Bác Ba Phi
vui vẻ :
“ Chị nói
đúng đây. Quê hương xứ sở mình bỏ sao được. Ở trong nước có bài hát ai bỏ quê
hương sẽ không thành người mà…”
“ Lão già “
cười nhạt” :
“ Thôi thôi
bác ơi…cái trò chính trị rẻ tiền…quê hương một khi đã lọt vào tay ngoại bang
với nội bang rồi thì còn nhớ tới làm gì ?”
Bác Ba Phi
lắc đầu :
“ Dù lọt vào
tay ai thì cũng vẫn đồng đất nước mình chứ có khác gì đâu. Vẫn Nhà Bè nước chảy
chia hai…vẫn sông Hương núi Ngự , vẫn núi Nùng sông Nhị…”
“Lão già”
cười hô hố :
“ Khác
rồi…khác rồi bác ơi…sông Nhà Bè bây giờ ô nhiễm, cạn dòng rồi chắc gì đã còn
nước chảy chia hai…rồi sông Hương núi Ngự ngoài Huế, núi Nùng sông Nhị ngoài Hà
Nội cũng khác xưa lắm rồi…70 năm cộng sản cải tạo thiên nhiên mà chính là tàn
phá thiên nhiên…Bác cứ coi báo chí thì thấy…khắp nơi chỗ nào cũng ô nhiễm…chỗ
nào sông hồ cũng cạn kiệt,,,”
Bác Ba Phi
lắc đầu :
“
Chuyện đó nước nào chẳng có… có thể Việt Nam tệ hại hơn nhưng
tôi nghĩ không vì vậy mà quên quê hương xứ sở…Tôi nghe cô Ut kể chuyện có cô
gái sang đây từ hồi 4,5 tuổi, giờ thành đạt lắm, mải làm ăn mấy chục năm cứ gửi
tiền về cho má ở Việt Nam mà không về một lần. Bà má giận lắm, mấy lần gọi cổ
không về, bà gửi trả lại tiền nhất định không nhận cắc nào nữa. Cổ van xin má
sang Mỹ sống mà bả nhất định không nghe. Rốt cuộc cổ phải tính tới chuyện bán
hết tài sản ở Mỹ để về Việt Nam
phụng dưỡng mẹ già…”
“ Lão già”
kêu lên :
“ Sao điên
thế ? Thì thỉnh thoảng về thăm mẹ già đã sao ? Việc gì phải bán tài sản trở về
Việt Nam
sinh sống ?”
Chị Kelly
Thi cười cười :
“ Thì cũng
phải có người điên điên chớ…ai cũng tỉnh rụi như ông thì nói gì ?”
Bác Ba Phi
ngạc nhiên :
“ ủa …nói
theo quý vị thì cứ ai về Việt Nam
đều điên hết cả sao ?”
Chị Kelly
Thi lắc đầu :
“ Không
không…đó là nói mấy ông mấy bà nghe theo lời đường mật của cộng sản bán hết cả
gia sản bên này để về Việt Nam
sống thôi …còn đa số người bên này dịp tết nhất về chơi thì có gì là điên ?”
“Lão già”
cười cười :
“ Cứ nghe
đồn thổi vậy thôi..sự thực tôi đã gặp ai đã hội nhập vào xã hội Mỹ rồi còn bán
hết gia sản trở về Việt Nam
đâu ? Dại gì mà bỏ biển về sông ?”
Chị Kelly
Thi :
“ Thì có ông
nhạc sĩ nổi tiếng Phạm Duy đấy thôi…”
“Lão già”:
“ À…ông này
“cóc chết ba năm quay đầu về núi”
chẳng qua là mớ bài hát của ông ấy thôi. Còn ở bên này sức mấy được hát ở trong nước . Mà thị trường
trong nước gần 90 triệu, ngoài này có mỗi 3 triệu. Bởi vậy cha phải muối mặt bò
về , nịnh nọt mấy thằng cán bộ thông tin văn hoá để lấy cho
được phiếu “cháu ngoan bác Hồ” để nó xoá
lệnh cấm biểu diễn bài hát …”
Chị Kelly
Thi cười hí hí :
“ Khổ…”bó
thân về với trào đình” vậy rồi nó cũng chỉ cấp giấy phép nhỏ giọt thôi, có cho
hát lại tất cả các bài hát của ổng đâu ?”
