Tổng số lượt xem trang

Thứ Năm, ngày 22 tháng 9 năm 2011

VĂN CHƯƠNG VIỆT NAM ĐƠN ĐIỆU QUÁ (!)

HỘI NHÀ VĂN QUA CÁC KỲ ĐẠI HỘI (2) :


                Văn chương Việt Nam đơn điệu quá ?                    


So sánh với thi thc dân Pháp, nhà văn Hoàng Quc Hi tiếc r :
“10 năm đó (1932-1942), các trường phái văn chương đua nhau nảy n. Bn thân mỗi nhà văn đu có lòng yêu ghét rõ ràng , và được viết tt c nhng gì mình muốn viết mà không s chính quyn thc dân cn tr…”
Thế còn dưới chế đ Đảng lãnh đo thì sao :
“Văn chương Việt Nam đơn điệu quá. Trên na thế k qua tt c ch nói theo một ging điu, viết theo mt thi pháp. Bn thân ngh thut là khám phá là luôn luôn tìm tòi đổi mi , vy mà 50 năm qua ch có mi mt con đường làm gì chng k , sáo mòn. L ra phi to điu kin đnhiều con đường khác nhau, cùng đến chung mt mc đích : đó là dân tc, t quc là ch nghĩa yêu nước.”
Rõ ràng ông nhà văn kết ti Đảng 60 năm qua ch o ép nhà văn đi theo mi một con đường tuy không nói thng ra nhưng ai cũng biết – đó là con đường sáng tác theo phương pháp hiện thc xã hi ch nghĩa và chng rõ nó hay ho ra làm sao mà chỉ  thy to nên mt nn văn hc “đơn điệu”, nói theo “mt ging điu” , viết theo mt thi pháp, bi vy làm sao có tác phm hay ?
Cụ th hơn nữa, Hoàng Quc Hi đt thng vấn đ vi Đảng :
Vậy cái gì cn tr nhà văn ?
Và ông rụt rè t tr li :
Phải chăng quyn t do sáng tác, t do công b tác phm ca nhà văn b hn chế ? “
Ông không dám trực tiếp đưa ra câu trả li hin nhiên :” quyn t do sáng tác , tự do công b tác phm ca nhà văn không nhng b hn chế mà còn bị Đảng tước đot, khng chế…” . Và ông đá trái banh sang người cm bút :
(Cái cản tr nhà văn) còn là s t k ám th, lâu năm tr thành ni s hãi  ti mức không dám viết v nhng điu mình nghĩ…”
Nhà văn không dám viết nhng điu mình nghĩ thì hn là ch còn viết nhng điều…Đảng nghĩ. Và Đảng nghĩ gì thì  c nhà văn ln bn đc đu đã biết quá rõ : nào “Đảng ta tht là vĩ đi”, “ công ơn của Đảng tht là ln lao”, nào s lãnh đạo ca Đảng đi vi dân tộc Vit nam là toàn din,  tuyt đi , vĩnh vin và không có gì thay thế được. 60 năm qua nhà văn Vit Nam viết đi viết li suy cho cùng chỉ có chng đó  trách gì bn đc chng quay lưng lại vi nhà văn.
Đã khiếp s không dám viết nhng điu mình nghĩ, nhà văn còn b “ràng buc bởi “ chế tài nhng sai sót ca nhà văn không được minh bch, không có lut mà phụ thuc vào đnh hướng chung chung. Và ri ai cũng có quyn phá hng cả một sáng tác nghiêm túc ca nhà văn, thm chí phá nát c s nghip và cuc đời nhà văn bng nhn ï thc thp kém ca chính  mt người uyn uy nào đy. Tình trạng đó cho ti nay vn chưa chấm dt…Thnh thong vn còn thy nhng tác phẩm b đình ch phát hành, b thu hi nhưng không công bố công khai, khiến tác gi và công chúng cũng không biết vì sao…”
Ai cũng có quyn chôn vùi mt tác phm khi lu loa lên rng nó “có vn đ về tư tưởng”. S trng pht đi vi “ Vào đi” ca Hà Minh Tuân, “Đêm đi tàu” ca Nguyễn Đỗ Phú, “Vòng trng” ca Phm Tiến Dut, “ Cây táo ông Lành” ca Hoàng Cát …đều bt đu t mt s lu loa như vậy. Người ta chưa quên những ông Vụ trưởng Vụ xuất bản đầy quyền uy mà nhận thức lại thấp kém như Lê Thành Công đã  bác bỏ không cho tái bản cuốn sách “ Anna Karênin” của Tolsoi với lý do nó là chuyện về….một con đĩ ngoại tình.
Có lẽ đây là lần đầu tiên, trên một diễn đàn công khai, một diễn đàn lớn như Đại hội nhà văn VN, một nhà văn đã lên tiếng thẳng thắn đòi tự do và dân chủ cho nhà văn và cả nhà báo :
“ Để chấm dứt tình trạng mù mờ đó cần phải xây dựng một xã hội đối thoại, xã hội dân chủ. Vì vậy, mọi thứ phải được minh bạch trên tinh thần thượng tôn pháp luật. Tôi đề nghị Nhà nước hãy trả lại cho văn chương , báo chí quyền tự do sáng tác  mà Nhà nước đã trưng dụng trong hai cuộc kháng chiến chống ngoại xâm vừa qua…”
Vậy là đã rõ, lấy cớ chiến tranh, Nhà nước đã tước đoạt quyền tự do và dân chủ của nhà văn, nhà báo và tình trạng đó vẫn kéo dài cho tới tận ngày nay chứ không phải như  các cán bộ của Đảng và Nhà nước kiểu như ông Lê Dụng , người phát ngôn của Chính phủ vẫn cứ leo lẻo rằng ở Việt Nam luôn luôn có tự do và dân chủ. Đây thực sự là một tố cáo công khai và mạnh mẽ ngay trước thềm của Đại hội Đảng cộng sản lần thứ 10 sắp tới. Về chế độ kiểm duyệt nhà văn Hoàng Quốc Hải đưa ra một hình ảnh thật hãi hùng :
Cả nước có tới gần 1000 tờ báo và tạp chí, nhưng quy về chỉ có mỗi  một ông Tổng biên tập, tránh sao khỏi đơn điệu và sáo mòn…”
Ông Tổng biên tập, chủ bút của cả ngàn tờ báo đó chính là đông chí Nguyễn Khoa Điềm kính mến, Uỷ viên Bộ chính trị, Trưởng ban văn hoá và tư tưởng, người nắm giữ vận mệnh của tất cả những ai cầm bút , cầm cọ và cầm đàn, số phận  của tất cả những sản phẩm vật thể và phi vật thể dính dáng tới văn hoá nghệ thuật. Ông chỉ cho xuất hiện và tồn tại những gì có lợi cho Đảng của ông – ngược lại điều đó ông thẳng tay cấm đoán. Đó không chỉ là chuyện hôm nay mà đã có từ ngày “các nhà văn có Đảng”. Nhà văn Hoàng Quốc Hải còn đòi thể chế hoá quyền tự do sáng tác  thành luật :
“ Công dân nhà văn Việt Nam không được phép viết ra , cũng như không được phép công bố  những điều mà luật pháp đã ngăn cấm. Ví dụ tuyên truyền cho dâm ô, bạo lực, kích động các phần tử phản động chống lại Nhà nước…Trái lại công dân nhà văn Việt Nam có quyền được viết , được công bố những sáng tác phẩm của mình trên các phương tiện thông tin và in ấn với những nội dung mà luật pháp không cấm…”
Như vậy nhà văn có thể vạch mặt bọn tham nhũng, sự hủ bại và phi lý trong bộ máy lãnh đạo của Đảng và Nhà nước…chỉ được “quyền” như thế cũng đủ cho nhà văn nhà báo tung hoành ngòi bút lắm rồi, nhưng mà sức mấy Đảng cho phép.
Ngoài tự do sáng tác, Hoàng Quốc Hải còn đòi :
“ Ngoài  quyền tự do sáng tác đã bị Nhà nước trưng dụng của nhà văn, nhà báo còn có quyền được  thông tin khách quan của công chúng. Chiến tranh đã chấm dứt 30 năm rồi mà văn chương báo chí vẫn sống trong cảnh mù mờ…”
Người ta còn nhớ những chuyện “cười ra nước mắt” như kiểu đưa tin về chiến tranh Iraq vừa qua của các phương tiện truyền thông Việt Nam. Một ông tướng Phó Tổng tham mưu quân đội Việt Nam nhảy lên ti vi hăng hái phân tích tình hình chiến sự và khăng khăng nhận định rằng Mỹ sẽ sa lầy vào một thế trận chiến tranh du kích trùng trùng điệp điệp, rằng thủ đô Bátđa sẽ trở thành một Stalingrat ( thời Liên xô chống Đức) kiên cường, bất khuất ….làm bà con cả nước cứ tin như đinh đóng cột rằng không bao lâu nữa nhất  định Mỹ sẽ thua Iraq không khác gì thua Việt Nam trước đây. Đúng một cái, không đầy 3 ngày sau, cũng cái đài ti vi đã đưa ông tướng lên bình luận này buộc phải đưa tin chế độ độc tài của Saddam đã sụp đổ hoàn toàn. Thông tin đã được Đảng lèo lái như thế đấy và đã đến lúc Đảng phải trả lại cho Nhà nước quyền kiểm duyệt trong khuôn khổ pháp luật :
“Tôi đề nghị Nhà nước nên thành lập một cơ quan kiểm duyệt . Ví dụ đó là Cục kiểm duyệt chẳng hạn, đặt nó trong Bộ nào, ngành nào thì tuỳ ý…”
Đây là một đề nghị thực sự nhức nhối đối với Đảng, bởi lẽ từ xưa tới nay mọi việc kiểm duyệt đều nằm trong tay Đảng; trong những cuộc họp giao ban hàng  tuần , hàng tháng với Tổng biên tập, phóng viên các báo cán bộ Ban tư tưởng thường đưa ra những yêu cầu của Đảng trong đưa tin và uốn nắn những bài vở không có lợi cho Đảng. Đó thực sự là một sự kiểm duyệt trong bóng tối mà nhà văn yêu cầu đưa ra nó  ngoài ánh sáng. Mới đây người ta được biết ràng chính Lương Quốc Dũng, quan chức cao cấp Nhà nước bị bắt quả tang cưỡng hiếp gái vị thành niên đã đút lót tiền cho Vụ trưởng Vụ báo chí Vũ Duy Thông và Phó ban tư tưởng văn hoá Hồng Vinh  và quả nhiên sau đó ông Trưởng ban Nguyễn Khoa Điềm đã ra lệnh cấm báo chí không được đưa tin vụ này khiến trong một thời gian dài nó bị chìm vào im lặng. Nắm quyền kiểm duyệt trong tay và thực hiện nó trong bóng tối, Đảng thủ lợi nhiều bề như vậy trách gì Đảng cứ khư khư nắm giữ nó.

                                                   ( còn tiếp)



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét