho nó ngoáy vòng….”
Thật chẳng khác gì những câu chuyện về sex trên các trang “coithienthai”,” quanmongmo”, “ gaique”…nhan nhản ở trên NET.
( Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét