Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, ngày 05 tháng 2 năm 2013

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU ( KỲ 34 )




                                    (tiếp theo)


Bà Phu nhân kinh ngạc. Không hiểu sao cái lão “đặc công nước” này bỗng cười như phát rồ. Rồi lại nốc rượu lia lịa . Chắc lão bị sức ép của bom chập giây thần kinh. Bà bỗng sợ sợ. Lão này dẫu không có nhân điện nhưng mạnh mẽ và bí hiểm hơn ông Ba Tạ , xem ra việc gì lão cũng làm , ôi…ước gì có người đàn ông vậy để …nương tựa. Chờ ông Thuộc dứt cơn cười bà mới nhẹ nhàng :

“ Tôi …tôi đàn bà  đầu óc sao bằng mấy ông. Có cách nào ông nghĩ giúp ...”

Ông Thuộc lại bật cười :

“ Bà mà là đàn bà ?  Người như bà dễ có mấy tay, thôi được, bà làm cách này nhé…”

Ông ghé tai bà thì thầm. Nghe xong bà bủn rủn :

“ Nhỡ…nhỡ tắc bàn cầu thì chết…”

“Tắc sao được, mỗi lần bà cứ bỏ vào một ít rồi giật nước nó trôi tuột đi ngay  mà…”

“ Vậy ông…ông giúp tôi một tay nhé…”

“ Không được, việc này tốn thời gian, tôi ở lâu trong phòng nguy hiểm cho cả bà.”

Ông Thuộc về , bà ngẩn ngơ mãi khuya mới lên giường. Đêm đó, cứ nghĩ tới công việc sáng mai phải làm bà giật mình thon thót. Cưa ông thầy ra làm mấy khúc bà còn làm được, chứ lại còn …băm nhỏ ra thì ối trời đất ôi, sao số phận đưa đẩy vào tay bà việc ghê gớm thế ? Nhưng đâm lao phải theo lao, bà không làm ai làm ? Bà chợt nhớ lời ông Chủ tịch tỉnh “ phương tiện phải phục vụ mục đích, phương tiện nào cũng được, miễn  mang lại hiệu quả.“. Ông ơi, chính vì mục đích giữ ghế Chủ tịch tỉnh cho ông, an toàn, ổn định cho cả nhà mà sáng mai tôi phải làm cái việc ghê gớm ấy đây. Ông còn chê tôi “ bụng dạ đàn bà, biết gì mà tham gia” nữa hay thôi ? Ý nghĩ đó tiếp thêm sức mạnh làm bà phấn chấn hẳn, hết lo lắng, ngần ngại.

Sáng hôm sau bà dậy sớm, tắm rửa sạch sẽ , trang điểm kỹ càng xách túi ra khỏi phòng. Cô Kim Anh đêm qua đi “ Câu lạc bộ tăng 3 tối mới về, thừa thời gian cho bà giải quyết công việc. Cô tiếp tân đón bà với nụ cười quen thuộc :

“ Cô đi đâu sớm quá vậy ?”

Bà Phu nhân ấn vào tay cô gói kẹo :

“ Tôi đi siêu thị, khỏi gửi chìa khoá nha…”

“ Khỏi khỏi, để cháu gọi xe cho cô đi …”

Bà vui vẻ ra cửa, lâng lâng như đi chợ tết. Thế nhưng ngoài dự liệu của bà, ta xi vừa đưa bà đi khỏi, chiếc xe Ford đen chở Kim Anh đã đậu lại trước khách sạn.

Chiếc xe thả Kim Anh xuống, đầu tóc rối bù, quần áo  xốc xếch rồi rồ ga chạy tiếp. Cố gắng lắm cô mới bò được vào khách sạn làm cô tiếp tân phải chạy tới rối rít :

“ Cô làm sao ? Cô làm sao ?”

“ Không… sao ? Chị …gọi điện  má em trên phòng xuống đón em…”

“ Bà vừa đi rồi, bà mang theo cả chìa khoá…”

 Kim Anh  chẳng còn nghe được gì nữa, díu mắt lại ngủ ngon lành trên vai cô gái. Bà quản lý phải lấy chìa khoá phụ mở cửa phòng và cho hai anh nhân viên lực lưỡng  đưa Kim Anh  lên giường tiếp tục “kéo bễ”. Mãi hơn nửa giờ sau, tiếng chuông điện thoại réo rầm rĩ cô mới choàng dậy, bốc máy . Ôi chao, hoá ra là ba cô, ông Chủ tịch tỉnh. Ông hỏi cô khoẻ chưa, má đi đâu, bao giờ hai mẹ con về ? Cô liến thoắng trả lời má vừa đi chợ, cô đi tắm biển mới về và “ con nhớ ba lắm, vài ngày nữa con về. Mọi chuyện đều OK.  Bye bye…”. Trở về giường cô thấy bụng đói sôi, vội mở tủ lạnh ăn tạm gói bánh và chợt nhớ cái va li tối qua má cô mang về. Bà già mua cái gì xách lặc lè vậy? Không phải tiền như thằng “cằm bạnh” nói tối qua, cũng không phải “hàng trắng”- thứ đó đâu có nặng vậy ? Cô nổi máu tò mò mở tủ và lôi ra cái va li. Một mùi gì đó rất khó chịu làm cô phải bịt mũi.  Gì vậy cà? Cô bật nắp va li, mở ra một gói ni lông và thét lên rùng rợn. Cái đầu xám ngoét của ông Ba Tạ với cặp mắt nhắm nghiền đập ngay vào mắt .

 “ Cứu tôi với…cứu tôi với…”.

Cô chạy bổ nhào , ngã dúi ngã dụi. Thế rồi tiếng gõ cửa thình thình, tiếng cô trực phòng gọi vào “Chị ơi, có chuyện gì đấy…“ làm Kim Anh sực tỉnh. Chắc má cô đang làm chuyện tày trời, lộ ra chết cả đám. Cô vội hé cửa nói chõ ra:

“ Không có gì đâu, em nói mớ đấy mà “.

Cô trực phòng  vừa đi khỏi, Kim Anh vội bấm máy gọi mẹ:

 “ Ối má ơi, ông Ba..Tạ…cái đầu ông Ba Tạ….”.

Lúc này bà đã mua sắm xong, đang ngồi taxi trở về. Bà hiểu ngay cô tiểu thư đang trong tình cảnh nào, bà hét vào máy :

” Cứ để nguyên đó, khoá trái cửa phòng xuống tiếp tân ngồi chờ má về …”.

Con nhỏ này thiệt kỳ, khi mong nó về sớm thì nửa đêm mới dẫn xác về, khi cần nó về muộn thì lại mò về ngay vậy? Bà giục  anh lái chạy lẹ lên, lẹ nữa lên làm anh này cuống cuồng suýt nữa đâm vào người đi đường. Bà hú hồn, gây tai nạn lúc này, lái xe nó đổ tại bà thì rầy rà. Vừa bước chân vào khách sạn, bà đã thấy ngay bộ mặt tái xanh tái tử của cô tiểu thư. Cô lắp bắp :

” Má…má…ở trên phòng…”.

Bà tảng lờ như không nghe thấy, tươi cười đi tới đưa cho cô tiếp tân chục xoài làm cô cười toe toét :

“ Bà mua sắm nhiều thế ? Lại cả cối xay thịt ?”

Bà Phu nhân vui vẻ :

“ Cái này tiện lắm cô ạ…ông nhà tôi răng yếu rồi, thịt cá gì cứ xay biến ra  chiên  xào mới vừa miệng ông ấy…”

Bà phu nhân bước đi rồi nhớ ra, quay lại dặn dò :

“ Có ai hỏi tôi hoặc  Kim Anh nhờ cô gọi điện báo tôi biết trước, nhớ đừng cho  lên phòng nha. Đi chợ mệt muốn chết giờ phải ngủ chút đã…”

Cô tiếp tân vâng dạ rối rít. Bà Phu nhân  kéo thốc cô tiểu thư lên phòng. Vừa đóng chặt cửa bà đã mắng té tát :

“ Cô làm cái gì mà sợ cuống lên thế ?  Ông ấy chết rồi có ăn thịt được ai đâu mà sợ. Mà má nói thiệt nha, tại ổng uống nhiều rượu quá rồi tự ổng chết bất thình lình  chứ chẳng phải do ai giết đâu mà lo…”

Cô tiểu thư run rảy :

“ Vậy sao…má không báo công an cho người ta mang chôn ?”

Bà Phu nhân trừng mắt :

“ Báo công an ? Báo công an để chuyện toé loe ra , mất hết uy tín nhà mình, ba cô còn làm ăn gì được ?”

Cô tiểu thư nhăn nhó :

“ Vậy rồi má tính sao ?”

“ Làm ông ấy..nhỏ lại, nhỏ còn vài bịch thôi, đến tối sẽ có người mang ra vứt ngoài biển…”

“ Ối trời ơi,làm sao cho ổng nhỏ lại được ?”

Bà Ph u nhân chỉ vào cái cối xay thịt :

“ Dùng cái máy đó, con giúp má một tay nha…”

“ Ối thôi thôi, con sợ lắm, con lạy má tha cho con…”

Bà Phu nhân lườm con gái. Rõ đúng là đồ chết nhát, chỉ biết ăn chơi nhảy nhót,  gặp chuyện rúm lại như con sứa. Cái máu “thỏ đế” đó giống ai không biết ? Bà thì dứt khoát không, còn ông cũng chẳng đến nỗi thế.  Đến nước này bà chỉ còn biết trông cậy vào chính bà.

“ Ba mới gọi điện về đấy má…”

Bà Phu nhân giật mình :

“ Ủa vậy sao ? Ổng nói gì không ?”

“ Ba hỏi má đi đâu, bao giờ về nhà? Con biểu má đi chợ rồi vài hôm nữa về…”

Bà Phu nhân cười  nhếch miệng, giá như ông biết bà đi chợ mua cái gì và dùng nó vào việc gì hẳn ông phải lên cơn hen và cấp tốc phái ngay thằng Ba công an  tức tốc tới giải quyết hậu quả mà chắc gì đã êm gọn như cách của bà.

“ Nếu cô không dám phụ tôi một tay thì cô ngồi đây canh cửa . “

Nói rồi bà Phu nhân thay đồ, khoác ra ngoài váy ngủ chiếc tạp dề, xịt dầu thơm khắp người  rồi kéo cái va li và cối xay thịt vào toilette. Cô tiểu thư  quay mặt đi không dám nhìn cho tới khi tiếng sập cửa làm cô giật nảy. Má cô bắt đầu ra tay đấy, quả nhiên lát sau có tiếng cối xay thịt sè sè, tiếng bàn cầu giật nước chảy xối xả. Kim Anh run bần bật không dám nghĩ tới những gì đang diễn ra sau cánh cửa phòng tắm kia. Cô muốn chạy ù ra khỏi phòng, thoát nhanh ra phố, vẫy ta xi phóng tới chỗ Tuyết Nhi làm vài ly rượu rồi nhảy nhót cho quên giây phút rùng rợn này đi. Cầu được ước thấy, cô tiếp tân gọi điện  lên có cô Tuyết Nhi tới tìm. Cô vội nói vào nhà tắm :

“ Má ơi, Tuyết Nhi tới , nó đang ngồi chờ dưới tiếp tân…”

Tiếng bà Phu nhân  vang ra giận dữ :

“ Vậy cô xuống chặn nó lại. Tuyệt đối không cho nó lên. Nhớ khoá cửa phòng lại…”

Kim Anh mừng rỡ, tót ngay ra bỏ lại sau lưng tiếng  bàn cầu  chảy như nước lũ. Tuyết Nhi đang ngồi nhấp nhổm trên sa lông. Nhác thấy Kim Anh , cô cau có :

“ Làm gì lâu dữ vậy ? Đang nhốt thằng nào trên đó hay sao mà không cho người ta lên ?”

“ Tầm bậy, bà già đi mệt về mới chợp mắt phải để yên cho bả ngủ…”

Tuyết Nhi dịu giọng :

“ Đêm nay “đi” nữa không ?”

“ Đi đâu ?”

“ Thì lại như đêm qua …”

Kim Anh rùng mình. Đêm qua cả bọn 6 đứa trai gái, phóng xe vào rừng sâu trải bạt ra đất nhậu nhẹt chán chê rồi thằng “cằm bạnh” mới ra lệnh :” Bật nhạc lên”. Trong tiếng nhạc kích động phát ra từ chiếc máy DVD , mỗi đứa uống một viên thuốc lắc rồi cởi hết quần áo nhảy nhót cuồng loạn và chơi trò “tập thể” mà thằng “cằm bạnh” gọi là “ Bản sonate Ánh trăng”. Cô thoái thác :

“ Bà già không cho tớ đi overnight nữa…”

Tuyết Nhi bĩu môi :

“ Bà già thì có kí lô gì, để tớ bảo “cằm bạnh” nó phone doạ cho  một câu thì cậu có đi cả tháng bả cũng phải OK.”

Kim Anh giật thót người, con này nói đúng, thằng khốn nạn này chỉ gỉ tai bố nó một câu thì cái ghế Chủ tịch tỉnh của ba cô văng mất là cái chắc. Cô vội vàng :

“ Ấy chớ…ấy chớ…chờ bả thức dậy tớ sẽ thuyết phục…”

Tuyết Nhi đứng dậy :

“ Vậy tối tụi tớ tới đón nha. À mà này, đêm nay cả nhóm sẽ mặc toàn đồ lót màu đen nha…Vậy mới ấn tượng…”

Tối hôm đó, Kim Anh vừa leo lên chiếc xe Ford quen thuộc, ông Thuộc đã tới gõ cửa phòng bà Phu nhân…

Lúc này bà đã xong xuôi cái việc kia .



                (còn tiếp)

1 nhận xét:

  1. cái thằng này cứ đến chuyện Yêu thời đồ đểu nó mới spam là sao

    Trả lờiXóa