(còn tiếp)
Trong đám tay chân đắc lực của các cha phải kể đến cô Lý,
đẹp nhất nhì trong làng, nhưng lại “ làm ruộng không biết, đi buôn không vốn,
hoạt động đoàn thể cũng không nốt, nào ai biết cô ả làm gì, chỉ thấy đi suốt
ngày đi cả đêm. Thời tạm chiếm Lý là tay
đưa tin đắc lực của đại đội cha Báu, từ ngày cha Vinh về thì lại là tay chân
thân cận của ông Vinh…đặc biết có cảm tình với tu sĩ Thịnh…”.
Tay chân đắc lực cho các cha còn có anh Quảng, con trai phó
trương xứ “mười bảy tuổi đã sung vào đội
quân của cha Báu, mười tám tuổi chuyển qua đội quân com-măng-đô, ít lâu sau
được cử làm người hộ thân cho viên quan
năm chỉ huy quân sự miền hạ Nghĩa Hưng…”Khi bàn đến việc đánh cán bộ, Quảng
hăng hái :
” Nó có dao sắc mình cũng
có dùi bén. Một trăm người không đánh nổi vài đứa à ? Có cần tử vì đạo tôi cũng
xin dâng mình…”.
Tóm lại, phe “phản cách mạng” nhân danh Chúa đều gồm những con
người ghê gớm, dạn dầy kinh nghiệm chống nhà nước cộng sản.
Bên phía cách mạng có Thuỵ là đội trưởng du kích, mặc dù bị
truy ép tàn khốc trong cải cách ruộng đất vẫn khăng khăng :
” Làm việc vì Đảng, đừng
làm cho người ta khen. Những kẻ có ác ý không biết nhưng Đảng tối cao, thiêng
liêng sẽ biết , sẽ dành phần thưởng sau này…”.
Có Môn, xã đội phó, là một trong bốn người bị giáo Thịnh bố trí “kích” lên thành
đầu sỏ Quốc dân đảng ở xã. Sau khi hai trong bốn người đó, một bị xử bắn, một
tự tử, Thuỵ và Môn mới được tha bổng và phục chức cũ. Chính quyền xã lúc này
đang “non yếu”, dân quân du kích phần lớn là giáo dân tin theo nhà thờ, xã đội
trưởng thì mải đi buôn, Chủ tịch xã là chị Nhàn thì lại hay bận đi…họp huyện.
Thế là sau vài ngày họp trù bị, bầu không khí thù ghét cải cách ruộng đất, thù
ghét Đảng và Nhà nước trong đại hội công giáo đã dâng tới mức các giáo dân hô
khẩu hiệu chống cộng :
“ Đả đảo đội cải cách
ruộng đất “
“ Đả đảo”
“ Đả đảo chính sách của
Đảng Lao Động…”
“ Đả đảo”…
Tới lúc đó cha Thuyết mới chính thức ra mặt chủ trì “đại hội công giáo toàn miền” đòi lôi cổ
những người đã tố cha Vinh ra đại hội để hỏi tội. Nực cười thay, đứng giữa
đại hội, anh nông dân tên Hạ đã không thanh minh cho cha Vinh thì chớ , ngược
lại còn tố cáo cha :
“ ngưỡng cửa buồng cha lẽ
ra phải rất trong sạch , đàn bà bước qua phải thay ngay ngưỡng cửa ấy, tại sao
có người ngày nào cũng bước qua mà ông Vinh vẫn không thay…tại sao ông Vinh lại
đeo lon quan ba dẫn quân bốt Thạch đi càn quét…”
Người thứ hai được bố trí lên “minh oan” cho cha Vinh cũng
“phản cung” như Hạ, thế là “màn kịch” của “phe nhà thờ” dầy công dựng lên bị đổ
bể ngay từ đầu.
Người ta phải đặt câu hỏi với
nhà văn Nguyễn Khải tại sao “nhà thờ” vốn được ông mô tả vô cùng gian ngoan, xảo quyệt, mưu
sâu, đòn độc vậy sao lại dựng lên một màn kịch vụng về vậy ? Phải chăng họ ngờ
nghệch đến thế ? Chắc vì nhà văn đã nhiễm sâu trong máu nguyên tắc “ta là thiện, là tốt đẹp, giỏi giang” –
“địch là ác, là xấu xa, ngu dốt” nên mấy ông cha cố mới bị bôi bác ngờ
nghệch đến thế.
Sau thất bại “minh oan “ cho cha Vinh , đại hội cử ngay ra một
đoàn đi bắt “hai con quỷ dữ” là Môn và Thuỵ – cốt cán của cách mạng- tới đại
hội để giáo dân hỏi tội. Hai ông này thân cô thế cô nên đành phải mài sắc hai
con dao chờ sẵn ở nhà. Mặc dầu nhà Thuỵ có một tiểu đội bộ đội đóng quân nhưng
không dám can thiệp cứ đứng nhìn “người của đại hội” tới bắt Thuỵ và Môn. Đến
khi Lý và Quảng hai người tích cực nhất xông vào đánh Thuỵ, tiểu đội trưởng bộ
đội mới xông vào can ngăn. Chỉ chờ có thế, Quảng va chạm vào người anh bộ đội
rồi “tự
thọc ngón tay cào rách màng lỗ mũi,máu
rỉ ra một dòng nhỏ , hai tay hắn đưa lên quẹt khắp mặt , mặt lem nhem máu ” rồi lăn ra giả vờ chết. Thế là “tin dữ”
bộ đội giết dân loang ra khắp làng khắp xóm :
“Chuông bắt đầu đánh
chính thức loan báo “tin nổi dậy” cho toàn xứ, cho các xứ khác. Trống thôi thúc từng nhịp.Người từ các dong xóm vì tò
mò lặng lẽ kéo đến mỗi lúc mỗi đông…”
Anh bộ đội tên Nẫm bị giáo dân lôi ra đánh đập, hành hạ với
những lời chửi bới :” thằng bộ đội khốn
nạn đánh cả dân , ai đóng thuế nông nghiệp nuôi cho nó ăn béo, ai dệt vải cho
nó mặc để nó vô ơn bạc nghĩa đi bênh mấy thằng quỷ ở xứ này. Có người đòi phải
lấy đanh đóng vào tay chân nó phơi mưa…”
Cha xứ bấy lâu nay vẫn dấu mặt đến lúc này thấy cần phải chường
ra để “chăn dắt con chiên”, bởi vậy cha
Thuyết thân chinh đi tới chỗ quàn “cái xác” Quảng “lật
chiếu nhìn mặt Quảng. Ôi có lẽ nó đã
qua đời rồi, nó không còn thở nữa. Cha mở hộp dầu thơm nức dúng tay làm dấu vào trán Quảng , vào hai lòng bàn
tay, hai gan bàn chân , vừa nguyện bằng tiếng la tinh. Tiếng đọc kinh nổi lên
rền rĩ :
“ Lạy Chúa Ki-ri-xi-tô
thương xót chúng tôi, xin Chúa thương xót chúng tôi…”
Tiếng chuông đánh nhịp hai
tiếng một điểm hồi dài, báo tin một linh hồn kẻ lành được lên nước thiên đàng
hưởng phúc thanh nhàn đời đời. Xác Quảng được liệm bằng chăn khiêng vào trong
nhà để chính gian giữa…”
Vậy là nhà thờ đã tạo ra cái cớ “bộ đội giết dân” để kêu gọi
giáo dân toàn miền vùng dậy lật đổ nhà cầm quyền cộng sản. Tiếc thay, cái quả bom nổ chậm ấy,
cái căn nguyên để khởi nghịch đó lại vỏn vẹn chỉ là cái chết giả vờ của một anh
chàng ngờ nghệch chỉ có mỗi cái máu “chống cộng” hăng tiết vịt . Liệu các cha Thiên chúa giáo của cả một giáo xứ có ngây thơ , ngớ ngẩn như vậy chăng,
hay nhà văn Nguyễn Khải vẽ vời vậy ?
Quả nhiên cái vụ Quảng giả chết để vu vạ cho bộ đội lập tức bị
lật tẩy một cách dễ dàng khi chị Nhàn – Phó Chủ tịch xã đi họp huyện về yêu cầu
“ phải khám nghiệm tử thi làm biên bản
rồi cho chôn luôn”. Vợ “người chết” sợ quá ôm chặt lấy ‘xác chồng” không
cho động tới và ngay tối đó “hai mẹ
con Quảng đem võng đến cáng hắn về. Khiêng qua cầu sang xóm bên kia, đường vắng
lặng, Quảng thò cổ ra nhìn quanh không có ai, y nhỏm dậy nhảy ngay xuống đất
rồi chạy vụt vào một cái ngõ sâu thẳm…”.
Vậy là “âm mưu” của nhà thờ vu cáo bộ đội giết dân để làm ngòi
nổ cho cả phong trào “giáo dân nổi dậy” chống chính quyền bị phá vỡ một cách quá dễ dàng và…lãng xẹt. Cuộc XUNG ĐỘT
giữa nhà thờ và chính quyền cộng sản tưởng là ghê gớm lắm, rút cuộc chỉ một chị
Phó Chủ tịch xã ra một cái lệnh là “âm mưu của
nhà thờ” bị tiêu tan.
Tất nhiên vụ “Đại hội
giáo dân” kích động dân làm loạn tuy có qua đi nhưng xung đột giữa “nhà thờ” và “cách mạng” vẫn còn đó. Nó
len lỏi vào các gia đình gây nên những ‘bi kịch” mà gia đình anh bộ đội Tường
là một thí dụ tiêu biểu. Sau mấy năm xa nhà, nhân dịp tết được
nghỉ phép, Tường tưởng sẽ được hưởng không khí gia đình đầm ấm sau những
năm tháng xa nhà, ngờ đâu vừa đặt chân về nhà anh đã va ngay phải cuộc xung đột
giữa “nhà thờ” và “cách mạng”.
Trước hết là cái Khoai,
đứa con gái của Tường “ nó không vồ vập,
không cười, đứng né sang một bên cho bố nó dắt xe đạp vào, mắt ngước lên lấm lét như nhìn người lạ
luồn ngay ra đằng sau lủi chạy mất”..
Con đã xa cách thế, đến bố cũng vậy :
” Bố thấy con trai
lần đầu về ăn tết với gia đình từ ngày
đi bộ đội cũng không vui, cũng có vẻ hậm hực …”.
Tại sao vậy nhỉ ? Hoá ra vẫn là “xung đột” giữa “nhà thờ” và
“cách mạng”. Bố anh trách :
“ Dạo đầu năm vợ mày lên
thăm, mày định giật ảnh tượng của vợ mày, bảo những cái ấy là vô tích sự phải
không ?...Dù mày có là bộ đội nhưng trước hết vẫn là bầy tôi của Chúa, vẫn là
con tao. Mày không được ăn nói bậy, nghe không ?”
Rồi mặc cho anh con trai thanh minh,ông vẫn kể tội :
“ Hôm ấy vợ mày nói với
mày xin đánh tượng vàng đeo , mày bảo :” Chẳng đạo gì bằng đạo ăn, để tiền mà đong thóc với lại “ có người lạc
hậu mới tin đạo..Tao nghe chuyện ấy đã định viết thư lên bảo thẳng với các cấp
chỉ huy của mày là không biết dậy con tao để con tao thành kẻ vô loài, rồi tao
sẽ từ mày, hiểu chưa ?”.
Cứ như thế những ngày
Tường về phép ở nhà là những ngày “chiến
tranh ý thức hệ” – tình cảm thiên nhiên của vợ chồng, của cha con dường như
đã bị vót nhọn trơ lại có mỗi “xung đột”
giữa “chúa và bộ đội”. Ngày Tết họ hàng tới thăm nhau , trò chuyện cũng toàn
mùi “chính trị”.
Quảng , cháu của Tường vừa gặp lại chú đã lên giọng khiêu kích
:
“ Độ này chú tiến bộ làm
đến cấp gì rồi ? Gớm , các ông bộ đội chính trị bỏ mẹ…À…à…bốn túi đây mà , đại
đội hay tiểu đoàn ? Áo vải chắc là đại đội …chú đi bộ đội lâu thế vẫn là đại
đội thôi à ?”
Rồi Quảng xoay sang chuyện chính trị thật :
“ Chú đi xa không rõ. Ở
nhà vừa rắc rối lắm. Bộ đội đánh dân nhưng uỷ ban lật lọng thế nào lại hoá ra nhân dân đánh bộ đội…Mấy thằng phản Chúa hại dân lại ra làm việc rồi. …Chú xem ,
chúng nó ra nhận việc hôm trước hôm sau hạ lệnh bắt người ngay, không hiểu đem
đi buộc đá bỏ biển hay tù đày mãi đâu chẳng thấy tin về. Cứ như tình hình này
có lẽ chính phủ muốn tiêu diệt công giáo chắc…”
Thế rồi khi hết phép, vào lúc chia tay, Tường thưa chuyện cùng
bố mẹ lại cũng là chuyện…chính trị :
“ Cách mạng nổi lên hai
anh em con mới ra khỏi nhà mụ Bao, từ bấy đến nay con ăn cơm bộ đội, mặc áo bộ đội, được bộ đội dậy dỗ thì sống
chết với bộ đội. Còn bố mẹ sợ luỵ vì con , không muốn nhận con nữa thì cứ việc
làm giấy lên uỷ ban mà từ. Con xin chịu…”
Cứ như vậy, ông con trai bộ đội về phép chẳng bàn bạc gì được
chuyện làm ăn kinh tế sao cho bố mẹ, vợ con
ăn sung mặc sướng lại sa đà vào toàn chuyện “chúa” với “cách mạng”. Sự
thực quan hệ gia đình, họ hàng khi đứa con phương xa trở về trong những ngày
tết thiêng liêng có đến nỗi rặt một mầu chính trị như thế không. Hay là từ cái
tựa “xung đột” của tiểu thuyết và bài
học nằm lòng của chủ nghĩa Mác đã ăn sâu vào tác giả :” tiến hoá là sự đấu tranh giữa hai mặt đối lập” khiến ông nhà văn
nhìn vào đâu chỉ cũng chỉ thấy có xung đột chính trị.
(còn tiếp)

Viết về Công giáo kiểu "Xung đột" là bác Nguyễn Khãi đã cầm trong tay một cây bút (hay là cây búa) toàn năng và một tròng mắt: hiện thực xã hội chủ nghĩa... Hoan hô Nhà văn Nhật Tuấn đã "vạch ra chân tướng" người đã khéo léo luồn lách qua mọi chướng ngại vật để tới đích giải thưởng cao quý nhất của văn học Tổ quốc Xã hội chủ nghĩa!
Trả lờiXóahoan hô bác Tuấn, hôm trước em vừa kêu bác chậm bài, hôm sau có liền, thanks bác nhiều nhiều, không biết tại sao nhưng bây giờ em đợi "chân tướng..." như thằng bé chờ mạ đi chợ về !
Trả lờiXóaTôi nghĩ thời nó thế, nhà văn phải thế!Nguyễn Khải cũng như bao nhà văn khác thôi. Phải viết theo định hướng, trái ý tù như chơi. Ngày nay có nhà văn nào dám viết về quan chức, chính quyền cưỡng chế dất của dân, viết về chống Tàu bảo vệ biển đảo, biểu dương những người yêu nước biểu tình không? Chắc chắn là không dám!
Trả lờiXóaVậy NV NK cũng vậy thôi. Trái với lòng mình cũng phải viết! Cuối đời mới "đi tìm cái tôi đã mất" thì quá muộn rồi!...
Tôi rất cảm ơn nhứng ý kiến xây dựng. Hai hôm nay có người ký tên nạc danh "còm" với lời lẽ thóa mạ,chửi bới , chụp mũ ...rác tai bạn đọc.Tôi đành phải xóa và đặt chế độ kiểm duyệt là điều tôi buộc phải làm. Mong bạn bè thông cảm.
Trả lờiXóa