Tổng số lượt xem trang

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

Phỏng vấn Giáo sư NGUYỄN VĂN TRUNG: - KỲ 3

“Không ở chế độ nào tôi làm người đối lập!”  

                                                            ĐỖ QUYÊN thực hiện



                                               (tiếp theo)

+ Anh đã xem tập truyện của ông Trần Thư chưa? Ở đó có nói đôi chút về sự “thú tội” này.

- Nguyễn Văn Trung: Chưa, hiện tôi chưa có, anh nhớ cho tôi xem! Tôi chỉ "đòi" ở ông Nguyễn Kiến Giang nói ra chuyện đó cho mọi người hiểu biết thật sự Cộng sản là gì. Chứ còn những điều ông khác viết, tôi nói thật, tôi chả buồn đọc. Nó chẳng ăn thua gì trong lúc này.

+ Ông Nguyễn Kiến Giang còn là Mácxít...

- Nguyễn Văn Trung: Thì ông Giang vẫn viết: "Tôi vẫn còn là một đảng viên kiên cường", thế làm sao ra khỏi Mácxít được! Chính thế lần đó tôi nói với ông rằng: "Anh có thể làm công tác đảng được!" (Xem Phụ Bản của Phụ Bản "Tin Nhà" - do Nguyễn Văn Trung thực hiện tại Montréal 6.1996; gồm "Phụ Bản Tin Nhà - Bên Lề Cuộc Đối Thoại Dân Chủ Lữ Phương, Nguyễn Kiến Giang và Nguyễn Văn Trung" Paris, 12.1995; và bốn tài liệu khác. - Đ. Q.) Theo tôi hiểu đảng Cộng sản là một đảng rất tôn trọng kỷ luật đảng, vi phạm kỷ luật đảng tức là tiêu rồi. Tôi nhớ vụ ông Trần Bạch Đằng. Ông Đằng là người thích "cà chớn". Thời đó một người đảng viên khi có liên lạc với nước ngoài đều phải báo cáo thì ông Đằng đã dám viết bài gửi ra các báo Việt kiều yêu nước. Người ta phê ông: "Anh là lãnh đạo mà lại vi phạm kỷ luật đảng! Đảng ta thành công là nhờ có kỷ luật!" Thế là ông Đằng phải chịu thôi! Đảng không có chỉ thị cấm một số việc cụ thể và chỉ làm khó dễ cốt để xem đảng viên có xác tín được điều đó hay không. Đấy mới là cái sâu sắc của đảng. Từ đó họ nhận ra ai là người của đảng. Giống như chuyện "công tác Mỹ chống Mỹ" của người Mỹ cũng sâu sắc như thế. Trước 1975 tôi biết rất nhiều người khác có thể phê bình Mỹ, phê bình Cộng sản... Nhưng CIA của Mỹ có bảo vậy đâu. Họ tạo ra một hoàn cảnh khách quan để anh là người được học, được đào tạo thì tất sẽ phản ứng phù hợp với đường lối của họ. Mấy ông Cộng sản còn tinh vi hơn cả người Mỹ nữa chứ! Ở hoàn cảnh hiện nay họ cứ để những người "đối lập", những điều như của ông Nguyễn Kiến Giang phát biểu (dù nằm ngoài ý muốn của ông Giang, của những người đối lập) vì họ thấy đều chưa ăn nhằm gì!

+ Nhưng với ông Trần Độ thì anh lại chịu?

- Nguyễn Văn Trung: Vì tư cách của ông Độ!

+ Thế nào là "tư cách" giữa hai ông Trần Độ và Nguyễn Kiến Giang?

- Nguyễn Văn Trung: Tôi chỉ thuần tùy xét ở điểm rằng ông Trần Độ không hề tự gửi bài ra ngoài này để in, còn ông Nguyễn Kiến Giang thì gửi.


III. NGƯỜI LÀM CHỨNG TÁ CHO MỘT LÝ TƯỞNG KHÁC

+ Đỗ Quyên: Hôm nọ có lần anh nói người ở chế độ tư bản thì chỉ có thể phê bình được chế độ tư bản thôi.

- Nguyễn Văn Trung: Chế độ tư bản là một xã hội mở nên những qui luật của nó dù ta không sống bên trong ta vẫn có thể thấy được. Đó là cái mạnh và cũng là cái yếu của chế độ này. Nó mở, vì nó thấy có bị phê bình cũng chẳng sao. Nó chấp nhận sự phê bình vì phê bình làm nó thích nghi hơn.
Còn xã hội Cộng sản là xã hội khép kín, che giấu những gì có thể là tốt, là xấu nhưng do người ta chưa có thể hiểu được mà sự che giấu đó theo ý muốn đầu tiên là ý tốt. Ông Lênin cho rằng phải che giấu, vì thời đầu người dân chưa được trưởng thành, dễ bị ảnh hưởng do tuyên truyền của đối phương, nên nếu nói hết cả ra sẽ làm cho người dân tin đối phương hơn, và do đó phải đợi đến một thực tế nào đó mới có thể nói thật. Ông Hồ Chí Minh cũng lập lại ý như thế khi bảo rằng vì lý tưởng Cộng sản là không gia đình, không tổ quốc, không dân tộc nhưng khi mới tuyên truyền mà lại nói ngay ra như thế thì không ai theo cả.
Đấy! Cả chuyện này tôi thấy tương tự như trong giáo hội Công giáo. Hội đồng các Hồng Y cùng với Đức Giáo hoàng thì nói với nhau bằng một kiểu, y như là chuyện trong Bộ chính trị đảng Cộng sản. Khi thông báo xuống các hàng Giáo phẩm, Linh mục, như cấp tỉnh ủy của đảng, thì được nói ở mức nhẹ hơn. Rồi xuống đến các giáo dân lại là mức nhẹ hơn nữa... Cứ như thế thông tin của họ không giống nhau ở mỗi cấp.
Theo Lênin, đó chính là cơ sở lý luận của sự che giấu, nói dối trong hệ thống đảng Cộng sản. Chắc anh cũng biết chuyện hồi 1945-1946 để chống lại Đệ Tam, Phòng Nhì Pháp đã ủng hộ Đệ Tứ. Pháp nó nói toạc ra rằng: "Cộng sản nó là như thế đấy, chứ nó có dân tộc mẹ gì đâu!", thế là nó phá Cộng sản rồi còn gì nữa. Cánh Đệ Tứ như Hàn Thuyên, Trương Tửu, Nguyễn Đức Quỳnh viết các sách lý luận đúng theo lý luận Mácxít, tức là nói thật ra. Trong khi đó sách báo Đệ Tam chỉ nói mỗi nguyện vọng đánh Tây thực dân thôi, kẻ nào dù có mang danh Cộng sản mà lại nói chuyện đấu tranh giai cấp thì đều bị Đệ Tam coi là kẻ thù. Tạm nói như vậy cũng đủ thấy cái lý của Đệ Tam khi nó đòi diệt Đệ Tứ. Đọc lại các tài liệu Phòng Nhì Pháp dạo đó khi nó sử dụng sách của Đệ Tứ để diệt Đệ Tam tôi mới thấy nó thâm. Nó làm cho khối người sợ Cộng sản bỏ xừ đi chứ! Như thế, nếu xét về phương diện "sự nghiệp cách mạng" thì việc đảng Cộng sản phải che giấu các vấn đề từ những sự kiện trong đảng cho đến các vấn đề về lý tưởng - đó là một ý tốt cho sự nghiệp của họ. Và đảng Cộng sản sở dĩ thành công được chính là ở chỗ đó! Về sau sự che giấu đó bị lạm dụng và từ một kỹ thuật đã trở thành bản chất của chế độ. Các lý tưởng và mục tiêu Cộng sản, tôi gọi nó là phản tự nhiên, phản con người. Bởi người ta không thể nào sống mãi với những gì ngược lý tính, tâm tình của con người. Một khi đã đi vào thành bản chất thì không thể ra được, kể cả ở những người lãnh đạo.
Nói thế để thấy hết cái khái niệm "engrenage" (guồng máy) ấy. Anh vào guồng máy, anh bị quay theo các răng khớp của nó thôi! Rồi anh không nói ra được, không viết ra được. Khi anh đi qua một chặng của guồng máy đó thì mới thấy rằng nó đâu phải là thế, nhưng lỡ qua rồi và cứ thế đi vào chặng tiếp với sự tiếp tục im lặng. Ai mà nói ra sẽ bị khử đầu tiên: Stalin cũng bị thế, cả Hồ Chí Minh cũng phải thế! À này, tôi còn đang nghe nói người ta lại sắp đưa ra một cái Di chúc “thật nữa” của ông Hồ...

