Tổng số lượt xem trang

Thứ ba, ngày 20 tháng mười hai năm 2011

CHÂN DUNG HAY CHÂN TƯỚNG NHÀ VĂN (KỲ 8)




           
             Nhà văn NGUYỄN HUY THIỆP


Một thời trong giới nghệ sĩ , người ta coi Văn Cao là cụ tiên chỉ trong làng nhạc. Vậy trong làng văn , cụ tiên chỉ ấy là ai vậy ? Tất nhiên không phải ông Hữu Thỉnh tuy đã được Đảng chọn làm Chủ tịch Hội nhà văn suốt đời và thực ra cái ghế đó so với phẩm trật triều đình thì cũng chỉ ngang chức Bật Mã Ôn mà Ngọc Hoàng Thượng Đế ban cho Tôn Ngộ Không ? 
Vậy thì cụ tiên chỉ trong làng văn một thời là ai ?
Là ai thì chắc mọi người đều biết  - đó là nhà văn Nguyễn Huy Thiệp, người gây “”động đất” làng văn vào thời Đảng tuyên bố cởi trói cho nhà văn. 
Thời đó, Nguyễn Huy Thiệp là một “hiện tượng đặc biệt”.
Trước hết, xưa nay, một nhà văn trở thành nổi tiếng thường do giới phê bình “cung đình” tôn vinh theo gợi ý của Ban tuyên huấn vì nó đáp ứng một nhu cầu chính trị nào đó đang diễn ra kiểu như “Sống như anh” của Trần Đình Vân, “Người mẹ cầm súng” của Nguyễn Thi,”Hòn đất” của Anh Đức…Những nhà văn “trật khỏi đường rầy” khỏi chủ nghĩa hiện thực xã hội chủ nghĩa, không những khó được nêu danh trên báo, mà còn bị đập tơi bời, bị “cấm bút”.
 Nguyễn Huy Thiệp chẳng những được các nhà phê bình “quốc doanh” tung hô hết lời, gọi ông là “cây bút vàng” ( Vương Trí Nhàn) mà ngay cả các nhà nghiên cứu văn học hải ngoại cũng đưa ông  lên  cao chót vót, gọi ông là “nhà thạch học” ( Thụy Khuê).
Hầu hết các nhà phê bình”có số má” đều góp phần vào cơn bão ngôn từ ca ngợi Nguyễn Huy Thiệp : Lại Nguyên Ân, Vương Trí Nhàn,Phạm Xuân Nguyên, Hoàng Ngọc Hiến, Đỗ Đức Hiểu, … các nhà văn Nguyễn Khải, Nguyên Ngọc, nhà thơ Trần Đăng Khoa, Nguyễn Khoa Điềm, Hữu Thỉnh… và cả bạn đọc cũng hân hoan chào đón những  sáng tác của Nguyễn Huy Thiệp. Danh tiếng của ông lan ra cả nước ngoài khiến ông được  nhận giải thưởng văn chương Nonino tại Ý huy chương Chevalier des arts et des lettres của Pháp .
Tuy nhiên, “lộc” văn chương Nguyễn Huy Thiệp được hưởng dường như  đã vượt quá cái phần giá trị thực của ông.
Vì sao vậy ?
Trước hết ông không thuộc các nhà văn Việt Nam lớn lên từ nền văn hóa Pháp, ông chịu ảnh hưởng văn hóa Trung Quốc thì đúng hơn.
Trong truyện “Giọt máu”, đoạn tên Phạm Ngọc Chiểu muốn chiếm đoạt nicô Huệ Liên chùa Thiên Trù bèn nhờ tên “macô” Hàn Soạn,bày mưu :
 "Việc này có năm bước. Em quen hòa thượng trụ trì ở chùa Thiên Trù là nơi ni cô Huệ Liên ở đó. Ðến đấy, quan bác giả đò đau bụng rồi bảo bà chị cứ đi vào chùa Trong trước, quan bác đưa biếu hòa thượng một lạng vàng, nếu hòa thượng không nhận thì thôi, coi như hỏng việc. Nếu hòa thượng nhận, thế là được một bước. Ðêm đó hòa thượng cho quan bác nghỉ ngơi trong trai phòng, quan bác đưa cho em một lạng vàng để em lo gác bên ngoài, hòa thượng mời cơm chay, có ni cô hầu rượu. Quan bác ép ni cô uống một cốc rượu có pha thuốc mê, nếu ni cô không uống thì thôi, coi như hỏng việc. Nếu ni cô uống, thế là được hai bước. Dọn mâm xong, ni cô say thuốc, hòa thượng quay đi, quan bác bế ni cô lên giường, thế là được ba bước. Quan bác cởi y phục nhà chùa của ni cô ra, muốn làm gì thì làm, thế là bốn bước. Sáng hôm sau, ni cô tỉnh lại, hòa thượng với em vào, chửi mắng quan bác với ni cô làm nhục cửa thiền, bắt quan bác phải ký văn tự nhận ni cô về, quan bác nộp vào hòm công đức một lạng vàng xá tội, thế là năm bước"
Thử so đoạn văn của Nguyễn Huy Thiệp với đoạn văn của Thi Nại Am trong Thủy Hử chương Tây Môn Khánh nhờ Vương bà dụ dỗ Kim Liên , vợ Võ Đại Lang :
“Đến lúc mua được thức nhắm về, tôi lại nhờ nàng xếp đồ khâu lại, để cùng ngồi uống rượu cho vui, thế mà nàng không chịu ngồi là việc hư hỏng. Nếu nàng bằng lòng ngồi cho, thì việc ấy có tới tám phần bợm rồi đó. Uống dăm ba chén rượu, tôi giả vờ là hết rượu,bảo cậu phải mua thêm. Bấy giờ cậu sẽ nhờ tôi đi mua hộ, đoạn rồi tôi đi khép cửa, để mặc hai người ở đó, thế mà nàng hoảng hốt đòi về là hỏng việc. Bằng nàng cứ ngồi yên không nói chi, là việc có chín phần bợm rồi đó. Đến đó chỉ còn thiếu có một phần nữa là xong…trước hết phải giơ tay áo lên bàn, giả cách đánh rơi chiếc đũa, rồi lại vội vàng cúi xuống nhặt, và rờ tay vào chân nàng mà nắm một cái, nếu nàng gắt giận cự mắng, thì tôi sẽ chạy vào cứu, song như thế cũng là hỏng việc, không còn làm thế nào được nữa! Nhược bằng nàng lẳng lặng không nói gì, thì bấy giờ có đủ mười phần bợm rồi đó.”
Tất nhiên, không ai kết luận Nguyễn Huy Thiệp “cóp văn” của Thi Nại Am, nhưng “mượn thủ pháp diễn nghĩa ” trong văn chương Tàu là khá rõ. Mà văn chương Trung Quốc phần lớn xoay quanh “thủ đoạn sống”, “mẹo làm người”, “người ăn thịt người ” … đó cũng là những đề tài và những câu triết lý sặc mùi “tàu” thường thấy trong văn chương Thiệp , . 
Trở lại câu hỏi vì sao văn chương Thiệp lại “semer à tout vent” , gieo được vào các ngọn gió – nôm na là “Đảng khen, dân thích và cả hải ngoại cũng …OK” ?
Trước hết NHT không đi vào vết xe của các nhà văn bị “cấm bút”, bị “thu hồi sách”, bị đập tơi bời trên báo chí. Tác phẩm NHT dẫu có mổ xẻ cái xấu của con người thì cũng không phải là con người xã hội chủ nghĩa, mà con người chung chung, không đòi hỏi dân chủ, không tố cáo chế độ, không “phản biện” trật tự xã hội xã hội chủ nghĩa…Tóm lại văn chương Thiệp không phạm những chuyện “nhạy cảm”, Vậy yên tâm nhé, các nhà phê bình “quốc doanh” cứ thả sức ca ngợi mà không bị tuyên huấn thổi còi . Tất nhiên ở đâu đó, NHT cũng có đôi lời “phàn nàn”, “động chạm”. Trong bài viết cho Hội nghị lý luận phê bình văn học tháng 11/1989, ông nói trắng phớ :
Chúng ta cần phải tỉnh táo nhận ra rằng tình trạng hiện nay của dân tộc ta là thê thảm. Tôi không muốn nói đến tình trạng thiếu thốn vật chất mà muốn nói đến thế giới tinh thần của họ. Những ràng buộc nặng nề của các tư tưởng lạc hậu cũ kỹ khiến cho hàng triệu số phận con người đau khổ. Họ mê man trong các công sở và trong các tổ quỷ gia đình, trong các luỹ tre xanh và các khu tập thể đông hộ.”
‘Trên văn đàn, số nghiệp dư và tỉnh lẻ thời nào cũng có và đông như kiến(!). Thói to mồm, tính chất bảo hoàng hơn cả nhà vua và đủ kiểu văn hay khác có thể giết phăng, giết tươi những người có ý định tử tế muốn làm việc này. Việc tranh đấu với những con ngợm văn chương (chữ của người Pháp dùng để chỉ đám quần cộc trong văn học) là bất khả.  “
Trong “Trò chuyện với hoa thủy tiên và những nhầm lẫn của nhà văn” , Nguyễn Huy Thiệp  gọi Hội nhà văn là “đám giặc già” và gây nên một làn sóng la ó và phản đối. Tuy nhiên tất cả những ý kiến kiểu đó chỉ là trên bài phát biểu, chứ không bộc lộ thành cảm hứng, thành chủ đề trong sáng tác. Và cũng chỉ ít lâu sau, Nguyễn Huy Thiếp lại viết theo kiểu “bé ngoan” để chuộc lỗi  :
Tôi cứ nghĩ rằng thời của tiểu thuyết sẽ là thời của dân chủ, thời của những tư tưởng tự do, thời của sự ổn định chính trị và kinh tế: đấy cũng là thời mà chúng ta đang sống bây giờ.
Dẫu sao, Nguyễn Huy Thiệp vẫn xuất sắc trong một số truyện ngắn khiến  một thời ông đáng mặt là “tiên chỉ trong làng văn” . Nhưng lộc trời chỉ có vậy, sang lĩnh vực tiểu thuyết, cái phần chính yếu làm nên cốt cách một nhà văn lớn thì ông lại…không có. Tuổi hai mươi yêu dấu,  Tiểu long nữ, Gạ tình lấy điểm …tiếc thay lại là những truyện dài tồi, bộc lộ một lỗ hổng chết người trong văn chương Nguyễn Huy Thiệp : câu chữ dễ dãi, sơ sài và nhất là …không có tư tưởng. Và như lời kịch tác gia Shakekspeares :” lời mà không có tư tưởng sao bay được lên thiên đàng ?”. Mai sau, trải qua sàng lọc sinh tử  của thời gian, văn chương Nguyễn Huy Thiệp liệu bay cao tới đâu ?
Khi được nhà báo hỏi nhắn nhủ gì cho lớp trẻ, Nguyễn Huy Thiệp trả lời
” Trước hết các bạn phải nổi tiếng”
Đó là khác biệt rất lớn của Nguyễn Huy Thiệp với những nhà văn lớp trước , khác nào Thiệp xúi các nhà văn trẻ chăm chăm vào PR hơn là khổ luyện văn chương chữ nghĩa. Thế còn  “trách nhiệm thời đại”, “lương tâm thời đại”, “lương tri dân tộc”…xưa nay xã hội thường trông cậy các nhà văn ? Không dám động chạm tới “cường quyền”, Nguyễn Huy Thiệp khôn ngoan né xa những “nhạy cảm” chết người đó.
 Xuân Sách hiểu khá rõ Nguyễn HuyThiệp , bởi vậy đã hạ bút :
Không có vua thì làm sao có tướng
Nên về hưu vẫn phải chết tại chiến trường
Kiếm sắc chém bao nhiêu đầu giặc
Để vàng tôi trong lửa chịu đau thương.”

              (còn tiếp)

45 nhận xét:

  1. Đúng rì, bác NT ơi, bác phân tích về NHT thật là sâu sắc. Trước đây tôi cũng háo hức đọc những tác phẩm của ông. Lâu nay tôi thấy ông mờ nhạt hẳn. Cũng thấy blog của ông, tôi có ghé vào 1 lần rồi chán...lảng luôn.

    Trả lờiXóa
  2. Tiên chỉ theo tôi hiểu là người đứng đầu làng
    có nhiệm vụ làm chủ lễ tế và hương ẩm (tức là
    việc chè chén xôi thịt trong làng).Nếu ví ai đó
    là tiên chỉ trong thời này tức có hàm ý chê bai
    'Giai thoại' tiên chỉ lần đầu tiên bị gán cho
    Văn Cao,theo đó là vì ông không muốn cho Phùng
    Quán vào nhóm Nhân Văn Giai Phẩm lấy lý do PQ.
    còn nhỏ tuổi,chưa đáng ngồi chung chiếu !
    Theo thiển ý tôi,nhà văn VN.thường hụt hơi sớm
    hơn giới nhà văn Âu Mỹ là do bị nhiều yếu tố
    khách quan ràng buộc nên không...bứt phá nổi để
    làm mới văn chương ! Do đó,họ thường viết hay trong thời gian đầu và sau đó sớm cạn kiệt tài
    năng mà điển hình là NHT,vốn khởi đi xuất sắc
    trong một số tác phẩm nhiều người thừa nhận.
    Thật ra,có nhà văn nào mà viết hay ở mọi tác
    phẩm của họ đâu,chỉ trừ các văn hào thứ thiệt!
    tuổi

    Trả lờiXóa
  3. "Tiên chỉ" là sự tôn vinh người đứng đầu chứ không hàm ý chê bai đâu bạn Nhật Lệ ạ

    Trả lờiXóa
  4. Theo như tôi được nghe từ một nhà văn lão thành thì từ sau vụ Nhạc sỹ Văn Cao bị một chiếc xe commangca lao lên vỉa hè 51 Trần Hưng Đạo tông gẫy tay.Các cụ mới họp lại tôn ông làm tiên chỉ với ý là tiên chỉ chỉ ngồi uống rượu trên chiếu nhất ngoài đình không làm gì nữa để giữ tính mạng.Còn NHT cũng dám chửi lãnh đạo đấy chứ (chửi ác là khác)Vở kịch "Suối nhỏ êm dịu"không có tên nhân vật chỉ có các ông số 1,sô2,số 3...Mà báo Pháp có viết "Khi đọc ta biết ngay ai là ông Hồ Chí Minh,ông Lê Đức Thọ,ông Trường Chinh,ông Võ Nguyên Giáp...
    Tôi nhớ 1 chi tiết trong vở kịch,khi con gái nuôi của ông số 4(là đại tướng)hỏi bố :
    -Sao quân đội ta đánh thắng được mọi kẻ địch?
    -Con ngu thế chúng ta chỉ đánh khi nào chắc chắn thắng,còn không thì mặc kẻ địch đánh vào nhân dân,nhân dân ta chịu khổ giỏi lắm,mười năm,hai mươi năm cũng chịu được.
    Đại khái vậy tôi không nhớ nguyên văn.
    Khi tuyển tập kịch được in ra lần đầu(tôi mua được 1 cuốn nhưng có người mượn không chịu trả),các nhà gác cửa văn nghệ hình như bị ma ám để lọt.Không dám thu hồi mà cho in tiếp mà không còn vở Suối nhỏ êm dịu nữa.
    Từ "ma ám"là tôi mượn của nhà văn THB khi nói về chuyện ngắn Linh nghiệm ông bảo"Mày lạ đ..éo gì thằng QH,có cho nó cái nhà 5 tầng mặt phố nó cũng đéo dám ám chỉ Hồ chủ tịch.Đây là ma ám"

    Trả lờiXóa
  5. Cảm ơn bác Nặc danh, hóa ra bác cũng là một "ma xó" trong làng văn, bác còn thông hiểu nhiều ngóc ngach "làng văn" còn hơn khối anh Hội viên cơ đấy

    Trả lờiXóa
  6. Vâng cám ơn bác,em rất kính trọng các nhà văn,đó là một tầng lớp đặc biệt.Tất nhiên là phải xứng đáng với danh xưng đó.Vũ Tài Lục chỉ công nhận 2 tầng lớp được gọi là trí thức:
    1 Giáo viên (ông gọi là tầng lớp gieo mầm)
    2.Nhà văn (Sáng tạo và nổi loạn)
    Kính bác
    Em biết các nhà văn VN khá rõ chỉ thua đại sư phụ Xuân Sách thôi hehehe....

    Trả lờiXóa
  7. PS mà bác có biết khi Linh nghiệm lên mặt báo Văn nghệ bác Hữu Thỉnh sợ quá lăn đùng ra phải đi cấp cứu không?

    Trả lờiXóa
  8. He he...bác Hữu Thỉnh mà cũng biết sợ kia à ? Tưởng bác ấy chỉ sợ...vợ ?

    Trả lờiXóa
  9. Hehe chuyện bác HT thì bọ Nập đã kể trong bạn văn rôi.Bác Nhật Tuấn ơi bác thử phân tích về cụ Nguyễn đi.Hình như XS ưu ái chân dung này.Tượng đài văn học Vn mà lại.Một lần khi cụ Nguyễn Tuân tới nhà Xuất bản Hà Nội (lúc đó ông XS làm phó giám đốc)thăm ông XS,em có hỏi nhà thơ về cụ Nguyễn ông chỉ cười trừ.Một lần khác khi ở nhà ông Phùng Quán có cả cụ Nguyễn Hữu Đang và 1 Việt kiều Pháp.Nhân nói về các nhà văn VN cụ Đang kể: "Có lần mình bảo Nguyễn Tuân/cậu đóng kịch trên sân khấu y như đời thật,mà sống ở đời thật thì như đóng kịch"
    Em dỏng tai nghe tiếp thì cô Bội Trâm (vợ chú Quán)xen ngang :"Thôi anh ơi!Đừng nói nữa kẻo anh N (tên người Việt kiều) buồn,anh ấy yêu Nguyễn Tuân lắm"
    Tiếc thật với cụ Nguyễn thì hầu như mọi người đều chọn cách "Kính nhi viễn chi"

    Trả lờiXóa
  10. Bác Nặc danh ơi. Tôi có viết một "chuyên luận" về cụ Nguyễn nhưng chưa công bố được, nêu bác muốn đọc, cho tôi địa chỉ email tôi gửi cho...he he

    Trả lờiXóa
  11. Dạ cám ơn bác.Rất vui khi được đọc chuyên luận của bác,biết đâu em cũng có một vài"tư liệu" để trao đổi.
    Email của em:ngonhatdang@vietledsolar.com

    Trả lờiXóa
  12. Bác Nặc danh ơi, tôi đã gửi qua email...

    Trả lờiXóa
  13. Thanks bác em đã nhận

    Trả lờiXóa
  14. Thưa anh Nhật Tuấn! Là người hay vào thăm hiên trà anh, rất mong được xem chuyên luận của anh về cụ Nguyễn Tuân!
    Email của tôi:Satrungkim.sl@gmail.com
    Xin cảm ơn anh trước ./.

    Trả lờiXóa
  15. Hóa ra là bác Nhật Tuấn,làm ngày xưa trên LTN bao nhiêu người tò mò có,khen ngợi có,cay cú có,mạt sát có.... với Trí khôn nhà văn.Hehe...
    ngonhatdang

    Trả lờiXóa
  16. Nhận xét của anh Nhật Tuấn thật chính xác:
    "văn chương Trung Quốc phần lớn xoay quanh “thủ đoạn sống”, “mẹo làm người”, “người ăn thịt người ” … đó cũng là những đề tài và những câu triết lý sặc mùi “tàu” thường thấy trong văn chương Thiệp"

    Rất cám ơn anh vì góc nhìn sắc sảo và độc đáo. Em là người nghiện đọc, thế mà ngay cả vào thời NHT đang được bốc tận mây xanh vẫn không đọc nổi các truyện ngắn xuất sắc của ông. Đơn giản vì em bị bệnh dị ứng với các giá trị Tàu.

    Nếu có thể được, anh Nhật Tuấn gửi cho em xin bài viết của anh về cụ Nguyễn Tuân đến địa chỉ: dangtranminh60@gmail.com. Xin cảm ơn và chúc anh Nhật Tuấn luôn sống khỏe, viết khỏe để người đọc được chiêm ngưỡng góc nhìn thẳng vào sự thật của anh.

    Trả lờiXóa
  17. Vâng cảm ơn anh Nhật Tuấn rất nhiều! Tôi nhận và mải miết đọc, quên chưa cảm ơn ngay. Tư liệu của anh phong phú,thực hiếm./.

    Trả lờiXóa
  18. Bác sai một chữ trong chân dung Tô Hoài câu:

    Miền Tây SEN đã tàn phai(không phải trăng).

    Ông Tô Hoài tên thật là Sen.Trong một buổi gặp gỡ,sau khi đọc một vài "chân dung"ông Tô Hoài nói -Viết về mình hơi khó.
    Khi XS đọc 2 câu đầu TH đã biến sắc,đến câu thứ 3,ông ta vội xua tay:Thôi biết tài rồi ,khỏi đọc nữa.

    Trả lờiXóa
  19. Cảm ơn bác Nặc danh, tôi đã sửa...đúng là SEN...

    Trả lờiXóa
  20. em cũng muốn bác Nhật Tuấn cho em chuyện luận về cụ Nguyễn Tuân do bác viết.email:anhsaodem12188_47@yahoo.com cảm ơn bác trước!

    Trả lờiXóa
  21. Nghe gioi thieu, toi rat muon bac Nhat Tuan cho xin chuyen luan ve cu Nguyen ( Xin loi vi khong bo dau duoc).
    Email: thachhai1952@gmail.com
    Xin cam on bac.

    Trả lờiXóa
  22. Bác Tuấn cho em xin bản chuyên luận về cụ Nguyễn với nhé.
    Mail của em lqthuy3@hotmail.com.
    Xin cảm ơn bác.

    Trả lờiXóa
  23. Hai ba ngày mới lên "net" được! Xin bác Tuấn nhận cho lời cám ơn muộn của tôi về chuyên luận bác đã gởi.
    Tôi vốn học ở miền Nam trước 1975 nên chỉ biết một số nhà văn "tiền chiến" qua các tác phẩm xuất bản trước 1945. Thú thật tôi rất kính trọng cụ Nguyễn về văn tài lẫn tư cách (qua tác phẩm được tiếp xúc và những giai thoại đọc thêm đây đó trên báo chí). Giờ thì ... được biết "toàn diện" hơn về cụ! Không vỡ mộng mà chỉ tiếc...
    Thiển nghĩ, sống trên đời có lúc phải "ngoảnh mặt làm ngơ", có khi phải ép mình cúi đầu nhưng để đến nỗi phải "quỳ gối" thì còn gì là mình nữa!
    Danh và lợi đúng là cái bẫy công khai sờ sờ ra đó vậy mà xưa nay biết bao người cứ bị sập!Chắc phải viết lại "Chữ người tử tù" cho phù hợp với "thời 2 Đ", phải không bác?
    Một lần nữa xin cám ơn bác.
    thachhai1952@gmail.com

    Trả lờiXóa
  24. Tôi cũng muốn anh Nhật Tuấn cho tôi xin chuyện luận về cụ Nguyễn Tuân do bác viết.Email:trucvy1991@yahoo.com . Xin cảm ơn anh trước!

    Trả lờiXóa
  25. Kính anh Nhật Tuấn, mong anh gởi cho tôi bản chuyên luận về nhà văn Nguyễn Tuân.
    Email: vungdm@gmail.com
    Xin cảm ơn anh trước.

    Trả lờiXóa
  26. Theo Lê Đạt thì chữ "tiên chỉ" là Lê Đạt nói đùa dùng để chỉ Văn Cao mà không gờ "ăn chết" luôn.

    Cũng xin anh Nhật Tuấn gửi cho bài viết về Nguyễn Tuân về địa chỉ kthu.vu@gmail.com

    Cám ơn anh.

    Trả lờiXóa
  27. Kính bác Tuấn, mong bác gởi cho tôi bản chuyên luận về nhà văn Nguyễn Tuân.
    Email: thiemdp@gmail.com
    Xin cảm ơn bác trước.

    Trả lờiXóa
  28. Kinh gui bac Tuan. Toi cung la nguoi me Nguyen Tuan voi VBMT. Xin anh gui cho toi mot ban nguyen.philip@yamil.com

    Nguyen Phong

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xin dinh chinh+

      nguyen.philip@ymail.com

      NP

      Xóa
  29. Kính gởi Bác Tuấn, em mê VBMT của cụ Tuân, em muốn tìm hiểu về cụ. Bác gởi cho em 1 bản Maikakendu@gmail.com cám ơn Bác trước

    Trả lờiXóa
  30. Kính gửi anh Nhật Tuấn!
    Hôm nay tôi mới vào Blog của anh và khi đọc bài anh viết về Chân dung hay chân tướng nhà văn tôi thấy hình như từ trước đến giờ mình chưa đọc gì cả... Thú thực giờ tôi mới hiểu thêm một chút về các nhà văn Việt Nam (và cả nhiều điều khác của VN nữa)! Hóa ra từ trước đến giờ những gì tôi được đọc(và được học trong sách)nó khác nhau nhiều lắm...
    Tôi rất muốn đọc lại các Tp trước đây (Phá vây, Con nuôi trung đoàn...) trên mạng mà ko biết tìm ở đâu! Anh chỉ giúp được không? Và nếu có thể anh cho tôi xin bản chuyên luận về cụ Nguyễn Tuân!
    Cảm ơn anh nhiều! Chúc anh sức khỏe!
    Email của tôi: Cuongle1972@gmail.com

    Trả lờiXóa
  31. Thiệp chỉ là anh lái trâu trong văn chương08:04 Ngày 15 tháng 2 năm 2012

    Thiệp là quả bóng bay đầy hơi chiến tranh lạnh,nếu thả lên mà ngắm thì Thiệp an toàn, những nếu mổ xẻ sòng phẳng Thiệp vỡ tan những vinh quang gian lận.Thiệp được ca ngợi không phải vì văn, mà vì hải ngoại tưởng Thiệp bị o ép nên thổi lên,đám phê bình cấp tiến trong nước mượn Thiệp để thể hiện tinh thần dân chủ của mình với nước ngoài. Họ đâu biết Thiệp vẫn có cách kết nối tinh vi với ông quan tư tưởng Nguyễn Khoa Điềm thông qua thi sỹ Đồng Đức Bốn.Muốn có thực tài phải có Tâm.Thiệp không có thực tài, chỉ là láu cá mượn màu son phấn văn chương Tàu như anh Nhật Tuấn phân tích, vì Thiệp không có cái TÂM của văn nhân mà chi có mưu kế của con buôn mà thôi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Í trời ơi, kiểu này tôi phải nhường cái mục "Chân dung hay chân tướng nhà văn" này cho đại ca viết mất thôi. Bái phúc...bái phục

      Xóa
    2. Bác Tuấn viết về Thiệp mà không nhắc gì tới vụ "Huyền thoại phố phường" vs "Con đầm pich" cua Pushkin là một thiếu sót. Thời Thiệp mới nổi đã có người phát hiện Thiệp đạo văn, nhưng khi đó Thiệp đang được tung hô quá và nhận thức về vấn đề bản quyền còn rất kém nên chuyện chìm đi và Thiệp ... thoát. Lẽ ra Thiệp đã "chết" từ ngày đó. Nhận xét của bác"Thiệp ... lái trâu ..." là hoàn toàn chính xác.

      Xóa
    3. Cảm ơn bạn Hòa Bình đã nhắc

      Xóa
  32. Các bác văn chương nhận xét hay quá, em ngoại đạo nên chỉ biết nghe và bái phục thôi. Xin chúc các bác sống khỏe, viết khỏe, làm việc khỏe!

    Trả lờiXóa
  33. Tôi đã được một người bạn giới thiệu blog THỜI 2Đ, nhưng rồi bận rộn và lơ đễnh, hôm nay mới vào được. Rất cám ơn anh Nhật Tuấn về nhờ cái tâm của anh đã cho anh một chỗ đứng, một góc nhìn sự vật rõ mồn một và đáng tin cậy. Tôi tự trách mình, đến hôm nay mới tìm ra được một địa chỉ gần gũi để lui tới.
    Tôi đang đọc dần từng phần đến hết của anh.
    Nhưng thấy anh cho mọi người bài viết về Cụ Nguyễn,dự đoán là sẽ hơi kinh đây. Anh có thể cho tôi không ? Dù có muộn mằn so với mọi người.
    Địa chỉ của tôi : emin_cccv@yahoo.com.vn
    Cám ơn anh.

    Trả lờiXóa
  34. Bác có thể cho tôi chuyên luận của bác về NT được không ạ? Cảm ơn bác. Địa chỉ gửi: yenbqdnd@yahoo.com

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thưa bác, về NT tôi đã đưa lên blog 2 kỳ, còn một kỳ nữa thôi, vậy bác đón đọc trên blog nhé.

      Xóa
  35. Anh Nhat Tuan a, tuy co mot so diem khong dong tinh voi quan diem cua anh ve NHT, (vi doi voi ca nhan toi thi NHT la nha van Viet Nam doc dao nhat ve tu tuong trong van va van phong. Mac du thu thuc la doi luc doc ong ay toi thay rung ca minh.), nhung toi cung rat thich bai nay cua anh va cai nhin khac cua anh. Cam on anh va toi se cho doc nhan xet cua anh ve cu Nguyen Tuan, nguoi ma theo toi la dac biet, nhung khong nhu nhieu nguoi tang len tan may xanh.

    Trả lờiXóa