Hôm nay ngày Tết Độc lập mồng 2 tháng Chín, quán đông hơn mọi ngày. Cô Phượng cave mang tới đĩa nhạc mở oang oang :
“ Sài Gòn mình khi đó sẽ
hóa thân thành cô tiên
ban phép để quanh mình sẽ hết, không có
ai sống trong đói nghèo
Sài Gòn cô tiên năm 2000 …”
Cả quán chẳng ai nghe trừ ông dại tá hưu mắt lim dim
khoái trá.Thằng Bảy xe ôm vọt miệng chửi “
“ ĐM cô tiên …bốc phét …”.
Cô Phượng cave cười rinh
rích:
“ “Sàigòn quỷ sứ thì có…ở đó mà cô tiên . Mà mày đ. cô tiên
thì được chứ mẹ cô già móm , đ. sao được
?””
Cả quán cười ầm ĩ. Hết bài “cô tiên” sang bài :
"Sài
Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên...
Như giòng sông nước quẩn quanh buồn.
Như người đi cách mặt xa lòng.
Ta hỏi thầm em có nhớ không. Sài Gòn ơi!
“
Ông
đại tá hưu quát :
“ Phản
động ! Sàigòn đổi tên Hồ Chí Minh sao dám nói mất tên ?”
Vừa lúc đó
bà Năm củ cải xách về con vịt mập thù lù quàng quạc ầm ĩ cả quán. Thằng Bảy xe
ôm vỗ tay :
“ Ha
ha..bà Năm củ cải mua vịt về ăn tết độc lập…ha ha…”
Bà Năm củ
cải trừng măt :
“ Tết của mấy
ông cán bộ, đâu phải tết tui…”
Cô Phượng
cave cười ngỏn nghẻn :
“ Vậy khi
không mua vịt làm gì ?”
Bà Năm củ
cải vui vẻ :
“ Thằng
cháu ngoại nhà tôi được ra tù , bữa nay nó lên thăm phải đãi nó chầu nhậu ăn
mừng chứ tết nhất gì ?”
Thằng Bảy
xe ôm tò mò :
“ Vậy nó
được ân xá tha trước thời hạn ?
“Tui đâu
có biết. Để tối nó quởn ra càphê mặc sức hỏi …”
Quả nhiên,
đến tối thằng Tởn, cháu bà Năm củ cải, đầu trọc nhẵn, áo mầu cứt ngựa, thoạt nhìn
biết ngay dân anh chị.Gã Ký Quèn lên tiếng :
“Sao phải
đi tù vậy mầy ?”
Thằng Tởn
nhếch mép :
“Tại tui
bán lẩu đuôi bò …”
Cô Phượng
cave trợn mắt :
“ Bán lẩu
đuôi bò sao đi tù ?”
“ Tại đuôi
bò không phải của tui…”
Cô Phượng
cave kêu lên :
“Không
phải của mày thì của ai ?”
“ Của bà
vợ ông Chủ tịch huyện. Đàn bò của bà tới 200 con lận…”
Cô Phượng
cave tò mò :
“ Vậy làm
sao mày lấy được đuôi bò ? Phải thịt cả con mới lấy được cái đuôi ?”
Thằng Tởn
lại cười :
“ Không,
tôi chặt…bò đang ăn cỏ tôi lẻn vào chặt…”
Cô Phượng
cave kêu trời :
“Í mèn ôi,
mày chặt được bao nhiêu cai đuôi bò ?:”
Thẳng Tởn
tỉnh bơ :
“Mới có..5
chục cái thôi…”
Thằng Bảy
xe ôm la lên :
“ 50 cái ?
50 con bò mất đuôi lận. Vậy sao nó đuổi được muỗi..Mày tù phải rồi. Mà bao
nhiêu năm ?”
“ 7 năm thôi ?”
Chị Gái hủ
tíu rền rĩ :
“ Mẹ ôi,
chặt có 50 cái đuôi bò mà phải tù 7 năm ?”
Thẳng Tởn cười gằn :
“ Tại tôi
còn tội chống người thi hành công vụ nữa ?”
Gã Ký Quèn
trợn mắt :
“ Chống
người thi hành công vụ ? Mày chống sao ?”
Thằng Tởn
cười đểu :
“ Em tát
con mụ vợ thằng Chủ tịch huyện hộc máu mồm gãy 3 cái răng …”
Chí Gái hủ
tíu la lên :
“ Chèn đéc
ôi ! Sao mày tát người ta ?”
“ Tại em
bị bắt vô công an xã rồi, mụ còn tới chửi leo lẻo, mụ chửi như hàng tôm hàng
cá, mụ chửi dai như trâu đái. Em tức quá nổi điên tát mụ mấy cái liền…”
Cô Phượng
cave thắc mắc :
“ Vợ chủ tịch huyện sao lại là người thi hành công vụ ?”
“ Nó phải
gắn vậy để tui nặng tội thêm mà.!”
Cô Phượng
cave bức xúc :
“Sao làm
vậy được ?”
Thằng Tởn
nối cáu :
“ ĐM
nó…công an, quân đội, Tòa án, Viện kiểm sát đều trong tay nó cả, nó muốn làm làm đéo gì chẳng được”
“ Vậy mày
ngồi tù đủ 7 năm chưa ?
Thẳng Tởn
lắc đầu :
“ Mới 6
năm thôi…Em được ân xá tha trước thời hạn…”
Ông đại tá
hưu giờ mới cười ha hả :
“ Thấy
chưa…tụi bay thấy chưa ? Án tù 7 năm mà mới 6 năm đã được ân xá, tha trước thời
hạn. Điều đó chứng tỏ chính sách nhân đạo, thương người của đảng ta…Đợt này 15
ngàn người được tha trước thời hạn lận …”
Ông Tư Gà
nướng càm ràm :
“ Tha
nhiều vậy mà có thấy tù dân chủ nào dâu ? Toàn dân dao búa. Mai mốt nó tràn về Sàigòn tha hồ đâm
chém cướp của …”
Thằng Bảy
xe ôm cười cười :
“ Ân xá 15
ngàn người đã nhằm nhò gì…muối bỏ bể…”
Cô Phượng
cave cưới cười :
“ Vậy mày
muốn đảng Nhà nước ân xá tha trước thời hạn nhiêu.? Triệu người hà ?”
Thằng Bảy
xe ôm cười lớn “
“
Triệu nhằm nhò gí. Tôi muốn ân xá tuốt
luốt, ân xá tha trước thời hạn cả cái dân tộc này kìa. Vậy thì nhất đảng, nhất
chính phủ…”
Cả quán
cười ầm ĩ…trừ ông đại tá hưu.
2-9-2013

Nhớ, hồi miền nam mới bị giải phóng, dân Saigon thì thầm với nhau: "thống nhất là nhất nó, mà chính quyền là quyền nó" - họ nói vậy mà thấy đúng vậy, dân Saigon dù chưa biết mặt trời chân lý chói qua tim như thế lào, mà "sáng mắt sáng lòng rất sớm".
Trả lờiXóaBảy xe ôm nói:
"Tôi muốn ân xá tuốt luốt, ân xá tha trước thời hạn cả cái dân tộc này", vậy thời hạn tù của cả dân tộc này dưới nhà tù lớn của chế độ cộng sản này là bao lâu, là tới bao giờ? Cứ tính từ ngày 2.9.1945 đến nay thì dân Vệ đã bị tù 68 năm rồi, biết bao xương máu, mồ hôi, nước mắt của người dân đã đổ ra trên đất nước này. Còn tù đến bao giờ....? 68 năm, một người bình thường phải về hưu lâu rồi, có khi lăn ra chết bất đắc kỳ tử từ năm nẫm rồi, mà sao chế độ này sống dai dữ vậy ?
Khánh Minh
Nước CHXHCN Việt Nam (muôn năm) mà bạn.
Trả lờiXóa