Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, ngày 15 tháng 11 năm 2011

MỘT CÁI CHẾT THONG THẢ



                 Một cái chết thong thả


Tai nạn giáng xuống như sét đánh giữa trời quang, đang đạp xe giữa đường chưa kịp hiểu chuyện gì, gã bị hất tung lên trời, rơi cái lưng xuống và khi tỉnh dậy, toàn thân bị băng cứng ngắc như nhét trong  ống.
Từ lúc đó, dường như có một bàn tay vô hình và bí mật chạm tới và làm biến đổi mọi chuyện . Trước hết vẻ tươi rói trên mặt vợ mỗi khi gã  tan sở về đã biến mất, thay vào đó là tảng băng ngày một rắn. Đến lượt đứa con gái hai tuổi, niềm hạnh phúc và tự hào của gã cũng thôi không quấn quít, chắc nó ghê sợ cái hình hài đầy bông băng của gã. Bạn bè tấp nập một dạo, giờ cũng biến mất, như là chưa từng có trên đời.
Gã vẫn nằm đó, trong góc buồng, rẻo đất cuối cùng, sửa soạn chuyến đi bí mật, vào cõi vô cùng. Suốt một cuộc đời đã ngược xuôi tất bật, giờ đây chẳng có gì phải vội, cứ nằm đó, thong thả chết, thong thả lìa đời, thật chẳng khác con tàu cũ trụ đã xong xuôi hết máy móc, đã nạp đầy nhiên liệu mà cứ nằm lì trên bệ phóng, chẳng chịu cất cánh cho khuất mắt người đời.
Người đầu tiên sốt ruột chính là vợ gã. Ngay từ lúc bệnh viện từ chối không cho gã nằm, bắt chở về nhà, thị đã hiểu ngay  gã chỉ còn chờ chết. Giá như gã chết ngay lúc đó ắt hẳn thị đã gào khóc thương xót thực lòng. Gã không hiểu được điều đó, cứ để tình thương đó bị xói mòn bằng những phiền toái hàng ngày. Nào bón cơm, nào đổ bô và cứ cái đà này kéo dài chắc thị phát điên và nếu có súng trong tay hẳn đã tặng gã một phát ân huệ vào trán. May mắn thay, nghi thức ăn ỉa đó chỉ kéo dài không đầy mười lăm phút, hai lần trong một ngày, còn lại bao nhiêu thời gian đều thuộc về gã, tùy nghi sử dụng, không còn bất kỳ ai quấy rầy.
Điều đó thật tuyệt, cả một đời tất bật, thủ trưởng phân công, bạn bè bấu xấu, vợ con sai việc,,,. Chưa bao giờ gã được nằm yên như bây giờ, cứ nằm đó buông thả đầu óc lang thang khắp mọi miền ký ức, vui có, buồn có, đôi lúc gã bật cười ha hả khiến vợ gã chạy thốc tới coi có phải gã tới số rồi chăng? Cũng có những kỷ niệm thật buồn làm gã thờ dài sườn sượt, nước mắt chứa chan. Khi tứ chi bất động, dường như bao nhiêu năng lượng còn lại đều dồn hết cả vào soi sáng bộ não. Những người quen biết  phần lớn đã ra người thiên cổ, ấy vậy mà bỗng chốc lại nảy ra rõ mồn một cứ như diễn ra  ngay trước mặt . Gã sung sướng sống lại những đoạn đời do chính gã chọn lựa, lạ lùng thay, hầu hết đều rơi vào thuở "hàn vi", hoặc lê gót trên những công trường đập đá kiếm cơm , hoặc cheo leo trên vách núi chém tre đẵn gỗ làm kế sinh nhai. Rồi tới những người đàn bà, một chị góa chồng dưới hầm chữ A một đêm pháo sáng lơ lửng tại bến phà miền núi, cô gái đứng đường bên Lăng Cha Cả thời gã cùng đồng đội oai hùng "tiến về Sài Gòn"... Những người đàn bà đã qua đều để lại chút bùi ngùi hoặc như cánh hoa ép khô hoặc một cơn lốc gây tan hoang đổ nát.
Lạ một điều trong những người đàn bà đi lại nói cười trong ký ức gã lúc này, tuyệt nhiên không thấy vợ gã cho dù y thị gắn bó lâu dài và chặt chẽ hơn cả, nhất lại có với gã một đứa con. Có thể vì những tiếng thở dài và vẻ mặt kinh tởm của thị mỗi lần bế gã đi cầu, cũng có thể ngày ngày gã vẫn nhìn thấy thị trong đời bằng xương bằng thịt nên chẳng còn mảy may muốn nhìn thấy thị trong tưởng tượng .
Vợ gã chắc chắn không biết điều đó, và dù có biết thị cũng chẳng thèm chấp, ôi dà, cái xác chết thị sắp  chôn muốn nghĩ tới con nào cứ nghĩ, nghĩa lý quái gì. Cái chính là gã đừng cứ đủng đỉnh mãi  thế, gã phải nhanh nhanh lên mới được, thị còn biết bao nhiêu việc phải lo, biết bao nhiêu việc cần để mắt tới, đâu có được thanh thản rũ sạch nợ đời như gã. Đối với thị cái cao hơn cả là công việc, từ công việc mới đẻ ra tiền bạc và từ tiền bạc mới ra mọi thứ trên đời.
Trong lúc bón cho chồng từng thìa cơm, đầu óc thị đã nhoay nhoáy tính toán, xếp đặt từ thuê nhà đòn, đội nhạc kèn cho tới tiền lì xì cho ông thầy chùa đọc kinh siêu sinh tịnh độ. Mọi thứ đã lên chương trình , việc nào ra vệc đó, duy có điều thị không lường trước được là gã lề mề quá, tới cổ rồi mà chưa chịu chết cho, ăn đấy ị đấy, nấn ná ngày nào khổ vợ con ngày ấy, vả lại nằm kề bên miệng lỗ, sung sướng nỗi gì. 
Lẽ tất nhiên người vợ dấu kín ý nghĩ đó cho dù đôi lúc nó bật ra theo những tiếng thở dài sườn sượt hoặc những lời than thân trách phận làm gã tan biến những tưởng tượng dịu dàng, mặt mũi gã co rúm lại khiến vợ gã cuống quít tưởng gã "thoát dương".
Chưa, chưa đâu, số kiếp gã còn nặng nợ lắm, cho dù tim chỉ còn thoi thóp, hơi thở ngắt quãng đầy nhọc nhằn nhưng ý thức gã vẫn còn leo lét đủ để đưa gã ngược dòng ký ức, sống trong mộng mị ngày xưa.
 Và rồi khi mọi người đàn bà trong đời gã thực sự qua đi, cuối cùng gã cũng nằm mơ thấy vợ . Nàng hết sức dịu dàng, rực rỡ trong bộ đồ cô dâu, dắt tay gã bước vào phòng tân hôn kê chiếc giường ngủ trải nệm mềm thơm phức, đặt sẵn đôi gối có thêu hoa và đôi chim liền cánh.
"Kìa anh nằm xuống đi chứ, sao cứ đứng mãi thế?". 
Trời ơi, chưa bao giờ gã được nghe nàng thỏ thẻ với giọng nhẹ nhàng đến thế, chưa bao giờ gã được nàng vuốt ve êm ái đến thế, thật cứ như nàng biến thành cô tiên giáng trần vậy. Nàng nhẹ nhàng kéo gã nằm xuống mải miết hôn lên mặt gã, những cái hôn êm ái, ướt át, dịu ngọt làm trái tim gã muốn nổ tung vì sung sướng.
Đúng lúc đó, vợ gã đẩy cửa buồng đi tới chỗ gã nằm để làm cái việc bón cơm lần thứ hai trong ngày. Thị bỗng há hốc mồm lắp bắp kêu không thành tiếng. Một con mèo nhà ai đang cúi xuống liếm trên mặt gã. Sau cùng thị cũng hét lên được. Con mèo nhảy vụt ra cửa sổ, còn gã, với nụ cười đầy mãn nguyện còn đọng trên môi, gã trút hơi thở cuối cùng. Chẳng biết vì sao gã vội đi đến thế. Chạy trốn thực tại, khỏi làm tan vỡ những ảo tưởng gã mang theo sang bên kia thế giới? Thần chết chờ lâu đã sốt ruột ?Ai mà biết . Hiểu được, may ra chỉ có …gã.

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét