Nghe xong ông Trưởng phòng bật cười ha hả . Sau đó, ông lại gọi
ông Phó phòng tới, bắt thề độc không được lộ cho người thứ ba, ông kể cho
nghe bí mật về ông Trưởng ty với hai câu thơ bất hủ của thằng Toán “đói”. Ông
Phó phòng nghe chuyện cười phát sặc , sau đó lại đi gỉ tai cho bà Lao động tiền
lương…Cứ như thế chỉ sau vài hôm, câu chuyện về ông Trưởng ty loang ra khắp cơ
quan và được thêm thắt tới mức khi tới tai ông , ông hét lên một tiếng như sấm
gầm và ngay tức khắc ký lệnh đuổi việc thằng Toán “đói’ về tội “trời ơi đất hỡi” thời đó không ai là
không phạm : giữa giờ làm việc bỏ cơ quan đi xếp hàng mua thực phẩm.
Ông thành uỷ bồi hồi nhìn thằng nhân viên cũ. Nom nó vẫn láu
lỉnh như xưa chỉ có điều mặt mũi hom hem, hốc hác đúng như cái tên Toán
“đói” người ta đặt cho nó.
“ Mày làm cái nghề thầy bói này từ bao giờ ? – Ông thành uỷ
hỏi.
Gã thầy bói nhăn mặt như khó chịu lắm khi phải nghĩ về thời xa
xưa :
“ Thủ trưởng còn nhớ lão thầy bói ngồi đền Ngọc Sơn em bắt giải
vào cơ quan cho thủ trưởng không ?’
Ông thành uỷ gật đầu :
“ Nhớ chứ sao không ? Phải nói là lão ấy bói hay thật…”
Gã thầy bói reo lên :
“ Bởi thế thủ trưởng mới tha bổng cho lão, mới nghe lời lão bỏ
cô vợ sắp cưới là cô giáo, lấy con gái ông Trưởng ty Sở, bày trò đi B. để được
cử đi học nước ngoài rồi quay về đàng hoàng sống đất thánh Hà Nội , đúng không
?”
Ông thành uỷ tái mặt :
“ Sao…sao mày biết rõ thế ?”
Thằng Toán “đói” cười ha
hả :
“ Sao không biết ? Sau khi em bị đuổi , chán đời quá mới lang
thang ra đền Ngọc Sơn tính nhảy xuống hồ Gươm tự vẫn thì may quá, gặp ngay lão
thầy bói . Lão bảo số em chưa chết được , còn nặng nợ đời và lão cho em cắp
tráp theo hầu làm đệ tử …”
“ Và bao nhiêu chuyện về tao lão kể lại cho mày nghe hết ?”
Thằng Toán “đói” gật đầu cười :
“ Tất nhiên rồi…đấy là
những ví dụ sinh động trong giáo trình bói toán lão dậy mà . Hai năm sau
lão quy tiên nhưng em đã kịp học hết ngón nghề của lão …”
Ong thành uỷ cười nhạt :
“ Ngón nghề bịp bợm moi tiền thiên hạ ?”
Gã thầy bói cười hề hề :
“ Ay chết , sao thủ trưởng nói thế ? Em bói có sách , bói có
…khoa học, có…nghề “bốc phệ” hẳn hoi chứ
đâu bịp ai ?”
“ Vậy sao mày biết có bà phu nhân đi làm lễ cầu siêu cho con
gái ở phủ Tây Hồ ? Cũng bói à ?”
Gã thầy bói lắc đầu :
“ Chuyện này là do các con nhang đệ tử tới đây coi bói rồi kháo
nhau vậy chớ em đâu cần bói…”
“ Thế còn cái chuyện “ cô
gái ra đi mang theo đại hạn cho cả nhà. Cứ chờ đúng bảy ngày nữa sẽ có tin “
. Làm sao mày biết , phịa phải không ?”
Thằng Toán “đói” vỗ trán như nhớ ra, cười hề hề :
“ Em nhớ ra rồi. Quẻ thủ trưởng hôm đó là “Phản phục kỳ đạo, thất nhật lai phục, thiên hành dã…”. Vậy chẳng
phải chờ 7 ngày sau có tin là gì ? Thủ trưởng thấy có nghiệm không ?”
Ong thành uỷ gật đầu :
“ Đúng thật, sau đúng 7 ngày thì có tin thật…nhưng mà …nhưng mà
chưa biết tính sao đây ?”
“ Thì em đã bói cho thủ trưởng rồi , cứ “tuỳ thời chi nghĩa , đại hỉ tai”…tức là thời thế thế nào ta theo
thế ấy thì mới đại hỉ, đại cát, ngược lại là tai ương là đại nạn…”
Ong thành uỷ bần thần :
“ Phải theo thời à ? Tức là nghe theo lời ông Sáu Thượng …”
Thằng Toán “đói” trố mắt :
“ Thủ trưởng quan hệ với cả sếp lớn thế kia à ? Sếp đề
nghị gì thế ?”
Ong thành uỷ giật mình :
“ Ay không….không…có đề nghị gì đâu ?”
Thằng Toán “đói” nháy mắt :
“ Thủ trưởng đừng giấu em. Cứ kể thật mọi chuyện rồi em…bói
cho…”
Ong thành uỷ lật đật :
“ Không…không có chuyện gì….thôi tớ đi nhé…chào cậu…”
Ong trở về nhà và vào thẳng buồng trong thăm bà. Chỉ mới vài
hôm phải tiêm thuốc an thần bà đã gầy tọp , da sạm hẳn và trong giấc ngủ mặt bà
vẫn rúm ró như đang ác mộng. Ong buồn bã ngồi bên vợ và nhớ lại tuần trước bà
nghe tin thằng Bằng , Trưởng phòng trật
tự trị an tới báo tin hồ sơ truy tìm con gái bà đã bị xếp lại, bà đã gào lên :
“ Xếp là xếp thế nào ? Thằng này không làm thì phải giao thằng
khác chớ ? Con tôi mất tích mà không điều tra tôi kiện lên tận Bộ chính trị…”
Lúc đó ông doạ bà :
“ Bà có kiện lên trời cũng vậy thôi…”
Ong chỉ doạ bừa vậy thôi không ngờ hoá đúng. Ong chưa kiện cáo
gì mà đã bị áp lực buộc rút lui, huống hồ cả gan đương đầu , đi tới cùng trong
việc tìm con gái ông, liệu rồi đòn trừng phạt sẽ giáng xuống đầu hai vợ chồng
ông kinh khủng tới mức nào ? Một tai nạn xe hơi ? Một vụ hoả hoạn ? Và một vụ
giả vờ cướp xe máy rồi đâm chết nạn nhân
? Những kiểu giết người diệt khẩu vậy là quá dễ dàng khi trong tay “đồng chí”
ấy có hẳn một bộ máy sẵn sàng thực hiện
những phi vụ không khác gì xã hội đen.
Nghĩ tới đó ông thót tim vì sợ. Trời đã tối từ lúc nào mà cửa
ngõ vẫn mở toang hoang. Ong vội vàng đóng
chặt tất cả lại và vào phòng chốt kỹ cửa .
Tiếng chuột rúc trên trần nhà làm ông rúm người . Nếu như muốn thủ tiêu
cả hai vợ chồng, “đồng chí” ấy có thể sai tay chân trèo lên mái nhà, rỡ
ngói tụt xuống chứ chẳng cần mở cửa ? Mà
một khi tụi nó muốn đột nhập nhà ông thì cửa nào chẳng mở được . Chỉ cần vài
thằng đặc công đặc biệt tinh nhuệ thì ông có thăng thiên hoặc độn thổ tụi nó
cũng mò ra.
Vừa lúc nỗi lo sợ sắp làm ông thành uỷ lên cơn loạn thần kinh
giống như bà vợ ông thì có tiếng chuông gọi cửa. Ong giật mình cuống quít chân
tay. Cả tháng nay từ khi có tin đồn ông dính dáng tới vụ khách sạn Hằng Nga bị
kiểm tra hành chính, bạn bè, khách khứa thưa dần rồi vắng hẳn. Vậy mà lúc này, tối rồi, ai còn tới bấm
chuông?
Chắc không phải tay chân ông Sáu Thượng , chúng nó chẳng dại gì
bấm chuông ầm ĩ , cứ lẳng lặng dùng chìa khoá vạn năng mở cửa mà vào. Tiếng
chuông cửa vẫn dai dẳng . Ong tắc lưỡi, thì ra xem ai, việc
gì cứ rút mãi trong phòng như chuột vậy ? Ong vào bếp thủ một con dao
sau lưng rồi ra mở cổng.
Ong bỗng ngạc nhiên đến sững cả người . Oi trời ôi, tưởng ai,
hoá ra đồng chí bí thư thành uỷ. Sao rồng đến nhà tôm đúng lúc ông hoạn nạn thế
này.
Ong bí thư ôm một bọc to, bước vào phòng khách giọng xởi lởi :
“ Nghe tin chị nhà ta bị bệnh, tôi vừa đi họp về, tranh thủ ghé
thăm , nhân tiện có mấy hộp sữa để anh bồi dưỡng cho chị…”
Ong thành uỷ vẫn còn đang ngơ ngẩn chưa hết ngạc nhiên. Trước
nay ông bí thư có bao giờ hạ cố xuống thăm nhà ông ? Tết nhất, giỗ chạp, sinh
nhật…ông đều phải tới quà cáp chứ làm gì có chuyện ngược lại. Vậy mà tối
nay…ông lắp bắp :
“ Mời..mời đồng chí bí thư ngồi để tôi pha trà…”
Ong bí thư gạt đi :
“ Thôi thôi…tôi vừa uống lúc làm việc với Ban Bí thư rồi, khỏi
nước nôi gì nữa…”.
Ong thành uỷ vỡ lẽ, thôi phải rồi, chắc ông bí thư vừa gặp ông
Sáu Thượng nhận chỉ thị nên đến ngay gặp mình hẳn thôi. Ong bí thư nhìn quanh
phòng, gật gù :
“ Anh làm công tác tư tưởng văn hoá, có cả một tủ sách Mác
Lênin thế kia là tốt lắm, tốt lắm…”
Ong thành uỷ buồn bã nhìn ông bí thư. Trước nay ông vẫn nể
trọng “sếp” là người vững vàng , quyết đoán và dám có những quyết định nhanh
nhậy, kịp thời chứ không như nhiều ông khác chẳng dám làm gì, chẳng dám nghĩ
gì, nhất nhất việc lớn việc nhỏ đều cứ đùn đẩy sang “ chờ ý kiến tập thể thường vụ”.
Còn nhớ mấy năm trước
hoả hoạn lớn ở một chung cư cao tầng ngay giữa khu trung tâm. Ngọn
lửa phát ra từ lầu hai rồi cứ thế đùng
đùng tiến lên những lầu trên. Nửa tiếng sau xe cứu hoả có mặt nhưng nước ở các vòi lân cận không có,
thang chữa cháy dùng cho nhà cao tầng cũng không, những người lính chữa cháy cứ
chạy quanh dưới đất trong khi đó tít trên những tầng cao người ta đu đưa trên
những cửa sổ sợ hãi kêu cứu vì ngọn lửa
đã bít hết mọi cầu thang lên xuống. Nhiều người hốt hoảng vì ngọn lửa đuổi sau lưng đã nhảy từ trên
tầng cao xuống một cách tuyệt vọng.
Ong Chủ tịch thành phố
đã phóng xe tới . Dập cửa xe đánh sầm một cách oai vệ rồi ông cứ đứng như trời
trồng, giương mắt ếch nhìn những mảng tường cháy đen đang đổ ụp , những nạn
nhân khốn khổ đang rơi . Cánh phóng viên vây quanh ông Chủ tịch giương máy ảnh
lên bấm lia lịa khuôn mặt phì nộn, đờ đẫn ngây dại trước cảnh nhà cháy người
chết. Một anh nhà báo bấm máy xong, quát lên :
“ Ong phải làm gì đi chứ ! Ra lệnh đi ! Lệnh gì cũng được,
nhưng phải ra lệnh để cứu người đi chớ… Sao cứ đứng như bụt mọc thế ?”
Vậy nhưng ông Chủ tịch vẫn đứng đó, ngoài việc rút điện thoại
di động quát tháo gì đó ông lại đứng ngây , ngửa mặt lên nhìn ngọn lửa đang
hoành hành, nạn nhân kêu khóc. Lúc đó ông bí thư thành uỷ đang họp thường vụ
bàn về văn hoá văn nghệ. Nghe tin có đám cháy lớn ở chung cư cao tầng, ông vội
hoãn ngay cuộc họp , phóng ô tô đến hiện trường.
Đám phóng viên nhìn thấy chiếc xe quen thuộc của ông Bí thư vội
chạy ùa đến bỏ mặc ông Chủ tịch cứ đứng đực như đười ươi giữ ống. Ong bí thư
vừa xuống xe, chắc đã có nhà báo nào mách lẻo nên lập tức ông bước tới ông Chủ
tịch kêu to :
“ Đồng chí Chủ tịch, đồng chí đã cho thi hành những biện pháp
gì rồi ?”
Ong Chủ tịch như chợt tỉnh cơn mê, ông Bí thư bất ngờ lù lù
trước mặt , vội nhảy nhổm như bị ong đốt :
“ Báo cáo anh Bảy…tôi … tôi đã điện sân bay đề nghị cho trực
thăng tới cứu hộ những người bị kẹt trên cao nhưng họ không có loại máy bay đặc
chủng này…”
Ong Bí thư hỏi như quát :
“ Vậy ở đâu thì có ?”
“ Bên quân đội chắc có nhưng bay vào nội thành vướng rất nhiều
dây điện không biết họ có dám liều không
?”
“ Khi cần thì cũng phải liều để mà cứu dân chớ ?”
Nói rồi ông Bí thư thành uỷ móc ngay điện thoại di động ra gọi
cho ông Chính uỷ quân khu. Cánh nhà báo
đứng vây quanh mừng rơn. Một khi anh Bảy, người đứng đầu cả cái thành phố lớn
này đã vào cuộc thì nhất định “khó khăn nào cũng vượt qua”, “ đối tác nào cũng đánh thắng ”, chắc
chỉ trong vòng 15 phút nữa là trực thăng quân đội vè vè bay tới câu những nạn
nhân đang tuyệt vọng kêu khóc ở tít trên cao kia. Nào ngờ ông Bí thư nghe điện
xong , chẳng nói chẳng rằng, mặt sầm lại, mắt dáo dác nhìn quanh. Ong Chủ tịch
rụt rè :
“ Báo cáo anh Bảy…bên quân khu họ có cho mượn trực thăng cứu
hộ không ạ ?”
Ong Bí thư thở hắt ra :
“ Cả quân khu có hai chiếc thì một chiếc đang đưa ông tư lệnh
đi thị sát ven biển, một chiếc đang đi công tác hải đảo xa bờ không điều về
được…”
Ong Chủ tịch cười khẩy :
“ Vậy anh Bảy tính sao ? Anh cho chủ trương đi, chúng tôi sẽ
thực hiện ngay lập tức …”
Ong Bí thư biết ông Chủ tịch xỏ ngọt , giữa lúc dầu xôi lửa
bỏng thế này phải tìm ngay biện pháp khẩn cấp mà thực hiện chứ còn chủ trương
với đường lối cái chó gì ..
(còn
tiếp)

gỉ tai => rỉ tai bac Tuan
Trả lờiXóa