Tổng số lượt xem trang

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

CHUYỆN XƯA - NAY MỚI NÓI - KỲ 118- Thay dân hay thay ... đảng ???



Thay ..dân ?
Í chết…dân là cái gốc, sao mà thay ?
Vậy mới đau đầu nhà cầm quyền khi dân ngày càng láo !
 Từ thời con nguời tụ tập thành quốc gia ,đa số các nhà tư tưởng đều xui dại nhà cầm quyền  phải  tôn trọng dân.Đẩy thuyền là dân,lật thuyền cũng là dân - hình như thấu hiểu được tiềm năng khổng lồ trong đám dân đen nên tinh thần "trọng dân" thời nào cũng có  .
Bên tàu có ông Khổng tử viết "dân vi ban bản",bên tây có các ông Ánh Sáng như Rousseau trong "Contrat Social" (Khế ước xã hội) cũng lấy " công dân " làm viên gạch cơ bản xây nền cộng hoà.
Rồi đến thời cộng sản Nga,Tàu...đâu đâu cũng “bốc phét “  "vì dân hy sinh...vì dân quên mình....", Quần chúng đã trở thành cái ...quần mà lãnh tụ cộng sản nào cũng muốn xỏ . Ở ta, dù là  cường quyền,bạo quyền,hay dân quyền nhà cầm quyền nào cũng leo lẻo  "dân làm gốc".
  Ở vào thời IT con người đã tìm ra cái còn nhanh hơn cả ánh sáng (làm lung lay ghế ngồi của ngài Einstein ) ,vào thời hệ thống gien của con người - nơi bộ máy huyền vi của con tạo khiến người ta phải nghĩ tới sự có mặt của thuợng đế - đã bị khám phá,săm soi đưa cả lên...bản đồ, làm cho chúng ta,nhũng con người "hàng hiệu", nhũng con "người Việt cao quý" (tiếc thay,cái nhà ông Vũ Hạnh này,bây giờ thành cây bỉnh bút đắc lực cho ...báo Công an Hồ Chí Minh  ,chuyên đâm bút vào hai tầng lớp mạt hạng nhất xã hội :chị em ta và nhà văn),vâng, chúng ta phải đỏ cả mặt khi liếc qua cái bản đồ gien ấy thật chẳng khác gì cô gái dậy thì bị đưa lên bàn khám,rọi đèn  coi có còn ...trinh hay không ,vâng,ở cái thời mất có 3 thập kỷ con người đã hoàn tất cuộc cách mạng tin học thay vì 300 năm cho công nghiệp và 3000 năm cho nông nghiệp - vâng,ở cái thời đó "đám dân đen con đỏ " vẫn cứ bị hỏi “ai người lớn” ?.
    Trong các chuyện kể trên đời,phải nói thâm nhất là ba chuyện tàu.
Chuyện kể từ thời xửa thời xưa,từ thời hồng hoang Bành Tổ,ở biển Bột Hải có một gã tên Ngột.Gã này tuy không mắt không mũi không tai không mồm nhưng lại sống hồn nhiên vui vẻ .Hàng ngày gã nô rỡn,nhảy nhót cùng nắng trời và sóng biển.Nguời đời sau thấy gã,thương lắm mới đục cho gã ngũ khiếu để gã có thể sờ mó,nói năng,nghe ngóng ....Ngờ đâu  sau khi đã có đủ ngũ quan ,Ngột liền lăn ra chết.
Lại có chuyện về gã A.Q của nhà văn Lỗ Tấn, kể  gã nhà quê này kỳ cục lắm - thời phong kiến ,những lúc phải lên quan ,hắn quỳ đã đành,kịp tới thời cách mạng Tân Hợi (1911),đổi đời rồi,vậy mà khi lên huyện gặp chủ tịch,hai đầu gối hắn cũng cứ tụt xuống,tụt xuống,hoá ra gã vẫn quỳ, khiến cho ông Lỗ Tấn phải thốt lên :"quen cái thói nô lệ...".
Hai cái truyện này ngẫm đi chả có gì,nghĩ lại mới thấy anh tàu thật  thâm.Suy cho cùng cái gã tên Ngột với gã tên A,Q cũng là một gã nhà quê có tên là "dân đen con đỏ" đó thôi. Hắn chẳng có trăm tay nghìn mắt như Phật bà Quan âm,hắn chẳng có cái bụng chứa đầy chữ nghĩa như các môn sinh của Đức Khổng tử,bởi thế hắn  biết 'tự do " với 'dân chủ' là cái quỷ gì ?
Tính hắn thế,nếu đưa cho hắn chọn một trong hai thứ : cái bánh bao và nền dân chủ thì chắc chắn hắn sẽ vồ lấy bánh bao .
Còn bắt ép hắn hãy khoan ăn bánh bao,hưởng thụ dân chủ trước đã, thì có khi lại giống kiểu đục cho tên Ngột 5 cái khiếu để rồi gã lăn ra chết.
Một ngàn năm nô lệ giặc tàu,một trăm năm nô lệ giặc tây,cái anh Ngột -AQ Việt Nam  chẳng  thua gì người anh em bên  tàu về cái máu..."quen cái thói nô lệ".
