NHÀ VĂN NGUYỄN KHẢI
Tôi có cơ may gặp nhà văn Nguyễn Khải từ thời lý tưởng cộng sản
còn mê hoặc lòng người đến mức tôi đang là học sinh tốt nghiệp lớp 10 , học
sinh cá biệt, hạnh kiểm 3 vì nói năng nhăng nhít, cấm cửa đại học phải lên rừng
núi Tây Bắc lao động dài hạn, ấy vậy mà chỉ hai năm sau, tôi đã trở thành
“chiến sĩ thi đua toàn quốc”, được bác Hồ tặng bằng khen, được cử đi dự Đại hội
lên hoan chiến sĩ thi đua toàn quốc lần 3 ở Hànội, và ở đây tôi vinh dự được
gặp nhà văn Nguyễn Khải.
Hồi đó tôi ngồi hàng ghế gần
Chủ tịch đoàn, ngồi hàng ghế sát tôi là hai ông trạc 30, trắng trẻo, đẹp
trai, đang ghé tai nhau thì thào chuyện gì đó. Sau mới biết đó là nhà thơ Việt
Phương, thư ký Thủ tướng Phạm Văn Đồng đang nhờ nhà văn Nguyễn Khải góp ý bản
nháp “Thư gửi đồng bào miền Nam” của
đại hội.
Họp xong, tôi lại lên Tây Bắc làm thằng thợ rừng còn Nguyễn
Khải vẫn ở Hànội trong hào quang nhà văn
quân đội danh nổi như cồn.
Trong đoàn “lực sĩ” chạy marathon trên “đường cách mệnh” nhằm
tới cái đích xa vời là chủ nghĩa hiện
thực xã hội chủ nghĩa : Vũ Tú Nam, Hồ Phương, Nguyễn văn Bổng, Nguyễn Trọng Oánh, Nguyên Ngọc, Nguyễn Minh Châu, Anh Đức …có một “đại kiện tướng” vừa bền bỉ không mệt mỏi vừa
khôn ngoan luồn lách qua mọi chướng ngại
vật, vừa “nhát sợ” phòng thân để về đích lĩnh ân sủng của Đảng : Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật
– đó là nhà văn Nguyễn Khải .
Ong sinh năm1930, ở Hà Nội , cha là tri huyện, mẹ là vợ bé,
thủa nhỏ sống nhiều với mẹ ở quê ngoại Hưng Yên . 17 tuổi làm y tá cho một đơn
vị bộ đội địa phương. 19 tuổi làm phóng viên báo tỉnh Hưng Yên. 21 tuổi làm báo
“chiến sĩ” Quân khu 3. Sau hoà bình, 26 tuổi về công tác ở tạp chí Văn Nghệ
Quân đội.Nhiều năm là Uỷ viên chấp hành Hội nhà văn.
Cứ xem quá trình ‘công tác” đủ thấy suốt đời ông là một thư
lại, lính văn phòng, đeo chữ thọ sau lưng , chưa một ngày đặt chân vào chiến
trường khiến ông trở nên nổi tiếng trong hai câu thơ dân gian khi ông viết “Bút
ký Hoà Vang” lấy tài liệu từ các bản thành tích thi đua từ trong Nam gửi
ra :
“ Hoà Vang nào ở đâu xa
Hoà Vang là ở ngay nhà đó
em..”
Truyện ngắn đầu tay của Nguyễn Khải là “ Ra ngoài”, “Xây dựng” chẳng có giá trị gì. Năm 1956 viết tiểu
thuyết “ Người con gái quang vinh” nữ anh hùng Mạc thị Bưởi chìm nghỉm ngay khi mới xuất bản. Chỉ đến
tiểu thuyết “Xung đột “ – phần 1 năm 1956 và phần 2 năm 1960, danh tiếng Nguyễn
Khải mới nổi lên rầm rĩ trên bầu trời văn học cách mạng vốn còn rất
thưa thớt sao.
Sau “Xung đột” , Nguyễn Khải
viết chừng hơn 20 đầu sách khác
nữa, nhưng nhắc tới ông người ta vẫn chỉ nhắc tới “Xung đột” như là một trong
những đỉnh cao trong sự nghiệp được nhà phê bình chính thống “gạo cội”, Giáo sư Phan Cự Đệ
tâng bốc :
” Từ nhiều năm nay , với
tư cách là một nhà văn quân đội, Nguyễn Khải luôn luôn có mặt ở những vị trí
hàng đầu của cuộc sống. Tác phẩm của anh phản ánh những mảng hiện thực mang
tính thời sự nóng bỏng, đồng thời vẫn nêu lên được những vấn đề triết học, đạo
đức có tầm khái quát cao. Tài năng và phong cách
Nguyễn Khải bắt đầu hình thành và khẳng định từ khi Xung đột – tập I được giới
thiệu lần đầu tiên trên tạp chí Văn Nghệ Quân đội năm 1957…”
“ Xung đột” – tập 1 viết về cải cách ruộng đất và sửa sai tại một làng công giáo toàn tòng – thôn Hỗ
thuộc Giáo phận Bùi Chu. Xưa nay viết về
đề tài cải cách ruộng đất, thông thường các nhà văn miền Bắc có hai chọn lựa :
- Hoặc diễn tả nó như là cuộc đấu tranh giai cấp với mâu thuẫn
đối kháng, địch ta : một bên là nông dân, một bên là địa chủ, cường hào đại
gian đại ác. Cuộc đấu tranh này là “một mất một còn” , ranh giới địch – ta rõ
ràng và tuyệt đối. Viết theo lối này các nhà văn được đeo chữ thọ sau lưng, rất
an toàn và được “bảo hiểm” bởi lẽ họ thả sức bôi xấu phe địch – tức địa chủ và
thoải mái ca ngợi phe ta – tức nông dân được Đảng phóng tay phát động. Tuyệt đại
đa số các nhà văn cây đa cây đề đều theo lối viết này : “ Nông dân với địa chủ” của Nguyễn Công Hoan, “Con trâu” của Nguyễn Văn Bổng, “ Mẹ con đồng chí Chanh” của Nguyễn Đình Thi. Mặc dù được báo chí của
Đảng khen “kịp thời, kịp thời” nhưng
tất cả đều đi vào bến lú sông quên chỉ
vài tháng sau khi xuất bản.
- Hoặc diễn tả nó như là một cuộc đấu tranh “nội bộ nhân dân” –
tức đi sâu vào chuyện “nhất đội nhì trời”, chuyện “con tố cha, vợ tố chồng”,
chuyện “án oan biết oán ai” ….Viết theo lối này nhất định dễ “ăn đòn” bởi
tội “nói xấu cách mạng”, chê Đảng lúc
nào cũng tự nhận sáng suốt mà sai be sai bét.. Đi theo con đường dễ vỡ nồi cơm
này có rất ít người và thường là “thân tàn ma dại” như Vũ Bão với “Sắp cưới” ,Hoàng Tích Linh với “Cơm mới”, Nguyễn Khắc Dực với “Chuyến tàu xuôi”. Gần đây có cởi mở hơn,
viết về cải cách ruộng đất theo kiểu “mâu thuẫn nội bộ” như “ Dòng sông mía” của Đào Thắng còn được
tặng thưởng của Hội nhà văn Việt Nam năm 2005.
Tất nhiên khôn lõi đời như Nguyễn Khải chẳng dại gì chọn kiểu
viết thứ hai – tức diễn tả cải cách
ruộng đất như là cuộc đấu tranh “nội bộ”
nhân dân – tức mâu thuẫn để đi tới thống
nhất – dễ bị quy chụp, dễ bị ăn đòn là
thứ Nguyễn Khải tránh cho thật xa.
Vậy thì tốt nhất chọn lối viết thứ nhất tức diễn tả mâu thuẫn
đối kháng, có tao không có mày, ta nhất định thắng, địch nhất định thua, và để
an toàn hơn thế nữa, Nguyễn Khải không chọn chiến tuyến đối lập địa chủ với
nông dân như các nhà văn cây đa cây đề mà chọn
tuyến đối lập có tính đối kháng : một
bên là bọn phản động đội lốt tôn giáo với bên kia là những nông dân nòng cốt
cách mạng, trung kiên, một lòng theo Đảng.
Bởi thế tiểu thuyết Xung
đột – Tập 1 của Nguyễn Khải thực ra là chuyện đấu tranh “địch ta” kiểu “câu
chuyện cảnh giác “được vẽ vời công phu bằng văn chương câu khách.
Xung đột – Tập I xảy ra vào năm 1956, cuộc cải cách ruộng đất
vừa hoàn thành với bao sai lầm và làng thôn bắt đầu sửa sai theo hướng dẫn của
cấp trên. Tuy nhiên cái sai lầm cải cách ruộng đất ở đây không phải do Đảng
nhắm mắt học theo kinh nghiệm Trung Quốc, quy định tỷ lệ địa chủ để cố ép tìm
ra cho đủ số – viết như vậy dễ “vỡ nồi cơm”, Nguyễn Khải lái thủ phạm gây nên
bao sai lầm trong cải cách sang các …cha
cố.
Ông lu loa rằng khi Đội cải cách về làng , cha xứ đã ngầm gài
người cho đội “bắt rễ” và trở thành chỗ
dựa cho Đội, từ đó tố oan cho những cán bộ cốt cán của Đảng để đến nỗi họ bị xử
trí như Môn, xã đội trưởng, Thuỵ, cán bộ xã…có người còn bị xử tử như Rỹ , Bí
thư Chi bộ…Bao nhiêu tội lỗi đều do…nhà thờ gây ra cả, cách mạng chỉ có…mất
cảnh giác chút thôi.
Thực chất trong Xung đột – tập I Nguyễn Khải đã bẻ queo sự thực
lịch sử, chạy tội cho Đảng trong việc
bắn giết cả những đồng chí của mình, trút tội giết người đó sang… âm mưu thâm
độc của Nhà thờ chứ không phải do sự ngu dốt sai lầm trong đường lối cải cách
ruộng đất .
Trên cái “bệ đỡ an toàn” đó, Nguyễn Khải tha hồ phóng bút trách
gì nhà phê bình Phan Cự Đệ chẳng tấm tắc khen :
” Người đọc như bị hút
vào những sự kiện nóng bỏng trong những năm khôi phục và cải tạo kinh tế : cuộc
đấu tranh giai cấp và đấu tranh trong nội bộ nhân dân diễn ra căng thẳng , ác
liệt và vô cùng phức tạp vào khoảng cuối năm 1956 ở một số vùng đạo gốc tỉnh
Nam Định, khi Đảng ta tiến hành sửa chữa những sai lầm trong cải cách ruộng đất
và bắt đầu cuộc vận động hợp tác hoá nông nghiệp”.
Chơi trò lập lờ đánh lận con đen, xuý xoá sai lầm của Đảng
trong cải cách ruộng đất, trách gì Xung đột – tập I chẳng được cả một hệ thống
tuyên truyền của Đảng kéo lên mây xanh ngay trong thời gian Đảng đàn áp văn nghệ sĩ, khét lẹt nhất qua vụ
Nhân Văn Giai Phẩm. Trong khi những tác phẩm
phản ánh được chút ít hiện thực
khách quan như những truyện ngắn và thơ
trong nhóm Nhân văn Giai phẩm , tiểu thuyết “Vào đời” của Hà Minh Tuân, “ Phá
Vây” của Phù Thăng, kịch của Hoàng Tích Linh, Nguyễn Khắc Dực… bị đòn vọt
thì hàng loạt tác phẩm của Nguyễn Khải cứ nối đuôi nhau ra đời trong sự reo
mừng, tâng bốc của cả một bộ máy các nhà phê bình văn học của Đảng.
Mở đầu “Xung đột” – Tập
1, Nguyễn Khải chơi trò “giật gân” miêu tả một “sự kiện động trời” ngay khi
làng xã mới bước vào đợt “sửa sai” sau cải cách ruộng đất. Đó là “ Đại hội công giáo tám xứ toàn miền” với
đủ các gương mặt của “phe đối nghịch”
tức toàn bộ các gương mặt “phản động” của nhà thờ cũng các con chiên bị dụ dỗ
và mê hoặc họp thành một mặt trận, một chiến tuyến chống lại chính quyền cách
mạng. Đánh vào trí tò mò của độc giả vậy, trách gì cuốn sách không hấp dẫn ?
Bộ chỉ huy của lực
lượng chống đối này gồm toàn những người khoác áo choàng thâm. Trước hết là tu
sĩ Thịnh , “hoạt động phần đời nhiều hơn
là phần đạo…Thầy không phải là người tu tầm thường mà là một người hoạt động
chính trị xuất sắc. Năm nay thầy mới hai mươi tám mà năm hai mươi bốn đã làm
tới trưởng khu Cao Mại, một tay xây dựng hai mươi bảy ban xã uỷ, lãnh tụ liên tôn diệt cộng toàn
khu…”.
Rồi đến cha Vinh là
người đã “mang quân từ Phát Diệm về đốt
trụi xóm, lấy thóc của nhà xứ, thóc của dân đổ đầy hàng trăm chiếc thuyền đậu
kín như lá tre ở cống Cả, đã quay điện con ông Thiềm bây giờ nửa sống nửa
chế,đã ngủ với cô Mến có thai ba tháng, thuốc độc chết ông trùm Thuý…Rồi thì
cha Thịnh dẫu được “ đi Hà Nội họp, ăn một ngày bảy tám cân *, được gặp cả Hồ Chủ tịch” ấy vậy mà khi trở về giáo xứ lại dấu mặt
tổ chức đại hội công giáo, xui con chiên :
” Bây giờ các nơi công giáo đều nổi dậy cả rồi, chúng ta phải đòi công
giáo tự trị…chiến tranh tàn khốc, chế độ đổi thay , chỉ có đạo Chúa là không gì
diệt nổi…”.
Tóm lại các tu sĩ đều
là loại núp áo choàng thâm làm việc xấu xa, bỉ ổi, gây hoạ cho dân cả. Chẳng
hiểu khi bôi bác nhà thờ như vậy, Nguyễn Khải có khi nào nghĩ một thời mình
cũng từ đó mà ra ?
(còn tiếp)

Lại mở hàng bác Tuấn bài này !
Trả lờiXóaNhà cháu sẽ chia sẻ lên Wall .
Thanks.
XóaCám ơn nhà văn Nhật Tuấn! Đọc Nguyễn Khải tôi thấy:
Trả lờiXóaNhà văn lúc lên mây xanh
Lúc xuống bùn, mới thấy tanh mùi bùn!
Truyện NK viết về tôn giáo tôi đọc được đầu tiên là cuốn "Cái chết của một người" viết về Cao Đài - Tây Ninh, cuốn thứ hai là "Cha và con và..." viết về Công giáo. Cuốn nói về Cao Đài rất hay (nhiều sử liệu); cuốn kia thì nhàn nhạt; vô thưởng vô phạt (tôi đạo công giáo)
XóaMột số tác phẩm sau này (sau 75) đọc cũng hay (gặp gỡ cuối năm...)
Cám ơn nhà văn Nhật Tuấn đã cho tôi biết thêm về một con người khác của NK, tiện đây mong bác cho biết "Đi tìm cái tôi đã mất" đã thật sự là lời sám hối của NK hay chưa?
Tóm lại: Tôi thích đọc NK và cảm mến ông và cũng rất mến Nhật Tuấn (dù không nhớ đã đọc tác phẩm nào của bác hay chưa, xin lượng thứ)
Vậy xin mời bác đọc " Đi về mơi hoang dã" - tiểu thuyết bị "chôn" của tôi...hì hì...
Xóabác NT ơi, thiệt tình là ngày nào thằng em cũng ghé qua chổ bác coi có "chân dung ..." hay chưa, có là nghiến ngay, buồn cái là lâu lâu bác mới làm 1 bài, mà lại ngắn nữa, hic !
Trả lờiXóaKhổ nỗi vừa viết vừa..."nghe ngóng" nên hơi bị chậm, bác thông cảm..
XóaNgười Công giáo biến thành "con dê tế thần" ngay cả trong
Trả lờiXóavăn chương nhằm tuyên truyền tiến nhanh lên chủ nghĩa CS.
vì Vatican chống cộng ngay từ khi CS.ra đời nhưng thời này
có phần thay đổi do CS.biến thái và yếu thế.
Hiện nay,vẫn là "con dê tế thần"tuỳ theo tình hình đàn anh
ngang ngược quậy sóng Biển Đông !!!
Nhật Tuấn là nhà văn có tài ,trung thực,có bản lĩnh.Cảm ơn nhà văn.
Trả lờiXóaCảm ơn bác động viên
Xóa