“Lão già”
trợn mắt :
“ Sức mấy…cho hát tất cả có mà loạn…cha này ngày xưa cũng sáng
tác nhiều bài chửi cộng sản sâu cay ra trò…Tại ngày trước chả cũng đi theo cộng
sản kháng chiến chống Pháp làm tới Trưởng đoàn văn công chứ ít ? Nhưng chỉ được
vài năm cha lại bỏ cộng sản về Hà Nội với quốc gia…”
Chị Kelly
Thi cười nhạt :
“ Và bây giờ
cha lại rời quốc gia về với cộng sản ?
Cha…quay mòng mòng vậy coi có được không
?”
Bác Ba Phi
chen ngang :
“ Thì cũng
vì quốc gia đã sụp rồi, tan rã rồi nên chả phải về với cộng sản chứ còn biết
làm sao ?”
“Lão già”
sầm mặt :
“ Quốc gia
tan rã rồi nhưng tinh thần quốc gia vẫn còn . Bác cứ ra phố Bolsa coi quảng
trường có nhóm tượng chiến binh cộng hoà đó…Vào những ngày lễ quốc gia người ta
vẫn tổ chức ở đó…rồi thì còn biết bao nhiêu hội đoàn mang tinh thần quốc gia khắp nước Mỹ và khắp toàn cầu…Việt Nam cộng
hoà dẫu có sụp nhưng tinh thần nó vẫn tồn tại…”
Bác Ba Phi
ngáp dài :
“ Thôi
thôi…nói chuyện chánh trị mãi mệt đầu óc …nhờ chị Kelly Thi chở tôi về nhà cô
Ut…giờ này chắc cũng từ quê chồng về nhà rồi. Vừa nãy chị Kelly Thi nói định về
Việt Nam
thăm má, tôi cũng sắp về rồi đây. Hay ta cùng đi cho vui…”
Chị Kelly
Thi vui vẻ :
“ Được vậy
tốt quá. Tôi đi một mình cũng buồn mà bác đi một mình qua hải quan Mỹ với transit Hongkong hoặc Bangkok không nói được
tiếng Anh cũng rắc rối . Chỉ có điều bác phải chờ tôi vài tháng nữa mới thu xếp
được…”
Bác Ba Phi
lè lưỡi :
“ Ở bên này
vài tháng nữa thì tôi chết. Sang bên này lâu quá rồi, phải về ngay thôi. Tôi
chờ cô Ut về là bắt nó lấy vé luôn.Sốt ruột quá rồi, vợ chồng thằng Đậu ở nhà
đang doạ bán cả đất lẫn vườn lấy tiền sinh sống kìa…”
“ Lão già “
reo lên :
“ Nếu vậy ta
phải làm tiệc chia tay với bác ngay thì mới kịp chớ…”
Chị Kelly
Thi vỗ tay :
“ Đúng
đúng…phải làm một tiệc chia tay thật linh đình chớ ?”
Bác Ba Phi
vội vàng :
Chị Kelly
Thi :
“ Chưa đâu
..chưa đâu…hôm nay vẫn còn đang nghỉ lễ …”
Bác Ba Phi
tròn mắt :
“ Lễ Tạ ơn
qua rồi mà …?”
“Lão gia”
lắc đầu :
“Tôi nghe
nói cô Ut từ ngày lấy chồng Mỹ tới giờ cô mới về thăm quê chồng ở San
Francisco…bởi vậy chắc cô nghỉ thông tới Christmas và Happy New Year luôn…Không
tin bác gọi điện thử coi…cô chưa về đâu…”
Bác ba Phi
giật mình nhớ ra khi cô Ut đi thăm quê chồng đã gửi bác bên nhà ông hoạ sĩ. Vậy
chắc cô vẫn đinh ninh bác còn ở đó nên mới không gọi điện hỏi han gì và rất có
thể cô yên tâm đi chơi đến hết tết tây cũng nên. Bác vội
bấm điện thoại gọi cho cô. Bên tai bác vang lên giọng cô Ut nói tiếng Anh làm
bác chẳng hiểu mô tê gì, chỉ quát lên :
“ Phải Ut
không ? Tía đây nè…”
Giọng cô Ut
rối rít :
“ Oh My
God…tía hả …tía khoẻ không ? Sao con gọi về nhà ông hoạ sĩ không thấy ai bắc
máy, chắc tía với ông ấy đi chơi….”
Bác Ba Phi
bực mình :
“ Tía không
ở chỗ đó nữa…”
“ Oh My God…tía không ở đó nữa à ? Chắc ổng đưa tía
đi chơi hả ?”
“ Tía không
gặp thằng cha đó nữa…chả lôi thôi quá à…”
Giọng cô Ut
la lên chói lói :
“ Oh My
God…tía lại va chạm với người ta nữa hả ? Sao sang đây tía va chạm với nhiều
người quá vậy ?”
Bác Ba Phi
nổi cáu :
“ Mày bảo tao va chạm với ai mà nhiều người ? À…mày lại nói tao va chạm
với con ca sĩ nghi tao ăn cắp hột xoàn của nó phải không ?”
“ Thôi thôi
tía ơi…chuyện đó qua lâu rồi mà…tía còn nhắc lại làm gì ? Thế hiện giờ tía ở
nhà ai ?”
Bác Ba Phi
bực mình :
“ Tao đang ở
nhà chị Kelly Thi đây…sang đây chỉ có chị ấy chịu chứa chấp tao thôi…”
Tiếng cô Ut vang
lên trong máy :
“ Oh My God…tía
nói vậy oan cho tụi con quá…tía sang đây con để riêng một phòng tía ở, chẳng
qua tía muốn đi đây đi đó tía mới không ở thôi…Tụi con đi về quê chồng nghỉ lễ
con cũng đã gửi tía ở nhà ông hoạ sĩ già rồi. Tại tía tự ái bỏ đi đấy chứ con
đã sắp xếp chu đáo rồi mà…”
Bác Ba Phi nói
dỗi :
“ Thôi được rồi,
tôi biết cái chu đáo của chị rồi. Vợ chồng thằng Đậu ở nhà nó sắp bán cả đất cả
vườn đi để đong gạo, tôi phải về gấp coi sao. Chị mua vé cho tôi về càng sớm
càng tốt…”
“ Tụi con còn ở San Francisco nhà bố mẹ
anh Tommy vài ngày nữa, tía chịu khó ở nhà chị Kelly Thi chừng nào con về con
sẽ đón tía…”
Bác Ba Phi giận
dữ :
“ Cứ nhờ cậy mãi
phiền phức lắm. Tôi muốn chị về sớm để cho tôi còn về Việt Nam …”
“ Chị Kelly Thi
có đó không tía ? Tía đưa điện thoại cho con nói chuyện với chị ấy đi !”
Bác Ba Phi quay
sang chị Kelly Thi :
“ Con Ut
nó muốn nói chuyện với chị …”
Hai người liến
thoắng nói tiếng Anh với nhau làm bác Ba Phi cứ ù cả tai, chẳng hiểu gì. Sau
cùng chị Kelly Thi trả lại điện thoại cho bác Ba Phi :
“ Cô Ut
còn 5 hôm nữa mới về. Cô ấy nhờ tôi đưa bác đi chơi Las Vegas đi chơi mấy hôm chờ cô ấy về…”
Bác Ba Phi giãy
nảy :
“ Í thôi
thôi…tôi chịu thôi…đi xa tôi không đi đâu…”
Chi Kelly Thi dỗ
dành :
“ Có đâu mà
xa…chạy xe có vài tiếng thôi mà…Bác đi cho biết…ai lại đi sang thăm Mỹ mà cứ
loanh quanh ở cái Quận Cam này chán chết. Rồi lúc về nhà người ta hỏi bác có
biết sòng bạc lớn nhất nước Mỹ ở đâu không bác ăn nói làm sao ?”
Lão già cũng sán
tới dỗ dành :
“Thời cơ ngàn
năm có một…bác tội gì mà bỏ lỡ…bác ngại thì cả tôi cùng đi với bác. Tôi làm
hướng dẫn viên du lịch cho bác, được chưa ?”
Chị Kelly Thi
reo lên :
“ Cả ông cũng đi
nữa thì vui quá. Tôi sẽ gửi con cháu về nhà ngoại ít bữa rồi tình nguyện đưa
hai bác đi chơi xa…”
Bác Ba Phi băn
khoăn :
“ Đi chơi vậy
tốn kém lắm…tôi không đành lòng…”
Chị Kelly Thi
vội vàng :
“ Bác yên tâm…cô
Ut đài thọ tất cả cho chuyến đi này mà.Vả lại mình đón xe đò Hoàng đi cũng
chẳng tốn kém mấy đâu…Với cả nếu gặp xe của sòng bạc nó đón người đi đánh bạc
thì vừa được tiền lại vừa miễn phí vé xe đây…”
“Lão già” lắc
quày quạy :
“ Thôi thôi…mình
cứ đánh xe vừa đi dọc đường vừa chơi lại chẳng vui à. Chỗ nào phong cảnh hữu
tình, mình dừng lại gây độ nhậu chẳng sướng sao ?”
Bác Ba Phi lắc
đầu :
“ Sòng bạc thì có cái quỷ gì mà coi . Mà nói
thật với các vị, từ bé tới giờ tôi rất ghét bài bạc. Ở nhà gần như cả xóm chơi
số đề, cả vợ chồng thằng Đậu nữa, ghiền như ghiền ma tuý vậy đó, riêng tôi
tuyệt nhiên không ?”
“Lo gi” cười hơ
hớ :
“ Vậy bác tưởng Las Vegas giống như ba
cái sòng tôm cua cá ở Đại Thế Giới trong Chợ Lớn sao ? Sai bét….Las Vegas mang
tiếng là sòng bạc nhưng ghê gớm lắm bác ơi. Ở Las Vegas có nhiều sòng bạc tức casino. Mỗi casino là một thành phố thu
nhỏ, thể hiện hầu hết các nét sinh hoạt đặc trưng của từng địa
phương như : casino Paris với tháp Eiffel và những nghệ sĩ hát rong trên đường
phố ; casino Venice với dòng sông xanh thơ mộng, những người chèo thuyền
Gondola chở các cặp tình nhân đi dạo ; casino Wynn với vườn nhiệt đới và thác
nước trên sa mạc ; hay casino Luxor với kiểu
kiến trúc Kim Tự Tháp độc đáo…”
Bác Ba Phi nghe
ù cả tai lắc đầu :
‘ Tưởng gì…thì
cũng giống như các “bin-đinh” ở đây chứ gì. Lại cũng cao ốc, lại cũng chăng đèn
như sao sa chứ gì ?”
Chị Kelly Thi
xua xua tay :
“ Không đơn giản
thế đâu. Las Vegas
xây dựng giữa sa mạc. Chỉ có cát, đá và nắng nóng cháy da cháy thịt. Vậy mà bác
vào casino cứ mát rượi như không ? Nhìn
lên bầu trời xanh xanh có các ngôi sao lấp lánh. Tưởng bầu trời thật mà
hoá ra giả. Là vì họ đã làm cả một cái chảo bằng thuỷ tinh úp lên trên cả nhà
cửa lẫn phố xá rồi mở máy điều hoà nhiệt
độ nên cứ mát lạnh, người dễ chịu lắm.”
Bác Ba Phi trố
mắt :
“ Đến thế kia à
? Chẳng hoá ra họ làm ra cả bầu trời nhân tạo sao ?”
Chị Kelly Thi
gật đầu :
“ Chứ còn gì
nữa. Mà như vậy đã ăn thua gì ? Họ còn làm cả một thác nước khổng lồ phun cho
nước nhảy múa theo điệu nhạc nữa kìa. Rồi ở khách sạn Pháp Paris người ta làm
cả một cái tháp y hệt tháp Eiffel. Hay ở casino Holywood người ta làm cả một
con sư tử biểu trưng của Hàng phim Mỹ MGM…”
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét