( tiếp theo và hết )
Theo tôi nghĩ, đích danh thủ phạm phải là chính sách Giáo Dục ở
Việt Nam ! Là một nhà giáo đã từng giảng dạy dưới mái nhà trường XHCN, tôi
biết chắc lằng ở đó khởi sự dạy dỗ con người
biết nói dối và buộc con người phải nói dối. Mà thê thảm thay, tình trạng dối
trá ấy vẫn còn kéo dài cho tới tận bây giờ.
- Xin đơn cử một tài liệu trong ngành giáo dục ở VN vào niên
học bây giờ tức năm học 2011 -2012 .Qua tài liệu dễ dàng tìm được trên intemet
này, tôi cũng như nhà giáo VN bây giờ vẫn cứ còn phải loay hoay, chìm đắm trong
những bản văn tự soạn để giao nộp hàng năm cho cấp trên hẳn là để được an thân
dạy dỗ.
Những thứ văn bản có tích cách trình bầy cho cấp trên nhìn thấy
sự tu thân của mình như dưới đây, chắc cả người soạn lẫn người duyệt, ai nấy đều biết là giả dối.
Nhưng nó vẫn ngang nhiên tồn tại, không chỉ ở một địa phương
mà gần như đều khắp. Vì tôi thây các văn
bản biểu diễn sự tu thân này có vẻ đồng dạng ở nhiều trường, trong nhiều niên học.
Xin được bỏ tên trường,
tên giáo viên và tên Phòng Sở Giáo dục thuộc thành phố nào :
"Giáo viên . . . . . , sinh năm 197 8 tại . . . , tốt
nghiệp Đại Học Sư Phạm năm 2000, hiện giảng.dạy ngôn Toán tại trường ....., tỉnh…
Trích “Kế hoạch Cá nhân năm học 2011-2012", phần "Chỉ
tiêu phấn đấu':
Chỉ tiêu phấn đấu : " Thực hiện có hiệu quả chủ đề của năm
học : "Chú ý quản lý nâng cao chất lượng giáo dục " và tiếp
tục triển khai phong trào thi đua " Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích
cực". Đồng thời thực hiện tốt cuộc vận động: "Học tập và làm
theo tấm gương đạo đức Hồ Chíí Minh "; "mỗi thầy giáo. cô
giáo là một tấm gương đạo đức tự học và sáng tạo ". Nâng cao phẩm
chất chính trị đạo đức lối sống bản thân, Tiếp tục thực hiện có hiệu quả các
cuộc vận động và các phong trào thi đua của ngành. Tham gia đầy đủ các hoạt
động do nhà trường và ngành phát động.
Không vi phạm đường lối chính sách pháp luật của đảng CSVN và nhà nước. Vận động
gia đình và người thân đồng nghiệp thực
hiện tốt đường lối chính sách pháp luật của nhà nước. Thực hiện nghiêm túc nề
nếp quy chế của ngành và nhà trường."
Biện pháp thực hiện:
1 )Tìm hiểu tư tưởng tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh đặc biệt
là tư tưởng Hồ chí Minh về công tác giáo
dục.
2) từng bước làm theo tấm gương đạo đức của Bác Hồ như cần, kiệm, liêm, chính, chí công công, vô tư.
Khắc phục mọi khó khăn về hoàn cảnh gia đình, hoàn cảnh khách quan, chủ quan để
.hoàn thành tốt nhiệm vụ.
3) Tìm hiểu về cuộc đời và thân thế của Chủ tịch Hồ Chí
Minh.Tham gia các buổi sinh hoạt, tọa đàm và sưu tầm về tấm gương đạo đức của
Bác đồng thời làm theo lời Bác.
4) Tích cực tham gia phong trào tự học, tự nâng cao kiến thức,
viết sáng kiến kinh nghiệm và có ý thức tiết kiệm trong gia đình cũng như ở nhà trường.
5) Thường xuyên rèn luyện, tu dưỡng đạo đức nhà giáo. Cụ thể
thực hiện tốt theo các tiêu chí trong Chuẩn giáo viên.
6) Tham gia đầy đủ các lớp bồi dưỡng chính trị. Luôn trau dồi
đường lối chính trị của Đảng, pháp luật của Nhà nước, tuyệt đối trung thành
với Đảng.
7) Tiếp tục coi phong trào "Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực"
là giải pháp đột phá và lâu dài để nâng cao chất lượng giáo dục toàn diện, đặc
biệt là giáo dục đạo đức, nhân cách học sinh.
8) Tăng cường sự phối hợp giữa nhà trường với các đoàn thể, xã hội, giữa giáo
viên với học sinh và phụ huynh học sinh (ngưng trích)
****
Vốn cũng là một giáo viên, cũng đã từng giảng dạy vài năm dưới
mái nhà trường Xã Hội Chủ nghĩa, tôi đã
quá quen thuộc với cái lối viết tự cung khai và đánh bóng bản thân để bầy tỏ
lòng trung thành của cá nhân người viết
đối với cấp trên như thế nào rồi. Nó sặc
mùi giả tạo, kể cả sự dối trá mà người viết cũng như
người đọc đều nhận rõ của nhau. Nhưng
cái truyền thống giả dối ấy vì vẫn còn được duy trì nên người ta vẫn phải nhai lại như thế hàng năm.
Khi nói như vậy, tôi
không có ý định vơ đũa cả nắm và tôi không muốn nghi ngờ thiện chí của nhà giảo
trẻ sinh năm 1978 nói trên. Trái lại, tôi còn thầm cầu mong cho những điều mà
ông viết ra là hoàn toàn trung thực với ý nghĩ của ông, để ít ra tôi không thấy
lương tâm của nhà giáo bị thương tổn khi phải đọc lên những lời mà tôi cho là
đầy ắp sự dối trá.
Sở dĩ tôi cứ phản biện minh lòng vòng như vậy là vì tôi cũng đã từng sinh hoạt trong
một môi trường giáo dục hoàn toàn khác
biệt với môi trường mà nhà giảo trẻ đang
tham dự. Nói một cách ngắn gọn là tôi không bao giờ thấy bất cứ một đồng nghiệp
nào của tôi khi giàng dạy trong nhà trường ở miền Nam trước 1975 mà lại phải viết
"kế hoạch cá nhân" từng năm học đế đệ nạp lên cấp trên như các nhà
giáo ở VN hiện nay đã và đang còn phải thực hiện.
Tôi luôn luôn nghĩ rằng, nhà giáo là một ông Thầy trong ngành giáo dục. ông ta chi có trách nhiệm đối với những
học trò của mình chứ không thể tự biến mình thành một thứ học trò của bất cứ
cấp trên nào để mà cứ phải “nộp bài" hàng năm để mong được an thân hay
mong lấy được điểm thi đua cho dù đó cũng chi là những thứ bánh vẽ.
Nói chung là nhà giáo VN bây giờ vẫn
còn bị kìm kẹp bởi đủ thứ hình thức, từ "Mục tiêu phấn đấu' (bao gồm Tư tưởng
đạo đức, lối sống, Chất lượng giảng dạy, Danh hiệu thi đua) cho đến "Nội
dung hoạt động và biện pháp thực hiện" ( bao gồm Nhận thức tư tưởng,
chính trị, Chấp hành tốt chính sách, pháp luật của Đảng, của nhà nước, tinh
thần phê và tự phê..v...v...)
Những thứ đó, nó không chỉ là những
biện pháp nhất thời, mà đã trở thành một loại công cụ kìm kẹp tư tưởng mà chế
độ đã đem ra xài triền miên từ thế hệ nhà giáo này qua thế hệ nhà giáo khác. Cho
tới tận bây giờ !
Phải nhìn rõ sự thật là như thế thì mới thấy xiết đỗi kinh hoàng cho biết
bao thế hệ trẻ VN trong quá khứ đã bị nền giáo dục lôi kéo đi theo một con đường
mà họ cứ nghĩ là phục vụ cho xã hội, cho tương lai xứ sở hay cho quyền lợi của
dân tộc nhưng thực chất chỉ biến họ trở thành những thứ vệ binh dốc lòng bảo vệ
thành trì cho một thiểu số đương quyền.
Hơn thế nữa, nó còn làm những đạo đức
truyền thống trong gia đình hay những nền nếp giá trị trong xã hội cứ ngày một
bị băng hoại đi. Hãy cứ nhìn vào toàn cảnh xã hội Việt Nam ngày nay thì đủ thấy
rõ. Những thành công về mặt vật chất chỉ là những cái vỏ hào nhoáng bên ngoài.
Những tòa nhà cao ngất ngưởng, những
biệt thự sang trọng, nhũng trung tâm mua bán toàn những món đồ quý giá, sang
trọng...tất cả đều đã góp phần che giấu bộ mặt tối tăm của xã hội mà trong đó,
có một sự thực kinh hoàng là con người vô
tội cử thường xuyên bị chà đạp và giá trị
nhân phẩm cứ ngày càng bị hạ xuống thấp hơn. Sự thật này đã hiện diện ở khắp
mọi nơi, trong nhiều thời điểm, và ở nhiều khung cảnh xã hội mà ngày nay, nhờ
các phương tiện truyền thông hiện đại, đám cường quyền không thể nào che giấu được
nữa.
Đấy là hậu quả của một tác dụng dây
chuyền mà động cơ chính yếu là chính sách Giáo Dục phản Giáo Dục. Chừng nào mà
sự Giáo dục không nhằm đào tạo con người trỏ nên đúng nghĩa con người , thì thảm trạng
này sẽ còn tiếp tục kéo dài. Mà con người chỉ đúng nghĩa là con người khi nó biết
phẫn nộ, biết phản kháng, và biết đứng lên thay mặt người yếu kém để đòi hỏi quyền làm người . Không
biết đến bao giờ toàn thể con người ở
Việt Nam hiện nay mới có được cái phẩm
chất đó ?
Bao giờ ? Biết đến bao giờ ? Quả là
khó khăn !
Nhưng dù khó khăn thế nào và cho đến
bao giờ thì.điều kiện ắt có và đù để con người VN có được phẩm chất ấy sẽ phải là cái lúc mà
đảng CSVN đã bị giải thể để nhường chỗ điều hành đất nước cho những thành phần
yêu nước và yêu dân tộc hơn.
Viết xong ngày 24-2-2012 tại Garden Grove, Nam Calịfornia
NHẬT TIẾN

Cảm ơn nhà văn Nhật Tuấn cho đọc tác phẩm của Nhật Tiến rất hay.
Trả lờiXóayenthanh - Hanoi
Cựu giáo chức CHXHCNVN!
Cảm ơn NV Nhật Tuấn. Những điều NV Nhật Tiến chép lại thật sinh động, trung thực, cho dù nhiều người ngày nay không muốn đọc lại, chỉ muốn tự kể bằng ký ức lụn vụn của mình.
Trả lờiXóa