Hội
nghị Tam Đảo – 2003 (tiếp theo)
Tính từ “ tranh luận văn nghệ Việt Bắc 1951” đến nay, hơn nửa
thế kỷ mới có một cuộc “toàn quốc” lần thứ 2 như thế này ?
Vì sao phải họp ? Họp những ai và để làm gì ?
Cứ theo như lời Tiến sĩ “hữu nghị” Nguyễn thị Minh Thái phát
biểu ở Hội nghị thì :
“Cấp báo, cấp báo, trong
16.000 bài thi văn vào các trường đại học Hà Nội chỉ có …1 bài được điểm 9,
còn hàng ngàn bài khác càng đọc càng
thấy …rùng rợn”.
Quả
rùng rợn thật. Một bài thi phân tích câu “ sông
dài, trời rộng, bến cô liêu”, có thí sinh tán rằng :
” Ở cái bến sông kia, có
một cô gái tên Liêu theo trai, chửa hoang, bị cho rớt “cái bịch”, phải tự tử.
Từ đó người ta đặt tên bến sông đó là…bến cô Liêu…”.
Hại thay cái kiểu “tư duy
phân tích bến cô Liêu” như vậy lại phổ biến, rất phổ biến mới chết chớ.
Vậy thì Hội nghị LLBP VH toàn quốc nhằm nâng cao kiến thức văn
học cho học sinh ?
Không hẳn thế, bởi nhà
thơ Phạm Tiến Duật cũng đăng đàn nói rằng:
” Chúng ta đang ở trên
núi cao, càng cao không khí càng loãng, càng có dịp cho chúng ta nhìn lại chính
mình…”.
Vậy là Hội nghị sẽ kiểm điểm
các quý vị có dính dáng tới “lý luận phê bình ?
Cũng không phải nốt,
thôi thì đành nghe theo Ban tổ chức :
” Hội nghị này nhằm tổng
kết đánh giá những thành tích, ưu khuyết điểm trong chặng
đường vừa qua của ngành LLPB VH, từ đó thúc đẩy những bước mới đi lên đầy hứa
hẹn…”
Câu văn này có thể dùng làm “câu mẫu” cho tất cả các Ban tổ
chức các Hội nghị cấp toàn quốc từ Hội nghị xoá nạn mù chữ, Hội nghị chống muỗi
sốt rét…cho tới Hội nghị nuôi trồng thuỷ sản , Hội nghị xây dựng gia đình văn
hoá mới ở tổ dân phố….
Vậy thì đành phải hiểu là từ trên núi cao, quý vị đại biểu sẽ
dễ dàng nhìn xuống bức dư đồ rách của nền văn học Việt Nam, đặc biệt là vùng chuyên canh “
lý luận và phê bình”.
Thành phần hội nghị đương nhiên gồm các quan chức Hội nhà văn,
Ban văn hoá tư tưởng, các lãnh tụ văn nghề đã về hưu, các nhà phê bình lão
thành và các nhà phê bình thế hệ chống Pháp, chống Mỹ và chống tàu, con số đại
biểu phải lên trên 200, kín hết các khách sạn ở Tam Đảo, ấy thế mà “nhà phê
bình đá lộn sân”, thi sĩ Trần Mạnh Hảo lại la hoảng rằng
:
"Nền văn học đương
đại VN sắp 'mồ côi' phê bình. Bởi trên văn đàn 10 năm qua, số người dám cả gan
mon men làm cái việc 'mua dây buộc mình' nhiều lắm cũng không qua khỏi cơ số
đếm của 2 ngón tay" “.
Nói như ông Trần Mạnh Hảo vậy tức là “nhà
phê bình là bố các nhà văn” và các nhà văn sắp mồ côi…bố cả rồi, nguy thay,
nguy thay.
Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo , dường như chưa hết tơ lơ mơ vì bia
Tiger, lại phân vân theo kiểu “ta hay sư, sư hay ta” khi ông cố nghĩ coi nhà
phê bình văn học là cái thứ gì ? Ong phát biểu :
"Theo từ điển Hán
Việt, chữ "phê" trong "phê bình" mang khá nhiều nghĩa: phê
là "phán quyết, phân xử phải trái"; phê là "khởi lên một công
việc"; là "chẻ ra từng mảnh", nhưng phê cũng có nghĩa là
"lấy tay đánh vào mặt người khác". Thế nhưng tôi có cảm giác phê bình
văn học VN gần đây có vẻ thiên về ý nghĩa "lấy tay đánh vào mặt người khác".
Thì ra ông nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo tưởng là say, hoá tỉnh
nhất. Chỉ có điều không phải “phê bình
văn học VN gần đây” mà ngay từ thủa lọt lòng, mới ngoe ngoe trong
trong tã lót, phê bình văn học VN đã thiên về “ lấy tay đánh vào mặt người khác rồi”.
Thôi thì bỏ qua vụ nhà thơ Nguyễn Đình Thi bị “đánh” về tội
“làm thơ khó hiểu với công nông” từ năm Hội nhà văn VN chưa lọt lòng, sau năm 1954 Đảng chính phủ vừa về tiếp
quản Hà Nội, đã nổ ra vụ Nhân văn Giai phẩm, điển hình về
việc chẳng những “lấy tay đánh vào mặt”
mà còn cầm gạch củ đậu mà choang vào nồi cơm của người ta, đẩy người ta tới chỗ
cải tạo tù đầy.
Đó là chiến thắng mở đầu, giòn giã của “phê bình văn học VN”,
từ đó hàng loạt các vụ “ trùm chăn đánh
người giữa chợ “ cứ liên tục nổ ra cho tới tận bây giờ cũng chưa hết. Hàng loạt người bị
“đánh vào mặt”, tiêu biểu như Hà Minh Tuân với tiểu thuyết “Vào đời” dám mô tả cái đòn gánh trên vai
cô gái Hà Nội tập lao động “quẫy lên như con rắn”, Nguyễn Công Hoan
với “Đống rác cũ”, Nguyễn Đình Thi
với “Con nai đen”, Kim Lân với “Con chó xấu xí”….Các bậc cao nhiên thì
thế, còn “cây bút trẻ” hồi đó “bị đánh vào mặt “ lại càng đông hơn nữa . Vũ Thư
Hiên với “Đêm không ngủ”, Hoàng Tiến
với “Sương tan”, Phạm Tiến Duật với “
Vòng trắng”, Lê Bầu với “ Hòn đá lang thang”, Nguyễn Đỗ Phú với “ Đêm đợi tàu”, Hoàng Cát với “ Cây táo ông Lành” vân vân và vân vân…
Vì sao các nhà phê bình văn học VN lại thích đánh vào mặt người
khác như thế ?
Như nhà phê bình văn học số 1 Việt Nam, Hoài Thanh :
“Nửa đời vị nghệ thuật
Nửa đời còn lại vị …người cấp trên…”
Đúng như thế, “đánh vào mặt người ta” chẳng qua các nhà phê bình văn học VN là “vì người cấp trên “ cả thôi.
Nhớ ngày xưa, nghe xì xầm nhà văn Vũ Trọng Phụng có móc máy một
ông ký ga nào đó, hại thay, bố đồng chí Hoàng văn Hoan, Uỷ viên Bộ chính trị
thời đó cũng là …ký ga.
Thế là trong cuộc họp phê phán Vũ Trọng Phụng, các nhà phê bình
xúm lại “đánh vào mặt ông”, vu cho
ông là trốt kít, là đệ tử của Freud, một cuộc họp đầy đủ các “gương mặt lớn”
trong làng văn VN , vậy mà, như lời kể của nhà phê bình Như Phong kể lại, “Không ai, không một ai dám lên tiếng bênh
vực Vũ Trọng Phụng lấy nửa câu…”.
Tại sao ? Tại sao tất cả những cây đa cây đề trong nền văn học
VN hồi đó như Nguyễn Đình Thi, Tô Hoài, Xuân Diệu, Chế Lan Viên , Kim Lân….lại
“vì người cấp trên” như vậy ?
Bởi lẽ “người cấp trên”
là người nắm giữ, ban phát đủ các thứ bổng lộc lớn bé trên đời. Chẳng thế mà
sau vụ Nhân văn Giai Phẩm, vụ Hà Minh Tuân, khối anh vô tài bất tướng đã nhảy
phắt lên các thứ ghế Viện trưởng, Trưởng khoa, giáo sư này nọ như Hoàng Xuân
Nhị,Vũ Đức Phúc,
Phan Cự Đệ, Hà Minh Đức vân vân.
Tiến thân bằng con đường “ đánh
vào mặt người khác” ngày nay được
các thế hệ đi sau noi theo, sốt sắng, hăng say không thua gì các bậc cha anh.
“Nhà phê bình văn học” Nguyễn văn Lưu từ một anh thợ morrasse
nhảy phắt lên ghế Gíam đốc NXB Văn Học, bằng cách “đánh” quyết liệt “Thiên đường mù” của Dương Thu Hương ,với
“tác phẩm” được giải thưởng Hội nhà văn với cái tựa thật sắt máu :“ Luận chiến văn chương ”, quan chức Hội
nhà văn VN Lê Quang Trang cũng mở đầu “sự nghiệp” bằng viết bài trên báo Nhân
Dân “đánh vào mặt” tiểu thuyết “ Lửa lạnh” của Nhật Tuấn, nhà báo Huỳnh
Dũng Nhân chân ướt chân ráo vào nghề cũng “đánh vào mặt” cuốn “Niềm vui trần thế”, tiểu thuyết của Nhật
Tuấn….Rồi thì các nhà báo văn hoá văn nghệ choai choai nghe ngóng có “vụ việc”
gì là xúm vào đánh hôi để “lấy lòng cấp trên” mà ăn bổng lộc.
Than ôi, cái bức tranh của nền phê bình văn học Việt Nam nó sậm
màu “đầu rơi , máu chảy” như thế mà đã leo lên tận núi cao Tam Đảo, hơn
200 quý vị đại biểu Hội nghị LLPB VH
toàn quốc cũng chẳng dám mở to mắt ra mà nhìn mà chỉ dám nói năng luanh quanh
như “kiến bò miệng chén”.
Nào là “là trình độ và
năng lực cảm thụ tác phẩm của các nhà phê bình còn rất yếu, nhất là đối với
thơ. Mặt khác, phê bình cũng bị coi nhẹ hơn sáng tác. Bằng chứng là các giải
thưởng hàng năm của Hội Nhà văn, của Uỷ ban văn học nghệ thuật... thường ít chú
ý tới các tác phẩm phê bình…” (Trịnh Thanh Sơn).
Nào là “ phê bình văn học
phải là người bạn lớn của sáng tác” ( Nguyễn Trọng Tạo).
Nào là “phê bình hay lý luận gì
cũng phải có ích…” ( Bùi Bình Thi)
vân vân và vân vân. Tóm lại, toàn những lời lẽ “tát nước theo mưa’ để nhận
phong bì và kỳ họp sau còn được…mời nữa.
Về phía Hội nhà văn
VN, người đứng ra tổ chức Hội nghị, tất nhiên đã tổng kết Hội nghị theo cái
cách “biết rồi khổ lắm” : Hội nghị đã thành công tốt đẹp”.
Chẳng biết trong
hơn 200 nhà “phê bình lý luận”, lúc ra về, có ai nghĩ rằng rồi sẽ tới một lúc
nào đó, họ – những nhà phê bình văn học VN sẽ phải sám hối
trước “những linh hồn chết” mà họ đã “ăn theo”, đã “đánh thẳng vào mặt”.
N.T.
Cam on bac NT da danh thi gio ghi lai nhung gi da xay ra cho nen van hoc nuoc nha. Hy vong tu nhung ky uc nay, cac nha van Vn se soi minh va nghiem tuc hon.
Trả lờiXóaChao bac