Tổng số lượt xem trang

Thứ Năm, ngày 01 tháng 12 năm 2011

CHÂN DUNG HAY "CHÂN TƯỚNG" NHÀ VĂN (2) ?

CHÂN DUNG HAY CHÂN TƯỚNG                        
                                                NHÀ VĂN  ? 
                       (kỳ 2)



                             (tiếp theo)

Nhà thơ Nguyễn Bính, tham gia cách mạng từ 1947, về Hà nội năm 1954, làm báo tư nhân Trăm hoa từ năm 1956. Thời đó, báo của Nguyễn Bính là cái gai đối với các nhà lãnh đạo văn nghệ. Ông “cả gan” chê thơ Tố Hữu và Xuân Diệu :”Vì những sai lầm nghiêm trọng, cần phải xét lại toàn bộ giải thưởng văn học 1954-1955; đề nghị đưa tập thơ Việt Bắc xuống giải nhì. Loại tập thơ Ngôi sao và một số quyển không xứng đáng.”. Táo tợn  hơn nữa, Trăm Hoa còn “đề nghị bỏ lệ khai báo trong chính sách quản lý hộ khẩu”. Tất nhiên chỉ ra được vài số Trăm Hoa “chết yểu” .Tuy không xơi đòn nặng như Nhân Văn Giai phẩm nhưng Nguyễn Bính cũng phải rời Hà Nội về Nam định làm anh nhân viên ngoài biên chế dưới sự “quản lý chặt chẽ ” của Trưởng ty văn hóa, nhà văn Chu Văn. Trong thơ chân dung về nhà thơ tình số 1 VN này , Xuân Sách điểm có hai tác phẩm tiêu biểu Lỡ Bước Sang Ngang (1940), Giếng Thơi (1957) nhưng vẫn không quên “sự kiện báo Trăm Hoa” với tình cảm xót xa  :
  “Hai lần “lỡ bước sang ngang
 Thương con bướm đậu trên dàn mồng tơi
 Trăm hoa thân rã cánh rời
 Thôi đành lấy đáy “giếng thơi” làm mồ.

Nhà thơ Tú Mỡ trước cách mạng đã từng “ngang ngạnh” trong “dòng nước ngược” :

      “Trong đình quan khách cỗ bàn.
 Vòng ngoài dân đói hàng ngàn xúm đông
 Há mồm lố mắt đứng trông
 Chúc thầm các cụ các ông muôn đời”
Vậy nhưng từ ngày theo kháng chiến thì “Tú mỡ” đã thành “Tú tóp” :
“ Một nắm xương khô cũng gọi mỡ
 Quanh năm múa bút để mua vui
 Tưởng cụ vẫn bơi dòng nước ngược
 Nào ngờ trở gió lại trôi xuôi.”

Nhà thơ Quang Dũng tác giả “Tây tiến”- một trong số ít bài thơ hay nhất thế kỷ, năm 1957 phải đi chỉnh huấn trong vụ Nhân Văn Giai phẩm , từ đó ông sống rất nghèo ,lặng lẽ trong cương vị biên tập báo Văn Nghệ và sau là NXB Văn Học. Năm 1978, tôi cùng ăn cơm với ông tại nhà ăn tập thể  NXB Văn học, Quang Dũng cao to nên ăn rất khỏe lâu lâu lại thấy ông đứng lên đi xin thêm cơm. Bà Gái cấp dưỡng lúc đầu còn cho thêm cơm, sau chỉ cho … miếng cháy. Xuân Sách viết chân dung ông với lời lẽ xót thương và mến phục :
““Sông Mã xa rồi tây tiến ơi...”
 Về làm xiếc khỉ với đời thôi
 Nhà đồi một nóc chênh vênh lắm
 Sống tạm cho qua một kiếp người.
 “Áo sờn thay chiếu anh về đất”
 Mây đầu ô trắng, Ba Vì xanh
 Gửi hồn theo mộng về tây tiến
 Sông Mã gầm lên khúc độc hành.

Nữ thi sĩ Anh Thơ (1921), được giải thưởng của Tự Lực Văn đoàn năm 1939 khi mới 18 tuổi, tác giả tập “ Bức tranh quê” (1941) . Đi cách mạng năm 1945 trở thành cán bộ phụ nữ và làm thơ cách mạng, đại loại như :         
CON ĐÃ VỀ NƠI BÁC Ở NGÀY XƯA
 Bác về, mời cụ “Các Mác’’ về, trên núi đá
 Trong cả lòng hang, Bác tạc tượng người.
 Như tạc niềm tin cho con cháu đời đời
 Từ thẳm rừng sâu ngời lên chủ nghĩa.

Bởi thế, Xuân Sách có vẻ tiếc cho bà :
Ấy bức tranh quê đẹp một thời
 Má hồng đến quá nửa pha phôi
 Bên sông vải chín mùa tu hú
 Khắc khoải kêu chi suốt một đời.

 Nhà văn Vũ Trọng Phụng, tiểu thuyết gia vào loại hàng đầu ở Việt Nam nhưng số phận tác phẩm của ông thật bi thảm. Năm 1957, ông Trương Tửu và Trần Thiếu Bảo (nhà in Minh Đức) tổ chức giỗ Vũ Trọng Phụng và tái bản “Số đỏ”. Có kẻ ỏn thót với Ủy viên Bộ chính trị Hoàng Văn Hoan là Vũ Trọng Phụng viết bài nói xấu ông ký ga , không may bố ông  “lãnh đạo cao cấp” này lại cũng làm nghề đó. Thế là một chiến dịch  triệt hạ Vũ Trọng Phụng được phát động. Ông bị quy là đệ tử của Freud, rồi ai đó moi trong thư viện ra bài báo của ông “Nhân sự chia rẽ giữa đệ tứ và đệ tam quốc tế, ta thử ngó lại cuộc cách mệnh cộng sản ở Nga từ lúc khỏi thủy cho đến ngày nay" in trên Đông Dương tạp chí số ra ngày 25/9/ 1937, ông bị quy là phần tử Trotskít. Từ đó Vũ Trọng Phụng coi như bị “khai trừ” khỏi văn đàn. Sau này khi tôi về NXB Văn Học, nhà phê bình văn học , Giám đốc Như Phong rỉ tai tôi :” Trong cuộc họp phê phán Vũ Trọng Phụng ở Thái Hà ấp toàn những nhà văn hàng đầu mà không một thằng nào dám mở mồm bênh Vũ Trọng Phụng lấy một câu…”. Mãi tới thời kỳ đổi mới, ông Lý Hải Châu, GĐ NXB Văn Học mới lần lượt tái bản tác phẩm của Vú Trọng Phụng. Khắc họa chân dung ông, Xuân Sách đầy lòng cảm phục :
“Đã đi qua một thời Giông tố,
Qua một thời “cơm thầy cơm cô”
Còn để lại những thằng “Xuân tóc đỏ”
Vẫn nghênh ngang cho đến tận bây giờ”
Nhà văn Nam Cao , cha đẻ của Thị Nở, Chí Phèo, cán bộ cách mạng, từng phụ trách báo Cứu Quốc, hy sinh năm 1951 trên đường công tác thuế nông nghiệp ở khu III.Giả dụ ông còn sống như các nhà văn cùng thời khác , không hiểu có còn đứng vững trên lập trường cách mạng trong cơn “tai biến” “ Nhân Văn Giai Phẩm” như Nguyễn Huy Tưởng, Nguyễn Đình Thi, Tô Hoài…không ? Xuân Sách viết về ông đầy ưu ái :
“Em còn đôi mắt ngây thơ
 Sống mòn mà vẫn đợi chờ tương lai
 Thương cho thị Nở ngày nay
 Kiếm không đủ rượu làm say Chí Phèo!

Nhà thơ, kịch tác gia Thế Lữ , tác giả của “Mấy vần thơ” (1935) trong có những bài nổi tiếng : Nhớ rừng, Tiếng trúc tuyệt vời, Tiếng sáo Thiên Thai, Vẻ đẹp thoáng qua, Bên sông đưa khách, Cây đàn muôn điệu và Giây phút chạnh lòng. Năm 1936, hoạt động kịch với Ban kịch Tinh Hoa, ban kịch Thế Lữ . Sau năm 1947, ông tham gia kháng chiến, năm 1957 được bầu làm Chủ tịch Hội nghệ sĩ sân khấu Việt Nam, hầu như không viết gì .
Xuân Sách tiếc cho ông đã quá sớm “về vườn bách thú”:
“ Với tiếng sáo Thiên Thai dìu dặt
Mở ra dòng thơ mới cho đời
Bỏ rừng già về vườn bách thú
Con hổ buồn lặng lẽ trút tàn hơi “

Nhà văn Bùi Hiển, nổi tiếng với truyện ngắn “Nằm vạ “ (1940), nhưng sau đó tham gia cách mạng quá sớm, không viết được gì nhiều, nổi bật là tập “Trong gió cát”. Năm 1958, ông viết truyện ngắn “Ngày công đầu tiên của cu Tí” để cổ vũ cho phong trào hợp tác xã. Truyện ngắn này được sử dụng trong giáo trình văn học phổ thông tại miền Bắc và cả nước Việt Nam trong nhiều năm. Những năm 1945-1960 ông là Chủ tịch Hội văn nghệ Nghệ An, sau đó suốt trong nhiều năm , ông công tác trong Hội nhà văn VN.Xuân Sách giễu cợt :
“ Sinh ra “ trong gió cát”
Đất Nghệ An khô cằn
Bao nhiêu năm “nằm vạ”
Trước cửa hội Nhà văn”

Nhà văn Nguyễn Huy Tưởng tham gia cách mạng từ năm 1930, đại biểu quốc hội khóa 1, người sống mãi với…Hội nhà văn, sau cách mạng viết tiểu thuyết “Truyện anh Lục”,“Bốn năm sau”, “Sống mãi với Thủ đô” , vở kịch “ Lũy Hoa”…Xuân Sách khắc họa chân dung ông :
“ Anh chẳng còn “sống mãi
 Với Thủ đô” Lũy hoa
Để Những người ở lại
Bốn năm sau khóc òa…”

Trong các nhà văn “tiền chiến” đi theo cách mạng, người bị Xuân Sách “giễu cợt sâu cay" nhất có lẽ là nhà văn Kim Lân. Trước cách mạng, từ năm 1941, Kim Lân đã nổi tiếng về truyện ngắn “vợ nhặt”. Ông viết không nhiều, sau cách mạng ông viết “Làng” về nông thôn Việt Nam thời kháng chiến chống Pháp, tuy nhiên, hai truyện “Ông lão hàng xóm” (1955) và “Con chó xấu xí” (1962) bị phê phán phi hiện thực xã hội chủ nghĩa .
“Nên danh nên giá ở làng
 Chết vì ông lão bên hàng xóm kia
 Làm thân con chó xá gì
 Phận đành xấu xí cũng vì miếng ăn.”

     (còn nữa)


11 nhận xét:

  1. Kinh gui Nha Van Nhat Tuan .
    Tai sao " Ke Sy " nuoc Nam minh hen kem qua vay nhi?
    Oi Nuoc Viet than yeu cua toi .
    " Sy khi rut re ga thay cao,
    Van truong lieu linh dam an xoi."
    Tu Xuong
    Chang trach dan nguoi ta van bao .
    " Nha van noi lao, nha bao noi phet,"
    Hoi cac Duc Van sy-nhung ke tu cho la nguoi lap ngon,co thay xau ho khong ?chinh cac ngai da dau doc bau khong khi XH VN,hay ho gi ma boi " Dong rac cu "ra ma ngui .
    Mong cac ngai hay song " Sao duoc ra cho cai giong nguoi !de thien ha nho .Tr.D

    Trả lờiXóa
  2. Thưa bác Nặc danh ,
    Lại đành phải mượn lời nhà phê bình Hoàng Ngọc Hiến để "an ủi" bác : " Ấy cái nước ta nó thế đấy..."

    Trả lờiXóa
  3. Thua Nha van Nhat Tuan .
    Toi da doc qua Tieu su blogger cua anh ,buon qua !
    De nghi Nha van ,ve que quan lang ,xa thi anh de nguyen ,con ten nuoc " U ti Quoc " xin anh doi lai la nuoc Dai Ngu cho dung " nghia " Lich su !
    Ong Hoang ngoc Hien thi chet roi.
    Nhung nguoi con lai du con song[ hay chet ] thi ong Xuan Sach cung " ban " chet het roi.
    " Uyen Minh khu hau vo tri ky "
    Sau [ Dao } Uyen Minh roi thi con ai tri ky nua khong anh ?

    Trả lờiXóa
  4. Thưa bác Nặc Danh,
    Tôi mà đổi tên nước thành Đại Ngu thì ăn gạch củ đậu ngay.
    Thời nay chẳng có ai "quy khứ lai từ" như ô Đào Uyên Minh, nhưng tri kỷ thì có thể có đấy ạ...đó là ông "Nặc Danh" chăng...

    Trả lờiXóa
  5. GIẢI MÃ CHÂN DUNG

    KHÚC MỞ ĐẦU

    Một ngày tháng 4 năm 1992 tôi nhận điện từ Chi nhánh nhà xuất bản Văn học ở Sài Gòn : “Sách đã ra lò.Lên ngay!”
    Từ khi cầm bút ,các tác phẩm ra lò của tôi chưa đến nỗi nhiều nhưng cũng đủ làm nguội cái cảm giác hồi hộp sung sướng thuở ban đầu.Lần này thì khác, đứa con tinh thần của tôi là tập thơ CHÂN DUNG NHÀ VĂN.Hành trình của nó dài đến 30 năm.Ba mươi năm ấy biết bao nhiêu chuyện.
    Bài thơ chân dung đầu tiên tôi viết năm 1962 trên vỏ bao thuốc lá Tam Đảo trong một buổi chỉnh huấn của Quân đội phê phán chủ nghĩa xét lại.Bài thơ thuộc dạng hiền lành vậy mà tức thì anh Nguyễn Khải nhận xét nghiêm túc: “Thằng này không đùa nữa rồi”
    Nhưng như cái nghiệp đã vận vào thân,không đùa thì còn biết làm gì?Các chân dung lần lượt xuống chiếu với nhiều cung bậc khác nhau.Có bài đùa một tí,có bài đùa dai,có bài xót xa đồng cảm,có bài nghẹn ngào uất ức,có bài “mỗi lời là một vận vào khó nghe”.Ra bài nào chuyền tay bài ấy,truyền khẩu mọi nơi mọi lúc, ở giờ nghỉ các cuộc họp, ở quán nước vỉa hè,cửa hàng bán bia hơi bánh tôm Hồ Tây,quán thịt chó Hàng Lược….và tất nhiên cũng được đặt trên bàn các cuộc họp của Ban thường vụ Hội nhà văn,Ban tuyên huấn trung ương,cơ quan Bảo vệ văn hóa văn nghệ.Tôi ngu ngơ như kẻ điếc không sợ súng,hay nói như Vương Trí Nhàn “Ông Sách bị quỷ ám”.Cũng có lúc bị bầm dập tôi cảm thấy cô đơn trơ trụi,cũng có lúc ngộ ra cái khoái cảm tuyệt vời trong sự sáng tạo,tôi lặng lẽ đi tới.Biết đâu “Dại chốn văn chương ấy dại khôn”
    Ba mươi năm sàng lọc được trăm bài.99 bài xưng tụng các anh các chị đồng nghiệp bài 100 tự vẽ mặt mình.
    Nhưng làm thế nào để in ra thành sách?Nhiều người góp ý cho tôi.Anh Phùng Quán nói : Thơ ông tuy truyền miệng truyền tay vẫn coi như “một sàng xó bếp” in ra mới được gọi là “một miếng giữa làng”.Có người khuyên không nên in ra mà để lưu truyền như một thứ văn học dân gian,có khi tạo nên một dòng thơ như dòng thơ Bút tre vậy,tạo việc làm cho các nhà sưu tầm khảo cứu hậu thế.Có người cảnh cáo,từ truyền khẩu mà in ra giấy trắng mực đen của lọai thơ “độc hại” này là một khỏang cách “chết người”,trăm năm bia đá,nghìn năm bia miệng…đâu phải chuyện chơi.
    Tôi ghi nhận những lời khuyên ấy.Tôi nhớ lại chuyện năm 1978 khi đi học ở Học viện chính trị quân đội.Trước ngày khai giảng các học viên nêu những thắc mắc chính của mình.Phần lớn ý kiến là chưa hiểu quan điểm “Làm chủ tập thể”.Tôi chú ý đến một học viên,anh là chính ủy một sư đòan nổi tiếng nhiều chiến tích,anh nhận thức: “Đời là bể khổ”.
    Khi hết khóa học anh nói: Tôi cám ơn các đồng chí đã góp ý về nhận thức của tôi.Có đồng chí nói đó là một nhân sinh quan yếm thế,không phù hợp với cách mạng.Một tư tưởng kỳ quặc với một Chính ủy,là phần tiêu cực trong giáo lý nhà Phật…Tôi thành khẩn tiếp thu,nhưng với riêng tôi cho đến lúc này tôi vẫn đinh ninh “Đời là bể khổ”.
    Còn tôi cũng đinh ninh rằng phải in được tập thơ chân dung.Một việc cực khó.Phải thông qua một Nhà xuất bản với những luật lệ hiện hành.Mà các ông Giám đốc XB và các Tổng biên tập các báo đã có nhiều bài học chua cay khi in một cuốn sách, đăng một bài báo có “vấn đề” mà cơ cực ở chỗ những vấn đề ấy có khi chỉ là ý kiến của một số người,không được tổ chức công khai bàn luận rộng rãi.Lỗi nhẹ thì “kiểm điểm nghiêm khắc”,nặng thì các vị Giám, Tổng lặng lẽ cắp cặp đi chơi chỗ khác.
    (còn tiếp)

    Trả lờiXóa
  6. Một lần tôi đi dự buổi tổng duyệt một vở kịch.Khán giả là một số bạn bè của tác giả,một số phóng viên văn hóa văn nghệ của báo,các vị có chức trách phê duyệt.Quan trọng hơn cả là một vị lãnh đạo bậc cao. Ông không phải là người phụ trách văn nghệ mà là lãnh đạo lĩnh vực mà nội dung vở kịch đề cập.Vị này vốn xuề xòa không quan cách.Tác giả rất mừng khi thấy ông đến dự.Một việc bất ngờ xảy ra,nửa chừng vở diễn vị này cùng người bảo vệ lặng lẽ ra về.Tác giả hết hồn,thế là xong chỉ vài hôm nữa là báo chí sẽ “hỏi thăm sức khỏe” tác giả và vở kịch.May mà ông cũng là loại “Vua biết mặt chúa biết tên”.Ngay sáng hôm sau ông đến nhà riêng vị lãnh đạo để thỉnh thị.Cấp trên cười :
    -Làm gì có chuyện mình bỏ về vì vở kịch có vấn đề.Mình chưa xem hết nên không có ý kiến tổng kết.Cái cô đóng vai nông dân diễn vui ra phết. Ông về họp lấy ý kiến anh em rồi nâng tầm tác phẩm lên là được.Mình phải về ngang chừng vì cái bệnh của mình nó trở chứng.Yên tâm đi nhà văn phải chịu trách nhiệm về tác phẩm của mình,cố nhất là không sai lạc về chính trị là được.Thế nhá.
    Vậy thì tác phẩm của tôi hay dở chưa biết nhưng chắc chắn là có “vấn đề”làm sao tìm được một ông Giám đốc XB dám chịu trách nhiệm với mình.
    Mấy anh em văn nghệ Vũng Tàu thường hỏi tôi :–Anh vẫn định in chân dung chứ?liệu bao giờ thì in được?Một lần tôi buột miệng : Năm 92 in được.
    Tôi nói vậy vì thường nhẩm tính,năm 30 tuổi bắt đầu viết,năm 60 tuổi in ra là vừa đẹp đúng lúc về hưu.Vậy mà sau này có nhà văn nói tôi cố ý in sách vào năm kỷ niệm Hội nhà văn 35 tuổi là có dụng ý xấu.Thật oan uổng,tôi hơi đâu mà để ý đến tuổi của Hội.Nói dại nếu sau này tập thơ của tôi lại được khen biết đâu ông ấy lại nói Xuân Sách rất có ý thức khi in sách của mình đúng dịp Hội ta ba mươi lăm xuân.
    Cuối năm 1991 anh Hòang Lại Giang lúc đó là Trưởng chi nhánh nhà xuất bản Văn học ở Sài Gòn xuống gặp tôi :
    -Tôi đến là để bàn với ông về việc in thơ chân dung, ông đồng ý không?
    Ông Hoàng vừa nói vừa cười.
    - Thôi đi đừng đùa,làm tôi tổn thọ
    - Nghiêm chỉnh đấy,không chỉ ý kiến của riêng tôi mà đã được Giám đốc đồng tình.Chuyện không dễ nhưng ông thử tính xem,tôi biết ông máu in,chúng tôi cũng liều…thân với ông,không chớp lấy thời cơ này thì hỏng,bây giờ là thời điểm văn nghệ được “cởi trói”
    Tôi vỗ mạnh vào bàn tay Hòang Lại Giang :
    -“Tiên sư Tào Tháo” chúng ta làm.
    Việc đầu tiên là tôi nộp bản thảo để gửi ra Hà Nội duyệt,chợt lóe lên một ý nghĩ tôi nói :
    -Gửi ra Hà Nội dù ông Lữ Huy Nguyên ngồi trong phòng riêng đóng kín cửa mà đọc cũng không ổn, ông ấy sẽ thấy cả những ánh mắt xuyên tường nhìn vào,khiếp lắm.Hay là chúng ta mời ông ấy vào trong này như chuyến đi nghỉ mát Vũng Tàu, ông ấy gật đầu là xong.
    (còn nữa)

    Trả lờiXóa
  7. Hòang Lại Giang đồng ý:
    -Ông có lý,Tôi về Sài Gòn thực hiện ngay
    Hôm sau Giang gọi điện với giọng hồ hởi :
    -Lữ Huy Nguyên đồng ý và hứa sẽ thu xếp vào sớm.
    Những năm ở Hà Nội tôi có quen biết anh Lữ Huy Nguyên.Anh lành tính,làm việc cẩn trọng chu đáo.Nhà Xuất bản Văn học do anh làm Giám đốc có uy tín lớn.Ra được sách không chỉ đúng mà hay,có nhiều phát hiện đổi mới.Nhà văn cỡ tầm tầm như tôi mà có sách được in ở Văn học là hãnh diện lắm.Trong những lần gặp anh Nguyên chưa bao giờ tôi đả động đến thơ chân dung.Nhưng tôi biết anh không thờ ơ với những bài thơ “tai tiếng” ấy và anh lại càng biết nếu in nó ra thì sẽ thế nào.Tôi còn biết cấp trên rất chú ý đến tài đức của anh và việc cất nhắc anh lên bậc cao hơn là chuyện có thực và rất gần.
    Khỏang một tuần sau anh Nguyên và anh Giang đã có mặt ở nhà tôi.Sau buổi chiều dạo quanh thành phố,buổi tối chúng tôi làm việc.Tôi mời Lữ Huy Nguyên ra bờ biển ngồi trên chiếc ghế đá dưới ngọn đèn sáng,chúng tôi thông qua từng bài thơ một và trao đổi một số ý kiến ban đầu.Trong khung cảnh trời cao biển rộng chúng tôi chẳng e ngại điều gì bộc lộ hết những ý nghĩ của mình,thỉnh thỏang còn xen vào những chuyện đời chuyện người,và không thiếu những tràng cười thú vị.
    Sáng hôm sau thêm anh Hoàng Lại Giang chúng tôi bàn bạc cụ thể tóm tắt như sau.Anh Nguyên đề nghị bỏ hai bài,không gọi là để lại,một bài viết về nhà thơ Sóng Hồng.Lý lẽ của anh Nguyên là bài này chưa đến tầm tác giả,chưa đến tầm của đối tượng.Bài thứ hai viết về một nhà phê bình,bài này hay,(lời anh Nguyên) nhưng đụng vào ông này gay lắm, ông ấy sẽ dồn tôi và anh đến cùng,nhưng cũng chẳng sao,nhưng đáng sợ là ông ấy đủ khả năng làm cho tập thơ có in xong cũng phải đắp chiếu nằm đấy. Ông ấy là một cây lý luận hàng đầu của Đảng về Văn hóa văn nghệ,như tôi biết,ngòai danh xưng “Nhà” ông còn một danh xưng cao hơn gọi tắt là “Trung ủy” dù chỉ là dự khuyết suốt hai khóa.Anh em văn nghệ thường thì thầm với nhau đó là một cây quan điểm lập trường,một tay bảo hoàng hơn vua.Ngòai ra còn sửa hai chữ ở hai bài khác.Tôi chấp nhận dù hơi tiếc,và điều luôn hai bài khác ngồi ghế dự bị vào sân cỏ.
    ........

    Trả lờiXóa
  8. PS : Đây là một phần của "Giải mã chân dung"như nhà văn Xuân Sách nói với tôi : "Đóng thêm khung cho những bức tranh chân dung".Mong sao một ngày nào đó những tác phẩm của ông lại được xuất bản,nhất là những chân dung tiếp theo (khoảng hơn 200 vị)

    Trả lờiXóa
  9. Thua Nha van Nhat Tuan ,xin phep anh " lam ban " ve LS doi chut.
    Dai Ngu la ten nuoc VN cu thoi nha HO [1400-1407] ,khoi dau la HO QUY LY .
    Ong HO nay la nguoi Chiet giang ben Tau,nhieu doi
    sang VN lam an,khi tiem ngoi nha Tran,thi tu cho minh la con chau Ngu Thuan,tung duoc Nha Chu phong cho dat Tran,con goi la Ho Cong.
    Theo Bach khoa thu wikipedia " Ho quy Ly " thi Dai Ngu la "su yen vui va hoa binh " chu khong phai la ngu si dot nat.
    Tiec thay , Trieu dai HO nay tuy quan dong,dong coc sat phong thu khap bo bien va cac con song Cai VN,vu khi tot [ nhu tu che dai bac noi tieng khu vuc va TQ ], tau thuyen hang ngan chiec khong thua kem gi lau thuyen ben Tau ,chi vi MAT LONG DAN ,
    va " CHINH SU PHIEN HA "
    nen sau nay da that bai tham hai truoc quan XL Minh Trung quoc .
    Nuoc Dai Ngu mat 20 nam thuoc Minh bi doi ten la Quan Giao chi.May nho co Le Loi moi khoi phuc lai va doi ten nuoc la nuoc Dai Viet.
    Vay nen moi thua voi anh la thay ten quoc hieu " Dai Ngu " la thien y mot nuoc VN yen vui va hoa binh thoi,chu that toi khong nhu cai ten " U ti Quoc " cua anh,nghe buon den chet !
    Va lai du ten nuoc VN minh la Dai Ngu, Dai Viet ,VNDCCH,Hay la CHXHCNVN gi di nua cung chi la cai ten thoi khong may quan trong bang cai thuc te la,mot dat nuoc ,co chinh phu trong sach,tren bao duoi nghe,loi noi di doi voi viec lam, XH cong bang dan chu ,moi la dieu Hanh Phuc cho moi nguoi.
    Trong khi tra du tuu hau,noi nang lung tung,co gi sai sot xin duoc anh luong thu .TR.D

    Trả lờiXóa
  10. Cảm ơn anh. Đổi tên vậy hay lắm. Chỉ sợ người ta chưa kịp hiểu hết ý nghĩa lịch sử của từ Đại NGu, đã đánh sập cái blog của tôi rồi...

    Trả lờiXóa
  11. Vang ,phai do anh Nhat Tuan a,
    CUA rieng con mot chut nay ,
    Chang cam cho vung lai day cho tan .
    Nhung nguoi lam van nghe thuong nang long va de cam xuc .
    Toi ton trong y kien cua anh,va chuc anh luon binh an !

    Trả lờiXóa