+ Có phải từ những suy nghĩ đó mà trong "Nhận Định - VII" anh viết một câu khiến tôi nhớ: "Kẻ sát nhân cuối cùng tự sát"?

- Nguyễn Văn Trung: Ừ thế đấy! Bi đát lắm! Đi vào thế giới người Cộng sản anh phải nhìn ra được những cái vượt lý, những cái không lý của nó. Vào rồi anh không ra nổi. Đó là nghĩa của chữ "xã hội khép kín" trong thế giới Cộng sản. Một khi anh chống lại nó tức là anh củng cố, góp một phần tạo ra thái độ thực tế hơn ở trong đảng Cộng sản Việt Nam về vấn đề Giáo hội. Theo tôi hiểu, sau 1975 đảng Cộng sản Việt Nam cũng đã có một kế hoạch di dân đưa người Công giáo lên vùng kinh tế mới. Anh cũng biết xung quanh Sài Gòn có vành đai chiến lược gồm những người Công giáo di cư chiếm 1/4 dân Sài Gòn, tức là cỡ 600-700 ngàn người. Trước 1975 mọi người đều biết là dân Công giáo mà đi biểu tình thì họ tập trung ở Nhà Thờ rồi kéo đi, Hố Nai kéo xuống, Xóm Mới kéo lên... Cứ thế một lúc có thể cho tới 100 ngàn người! Nhưng rồi có lẽ các thành phần ôn hòa khác đã cản trở thành phần quá khích trong đảng Cộng sản ở việc giải tỏa vành đai chiến lược đó. Có lẽ họ cũng nhận ra rằng, thành phần Công giáo miền Nam là một trong ba yếu tố thuận lợi cho Cách mạng và họ muốn sử dụng Công giáo với tư cách khác.

+ Ba yếu tố thuận lợi nào vậy?

-          Nguyễn Văn Trung: Thứ nhất là viên chức hành chánh và sĩ quan kỹ thuật Việt Nam Cộng Hòa; thứ hai là người Việt gốc Hoa; thứ ba là người Công giáo. Theo tôi, người Cộng sản hiểu rằng tầng lớp Công giáo là lực lượng quần chúng đã chịu ảnh hưởng rất nhiều các chương trình đô thị hóa của người Mỹ trước đây. Xét về phổ cập dân chúng thì Công giáo là tầng lớp có tri thức khá nhất. Đội ngũ trí thức Công giáo, và công chúng Công giáo nói chung, chấp nhận Cách mạng không phải vì Cách mạng mà vì lý tưởng tông đồ Vatican II. Tức là người trí thức Công giáo chủ trương phải sống với người Cộng sản để làm chứng tá đối với họ. Tôi thấy Thành ủy Sài Gòn nhìn ra được điều đó. Một thí dụ: chỉ ở Sài Gòn mới sử dụng lại hệ thống nữ tu sĩ ở các bệnh viện, còn các nơi khác thì dẹp hết! Trong bối cảnh đó Đức Cha Bình là linh hồn của những người Công giáo có thái độ như vậy. Cũng nhờ đó mà dẫu có một vài cuộc bạo động nhưng không đủ thành lý do để đảng Cộng sản dẹp Công giáo miền Nam. Anh có nhớ người Công giáo bị coi như công dân hạng hai ở miền Nam sau 1975 không? Một số ngành nghề như sư phạm, y tế thì đám con của tôi đã không được học, vì đó là hai ngành có ảnh hưởng trực tiếp đến quần chúng. Nếu dạo đó không phải là Đức Cha Bình mà là một Đức Cha khác có thái độ cứng rắn thì lại rất "hợp" với đường lối cứng rắn của đảng Cộng sản Việt Nam.



                                                       (còn 1 kỳ)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét