(tiếp theo)
Giữa lúc tôi
hào hứng đến độ muốn bay ra ngoài cửa sổ, bàn tay nặng chịch của Bình bất ngờ
đặt lên vai, giữ tôi lại nơi trần thế . Lập tức tôi cảm thấy ngay áp lực quen
thuộc của trăm thứ hàng ngày mà những giây phút vừa nãy tôi đã thoát được . Một
phích nước sôi cho chồng pha trà sáng sớm, nồi cơm nếp, xoong thịt kho...còn
gói hạt tiêu không hiểu chiều qua lẫn đâu trong cả chục thứ bà giằn trong túi đi chợ chật cứng ?
- Sao em
không ngủ ?
Anh hỏi và
chẳng đợi tôi trả lời, anh kéo tôi vào lòng. Không như mọi khi, tôi không hề
phản kháng , ngược lại còn nở một nụ
cười khuyến khích khiến anh trầm trồ :
- Lạ thực,
em lạ thực, mãi đến bây giờ anh mới khám phá ra .
Tôi châm cho
anh điếu thuốc, gắn vào miệng anh và cứ kệ anh huyên thuyên :
- Hóa ra
em chẳng “lạnh” tý nào, núi lửa thì đúng hơn. Nếu vậy anh đi làm quái gì ?
- Giờ em
mới biết anh đi chỉ tại chuyện đó ?
Anh cười
sằng sặc làm tôi ngờ rằng đúng thế cũng nên. Nếu vậy, cuộc đời rõ giản dị, lỗi
tại ta cứ làm rối tung lên bằng những nguyên cớ không có thực.
- Anh nói
thật đi, tại sao anh phải đi? Cơ quan
phân công hả?
- Không,
anh nói rồi,tự nguyện đấy .
- Vậy anh
muốn có tiền?
- Không,
mình có túng thiếu lắm đâu?
- Vậy đúng
anh đi vì em lạnh làm anh chán.
- Không
hẳn thế , cái chính ... anh muốn làm việc.
Tôi bật
cười:
- Anh chán
thiết kế “cầu giấy” rồi hả?
Vẻ mặt
Bình sầm hẳn xuống làm tôi không muốn đùa nữa. Nhưng tôi cũng không giấu nổi nụ
cười khi nghĩ tới câu Kiều: “Trượng phu thoắt đã động lòng bốn phương”
làm anh tưởng tôi đang riễu anh.
- Em cười
gì?
- Không
cười gì cả, giời ạ...
Tôi vít
đầu anh xuống, ban cho “đấng trượng phu” một cái hôn. Anh không sung
sướng như tôi tưởng, ngược lại, có vẻ
buồn:
- Em không
dặn dò anh điều gì sao?
Tôi nhớ tới câu của thằng Tú:
- Mỗi
người hãy chịu trách nhiệm lấy chính mình .
- Vậy
được, vào Sài Gòn anh sẽ cặp bồ với cô khác.
Tôi nói
điều đó với tôi chẳng quan trọng, nếu thích anh cứ làm, có điều nên kín đáo,
đừng om sòm không lợi cho việc thiết kế những chiếc cầu thực . Vẻ thành thực
trong câu trả lời lại làm anh buồn hơn. Khỉ thật, tôi đã tự nhủ phải làm sao
trước khi đi anh thật vui, “yên tâm vững
bước mà đi”, ai ngờ lại thành khó chịu, nặng nề thế này. Tôi sai lầm ở đâu
, không lẽ làm vui lòng đức lang quân lại khó đến thế ?
- Anh cứ
muốn bổ đôi đầu em ra xem em đang nghĩ gì?
- Em
tưởng anh đọc được ý nghĩ của em đấy chứ?
- May quá,
anh đánh mất khả năng đó từ lâu, không thì anh bóp chết em cả ba lần rồi.
- Về tội
gì?
- Ừ nhỉ,
suy cho cùng, em có tội quái gì ?
- Có chứ
em có một tội rất to?
Mắt anh
thoáng qua một vẻ lo sợ :
- Tội gì?
-
Tội-thôi-không-làm-một-người-đàn-bà.
Chuông
đồng hồ báo thức vang lên giòn giã khiến tôi liên tưởng tới chuông báo hiệu một
phiên tòa “tiếp tục làm việc” sau 15
phút tạm nghỉ. Đúng đấy, tôi cũng đáng ra tòa lắm và lúc đó tôi sẽ cúi mặt
xuống, lẩy một câu Kiều trước mặt các ngài ủy viên công tố : “rằng tôi chán phận đàn bà...”
- Em lạ
thật, vừa cười sằng sặc bỗng chốc lại rơi nước mắt ra rồi.
- Em sợ xa
anh.
Tôi biết
mình nói dối, nhưng nếu điều đó làm anh
vui được thì cũng được chứ sao ?
Tuy nhiên
nỗi xấu hổ cũng đẩy tôi xa khỏi anh đúng vào lúc anh hào hứng ôm lấy tôi vuốt
ve, an ủi. Tôi kiếm cớ :
- Sắp sáng
rồi đấy, em phải nấu nướng không muộn.
Bình theo
chân tôi vào bếp, còn vài giờ nữa, chắc anh không muốn rời tôi nửa bước. Bỗng
dưng chúng tôi trở nên quấn quýt như cặp tình nhân sắp xa nhau. Anh dặn dò tôi
đủ thứ, từ cái công tơ điện, thùng xăng trong bếp tới sổ gạo, sổ dầu, sổ hộ
khẩu trong góc tủ.
- Anh mua
sẵn cho em cả tem, phong bì, giấy pơluya, nhớ mỗi tuần viết cho anh một lá thư.
Tôi suýt
kêu lên, việc đó ngoài khả năng tôi, nhưng sợ anh buồn, tôi chỉ mỉm cười. Quả
thực, suốt từ bé, tôi chưa hề thư từ cho ai .Hồi bố tôi còn sống, tôi cũng chỉ
ké vào thư mẹ vài dòng thăm hỏi sức khỏe. Hình như cái việc tâm tình bằng chữ
nghĩa tôi đã giành hết cho nhật ký đến mức chẳng còn gì san sẻ cho người khác.
- Vào tới
nơi anh sẽ điện ngay địa chỉ .
- Vâng.
- Nếu thuận
tiện, anh sẽ gọi điện thoại.
Vậy thì gay,
tôi nghĩ bụng, vậy thì từ nay tôi phải ngồi suốt 8 giờ tại nhà xuất bản chẳng
còn lẻn đi đâu được nữa. Chao ôi, bắt cóc bỏ đĩa còn khó hơn bắt tôi ngồi bàn
làm việc. Sợ anh buồn, tôi đành phải cản anh chớ nên gọi điện sợ... tốn tiền.
Còn một điều gì nữa anh muốn dặn dò mà cứ ngập ngừng , tôi đã xong hết mọi thứ,
đã đến giờ xe tới đón, tôi cố nghĩ anh định nói gì? Bình thơ thẩn quanh phòng,
chắc anh chia tay đồ đạc trong nhà, sau
cùng đến lượt tôi :
- Nhớ giữ
sức khỏe, nếu có tin mừng, điện ngay cho anh. Anh linh cảm sau đêm qua, mình
sẽ... có con.
Tôi nóng
bừng cả người, tệ quá, cái điều anh nói thật bất ngờ, sao tôi không mảy may
nghĩ tới? Tôi có còn là đàn bà nữa không?
Có tiếng
còi ôtô dưới nhà. Tôi cuống quýt, tôi phải nói gì với anh về chuyện đó chứ? Nói
thế nào bây giờ nhỉ, chao ôi, suy nghĩ của tôi sao chậm chạp , để lấp chỗ
trống, tôi vội vàng :
- Anh nhớ
gói thịt trong làn, cơm nếp túi xách tay.
Anh thở
dài, ôm tôi vào lòng, hôn tôi thắm thiết làm tôi không nói gì đuợc nữa, và quả
thực, tôi vẫn đang nghĩ xem mình nên nói gì? Chiếc ô tô sơn trắng đã chờ dưới
cửa. Tôi lỉnh kỉnh xách túi theo anh lập cập xuống thang gác. Cho tới khi anh
ngồi lên xe, cửa đóng sầm , tiếng máy rồ lên, tôi mới lắp bắp :
- Bon
voyage... bon voyage...
Xe chạy
vút đi, tôi chỉ còn thấy gương mặt anh sau cửa kính, bàn tay giơ lên chào, sau
đó là một làn khói mờ. Tôi đứng chết sững bên hè phố, tôi đã nói gì nhỉ? Bon voyage, bon voyage, đó là câu chúc
người sắp chết như cụ X... tại sao tôi lại nói? Tôi muốn xóa câu đó đi, tôi
muốn máy bay trục trặc, thời tiết không thuận tiện hoặc bất kỳ chuyện gì để anh
quay lại cho tôi nói một câu khác. Tôi sẽ nói, chẳng hạn, “ chúc anh may
mắn” hoặc “ tới nơi điện ngay cho em” hoặc... câu gì cũng được,
nhưng không phải câu đó. Tôi quay vào, bước từng bậc cầu thang, muộn rồi, tôi
không thể nói câu khác, một việc đã hoàn tất, một kết cục không thể làm lại.
Căn phòng lạnh hẳn khi tôi bước vào. Chiếc bàn ăn chỏng chơ mâm
bát, chiếc tivi câm lặng, màn buông rũ trên chiếc giường ngổn ngang chăn gối. “Anh
ấy đã đi rồi, anh ấy đã đi rồi...” ý nghĩ mới mẻ nện trong đầu tôi đau
nhói. Tôi nằm vật trên đệm mềm phủ vải trắng khóc nức nở. Gương mặt anh và bàn tay sau cửa kính ô tô lại vẫy
vẫy . “Bon voyage, bon voyage...” Không hiểu sao gở miệng thế? Và không
hiểu sao nỗi ân hận cứ bám riết ? Phải
“sang trang” thôi, tôi chợt nhớ thơ Hồng Loan:
“Anh đi
xa là anh đi xa...
Chuyện bây giờ đâu phải chuyện hôm qua
Anh đi xa là anh đi xa...”*
Đúng mọi
chuyện đã “hôm qua” cả rồi, tôi ghé mắt ngồi nhỏm dậy. Và rồi trong ánh nắng
xuyên cửa sổ, tôi nhìn thấy một vệt bẩn tròn trên nền đệm trắng. Linh cảm nảy
ra như tia chớp làm tôi chợt co chân lại. Một thoáng rợn nào đó như một nỗi xao
xuyến làm tôi rùng mình. Có lẽ anh nói đúng, sau đêm qua, rất có thể một hạt
sống đã nảy mầm trong tôi? Phải chăng nỗi thấp thỏm mơ hồ đó đã làm tôi nức nở
khóc chứ không phải một linh cảm về một nỗi chết sau câu nói gở miệng ? Chịu,
không thể nào biết được, và biết để làm gì? “Mật ngữ lớn nhất ở người đàn bà
là sự hoài thai...”, Zarathustra đã nói như thế...(*)
* Thơ Trí Dũng
** Tác phẩm của Nietzsche, triết gia Đức
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét