Nhà văn NHẬT TIẾN
6
TỔ CHUYÊN
MÔN
Hầu hết dân Sài Gòn trong tháng 4-1975 đều đôn đáo chạy chọt để
có tên trong danh sách ra đi. Nhưng số người đi lọt xét ra chẳng là bao nhiêu
so với những người kẹt lại. Cho đến khi các đoàn xe vận tải chở đầy bộ đội xuất
hiện trên các đờng phố thì ai cũng đều mang tâm trạng của những kẻ chấp nhận
"thôi số phận đã an bài". Đã có nhiều người ôm mặt khóc ròng.
Nhưng cũng có nhiều kẻ khác nôn nóng đi ra đường để chứng kiến
quang cảnh của một thành phố vào thời khắc đổi chủ. Phố xá vì thế vẫn đông nghẹt.
Chỗ này người ta chen nhau chạy vào các
cơ sở Mỹ hay các căn nhà không chủ để ùn ùn khuân ra đủ thứ đồ đạc, giẫm đạp
lên cả những mớ giấy má, tài liệu vơng vãi khạp lối đi. Ở chỗ khác thì người ta xúm xít quanh các xe chở bộ đội khi đó đã
đậu lại ở các ngã tư đường phố. Có những tiếng xì xào :
- ơi ! Bộ đội gì nom trẻ
thế ? Chỉ mười bốn mười lăm là cùng ?
Nhìn những khuôn mặt trẻ
măng với nước da xanh bủng, thân hình thì nhỏ thó lụng thụng trong bộ đồ lính
mầu xanh, lại thêm vẻ mặt ngơ ngơ ngác ngác nửa như bỡ ngỡ, nửa như dè chừng,
mấy cô bán hàng rong còn dám cất lời trêu chọc :
- Anh bộ đội ơi ! Anh đi rồi thì má ở nhà ai trông ?
- Hoài của . Giá lớn hơn chút nữa thì bên này cũng ưng !
Những tiếng cười rộ eất lên khiến cho bầu không khí ngột ngạt, e
dè bỗng như tan loãng hẳn ra. Chắc hẳn cũng đã có nhiều người thở phào nhẹ nhõm khi nghĩ rằng Cộng sản mà
chỉ như thế thì đâu có gì phải lo lắng.
Rồi sau đó, thành phố chỉ trong khoảnh khắc đã tràn ngập cờ xí,
biểu ngữ và kèn trống um sùm. Nhân viên ở các Phường, Khóm lui tới thăm dò thì
vẫn được bảo cứ tới làm việc như thường lệ. Chỉ khác trước có một điều là bên
cạnh họ nay xuất hiện thêm những cán bộ ở khu về, người nào người
nấy nom xanh xao, ốm yếu. Trời thì nóng như đổ lửa ra mà ai cũng cố choàng lên cổ cái
khăn rằn ri mầu đen trắng,thậm chí có người
còn khoác thêm cái áo sợi mỏng lên người , bộ điệu nom rõ ra vẻ ta đây ốm
yếu do mới ở Rừng về.
Nhưng bầu không khí rộn ràng, hoan hỉ chẳng kéo dài được bao
lâu. Chỉ ít lâu sau là cặp mắt mọi người đã bắt đầu thấy nhớn nhác. Những thông cáo của
ủy ban Quân Quản được phát liên tục trên đài rồi được đám thanh niên đeo băng
đô vác loa đi từng khu xóm đọc đi đọc lại đã biến cuộc sống bình thường hàng
ngày trở nên khẩn trương, nghiêm trọng. Nào cấm hát nhạc vàng. Nào giao nộp văn
hóa phẩm đồi trụy. Nào dân có gốc ở địa phương nào thì phải quay về địa phương
đó. Mọi người hầu như ai cũng mang cái tâm trạng phấp phỏng, lo âu như thể mình
bây giờ tuy chưa sao nhưng có thể tai họa bất thường có thể ụp lên đầu bất cứ
lúc nào. Cái không khí khẩn trương bất an ấy lúc nào cũng đè nặng lên tâm trí
mọi người như thể ai cũng đang nhìn thấy
bầu trời vần vũ báo trước sẽ có nhiều cơn bão dữ.
Rồi đến .khi cái cụm từ "đi kinh tế mới" xuất hiện thì
ai nấy cũng đều cuống cuồng lo chạy lấy một chân việc làm mà làm gì cũng đợc
miễn sao có tí dính dáng đến nhà nước
hoặc các cơ sở được nhà nước cho phép hoạt động trở lại. Chẳng trách gì các Tố
hợp, các Hợp tác xã, các Công ty Hợp doanh mọc ra như nấm. Mà hễ ai chui được
vào đó để có một chân làm thì lòng cũng đã chắc mẩm rồi ra đời sống sẽ được an
toàn.
Cùng chung với những tâm trạng ấy, tôi đã rất lấy làm mừng vì
xin được quay trở lại nghề dạy học. Cái nghiệp phấn trắng bảng đen hóa ra cũng
đã đãi đằng tôi thật nhiều. Tôi tự nhủ, trước sau gì thì mình cũng là một thầy
giáo. Mà làm thầy giáo ở đâu thì công việc giảng dạy cũng phải tận tụy hết
mình. Sự tận tụy ấy nó xuất phát từ lương tâm nghề nghiệp chứ chẳng phải khi
cách mạng về rồi thì trở cờ "ba mươi
hay bốn mươi" gì hết. Bọn học trò, dù là A hay là B (tức miền Bắc hay miền
Nam), theo tôi nghĩ, chúng nó đều cũng chỉ là những tờ giấy trắng để thầy cô giáo
viết lên những dòng chữ đầu tiên cho tương lai của chúng sau này.
Nhờ kinh nghiệm lâu năm
giảng dạy, tôi bỗng được ban Giám Hiệu gọi lên giao cho chức Tổ Trưởng bộ môn
Khoa học Tự nhiên các lớp thuộc cấp II, bao gồm 3 môn học: Sinh vật, Vật Lý và
Hóa học. Thành viên trong Tổ đều là những người
đã cùng đi dạy với tôi trước đó. Vài
thầy dạy Lý, dạy Hóa, vài cô dạy Sinh vật, cả đám chúng tôi đều biết nhau cả
nên tôi thấy công việc Tổ trưởng chuyên môn" của mình xét ra cũng nhẹ
nhàng.
Nhưng cũng không hẳn là như thế. Cả đám có khoảng năm sáu người thì cả chừng ấy mống lại đã nhìn tôi với cặp
mắt e dè. ý chừng họ cho là tôi phải có công trạng gì ghê gớm lắm thì mới được
phong cái chức Tổ trưởng. Tuy họ chẳng cần nói ra nhưng cứ nhìn cái nụ cười
nhếch mép của Thầy này, cái liếc xéo rồi quay đi của cô kia là tôi đã cảm nhận
được họ đang nghĩ gì về mình.
Thôi rồi còn đâu cái thời mà chúng tôi cười nói với nhau ròn
rã, hòi thăm nhau một cách tự nhiên
không kiêng dè hay tán với nhau đủ thứ chuyện trên trời dưới đất vào những lúc nghỉ ngơi sau hai giờ giảng
dạy. Đối với tôi những thứ rất thường tình ấy sao bây giờ nó lại quý đến thế .
Thì ra có những điều mà trước đây đã hiện diện một cách dửng dưng, tưởng chỉ là những thứ nhỏ nhặt trong đời sống ấy
thế mà nay nó trờ thành cái nhu cầu trọng đại muốn lấy lại mà không được. Chẳng
thế mà có lần, tôi không nhớ trong hoàn cảnh nào, mà một cô giáo đã mỉm cười
với tôi một cách hồn nhiên. Tôi thấy rõ ở cô lúc đó không mang bất cứ một ngụ ý
gì. Chỉ có thế thôi mà tôi bỗng thấy lòng rộn lên một nỗi mừng vui vô hạn, như
một kẻ đi giữa nắng trưa vừa được hưởng một cơn gió mát. Rõ ràng là ở đây, bây
giờ, mọi sự bình thường đã không còn là bình thường nữa. Nó đang bị cung cách
sống hàng ngày lặng lẽ bào mòn khiến cho con người trở nên dần dà bị biến chất.
Nhưng dù ở bất cứ tâm trạng nào thì tôi vẫn giữ nguyên được cái
lương tâm nghề nghiệp. Vào lớp giảng dạy, tôi không hề có ý phân biệt đứa này
là học sinh chế độ cũ, đứa kia mới ở A vào. Trò nào không hiểu bài, tôi sẵn
sàng giảng giải thêm nếu nó tới hỏi tôi sau giờ học.
Với cung cách hành xử ấy, tôi yên tâm nhận lãnh chức vụ Tổ trưởng
Chuyên môn được giao phó. Tuy nhiên cũng có nhiều điều đáng nói trong cái sinh
hoạt được gọi là "họp tổ chuyên môn này". Bọn chúng tôi thường chọn
gặp nhau mỗi tuần một lần tại một lớp học được bỏ trống vào buổi chiều. Mọi
người ai nấy đều ôm theo một đống tài
liệu mà hầu hết là những cuốn sổ. Nào sổ Giáo án, nào sổ Chủ nhiệm lớp, sổ Ghi
chép các buổi tham dự giờ dạy của các giáo viên cùng bộ môn, sổ Học tập chính
trị, nếu ai còn tham dự Chi đoàn Thanh niên hay Công đoàn cơ sở thì còn có cả
sổ Công tác, sổ Kiểm điểm cá nhân để tự học, tự bồi dưỡng..v..v..nữa. Ghê gớm
thay cho cung cách sinh hoạt trong một nhà trường Xã Hội Chủ Nghĩa. Càng nhiều
sổ sách thì càng có nghĩa là có nhiều thứ kìm kẹp. Bởi những cuốn sổ ấy không
phải là thứ ghi chép cua riêng mình. Nó phải được giao nộp cho cấp trên để kiểm
tra xem mình ghi chép những gì, có tuân hành đúng theo mọi chỉ thị hay không,
có tiết lộ ra tư tưởng phản động nào không . . . v. .v . . .
Trong cương vị Tổ trưởng Chuyên môn, công việc của tôi là phải
truyền đạt những yêu cầu của ban Giám Hiệu tới các giáo viên và nhắc nhở, kiểm
tra các vị ấy trong tiến trình sửa soạn
bài vở khi họ đứng lớp. Vì vậy, chiếu theo bài bản, tôi nêu câu hỏi đầu tiên
thuộc về tình hình chung căn cứ theo hoàn cảnh của mỗi người , nghĩa là đương
sự gặp những khó khăn gì, những thuận lợi gì và tinh thần phục vụ bây giờ ra
sao, có cái gì lấn cấn mà không tự giải quyết được hay không ?
Một cô giáo đã nhanh nhầu trá lời :
- ủi ? Khó khăn thì chả có gì khó khăn hết đâu thầy. Còn thuận
lợi thì có khối ra đấy. Này nhé, ở địa phương tôi thì chính quyền vẫn tạo mọi
thuận lợi cho nhà giáo làm công tác giảng dạy. ở nhà trường thì Ban Giám hiệu
luôn luôn quan tâm đến đời sống của các giáo viên. Về mặt vật chất thì nhu yếu
phẩm vẫn nhận lãnh đều đều không có ai khiếu nại gì hết. Về mặt tinh thần thì
tôi luôn luôn được bồi dưỡng học tập đường lối chính sách của Đảng và nhà nước
đế mình được toàn tâm toàn ý trong sự nghiệp giáo dục những mầm non của tổ quốc
. .
Tôi hơi nhăn mặt:
- Cô nói vậy chớ, sao lại không thấy khó khăn gì hết ?
Mọi người như khứng lại
khi được nghe tôi phát biểu một cách bất ngờ. Thật ra tôi cũng chẳng quan tâm gì
đến những kiểu nói năng đầu môi chót lưỡi này. Nhưng trong thâm tâm, tôi rất
bực cái nhà cô này khi đã tuôn ra một tràng những lời lẽ như thế. Tôi có là cán
bộ hay công an nhà nước đâu mà cô lại ứng xử với tôi những màn kịch kệch eỡm
như thế. Chắc hẳn là cô đã đánh giá tôi quá thấp và tôi thấy mình không thể cho
qua khi phải nhận lãnh những lời lẽ kiểu này. Vì thế tôi tiếp tục nói :
- Khó khăn đầy rẫy ra ấy chứ ! như ở địa phương tôi, sau một
đêm ngủ chập chờn không đủ giấc thì cái loa báo hại nó réo ngay ở đầu nhà từ 5
giờ sáng để khua bà con dạy đi tập thể dục theo Nếp Sống Mới. Rồi cứ ra rả suốt
ngày đến không còn đầu óc đâu mà chấm bài, soạn bài nữa. . . .
Trong khi cô giáo kia ấp úng không thể trả lời thì cả nhóm đã
nhao nhao lên:
- Đúng đó ! Đúng đó ?
- ôi trời ơi ! Cái loa chết tiệt, nó hành con người ta đến phát ốm mà chết mất thôi.
Thế là cả bọn thi nhau kể chuyện Phường, Khóm nơi mình cư ngụ.
Nào Phường đổ khoai ra giữa lối ngõ để chờ phân phối nhu yếu phẩm, nhìn ra thì
toàn là khoai ủng, khoai sùng. Nào Thanh niên đeo băng đỏ hống hách, phách lối dượt
theo mấy chị bán rau, bán bún mà đá đổ thúng
mủng của họ không chút xót thương. Nào công an khu vực lừng lững đi vào nhà
người ta coi như vào chỗ không người .
Nào họp hành gì liên miên, ở Tổ, ở Khóm, ở Phường, xoạch một cái là kêu đi hốt
rác, thụt cống, mít tinh biểu tình để biểu dương, chào mừng ngày lễ, ngày kỷ
niệm này nọ....Dân chúng cứ như lũ kiến trong chảo rang, đời sống nháo nhào
không biết an trú vào đâu để mà ngơi nghỉ.
(còn tiếp)

Nhà văn NT.dám trao đổi như thế với cô giáo trong tổ mình mà có lẽ không nghi ngờ gì cô
Trả lờiXóagiáo này có thể là "cò mồi" hay một thứ gọi
là "cách mạng 30" (như cách mạng giờ chót)
nhằm bày tỏ lập trường để tiến thân chăng ?
Cái loa phường đúng là dụng cụ "tra tấn" lỗ
tai để phá giấc ngủ của người cần yên tĩnh:
trẻ con,bệnh nhân,ông bà già v.v.