( tiếp theo)
May cho nó cô gái ra sức can ngăn
nên mới thoát, về tới nhà lại bị ông bố biết chuyện lôi ra đánh một trận thừa
sống thiếu chết. Từ đó nó tịt luôn chuyện trai gái, lớn lên như con gà thiến vậy,
ám ảnh trận đòn bên bờ suối làm nó kinh sợ đàn bà, nhất khi ăn mặc hở hang. Ong
Sáu Thượng hiểu được căn bệnh thầm kín đó nên lại càng quý nó . Vậy tốt lắm,
con người dễ sai lầm, dễ phân tán tư tưởng thiếu an tâm công tác chung quy cũng
vì “cái đó”. Ở đời, giết nhau, táng gia bại sản, đút tay vô còng số tám có khi
cũng vì giành nhau cái “cửa mình” chứ
chẳng phải “cửa quan” đó. Thằng khỉ đột không có nhu cầu đó, chỉ nhăm nhăm công việc, toàn tâm
toàn ý hoàn thành nhiệm vụ , vậy chẳng tốt sao ?
Tuy nhiên, lúc này khi kéo tấm chăn
khỏi xác cô gái , thằng khỉ đột bỗng tối tăm
mặt mày vì cái hình ảnh ưỡn ra trên giường sờ sờ trước mắt. Rất có thể
nếu là cơ thể người con gái còn sống , nó
sẽ rất kinh hãi quay mặt đi hoặc lủi ra chỗ khác. Cái tai hoạ thủa nhỏ hằn sâu
trong tiềm thức đến mức sự loã thể của đàn bà là dấu hiệu tai ương phải tránh
xa. Tuy nhiên cái loã thể đang phơi bầy trên giường kia lại là của một người
con gái…đã chết. Hình ảnh đó hoàn toàn không giống hình ảnh cô gái trần truồng
đuổi theo cái váy đang trôi trên dòng nước thủa nó mới lên mười. Nó đứng ngây
ra và cặp mắt cứ như bị hút vào cái mảng đen lấp ló sau một nét lượn rất cong
của làn da trắng ngần. Có cái gì ở đó làm nó chợt tối tăm cả mặt
mày. Trống ngực nó nổi lên thình thịch còn hơn trống hộ đê, chân tay run bần
bật, cổ họng tắc nghẽn, miệng khô đắng và trong những mạch máu của nó có cả
ngàn con ve sầu đang cất tiếng kêu râm ran. Chưa bao giờ nó lâm vào tình trạng
kỳ lạ như lúc này, ngay cả ngày xưa còn nhỏ trố mắt nhìn cô gái trần truồng
chạy theo dòng suối. Cái hình ảnh xưa xa xôi, mờ nhạt và bị khuất lấp gấp cả
trăm lần cái hình ảnh đang hiển hiện trước mắt nó . Thế rồi cái quả bom nó
tưởng nó nằm trong hộp sắt đào được dưới hố hoá ra nằm ngay trong lòng nó. Sức nóng bên trong cứ
tăng,tăng mãi và quả bom nổ chậm ấy bùng nổ khiến xương cốt trong người nó vỡ toang,
những bắp thịt bị xé nát, một cảm giác rất mới mẻ, rất lạ lẫm cứ ngùn ngụt bốc
lên làm thân xác nó oằn èo như sợi tóc bị hơ trên ngọn lửa. Dường như không
chịu nổi sức nặng của cảm xúc đang bùng phát, nó lảo đảo và ngã xuống những
vồng sóng trắng nhễ nhại. Nó bỗng như
người phát cuồng. Nó vùng vẫy, vò xé, cắn cấu
cái vật thể vô tri với khí thế dũng mãnh không thua gì hiệp sĩ Đông
Kisốt ngày xưa đấu nhau với cối xay gió.
Trong lúc này bà Phu nhân đang trên
phòng với chồng , không hề hay biết
những gì xảy ra với thàng cận vệ. Bà đinh ninh một khi đã sai nó chôn
xác cô gái thì trời sập nó cũng làm xong . Từ ngày ông Thượng lôi nó từ trên
núi cao về với gia đình, nó chẳng luôn luôn được giáo dục tinh thần “nhiệm vụ
nào cũng hoàn thành” kia mà. Bởi vậy bà rất yên tâm ngồi bên chồng canh giấc
ngủ cho ông khỏi những mộng mị mà chẳng hiểu sao từ lúc xuống coi xác con bé
ông cứ khăng khăng nó sẽ tìm tới bóp cổ ông trong chiêm bao y như thằng Dĩ , bí
thư đảng uỷ xã ngày xưa bị ông hại chết . Ong thều thào với bà :
“ Này bà ơi, bà có tin người ta có
linh hồn sau khi chết không ?”
Bà Phu nhân gắt :
“ Vớ vẩn, làm gì ra chuyện đó. Ong
là trùm sò về chủ nghĩa duy vật biện chứng
và mácxít lêninnít mà lại tin có
ma ? Thôi nhắm mắt ngủ đi, mọi chuyện sẽ qua hết, chẳng có ma quái gì đâu ?”
Ong ngoan ngoãn nghe theo bà nhắm
mắt lại. Bà tắt đèn, vừa dợm chân bước khỏi phòng , ông đã mở choàng mắt ra hốt
hoảng :
“ Bà bảo không có ma, vậy sao tôi lại nằm mơ thấy thằng Dĩ hiện về bóp
cổ ?”
“ Thì chẳng qua ông mệt, lại căng
thẳng thần kinh thần hồn nát thần tính mới tưởng tượng ra thế…”
“ Không phải tưởng tượng , tôi nhìn
thấy rõ ràng . Này tôi còn thấy cả cái sắc cốt
ngày xưa thằng Dĩ nó vẫn đeo mỗi khi về họp hội nghị mở rộng tỉnh uỷ nữa
đấy…”
“ Ong khéo tưởng tượng…thôi nhắm mắt ngủ đi…”
Nhưng ông Sáu Thượng không nhắm mắt
được , đôi mắt cứ đăm đăm như nhìn vào vô cực. Rồi bất chợt ông nói :
“ Bà con nhớ thằng Thít không ?
Thằng Thít gác chợ ngày xưa quê mình đó…”
Bà Phu nhân gật đầu :
“ Thằng Cu Thít chứ gì, cái thằng
ông chỉ thị cho Đội cải cách phải bắt rễ vào nó ngay từ hồi chỉnh đốn tổ chức
ấy chứ gì ?”
“ Đúng đúng thằng đó đấy…”
Bà Phu nhân ngạc nhiên :
“ Thằng đó làm sao kìa ?”
Ong cán bộ cao cấp run giọng :
“ Thằng đó sau bị gió máy thế nào
chết méo cả mồm ra đó. Dân làng bảo nó bị quả báo tố oan cho lão Dĩ nên bị trời phạt…”
Bà Phu nhân gạt đi :
“ Trời đất đâu ra, nó bị động kinh
lên cơn co giật ở mồm đấy thôi. Mà sao
quay đi quay lại ông cứ giở ba
cái chuyện đó ra làm gì , thôi nhắm mắt ngủ
đi để tôi xuống coi thằng lính của ông chôn xác con bé ra sao ?”
Bà tắt đèn cho ông ngủ rồi khép cửa
xuống nhà dưới. Vừa tới cửa phòng bà bỗng đứng sững lại nghe tiếng thở hồng hộc
từ bên trong vọng ra. Bà kinh ngạc ghé sát
tai vào cánh cửa lắng nghe. Lúc này hoà với tiếng thở có cả tiếng giường
đu đưa cót két. Chuyện gì thế ? Bà đập
cửa ầm ầm và rối rít gọi . Bên trong chợt im bặt , có tiếng khua lục cục rồi thằng
cận vệ mặt tái mét, đầm đìa mồ hồi hiện ra ở khe cửa . Bà không thể hiểu được
chuyện gì đang xảy ra , chỉ giương mắt
nhìn, hỏi dồn dập :
“ Mày sao…mày sao thế ?”
Thằng khỉ đột như chưa ra khỏi cơn
mê điên , gầm gừ trong miệng :
“ Không…không sao ? “
“ Mày xong chưa ? Mà mày vật lộn
với ai trong đó ?”
Nó cận vệ bỗng nổi cáu :
“ Có ai đâu mà vật lộn ? Thím đi
đi. Khi nào xong tôi sẽ lên báo thím biết…”
Nói xong nó đóng sầm cửa trước mặt
bà Phu nhân. Thật là không thể tưởng tượng nổi tên lính Thổ này hàng ngày vẫn
hiền lành sao bỗng dưng hung dữ như chó điên vậy. Có chuyện gì vậy ? Bà đành quay lên phòng tới bên ông. Hoá ra
ông vẫn không sao ngủ được, nhìn thấy bà ông mừng rỡ :
“ May quá, bà lên ngồi với tôi đi,
không hiểu sao tôi không tài nào ngủ được ?”
“ Tại ông cứ hay nghĩ ngợi quá đấy
mà. Kể cũng lạ xưa nay thần kinh ông vững lắm không hiểu sao giờ lại ốm yếu vậy
?”
Bà lấy chén nước sâm bón cho ông từng thìa. Uống được nửa chén ông
có vẻ khoẻ ra, lấy lại tinh thần vui vẻ
:
“ Đúng là mình cứ thần hồn nát thần
tính . Mác đã nói rõ vật chất có trước tinh thần có sau. Vật chất đã tan rã thì
linh hồn cũng mất đi . Ma quỷ đâu ra mà
sự sợ cuống lên…”
Ong chưa dứt lời thằng cận vệ bổ
nhào vào phòng hốt hoảng :
“ Bà xuống coi kìa…có chuyện lạ lắm
…”
Rồi mặt nó tái mét , cứ ấp úng mãi
làm bà Phu nhân phải quát lên :
“ Có chuyện gì nói ngay ra đi…”
Tên cận vệ lắp bắp :
“ Có..có tiếng người cười thím ạ…”
Ong Sáu Thượng tái mặt , run cầm
cập , hỏi thất thanh :
“ Có tiếng cười à ? Oi trời ôi …vậy
nó sống lại rồi …đừng, đừng, ngăn nó lại đừng cho nó lên đây…”
Bà Phu nhân thấy chồng lại lên cơn
mê sảng , gắt khẽ :
“ Nó chết ngóm từ hôm qua rồi, sống
lại sao được, ông đừng có thần hồn nát thần tính …”
Rồi bà quay sang thằng khỉ đột :
“ Có chuyện gì mày cứ bình
tĩnh kể tao nghe , đàn ông đàn ang gì
hai thày trò nhà mày hơi một tý sợ vãi đái …”
Thàng khỉ đột sợ hãi :
“ Con chôn cô ấy xong rồi tính lên
báo bà biết thì từ dưới mộ bỗng vọng lên tiếng cười thím ạ…”
“ Ai cười ? Vô lý quá, đã lấp đất rồi còn ai nữa mà
cười ? Mà mày nghe có thấy thật không hay là sợ quá rồi tưởng tượng ra ?”
“ Con nghe thấy tiếng cười từng chặp
từng chặp…con sợ thấy ông bà ông vải …”
Bà Phu nhân nói cứng :
“ Mày lại tưởng tượng giống như sờ cái hộp sắt
thấy nóng tay lên thôi…”
Tên cận vệ quả quyết :
“ Rõ ràng con nghe thấy thật mà…”
Ong Sáu Thượng rên hừ hừ :
“ Vậy đúng rồi…bà xuống coi sao rồi
mời thày về đèn nhang cúng kiếng cho nó yên tâm nhắm mắt đi…”
Bà Phu nhân quay sang thằng cận vệ
:
“ Mày đưa tao xuống coi sao ? Rõ
khéo tưởng tượng…”
Thằng cận vệ bỗng chắp tay vái lia
lịa :
“ Con lậy thím… con không dám xuống
đó nữa đâu…con sợ lắm …cô ấy vật chết con mất thôi…”
Bà Phu nhân quát :
“ Đàn ông gì mà nhát. Thôi được,
mày cứ đưa tao xuống rồi đứng ngoài cửa phòng vậy…”
Nó rũ xuống như cái xác không hồn.
Bà Phu nhân phải kéo tay nó đi. Tới nơi nó nhất định đứng ngoài cửa không chịu
bước vào. Bà Phu nhân đành để nó lại một mình bước vào phòng. Chiếc giường đã
trống rỗng không còn cả xác cô gái lẫn chăn gối và quần áo. Trong góc phòng cái
hố đã được lấp lại , chiếc cuốc và xẻng chỏng chơ giữa phòng, chắc thằng cận vệ
sợ quá không kịp cất . Bà đi lại cái hố giờ đã thành mồ chôn cô gái , quan sát
kỹ càng. Có gì lạ đâu, đất lấp thế này
là được rồi, ngày mai sẽ cho xây , lát gạch bông lại như cũ thì trời cũng chẳng phát hiện ra. Bà quay ra cửa
kéo tay thằng cận vệ :
“ Vào đây , có chuyện gì đâu mà mày
cứ hay tưởng tượng ?”
Thằng cận vệ rũ xuống như người
không xương, nó vẫn chưa hết sợ cứ đứng ngây ra giữa phòng mắt thao láo ngước
lên nhìn trần. Thế rồi nó bỗng rú lên sợ hãi ghì chặt lấy bà Phu nhân. Ơ dưới
hố chôn cô gái quả nhiên vọng lên tiếng cười ha hả của người nào đó. Nó cận vệ
hét lên :
“ Đó…đó…nó lại cười đó..”
Tiếng cười chợt im bặt. Bà Phu nhân
lắc đầu :
“ Không phải tiếng cười của con đó…tiếng đàn ông…”
Rồi như chợt nhớ ra điều gì , bà
quay sang hỏi thằng cận vệ :
“ Mày có chôn theo nó cái gì không
?”
Thăng cận vệ run rẩy :
“ Không…có chôn theo gì đâu ?”
“ Mày nhớ kỹ lại coi…”
“ Con chỉ vứt xuống hố quần áo của
cô ấy thôi…”
“ Mày có lục túi nó ra không ?”
“ Dạ không …con không động tới túi
cô ấy…”
Bà Phu nhân reo lên :
“ Vậy đúng rồi, mày chôn theo cái
điện thoại di động rồi, nó cài tiếng cười mỗi khi ai gọi tới rồi…Đào lên…đào
lên thử coi…”
Thằng cận vệ lắc quày quạy :
“ Con lậy thím…thím tha cho con…con
không dám nhìn mặt cô ấy nữa đâu…”
“ Cái thằng nhát như thỏ, thôi đưa
cuốc xẻng đây tao đào . Mày sợ thì ra cửa canh cho tao.”
Thằng cận vệ chạy ngay ra cửa mặc bà Phu nhân xắn tay áo lên.
(còn nữa)

Thời đấy mà có điện thoại di động rồi cơ à???
Trả lờiXóaThời đấy mà có điện thoại di động rồi cơ à??? Có cả nhạc chuông rồi cơ à?? He he he
Trả lờiXóa