Thế là cô áo đỏ phóng xe một mạch vượt qua cả hai múi giờ tới
cái thành phố này . Cô ra đi không một lời nhắn gửi má . Trong con mắt bà chắc
cô đã bị một gã đàn ông bí mật rủ rê trốn nhà đi xây tổ ấm trên đất Mỹ rộng bao
la và giàu có. Cô không muốn liên lạc với mẹ để
đào sâu chôn chặt câu chuyện bỉ ổi của tên dượng dâm tặc, cô cố không tạo
ra mảy may nghi ngờ cho má để bà yên hưởng
hạnh phúc bên chồng và đứa con trai mới sanh.
Nghe xong câu chuyện ly kỳ , rất “hoàn cảnh” của cô áo đỏ,
bác Ba Phi ngậm ngùi :
“Nhưng rồi trước sau cô cũng phải tìm về với mẹ chứ ?”
Cô áo đỏ giọng tỉnh bơ :
“ Chắc là không bao giờ hoặc còn lâu lắm. Em muốn giữ cho má
em hoàn toàn không biết gì về chân tướng bỉ ổi của chồng bà , bà vẫn tưởng lão
là người đàn ông tuyệt diệu , là người chồng tận tuỵ và người cha thương con nhất
trên đời…”
“Lão già” cười cùng cục
:
“ Vậy đích thị thằng
cha này là một thứ Nhạc Bất Quần ngoài đời rồi…”
Cô áo xanh thắc mắc :
“ Nhạc Bất Quần là ai hả “eng” ?”
“ Lão già “ giải thích :
“ Là nhân vật trong truyện chưởng Kim Dung. Lão này là trưởng
môn phái Hoa Sơn trong “Tiếu ngạo giang hồ”, bề ngoài chính nhân quân tử, lúc
nào cũng nói lời đạo nghĩa, cũng trích dẫn thánh hiền, nhưng bên trong vô cùng
nham hiểm độc ác, dùng đủ mọi thủ đoạn ăn cắp “Tịch tà kiếm phổ” rồi lại đổ tội , vu khống cho đại đệ tử là Lệnh Hồ
Xung . Để luyện được bí kíp Nhạc Bất Quần
âm thầm tự cung…”
Cô áo đỏ thắc mắc :
“ Tự cung là cái gì hả anh ?”
“Lão già “ bật cười :
“ Là tự cắt của quý biến thành công công chứ còn gì nữa. Có
làm vậy mới luyện được bí kíp thành cao
thủ số 1 thiên hạ giành ngôi minh chủ võ
lâm, tức nhân vật tối cao trên giang hồ bất chấp tình cảm vợ chồng , cha con …”
Cô áo nâu lên tiếng :
“ Oh My God, minh chủ võ lâm làm gì khi mất “cái đó”, trở
thành công công, thành anh gà sống thiến ? ”
Cô áo đỏ cũng hùa theo :
“ Sống không có hạnh phúc lứa đôi thà chết cho rồi …”
“Lão già” trợn mắt :
“ Nói vậy đâu có được. Hạnh phúc lứa đôi sao bằng cái sướng quyền
lực ? Ở Việt Nam
ngày nay cứ mỗi tên cán bộ cấp cao là một tên Nhạc Bất Quần . Nó sẵn sàng hy sinh mọi
tình cảm để đoạt cho được cái ghế quyền
lực…”
Cô áo đỏ cười cùng cục :
“ “Eng” nói sai rồi. Quan
chức có thằng nào phải tự cung đâu. Ngược lại gái gú cả bầy. Chỉ có những người
tự nguyện cắt tóc đi tu mới coi là “tự cung” thôi…”
Bác Ba Phi lắc đầu :
“ Cắt tóc đi tu tự mình
diệt dục thì nói làm gì . “ Lão già “ này nói đúng đó . Đáng tởm là những
thằng tự giam mình trong khổ hạnh để luồn lọt leo ghế quan trường kìa. Nó cũng
là một thứ Nhạc Bất Quần tự cung để mưu đồ cá nhân đó…”
Cô áo nâu lại thắc mắc :
“ Vậy sao “eng Hai” lại ví Nhạc Bất Quần với ông dượng con
nhỏ này ? Ổng đâu có tự cung , ngược lại
còn mần dữ là khác.”
“Lão già” bật cười :
“ Anh ví lão với Nhạc Bất Quần chỉ vì lão bề ngoài sống giả
nhân giả nghĩa bên trong nham hiểm, độc ác
tức là một thứ “giả quân tử” thôi . Loại này nhan nhản trong xã hội chỉ
chưa lộ mặt ra thôi …”
Cô áo đỏ ngập ngừng :
“ Vậy sau rồi vợ và con gái lão ra sao hả “eng” ?“
“Lão già” lắc đầu :
“ Vợ lão thì bất hạnh rồi, lão còn đâu khả năng làm chồng nữa,
râu tóc cứ rụng dần, mặt mày nhẵn thín. Còn cô con gái cũng chẳng kiếm đâu ra hạnh
phúc ..”
Cô áo đỏ chép miệng :
“ Biết vậy hồi đó em cứ bật quẹt đốt chết thằng cha già, để nó sống chắc mẹ em cũng chẳng sung
sướng gì ?”
Bác Ba Phi xua xua tay :
“ Đừng…đừng làm vậy…xưa nay Phật dậy oán thù nên cởi chứ
không nên thắt..cô làm vậy chẳng những tổn
hại cho thằng già mà cho cả mẹ con cô. “
Cô áo đỏ buông một tiếng thở dài :
“ Vậy chú bảo con phải làm sao giờ ?”
Dường như cô quên béng thân phận tiếp viên, trở lại xưng hô
đúng theo tuổi tác . Bác Ba Phi nhẹ nhàng :
“ Theo tôi chờ vài ba năm em cô lớn cô cũng phải hẹn gặp má
cô ở nơi cách xa thằng dượng rồi cho bả biết sự thực vì sao cô bỏ nhà ra đi…”
Cô áo đỏ lắc đầu :
“ Nếu vậy má cháu sẽ buồn lắm ?”
Bác Ba Phi :
“ Bù lại má cô được niềm vui lớn lao là tìm lại con gái.
Tình cảm mẹ con nhiều khi lớn hơn tình vợ chồng , nhất tội lỗi do chính thằng
chồng gây ra…”
“Lão già” lẻn vào buồng trong thanh toán tiền để bác Ba Phi
khỏi nghĩ ngợi tiền bạc. Tuy thế bác vẫn rút ra hai tờ 10 đôla “bo” cho hai cô
gái. Hai cô bịn rịn tiễn hai “ông già”
ra tận cửa với lời hẹn “ hai eng nhất định quay lại nha..Em chờ đó…”
Xe chạy qua khu thương xá Phúc Lộc Thọ, bác Ba Phi ngó ra
ngoài xe , bất chợt đập vào tay lão già :
“Ông cho tôi ghé xuống coi chút đi !”
“ Bố còn tính mua sắm gì nữa ? “
Bác Ba Phi lắc đầu :
“ Không…không mua sắm gì hết…”
“Lão già” lượn xe vào chỗ đậu. Bác Ba Phi đi lại gần một nhà
sư đứng trơ trơ bất động như bức tượng . Lạ một điều là dù có cơn gió hoặc con ruồi bay qua , người đó cũng không hề
chớp mắt , cứ đứng im phắc, mắt như nhìn vào vô cực, một tay như đang lần tràng
hạt và toàn thân cứng ngắc không gợn mảy may động đậy, một tay cầm cái âu bằng
đồng đựng những đồng bạc lẻ khách thập phường
bỏ vào đó.
“Lão già” giới thiệu :
“ Chẳng cứ gì sư mới hành cái nghề “bất động” này , ông đi tới
các thành phố lớn trên đất Mỹ như New
York, Washington…đều có người đứng “làm tượng”
xin tiền người qua đường…”
Bác Ba Phi ngạc nhiên :
“ Họ cứ đứng vậy mà không bị quấy rầy ?”
“Lão già” lắc đầu :
“ Không không, chẳng có ai quấy rầy , khách bộ hành ghé lại
cho tiền rồi đi…”
“ Thế còn công an ? Công an vẫn để yên cho họ đứng vậy à ?”
“Lão già” bật cười :
“ Thì họ có làm gì đâu mà công an phải tới ?”
Bác Ba Phi lắc đầu :
“ ở Sàigòn mà đứng thế này thế nào con nít cũng bu đầy , đưá
thì bàn tán, đứa thì chọc ghẹo, thậm chí lấy cả tiền của người ta nữa, Rồi
thì thế nào công an cũng đến giải tán tuốt
luốt…”
“ Lão già” thở dài :
“ Cái đó là thước đo trình độ dân trí đó. Tôi đã được chứng
kiến mấy ông du khách Việt Nam
thò cả tay vào tượng khoả thân của người ta mà sờ bậy. Thật xấu hổ hết chỗ
nói…”
Bác Ba Phi cười cười
:
“ cái đó đã nhằm nhò gì. Ngày trước có cô MC đài truyền hình
Việt Nam còn ăn
cắp đồ trong siêu thị bị bắt quả tang về nước vẫn khơi khơi lên truyền hình. Lại
có bà cán bộ lãnh đạo cấp thành phố ăn cắp kính mát bị thu hình , giữ lại không cho về nước. Thật nhục nhã hết chỗ
nói. Mà các vị đó toàn trí thức cả, đâu phải dân đen mà bảo dân trí chưa cao ?”
Bác Ba Phi lại gần ông sư đứng bất động lần nữa, ngắm nghiá
kỹ càng rồi cũng bắt chước đứng thẳng
người một tay để sau hông, một tay vươn ra phía trước theo tư thế tượng ông
Lênin đứng giữa vườn hoa Hà Nội. Bác đứng vậy cố không động đậy, không chớp mắt.
“Lão già” gật gật đầu tán thưởng :
“ Hay lắm, hay lắm…bác cứ thử đứng tôi bấm giờ cho coi được
bao lâu…”
“Lão già” cứ tưởng giỏi lắm bác Ba Phi đứng vậy được vài
phút không ngờ 5 phút, 10 phút rồi 20 phút trôi qua bác vẫn đứng im phăng phắc
như vậy. “Lão già” trầm trồ :
“ Giỏi thật…giỏi thật…bác đứng lâu vậy không nhúc nhích thì
quá siêu rồi…như người ta phải tập chán ra rồi mới đứng được mươi , mười lăm
phút…”
Mãi đến khi bác Ba Phi ê ẩm cả người, nước mắt nước mũi giàn
giụa mới rụt người lại thì “lão già” đã bấm giờ được gần 30 phút. Bác Ba Phi áo
đẫm mồ hôi, thở hắt ra :
“ Xem vậy mới biết kiếm tiền thiên hạ bằng nghề này thật
không phải dễ. Bác cứ đứng thử coi. Chỉ 5 phút là kiến bò rần rần trong người,
vậy mà phải đứng cả ngày thế kia thì phải nói tài năng thuộc loại thượng thừa rồi.
Mà đứng vậy cũng là một thứ thể thao, một thứ võ công đấy chứ không phải giỡn…”
(còn tiếp)

"Ngày trước có cô MC đài truyền hình Việt Nam còn ăn cắp đồ trong siêu thị bị bắt quả tang về nước vẫn khơi khơi lên truyền hình. Lại có bà cán bộ lãnh đạo cấp thành phố ăn cắp kính mát bị thu hình, giữ lại không cho về nước".
Trả lờiXóaMấy chuyện này nhằm nhò gì, bác NT ơi! Hồi năm 1995 ở ngay thủ đô Washington có đại sứ VN tên Lê văn Bàng cùng với tài xế tên Ng đình Toan, đang đêm mò xuống hồ nước ăn trôm sò, bị cảnh sát bắt được còn đóng kịch ngớ ngẩn "no speak English", đến khi bị bắt đưa về đồn, hắn trình giấy tờ ra để được miễn truy tố, mọi người mới phát hiện ra hắn là Đại sứ Annamit, nước Mỹ bèn trục xuất hắn về nước. Thế mà nhà nước VN còn bào chữa đại sứ không có mò sò, chỉ là xuống hồ nước ban đêm để bơi lội!!?? (nghe mà ớn lạnh) Sau này Lê văn Bàng vẫn khơi khơi lên chức Thứ trưởng ngoại giao, năm 2007 còn làm trưởng đoàn ngoại giao làm tiền trạm sang Mỹ đó. Đúng là đồ mặt dày!
một lũ bán nước dốn mạt.
Trả lờiXóa