Chẳng thế hồi mở cửa,ông Nguyễn văn Linh mới he hé một chút dân chủ thế là các ông nhà văn đã chửi nhau loạn xạ ,ông nọ chửi ông kia là "văn chương phải đạo","văn chương minh hoạ""ta mới là đổi mới chính hiệu đây " khiến người trong nước ôm bụng cười :"thôi đi các cha,vừa mới có một hớp dân chủ đã ho sặc sụa".
Vừa rồi,có dịp về thăm Hà Nội,gặp lại các bác các chú trong họ đều đã hưu cả rồi,vậy mà mời đi chơi xa vài bưã,các cụ cứ chổi đây đẩy :"bận lắm...bận lắm...".Hỏi rằng hưu rồi còn bận nỗi gì ? Các cụ bảo chỉ hưu trong sổ lương thôi,còn vẫn thèm họp hành,thèm cơ quan,thèm được lãnh đạo lắm,vắng 'thủ trưởng" cứ thấy...thiêu thiếu thế nào ấy.Các cụ lại nói :
Hoá ra sống vào cái thời bao cấp tuy vật chất  thiếu một tý nhưng lại đâm ra sướng..."
Hỏi sống với ba cái tem phiếu ấy  sướng nỗi gì .Các cụ bảo :
'Cơ quan thời đó vui lắm,trên dưới rõ ràng,thủ trưởng nhân viên hoà đồng lắm..."
Ấy đấy,cái sự bức xúc thiếu dân chủ hoá  ra đã cao lắm đâu ở cái tầng lớp "phó thường dân" hay còn gọi là lớp người "nhân viên 3 cán sự 1" đấy. Tất nhiên,nói chuyện này không có nghĩa  rằng dân Mít  ta mãi mãi cứ phải là chàng Ngột đừng có ai "đục khiếu" cho gã mà gã chết.Hoàn toàn không ạ,cứ cái đà toàn cầu hoá này sẽ có ngày anh Mít ta vốn sẵn máu Chí Phèo tỏ mặt anh hào khắp năm châu bốn biển cho coi.Nhưng đó là cả một kịch bản lắt léo và phức tạp lắm chứ chả đơn giản,dễ dàng  như thiên hạ đang  hè nhau đi "đục khiếu " cho chàng Ngột  An nam mít.
Đói cơm thì dân ta đã chết 2 triệu người,còn đói dân chủ thì sĩ nông công thương mỗi anh đói một cách - anh đói ít,anh đói nhiều - người bất đồng chính kiến như bà Dương Thu Hương,cụ Trần Độ...chắc chắn phải đói dân chủ hơn một anh thợ cắt tóc,thợ điện.
Cho nên với người này thì cái truớc hết là "dân chủ ",với người kia lại là "bánh mì ".Tiếc thay ,cái đám cần bánh mì này lại là đám đông dân Mít ta.
Từ anh xe ôm mong có du khách vào thật nhiều chị công nhân dệt may mong có việc dài dài cho chồng con mát mặt,em gái karaoke mong có nhiều khách tới để kiếm tiền "bo"....Cái đám đông thầm lặng này thật ra có biết "thương ước Việt- Mỹ " mặt ngang mũi dọc  ra làm sao ,nhưng nếu họ biết đó là cái "bánh mì" có thê mang tới cho họ thì ta thừa hiểu họ nghĩ gì nếu ai đó định giật nó ra khỏi miệng họ.
Bởi vậy chắc không ai không hồ hởi,phấn khởi với thương ước,nhất là người mũi tẹt da vàng, con Rồng cháu Tiên . Ấy thế mà than ôi,có đấy ạ.Khối anh  hăng hái viết đơn cho quý vị dân biểu  tại 53 đơn vị vùng Cali yêu cầu  CSVN phải thực thi dân chủ,phải thả tù chính trị,phải xoá bỏ điều 4 trong hiến pháp...rồi hãy giơ tay thông qua thương ước.
Than ôi,đòi hỏi thế  khác nào bảo mấy ông Mẽo đừng ký,cứ để cho dân nó chết,nhà nước cộng sản nó sập rồi hẵng...ký.
"Chọc gậy bánh xe" thương ước ,nhà nước CS chưa thấy sập đã thấy dân đói đổ ngang đổ ngửa vì công nhân thất nghiệp, hàng hóa không vào được Mỹ ,vậy thì các quý vị đó đang ..lật đổ dân chứ còn ai ?
Đến người hăng hái chửi  chế độ CSVN như bà Dương Thu Huơng cũng phải "bấm bụng" ủng hộ thương ước Việt -Mỹ sau khi đã tiếc rẻ nói rằng :
"Tôi đã nói với một người bất đồng chính kiến thuộc thế hệ đàn anh rằng nếu chỉ có chúng ta thôi thì tôi cứ muốn Hoa Kỳ cấm vận cho tới khi nào chính quyền này sụp mới thôi..."
Bây giờ lại đến lượt Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP).có thể giúp VN thoát “vỡ nợ”, Nhật Bản xóa bỏ thuế nhập khẩu cho hàng nông sản, các mặt hàng  dệt may, giày dép, thủy sản, đồ gỗ và nông sản. được hưởng lợi lớn, góp phần cải thiện đời sống cho dân đen chút nào chăng ?
Việc ủng hộ hay phản đối TPP giống thời thương ước Việt-Mỹ lại được đặt ra với  các nhà hoạt động dân chủ .
Họ chọn sao đây ?


NT

2 nhận xét: