Ong dỗ dành gã cận vệ trở về phòng gã rồi quay sang vợ :
“ Bà đi lễ đền lễ phủ nhiều bà có
biết ông thầy pháp nào trừ tà trừ ma cho
thằng cận vệ không ?”
Bà Phu nhân ngẩn ra nghĩ ngợi rồi sầm
mặt :
“ Thầy thiếu gì ? Tôi bảo thằng lái
xe đón thì có lão đi liền. Có điều đón về vừa mất uy tín của ông vừa dễ lộ
chuyện thằng cận vệ bị ma ám lắm…”
Ong Sáu Thượng gật gù :
“ Bà nói phải. Thôi cứ để nó nằm
yên trong phòng nó. Tuyệt đối không cho đứa nào lai vãng , ốm chán phải bò
dậy…”
Vừa lúc đó một anh cảnh vệ chạy vào
báo có người phụ nữ muốn gặp bà Phu nhân. Bà cau có :
“ Con mẹ nào to gan dám tới thẳng
đây không qua văn phòng. Mày ra bảo tao đi vắng rồi ?”
Anh cảnh vệ vừa chạy đi, ông Sáu
Thượng kéo giật lại :
“ Mày có xem giấy tờ không ?”
Ong Sáu Thượng nhìn chứng minh nhân
dân của bà khách, giật nảy mình :
“ Mẹ con bé chết tìm tới đây rồi
kìa…”
Bà Phu nhân kinh ngạc, hỏi dồn :
“ Thật không ? Ong xem giấy kỹ chưa
? Nếu vậy phải ra chặn lại không nó nhìn thấy chiếc xe máy mini của con gái
nó dựng trong góc sân thì rách việc . Đã bảo thằng cận vệ chôn xong
xác con nhỏ thì phi tang cái xe đi ai ngờ lại bị ma ám thế ..”
Bà chạy vội theo chân cảnh vệ. Bà
mẹ cô hướng dẫn viên du lịch ngồi phòng
đợi ngoài trạm gác mặt đầy lo lắng và bồn chồn. Vừa nhác thấy bà Phu nhân, bà
đã đánh trống ngực thình thình, bao nhiêu can đảm tiêu tan
đâu hết, nỗi khiếp nhược cố hữu đứng trước bà lớn vợ quan nhất phẩm
triều đình trở lại. Vừa giáp mặt, bà Phu nhân đã cất giọng phủ đầu :
“ Chị tìm ai ?”
“ Dạ…thưa tôi là mẹ cháu Mai bạn của con trai bác…cậu
…cậu ..à cậu Hàm…”
Bà Phu nhân chối phắt :
“ Tôi có nghe cháu nói gì tới cô Mai cô Mận nào đâu.
Với cả ông nhà tôi nghiêm lắm , cấm không cho con cái quan hệ linh tinh, phức tạp …”
Với người khác và vào dịp khác hẳn bà vợ ông thành uỷ
đã nổi trận lôi đình, đốp chát lại cái lối trả lời kênh kiệu và khinh bạc đó. Nhưng nghĩ tới con
gái giờ không biết nơi đâu, bà đành cố nén giận , quỵ luỵ :
“ Dạ thưa bà chắc cậu nhà không nói đó thôi, thực ra
cậu đã tới nhà chúng tôi dùng cơm với cháu rồi đấy ạ…”
Bà Phu nhân lạnh lùng :
“ Chị nói vậy tôi cũng biết vậy, chứ cậu Hàm nhà tôi cứ
sau giờ làm việc là về thẳng nhà , không nhậu nhẹt, chơi bời mà cũng chẳng đàn
đúm với ai…”
“ Nhưng thưa bà cháu nó có nói với chúng tôi cậu Hàm có
mời nó tới nhà chơi…”
“ Tôi không biết…tôi không thấy nó nói gì? Mà chị muốn gặp tôi để làm gì
?”
Bà vợ ông thành uỷ khẩn khoản :
“ Thưa bà con gái tôi nó đi đâu suốt từ chiều hôm qua,
hỏi cơ quan không ai biết, bởi vậy tôi muốn bà. .. cho phép gặp cậu Hàm hỏi
cậu…có gặp cháu không ?”
Bà Phu nhân lắc đầu,
giọng tỉnh bơ :
“ Thằng Hàm nhà tôi đi Sàigòn mấy hôm nay làm thủ tục
du học nước ngoài rồi, nó đâu có ở nhà…”
Bà vợ ông thành uỷ thất vọng :
“ Vậy thôi xin phép bà, tôi cứ tưởng qua nay cậu vẫn
còn ở nhà…”
Bà vợ ông thành uỷ về rồi, bà Phu nhân quay vào với
chồng xuýt xoa :
“ May cho mình đưa thằng Hàm đi ngay , chứ để nó ở nhà,
thế nào con mẹ kia cũng lùng sục tìm bằng được rồi hỏi riết ngộ nhỡ con mình hớ
hênh tạo sơ hở cho nó nghi ngờ…”
Ong Sáu Thượng nhăn mặt :
“ Nghi ngờ thì chắc chắn rồi, có khi đã quả quyết thằng con mình bắt cóc con gái nó ấy chớ. Chỉ
có điều tuyệt đối không được sơ hở để nó
có bằng chứng kiện mình là được rồi…”
Bà Phu nhân chỉ tay về phía buồng của gã cận vệ :
“ Tôi lo nhất thằng này…giá nó tỉnh táo còn tin cậy
được , giờ nó bị ma ám, ăn nói lung tung sao kiểm soát được ?”
“ Hay cho nó một món
tiền rồi trả nó về quê nó ?”
Bà Phu nhân la lên :
“ Ay chớ, cho nó về mai kia lúc cao hứng nó phun ra hết
thì chết cả nhà…”
Ong Sáu Thượng gắt :
“ Bà nói cái gì nghe mà ghê ? Làm sao…chết cả nhà
được ? Tôi còn ngồi cái ghế này thì
không một thằng nào dám động tới . Công an, Viện kiểm sát, Toà án đều trong tay
tôi chứ ai ? Nói thật với bà thằng Hàm nó làm chết một người chứ vài ba người
cũng chẳng sao. Tôi cho tụi nó bịt hết đầu mối thì có Bao Công sống lại cũng bó
tay, đừng có hòng mò ra .”
Bà Phu nhân tươi mặt :
“ Vậy thì ông tìm cách …cắt hộ khẩu thằng cận vệ đi cho
đỡ hậu hoạ…”
Ong Sáu Thượng tròn mắt :
“ Bà nói dễ nghe thế ? Nó là tay chân thân cận cả chục
năm nay ?”
“ Nhưng bây giờ nó sinh chứng…Khiếp cái lúc nó thú tội với ông tôi nghe sởn gai ốc… Đời thủa nhà ai ngủ với xác chết bao
giờ . Âm khí của con kia nó ám vào người , mình không giải quyết sớm nhất định
thằng đó sẽ dở điên dở khùng, trước sau cũng phun hết chuyện nhà này ra…”
Ong Sáu Thượng trầm ngâm :
“ Vậy bà tính giải quyết cách nào ?”
Bà Phu nhân hạ một câu xanh rờn :
“ Cho nó một mũi tiêm là gọn nhẹ nhất. Sau đó mình cứ
báo thằng này chết vì trúng gió, nó là
người trong nhà mình cố nội thằng nào dám lập biên bản với khám nghiệm tử thi
?”
Ông Sáu Thượng im lặng. Bà Phu nhân
hiểu ông đã đồng ý, bà cứ thế lập kế hoạch . Tuy thế ông vẫn buông một tiếng
thở dài não nuột :
“ Tôi đã hứa với mẹ nó cho nó về Hà
Nội đi học, giờ biết ăn nói sao ?”
Bà Phu nhân trề môi :
“ Ông cứ lo hão. Cho nó món tiền là
xong chứ gì.”
Ba ngày sau bà vợ ông thành uỷ sau
khi đã tìm hết mọi nơi vẫn không ra mảy may tông tích con gái, sốt ruột quá đành quay lại nhà ông Sáu
Thượng. Bà bỗng trố mắt nhìn một chiếc xe tang theo sau vài ba người từ trong
nhà quan đi ra. Đám ma có vẻ lén lút,
vội vã làm bà nhói tim kinh hoàng. Bà
chạy vội lại gần chiếc quan tài phủ vải
điều trên có bát cơm , quả trứng. Bà nhẹ cả người, ảnh người chết không phải chụp con gái bà mà
một thanh niên lạ hoắc nào đó, tất nhiên không phải thằng cằm bạnh con trai ông
cán bộ cao cấp. Bà vừa chạy lại định hỏi người đàn bà đi gần xe tang, bất ngờ
một gã cắt tóc đầu đinh xô tới thô bạo gạt ra . Bà chưa kịp hiểu có chuyện gì,
chiếc xe tang đã ra khỏi cổng , hai chiếc xe con nối theo sau và tất cả tăng
tốc chạy nhanh trên phố. Anh cảnh vệ bữa trước nhận ra bà chạy tới :
“ Bà lại muốn gặp bà Sáu Thượng à ?
Không được đâu, bà ấy vừa đi đưa đám rồi…”
Bà chưa kịp hỏi, gã đầu đinh lúc
nãy đã chạy tới quát anh cảnh vệ vào nhà
và đẩy bà xa khỏi cổng. Bà trừng mắt :
“ Anh có quyền gì đuổi tôi ? “
Gã đầu đinh hằm hè :
“ Đây là khu vực bảo vệ đặc biệt .
Tốt hơn hết mời bà đi cho và đừng có lảng vảng ở đây…không nghe thì ăn đòn
đấy…”
Bà vợ ông thành uỷ hiểu rằng gã
không nói chơi. Vẻ mặt của gã làm tiêu tan ý định cứ xông thẳng vào biệt thự
tìm con gái . Bà đành lếch thếch đi bộ trên vỉa hè tránh xa cái khu vực bảo vệ
đặc biệt kia đi. Một chiếc xe taxi chạy qua, bà vẫy lại. Ngồi trên xe rồi bà
cũng chưa biết đi đâu. Bà phảy tay bảo lái xe :” Anh cứ chạy vòng vòng mấy phố
cho tôi…”. Bà ngồi ghế trước mở to mắt nhìn hai bên phố. Một cô gái chạy xe
mini từ phía sau vượt lên trước làm nhói tim bà. Không, không phải “nó”. Cả cái cô có mái tóc ngắn đứng trước cửa hàng
thời trang kia hao hao giống nhưng cũng không phải “nó”. Giờ này con đang ở đâu
? Đứa con gái yêu mến duy nhất của bà ? Nếu nó có mệnh hệ nào, bà sống sao được
? Nước mắt bà ràn rụa làm anh lái taxi
tròn mắt ngạc nhiên. Anh nín lặng không dám hỏi và sau khi đã vòng vòng gần hết
các phố quanh bờ hồ Hoàn Kiếm, anh đánh bạo lên tiếng :
“ Thưa bà…bà cần đi đâu ạ ?”
Bà vợ ông thành uỷ như nói mớ :
“ Đi đâu cũng được. Nơi nào có con
gái tôi thì anh đưa tôi đến…”
“ Dạ…thế cô ấy ở đâu ?”
“ Tôi không biết…tôi không biết…nó
đi đâu mất từ 5 ngày nay rồi…”
Anh taxi tỏ vẻ hiểu biết :
“ Thời bây giờ các cô gái bỏ nhà đi
bụi đời nhiều lắm . Có khi bố mẹ từ chối không cho tiền, hoặc không cho mua xe
máy , điện thoại di động loại xịn thế là giận bố mẹ bỏ nhà đi luôn. Nhưng bà
yên tâm, mấy cô chỉ đi giỏi lắm là nửa tháng , hết tiền phải mò về thôi …”
Bà vợ ông thành uỷ lắc đầu :
“ Không phải, con gái tôi không
thuộc loại đó…nó bị bắt cóc sao đó chứ nó không bao giờ bỏ bố mẹ đi bụi đời…”
“ Nếu bị bắt cóc thì chỉ vài giờ
sau là bà nhận được điện thoại yêu cầu giao tiền rồi. “
Bà vợ ông thành uỷ ngớ người :
“ Cậu nói đúng nếu nó bị bắt cóc
thì chậm nhất là 24 giờ sau đã có điện thoại
gọi về đòi nộp tiền rồi. “
Anh taxi đắc chí :
“ Đúng thế, vậy nên bà cứ yên trí ở nhà chờ , thể nào cô
ấy cũng về, khỏi đi tìm vòng vòng thế
này, tốn công vô ích…”
Bà vợ ông thành uỷ như nghe ra, cho
xe chạy thêm vài phố nữa rồi quay về nhà. Bà bấm chuông, ông chồng mở cửa hỏi
tới tấp :
“ Bà đi đâu từ sáng tôi điện hoài
không thấy ?”
“ Tôi đi có mang điện thoại theo
đâu ? Mà ông tìm tôi có việc gì ? Có tin mới không ?”
Ong không trả lời, lôi tay bà vào
phòng ngủ đóng chặt cửa lại thì thào :
“ Tôi muốn gặp bà ngay hỏi ý kiến.
Tôi mới nhận được tin từ bên công an. Họ
đã tới Công ty du lịch để điều tra . Có
người nhìn thấy buổi chiều hôm đó tan sở con mình nó đi với thằng Hàm con ông Sáu Thượng…”
Bà vợ hoảng sợ :
“ Có đúng không ? Sao mẹ nó bảo nó
đi Saigòn xin du học từ mấy hôm trước .“
“ Tin sao được mồm mẹ nó. Mụ ta
phải bênh con chứ ?”
Bà vợ ôm mặt bật khóc :
“ Nếu đi với thằng đó đến hôm nay
chưa có tin tức gì thì con mình nguy rồi…”
(còn tiếp)

Trả lờiXóaKhiếp quá,............................. đọc đến đoạn thủ tiêu xác chết tự nhiên lien tưởng đến chuyện cát tường và chị Huyền.
Không biết bác NT có học khóa " ngoại cảm" nào không mà viết như thật vậy. Hãi quá bác ạ..............