(tiếp theo)
Vào dịp kỷ niệm 45 năm chiến thắng Điện Biên, báo Văn Nghệ Trẻ số ra ngày 23-4-04 có bài phỏng vấn Giáo sư Phong Lê về “ Văn học những năm kháng chống thực dân Pháp – bây giờ nhìn lại ” .
Nhà nghiên cứu văn học này phát biểu :
” Đến Giải thưởng 1954-1955 với “ Việt bắc” của Tố Hữu, “Đất nước đứng lên “ của Nguyên Ngọc, “Truyện Tây bắc” ( giải nhất) của Tô Hoài thì bức tranh kháng chiến mới thực sự được mở rộng trong một cảnh quan vừa có chuyện vừa có người, có quê hương và đất nước, có gắn nối giữa chất trữ tình và sử thi, có hài hoà giữa chủ thể và khách thể…”.
Vậy là trong “thơ chân dung” nhà văn Tô hoài , nhà thơ Xuân Sách đã quên tác phẩm mang tầm vóc dấu mốc của văn học chống Pháp – “ Truyện Tây Bắc”.
Vậy nhưng tác phẩm này có tương xứng với lời tâng bốc của ông Giáo sư ?
Đó là một tập truyện ngắn Tô Hoài viết vào những năm 1953-1955 tiếp tục đề tài miền núi trong những tập “ Núi cứu quốc” (1948), “Xuống làng” (1949) trước đó. Tuy nhiên, như Giáo sư Phan Cự Đệ khẳng định:
” Đến “Truyện Tây Bắc” mới là tác phẩm cắm mốc , khẳng định vị trí của Tô Hoài trong nền văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa”.
Tại sao một tập truyện ngắn đường rừng rất xa trung tâm của cuộc kháng chiến - những vùng chiến sự ác liệt nơi đồng bằng, trung du…lại được tôn vinh “cắm mốc” ?
Đó là do “…thông qua hành động thực tiễn, đường lối giai cấp và đường lối dân tộc của Đảng , tác phẩm đã nói lên một cách đau xót nỗi thống khổ bao đời của các dân tộc anh em ở vùng cao dưới ách chiếm đóng của thực dân Pháp và bè lũ tay sai là bọn quan bang, quan châu, phìa tạo, thống lý …” như GS Phan Cự Đệ nhận xét.
Vậy là khác với những truyện đường rừng ngày xưa của Lan Khai, “Truyện Tây Bắc” của Tô Hoài có”giá trị cao” là vì “thấm nhuần đường lối của Đảng”. Thảo nào trong hai truyện được coi là xuất sắc nhất trong cả tập là “Cứu đất cứu mường” và “Vợ chồng A Phủ” hễ cứ là “phong kiến” thì cực kỳ tàn bạo, gian manh, còn nhân dân lao động thì tốt thật tốt.
Trong “Cứu đất cứu Mường”, có “Cô Áng ngày xưa đã một thời đẹp nức tiếng đất Mường Cơi”, thế rồi bông hoa rừng ấy lọt vào tay quan tri châu Né “tối ngày ngồi một xó nha, rót nước, nướng thịt, bưng xôi, đun nước tắm …con mắt mờ mịt…”.
Lạ thật , cái ông quan tri châu này chẳng hiểu có thực ở trên đời không mà bao kẻ hầu người hạ đâu hết lại bắt “mỹ nhân” làm chuyện tay chân đó ?
Cái ”tình huống ban đầu” đã nặng mùi giả dối, ấy thế rồi sau 10 năm đầy đoạ,“bông hoa rừng” được thả về làng mang theo hai con nhỏ ( con quan chẳng hiểu vì sao bị đuổi khỏi nhà ) vẫn còn…trẻ, đẹp để mỗi lần các quan đi săn ghé qua vẫn bị lôi đi hầu quan.
Thế rồi nàng Ảng khổ quá phải cho đi một đứa con trai tên Nhấn , còn đứa con gái lại phải làm tôi tớ cho thằng con chồng là Cầm Vàng, sau này dẫn lính về cướp bản, nó chỉ mặt Ảng chửi :” Con già Mường này rồ thật” rồi vung roi lên đánh.
Chẳng hiểu sao “quan bố“ “quan con” lại xấu đến thế ? Riêng thằng Nhấn- đứa con đã cho đi của nàng Ảng, lớn lên được anh cán bộ tên Sơn giác ngộ cách mạng trở thành du kích và bộ đội cụ Hồ. Thế còn cô em gái phải làm tôi mọi cho quan ? Không thấy tác giả nói tới và thằng anh ruột đi bộ đội cũng…quên cô luôn (có lẽ do cô đã thuộc thành phần…nhà quan).
Trong “Vợ chồng A Phủ” cũng có một nhân vật na ná như nàng Ảng nhưng có phần may mắn hơn. Cô Mỵ cũng là một “bông hoa rừng”, cũng bị bắt về lấy con quan thống lý là A Sử. Lạ một điều là cưới được “mỹ nhân” mà thằng chồng vẫn hành hạ, ngược đãi cô vợ trẻ đẹp coi cô như trâu như ngựa khiến cô hái nắm lá ngón dắt trong người, mấy lần tính ăn để tự tử cho thoát kiếp tôi đòi.
Thế rồi đến ngày Tết, A Sử đi chơi xa vài ngày, đã không cho vợ đi theo hắn còn trói nàng lại ở cột nhà ,” xách cả một thùng sợi đay ra trói đứng, tóc Mỵ xoã xuống, A Sử quấn luôn tóc lên cột, làm cho Mỵ không cúi, không nghiêng được đầu nữa…” .
Trói vậy, không ăn không uống liền mấy ngày, chắc chắn khi A Sử đi chơi xa trở về, cô vợ xinh đẹp đã thành cái xác không hồn. Người ta chẳng hiểu vì sao chỉ cốt cô Mỵ không đi theo mà A Sử lại hành động như một kẻ giết vợ như thế ?
Thôi đành chỉ tự hiểu đã là con quan thì thằng A Sử phải tàn ác, phải coi người như trâu chó, kể cả vợ mình. Vậy mới là “thấm nhuần quan điểm đấu tranh giai cấp”.
May cho nàng Mỵ, thằng chồng chỉ đi một ngày một đêm đã trở về không phải vì lo nàng chết mà chính vì lúc chơi trong hội tết nó bị một thanh niên trong bản đánh vỡ đầu. Mãi lúc đó, nàng Mỵ mới được nhà quan phát hiện đang bị trói và được cởi để đi hái thuốc chữa trị cho chồng.
Còn anh thanh niên kia, tên A Phủ, bị ông ”quan bố” Pá Tra trói gô “sọc ngang cái gậy, khiêng về ném giữa nhà “.
Thế là từ đó, A Phủ phải ở lại nhà thống lý Pá Tra làm trâu làm ngựa đề đền tội đả thương con quan. Một năm kia, đàn ngựa A Sử được giao chăn dắt bị hổ vồ mất một con. Thế là luôn trong mấy ngày, A Phủ bị trừng phạt trói đứng trong góc nhà nhịn ăn nhịn uống. Trong lúc đó, đêm đêm nàng Mỵ ngồi bên bếp lửa suy nghĩ :
” Chúng nó thật độc ác . Cơ chừng này chỉ đêm mai là người kia chết, chết đau, chết đói , chết rét, phải chết…Ta là thân đàn bà, nó đã bắt ta về trình ma nhà nó rồi thì chỉ còn biết đợi ngày rũ xương ở đây thôi. Người kia việc gì mà phải chết thế …A Phủ…”.
Thế rồi nàng Mỵ rút con dao cắt dây trói cho A Phủ trốn và bất ngờ cô chạy theo :
” A Phủ cho tôi đi…Ở đây thì chết mất…”.
A Phủ chợt hiểu. Người đàn bà chê chồng đó vừa cứu sống mình. Và hai người lẳng lặng đỡ nhau lao chạy xuống dốc núi. Họ trở thành vợ chồng ngay trên đường trốn chạy và một tháng sau họ đã thoát được sang vùng tự do.
Truyện ngắn lẽ ra kết thúc ở đây trang thứ 20 – nhưng không, Tô Hoài còn kéo dài thêm 20 trang nữa kể chuyện “vợ chồng A Phủ đổi đời trong cách mạng” vậy mới đúng phương pháp hiện thực XHCH.
Sau vài năm xây “tổ ấm”, vợ chồng A Phủ đã có mái nhà,có khung cửi, có lợn trong chuồng. Ấy thế rồi một hôm quan Tây dắt lính nguỵ tới cướp bản, dắt đi hai con lợn lại còn bắt A Phủ đi theo để khiêng lợn xuống đồn. Từ đó trong anh nung nấu lòng căm thù quân Pháp xâm lược, may thay một hôm có A Châu, cán bộ cách mạng tìm tới giác ngộ:
” Bao giờ nhân dân ta lấy được độc lập thì vợ chồng A Phủ về quê tôi chơi. Bấy giờ tha hồ đi, đâu cũng được ở yên ,làm ruộng làm nương, làm buôn làm bán, đâu đâu cũng sung sướng như nhau…” .
Và ta cũng có thể đoán ngay được phần kết của “truyện ngắn kéo dài” “Vợ chồng A Phủ”. Bản làng trở thành khu du kích, cuộc sống vừa sản xuất vừa chiến đấu thật là vui vẻ, tươi sáng và tất nhiên A Phủ trở thành một chiến sĩ du kích xuất sắc.
“ Truyện Tây Bắc” – đỉnh cao nhất trong sự nghiệp văn học cách mạng của Tô Hoài, tác phẩm đánh dấu mốc mở ra thời kỳ văn học hiện thực XHCN Việt Nam là như vậy. Văn chương dễ dãi, chẳng “đẽo gọt” như nhà phê bình Như Phong nhận xét, nội dung sơ lược, mang nặng mục đích tuyên truyền chính sách dân tộc miền núi của Đảng, bỏ qua tính chân thực vốn là cốt lõi của văn chương, viết theo lối viết “địch - ta” rạch ròi, vạch một ranh giới tuyệt đối giữa các nhân vật và chỉ chấp nhận họ hoặc ở phe này hoặc phe kia.
Rút cuộc, “đỉnh cao sự nghiệp Tô Hoài “ vốn ra đời theo yêu cầu nhất thời của cách mạng đã bị thời gian đào thải, ngày nay, ngoại trừ những học sinh và sinh viên phải làm bài, khó có ai đủ kiên nhẫn để thưởng thức nó.
(còn nữa)
"Bao giờ lấy được độc lập...làm ruộng ,làm nương,làm buôn ,làm bán,đâu đâu cũng sung sướng như nhau..."
Trả lờiXóaCâu này giống như tiến lên thế giới đại đồng,bác Tuấn nhỉ !
Không phải đại đồng mà...đồ đồng...hi hi
XóaTruyện đã thành công thức cả rồi!Ta nhất định thắng, địch nhất định thua, cái thiện thắng cái ác.Bác Tô Hoài ơi ngày nay thì ngược lại đó bác!Người nghèo bị chiếm đoạt nhà cửa, ruộng vườn, cuối cùng họ vẫn thua, vẫn thiệt!Vẫn bị tù oan hi hi..
XóaThật tuyệt vời !!! Cảm ơn bác Nhật Tuấn.
Trả lờiXóaVậy là bác Tô Hoài chỉ có mỗi một con dế mèn !
Trả lờiXóaVăn học sử nước nhà chắc chắn phải viết lại.Liệu lúc ấy bác NHẬT TUẤN sức khỏe có còn tốt không?Các tư liệu bác đưa ra rất khách quan vì chỉ dựa vào sản phẩm "chính hãng",góp phần làm nên Văn học sử (chân chính)của nước nhà . Xin cám ơn Nhà văn NHẬT TUẤN !
Trả lờiXóaĐọc bài viết của Tuấn, mình chợt nhớ đến hai chuyện:
Trả lờiXóa1. Cách đây khoảng chục năm báo chí rộn lên những bài văn lạ của các học sinh thi tốt nghiệp PTTH, trong đó có đề văn "Về vợ chồng A Phủ" mà học trò hiểu và viết hết sức ngô nghê...
Thời học cấp III phổ thông cách đây hơn bốn mươi năm mình cũng có học về "Vợ chồng A Phủ" và thời đó giáo viên dạy mình môn văn là một người thầy giỏi; nhưng thú thật suốt thời gian sau này mình chẳng còn nhớ gì về câu chuyện đó. Đừng trách gì tuổi trẻ mà hãy xem lại ngày nay chúng ta đang nhồi nhét những gì không phải là "Hơi thở cuộc sống" cho các thế hệ trẻ.
2. Chuyện thứ hai là vào năm 1981 trong chuyến công tác ở Tuyên quang, mình có dịp tiếp xúc với một thầy giáo tên Chương ở Hà giang về tập huấn do ngành giáo dục tổ chức. Bên ấm " Trà Tuyên" bập bùng quanh ánh lửa đốt sưởi đêm đông, anh Chương kể:" một dạo, tôi được theo đoàn địa chất đi thực địa, trong đoàn có hai chuyên gia Liên Xô. Đến một bản heo hút chưa kịp vào nơi nghỉ bỗng có một ông già người dân tộc tiến lại gần, không chút e ngại ông đưa tay lên vỗ vai và hồn nhiên nói với hai chuyên gia nước ngoài :" đã lâu lắm rồi tao mới gặp lại mày...Cái Đồn chúng mày xây vẫn còn kia kìa...".
Nhìn về phía tay ông già chỉ, xa xa là một lô cốt còn lại từ hồi Pháp thuộc...".
Câu chuyện này ám ảnh mình suốt đêm đó và cho đến tận bây giờ. Đây mới chính là "Văn học hiện thực".
Í chết...bạn làm tôi nhớ lại sau 1975 tôi vào một buôn Tây Nguyên, được già làng đãi rượu thịt, sau đó cả chiếu rượu cùng ngả ngớn hát :"Lundi matin, le roi, la reine et le p'tit prince Sont venus chez moi pour me serrer la pince..."...He he...vậy mới biết người Pháp đi rồi , vẫn còn để lại lắm thứ trên đất nước mình
XóaỦa, ông tô hoài ơi, vợ chồng nhà Vươn, Quý ngó bộ cũng giống vợ chồng A Phủ, sao ông không viết tiếp 'ngày mai ca hát': được cán bộ thành ca hiền liêm giác ngộ, vô đảng, lên làm bí thơ thành quỷ?
Trả lờiXóaRứa mới hoành tráng chớ!
Món ăn tinh thần thời ấy cũng chỉ là 1 dạng bo bo thôi. Các pác phải mừng là bi giừ được lựa chọn rộng đường hơn với văn chương khắp quả đất. Cái gì là bo bo thì nó lại thải ra đường bo bo thui. Cảm ơn pác NT kể lại tích xưa cho nó zui zẻ, còn còm thì nên miễn bàn .
Trả lờiXóa